Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 56: Một bóng người lao về phía anh.



Trong một khoảnh khắc, Khang Kính Tín thậm chí còn nghi ngờ có phải mình đi nhầm tầng, gõ nhầm cửa không.

Nhưng nghĩ lại thì, Ngu Thệ Thương tuyệt đối không thể nào sống trong khu chung cư bình thường như vậy được.

“Chủ tịch Ngu, trùng hợp vậy.”

Khang Kính Tín tự nhận thấy mình thất thố, vội vàng hỏi một tiếng đầy lúng túng.

Trước khi mở cửa Ngu Thệ Thương đã nhìn thấy người đến qua mắt mèo nên tỏ ra điềm tĩnh hơn nhiều.

Nhưng điều khiến anh ta không hài lòng chính là bữa tối khó khăn lắm mới mong đợi được lại bị người khác làm mất hứng.

Anh ta khẽ gật đầu: “Đúng là trùng hợp thật.”

Khang Kính Tín tự giới thiệu: “Tôi là bố của Sầm Tô, qua đây thăm bà ngoại con bé.”

Ngu Thệ Thương: “Vào đi.”

Khang Kính Tín cảm nhận giọng điệu của đối phương y như chủ nhà.

Đáp án đã chực chờ hiện lên trong đầu nhưng ông ta lại cảm thấy Ngu Thệ Thương sẽ không thích kiểu chị gái như Sầm Tông Y.

Sầm Tông Y lớn hơn đối phương ba tuổi, ông ta nhớ mang máng người cầm quyền nhà họ Ngu này không hứng thú với chuyện tình chị em.

Huống hồ Sầm Tông Y bốn mươi chín tuổi sắp năm mươi, mà Ngu Thệ Thương rõ ràng vẫn rất trẻ trung nhìn chỉ như mới ngoài bốn mươi, không đến mức thích người lớn tuổi đến vậy.

Nhưng nếu như không phải vì Sầm Tông Y, việc Ngu Thệ Thương xuất hiện ở đây gần như không có lý do nào hợp lý.

Sầm Tô mới anh ta đến nhà làm khách?

Khả năng này càng nhỏ hơn.

Anh ta là người nắm quyền nhà họ Ngu, đừng nói Sầm Tô, ngay cả tầng lớp quyền quý bình thường cũng khó lòng mời được.

Lúc Khang Kính Tín vẫn còn đang đấu tranh nội tâm, thì Sầm Tông Y nghe thấy động tĩnh từ trong bếp đi ra, bà cứ tưởng Quả Cầu Tuyết đã về.

“Cục cưng, chiều nay con…”

Nhìn thấy gương mặt Khang Kính Tín, giọng nói đột ngột dừng lại.

Từ ánh mắt của bà Ngu Thệ Thương biết được vừa nhìn bà đã nhận ra ngay Khang Kính Tín.

Cùng là xa nhau bao nhiêu năm, lúc trước ở nhà nghỉ ở Hải Thành, lần đầu tiên bà không nhận ra anh ta, lần thứ hai phải nhìn hồi lâu mới nhận ra anh ta là ai.

Sầm Tông Y không rảnh quan tâm đến sự oán trách của Ngu Thệ Thương, chỉ nhíu mày nhìn chằm chằm Khang Kính Tín xách đống đồ bổ dưỡng trên tay.

Con gái ép ông ta chuyển nhượng cổ phần, bà từng nghĩ có khả năng ông ta sẽ tìm đến nhà nhưng không ngờ lại nhanh như vậy, lại còn đúng vào hôm nay.

Trái ngược với vẻ bình tĩnh của Sầm Tông Y, Khang Kính Tín nhìn khuôn mặt gần như đã thay đổi nhưng dường như lại chẳng có mấy khác biệt kia trong lòng đã dậy sóng.

Một người làm sao có thể không thay đổi gì suốt hơn hai mươi năm?

Nhất là trong hoàn cảnh còn gánh khoản nợ khổng lồ, cuộc sống tụt dốc không phanh như vậy. 

Ông ta không muốn cũng không dám tin, một người sau khi trải qua tình cảnh sa sút, trải qua ly hôn vẫn có thể duy trì sức sống mãnh liệt đến vậy.

Ánh sáng trong đôi mắt bà, thậm chí đến cả nhiều người trẻ tuổi cũng không có.

Thời gian giống như quay ngược về hơn ba mươi năm trước, lúc ông ta giảng toán cho bà nhưng bà lại ngủ mất còn cãi chày cãi cối: “Khang Kính Tín, anh giảng của anh em ngủ của em, không xung đột gì cả.”

Khi đó bà vô lo vô nghĩ, cho dù có lơ mơ buồn ngủ vẫn khiến người ta cảm nhận được một sức sống vươn lên và vẻ đẹp tươi sáng.

Lúc đó, ông ta vô cùng ngưỡng mộ thứ rạng rỡ bẩm sinh ấy.

Mà bây giờ, rõ ràng ông ta đã sở hữu khối tài sản kếch xù, mọi thứ đều nắm trong tầm tay. Bà chỉ mở nhà nghỉ nhưng vẫn tỏa sáng như vậy.

Người vợ hiện tại của ông ta trong nhóm người cùng tuổi vốn được coi là bảo dưỡng nhan sắc rất tốt, khí chất ung dung. Nhưng nếu như đứng cùng Sầm Tông Y, trông vẫn cách nhau một thế hệ.

Ông ta không biết phải hình dung cảm giác đó như thế nào. Sầm Tông Y không phải trẻ trung hơn ba mươi tuổi nhưng bà mặc tạp dề đứng trước mặt ông ta, ông ta hoàn toàn quên mất tuổi tác của bà.

Mãi đến khoảnh khắc này, Khang Kính Tín mới hiểu vì sao Ngu Thệ Thương lại xuất hiện ở đây.

Bà cụ Lâm ở ban công gọi liên tiếp hai tiếng “cháu”, bởi vì Ngu Thệ Thương đang chìm đắm trong suy nghĩ riêng nên không nghe thấy. Bà cụ run rẩy từ ban công đi vào, nhìn thấy cảnh trong phòng khách cũng sững người.

Bà cụ đã lướt được video đính hôn của con gái út Khang Kính Tín, vừa nhìn đã nhận ra ngay con rể cũ đã hai mươi sáu năm không gặp.

Nếu không phải cháu Ngu ở đây, cộng thêm vệ sĩ của cháu rể tương lai đang ngồi trên sô pha, bà cụ đã sớm mắng chửi rồi đuổi ra ngoài rồi.

Vậy mà còn vác mặt đến đây!

Bà cụ Lâm thấy không ai lên tiếng, bà cụ nói với Ngu Thệ Thương: “Đây là bố của Sầm Sầm.”

Ngu Thệ Thương nhàn nhạt cười: “Cháu biết ạ.:

Cho dù ly hôn rồi, có Sầm Tô ở đó, suy cho cùng vẫn có máu mủ tình thâm.

Đánh gãy xương vẫn còn dính gân.

Anh ta biết ý nói: “Cô ơi, mọi người nói chuyện đi, cháu xuống nhà đợi Quả Cầu Tuyết.”

Nói rồi anh ta nhìn vệ sĩ vẫn đang ngồi vững chãi ở trên ghế sô pha, ra hiệu bằng ánh mắt.

Nhưng vệ sĩ vẫn ngồi bất động, không có ý muốn rời đi.

Đúng là giống sếp Thương Quân của cậu ta.

Ngu Thệ Thương hất cằm về phía cửa: “Xuống dưới làm điếu thuốc chứ?”

Vệ sĩ nói: “Tôi không hút thuốc.”

Ngu Thệ Thương: “…..”

Nói cậu ta không biết nhìn sắc mặt cũng không đúng.

Người thật sự không biết nhìn sắc mặt người khác, sẽ không ở bên cạnh Thương Quân suốt bao nhiêu năm, hơn nữa còn là vệ sĩ toàn năng.

Thế nhưng đối phương sống chết không chịu xuống.

Không còn cách nào, Ngu Thệ Thương đành phải đi xuống một mình.

Vệ sĩ cảm thấy ngồi ở trong phòng khách không thích hợp liền bê tách trà ra ban công, ngồi trước bàn bar ngắm biển.

Khang Kính Tín chỉ gặp Thương Quân một lần, đương nhiên không nhận ra vệ sĩ của anh.

Bà cụ Lâm: “Cậu ấy là người nhà, có gì cậu cứ nói thẳng, nói xong mau chóng biến đi.”

Trong mắt bà cụ Lâm, vệ sĩ của Thương Quân là người nhà còn cháu Ngu kia là người ngoài, chuyện xấu trong nhà không nên phơi ra ngoài.

Thật ra nếu như không có vệ sĩ ở đây, bà đã mắng chửi từ lâu rồi.

Vì cháu gái, bà cố gắng giữ hình tượng, chỉ đành nhẫn nhịn.

Sầm Tông Y không bảo ông ta ngồi xuống sô pha, đá một chiếc ghế nhựa thấp qua: “Ngồi đi.”

Bà thì khoanh tay ngồi lên một bên tay vịn của ghế sô pha, cao hơn ông ta nửa người.

Khang Kính Tín bị hai mẹ con nhìn chằm chằm, đầu suýt nữa không ngẩng lên nổi.

Cộng thêm sự xuất hiện của Ngu Thệ Thương, nhất thời ông ta bối rối trong lòng, một lúc lâu không biết mở lời thế nào.

Bà cụ Lâm chỉ tay ra cửa chính: “Nếu như cậu không có chuyện gì thì về đi, tối nay chúng tôi còn có khác, không có thời gian tiếp chuyện với cậu!”

Cuối cùng Khang Kính Tín cũng ngước mắt lên, ông ta không dám nhìn Sầm Tông Y, nhìn về phía mẹ vợ cũ: “C…ô ạ.”

Bà cụ trước mặt, vừa rồi suýt nữa ông ta không nhận ra, đã già đến mức chẳng còn dáng vẻ như xưa.

Bà cụ Lâm thật sự không kiên nhẫn nỗi, không muốn nhìn thêm ông ta một giây nào: “Đừng có ấp úng nữa, nói mau đi! Lên thành phố lớn lăn lộn bao nhiêu năm rồi mà đến nói chuyện cũng không biết nói cho ra hồn à?”

Khang Kính Tín bị khích tướng, đánh liều: “Sầm Sầm ở Bắc Kinh bao nhiêu năm, chắc chắn đã quen rồi. Bệnh của cô đến Bắc Kinh chữa trị, sẽ có nhiều hy vọng hơn.”

Nói rồi ông ta lấy chiếc thẻ đặt lên bàn trà: “Đây là chút tấm lòng của cháu. Đủ để mua bất cứ căn hộ cao cấp diện tích lớn nào ở Bắc Kinh, mọi người không cần chen chúc trong căn nhà nhỏ này nữa.”

Sầm Tông Y bật cười: “Đuổi chúng tôi đi, còn nói năng hoang đường như vậy? Khang Kính Tín, Thâm Quyến trở thành nhà ông từ khi nào? Đi hay ở còn phải chờ ông phê duyệt?”

Khang Kính Tín nhìn bà một cái, không có dũng khí nhìn thẳng vào mắt bà, ánh mắt mông lung dừng lại trên khuôn mặt bà: “Tông Y…”

Sầm Tông Y ngắt lời ông ta: “Tôi có họ, họ Sầm.”

Khang Kính Tín không muốn tranh luận với bà, sợ một khi ngắt quãng sẽ không còn dũng khí nói tiếp.

“Không phải tôi không muốn để mọi người ở lại, hà cớ gì mọi người phải ở lại đây? Nếu ngày nào đó… vợ tôi không vui tìm đến tận nhà, cuối cùng người chịu ấm ức vẫn là mọi người. Nhà bà ấy có bối cảnh, tôi còn không dám đụng vào bà ấy, mọi người không cần thiết…”

Sầm Tông Y lần nữa ngắt lời ông ta: “Ông không dám đụng là do ông không có bản lĩnh, phải dựa vào nhà ngoại bà ta kiếm sống.”

“Sầm Tông Y, bà…” Câu nói của Khang Kính Tín nghẹn ở cổ họng.

Câu nói đó của bà còn đau rát hơn cả việc ông ta bị tát thẳng hai cái.”

“Tôi và Sầm Tô không ăn không uống của bà ta, bà ta có bối cảnh thì sao? Không ai sợ bà ta cả.”

Khang Kính Tín chẳng còn quan tâm đến việc lòng tự tôn bị chà đạp, ông ta uy h**p: “Nếu như ngày nào đó bà ấy gây khó dễ cho sự nghiệp của Sầm Tô thì mấy năm nỗ lực của Sầm Tô coi như vô ích. Không bằng cầm tiền đến Bắc Kinh sống những ngày yên ổn. Đừng để cái lợi trước mắt mà chịu thiệt lớn hơn.”

Dừng lại một lúc, ông ta nhắc nhở Sầm Tông Y: “Bà cũng không hy vọng thân thế của Sầm Tô bị làm ầm ĩ đúng không?”

Sầm Tông Y vẫn bình thản: “Sợ làm ầm ĩ là ông, đúng chứ? Dù sao cũng ầm ĩ rồi, không còn mặt mũi gặp ai cũng là ông. Ông nói xem, đến lúc đó người khác sẽ bàn tán về ông như thế nào?”

“Sầm Tông Y!” Khang Kính Tín thẹn quá hóa giận, vừa rồi còn không dám nhìn nhưng lúc này lại trừng mắt nhìn bà chằm chằm: “Sầm Tô có người bố như tôi có chỗ nào không tốt? Tiền tôi cho các người, dựa vào bản thân các người thì cả đời này cũng đừng hòng kiếm được! Sầm Tô muốn gả vào gia đình có vị thế cao hơn, người khác biết tôi là bố nó, kiểu gì cũng sẽ nể mặt nó thêm mấy phần. Bà làm căng với tôi, để tất cả mọi người đều biết chuyện thì có lợi ích gì cho Sầm Tô?”

Sầm Tông Y tức đến bật cười: “Khang Kính Tín, chuyện tôi hối hận nhất chính là mù mắt, không chọn cho Sầm Tô một người bố tử tế lại đi tìm một người đàn ông đạo đức giả như ông.”

“Nhưng, sự giả dối và tham vọng của ông cũng không phải hoàn toàn vô dụng. Ít nhất nó khiến ông kín miệng như bưng, để một số chuyện ông đã nuốt trôi trong bụng, không để ông nội Sầm Tô biết đến sự tồn tại của con bé. Suốt hai mươi sáu năm qua, con bé sống cũng coi như yên ổn.”

Nhắc đến “ông nội Sầm Tô” bà cụ Lâm cũng ngẩn người.

Bố của Khang Kính Tín đã mất hơn bốn mươi năm, sao có thể còn còn liên quan đến việc có biết sự tồn tại của Sầm Tô hay không?

Bà cụ Lâm thầm nghĩ, lẽ nào sau mẹ mẹ Khang lại tìm một người bạn đời khác?

Hay là người bạn đời đó không ra gì, cứ thấy ai có họ hàng đều tìm đến vay tiền? Hau là mượn danh người thân để lừa đảo?

Nếu không thì không có cách nào giải thích được.

Khang Kính Tín vừa nghe bà nhắc đến việc may mắn vì ông nội Sầm Tô không biết chuyện liền lập tức hiểu ra. Xem ra bên kia hoàn toàn không chấp nhận Sầm Tô.

Bên ông nội của Sầm Tô hẳn là cực kỳ cứng rắn, thậm chí lạnh lùng vô tình, nếu không thì Sầm Tông Y đã chẳng phải lo lắng việc Sầm Tô sống có yên ổn hay không.

Nghĩ đến đây, ông ta đột nhiên có thêm tự tin cho rằng Sầm Tông Y chỉ là cứng miệng, hoàn toàn không dám ầm ĩ trở mặt với ông ta.

Một khi thật sự trở mặt, Sầm Tô sẽ không còn là “con gái trong hôn nhân hợp pháp” nữa.

Mà bây giờ, cho dù ngày nào đó vợ ông ta phát điên tìm đến tận nhà làm ầm ĩ, dựa vào việc Sầm Tông Y từng là vợ cũ hợp pháp của ông ta, Sầm Tô là con gái sinh trong hôn nhân hợp pháp thì vợ ông ta cũng chẳng thể nói ra những lời quá khó nghe.

Nhưng nếu như bị ông nội Sầm Tô tìm đến tận nhà, nhưng lời nói đó sợ là sẽ nhục nhã vô cùng.

Đối với Sầm Tô mà nói, đó sẽ là một sự đả kích vô cùng lớn.

Sau khi thông suốt mọi chuyện, cơn giận của Khang Kính Tín lập tức biến mất.

Hôm nay ông ta đến để đàm phán, tuyệt đối không thể để bị đối phương dắt mũi.

“Sầm Tông Y, lợi ích hiện tại của chúng ta bây giờ là thống nhất. Tôi cần thể diện trước vợ cũ và con gái, bà cần thể diện trước chồng cũ và bố của con mình. Tôi đưa tiền, bà cầm tiền rồi rời đi. Sau này đám cưới của Sầm Tô, tôi sẽ giữ thể diện xuất hiện, những gì nó nên được hưởng tôi sẽ để nó được hưởng.”

Ông ta cố ý dừng lại, “Nếu thật sự trở mặt, tôi không xuất hiện trong đám cưới của nó. Bà có từng nghĩ đến việc họ hàng người thân bạn bè bên nhà trai sẽ bàn tán về Sầm Tô thế nào không?”

“Chủ tịch Khang?” Vệ sĩ ở ban công nghe không lọt tai nữa, lên tiếng ngắt lời.

Khang Kính Tín khựng lại, lúc này mới xoay người về phía ban công, suýt chút nữa quên mất trong nhà còn có người này.

“Lát nữa sếp tôi sẽ nói chuyện điện thoại với ông.” Vệ sĩ vừa nhắn tin, vừa bước tới.

Khang Kính Tín cảm thấy kỳ lạ, tưởng đây là họ hàng xa của nhà Sầm Tông Y: “Sếp của cậu là ai? Cậu đúng là thú vị.”

“Sếp tôi là Thương Quân.”

“…..”

Khang Tính Tín sững sờ.

Vệ sĩ bấm số gọi đi: “Tổng giám đốc Thương.”

Những cái khác không nói nhiều, anh ta mở loa ngoài rồi đưa điện thoại qua.

Khang Kính Tín nghe cũng không được, không nghe cũng không xong.

Đối phương là sếp tổng của dự án Tinh Hải Toán Lực, nếu như không nghe đồng nghĩa với việc trở mặt, ông ta chỉ đành cắn răng nghe điện thoại.

Thương Quân đang họp, rời đi giữa chừng.

Anh vừa nhận được điện thoại của vệ sĩ:【Sếp Thương, Khang Kính Tín đến nhà dùng tiền uy h**p, còn lấy chuyện không xuất hiện trong đám cưới của cô Sầm ra nói.】

Điện thoại đã kết nối nhưng đầu bên kia điện thoại vẫn im lặng.

Khang Kính Tín đành phải lên tiếng trước: “Tổng giám đốc Thương, chào anh.”

Thương Quân không có thời gian dây dưa với ông ta: “Khang Kính Tín, tôi đã bãi nhiệm người phụ trách ra khỏi dự án rồi. Trong lòng ông vẫn chưa hiểu sao?”

Khang Kính Tín nghẹn lời, không nói được câu nào.

Vừa rồi ông ta còn uy h**p Sầm Tông Y rời khỏi Thâm Quyến, chưa đến mấy phút sau chiếc boomerang này lại quay lại cắm về phía ông ta.

Ông ta chưa bao giờ hèn hạ như vậy, tức giận nhưng không dám nói: “Tổng giám đốc Thương, sợ là có hiểu lầm gì đó. Hôm nay tôi chỉ giải quyết việc gia đình.”

Thương Quân: “Không hiểu lầm. Tôi cũng là thành viên trong gia đình này, ông giải quyết việc nhà tôi đã hỏi ý kiến của tôi chưa?”

Khang Kính Tín ngẩn người.

Không ngờ Thương Quân lại bao che người nhà đến vậy.

Ông ta tự trấn an bản thân, người trẻ yêu đương nồng nhiệt nên bảo vệ đối phương cũng là chuyện bình thường.

Nhưng muốn ở bên nhau và gia đình có đồng ý hay không lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Triệu Bác Ức chính là ví dụ điển hình.

Ông ta không muốn vì một người như Sầm Tô mà làm căng với Thương Quân, không đáng chút nào.

Khang Kính Tín dịu giọng: “Tổng giám đốc Thương, giữa người nhà với nhau không phải đều như vậy sao, vì chút chuyện nhỏ mà cãi nhau đến sứt đầu mẻ trán. Vừa rồi tôi có hơi kích động…”

Thương Quân liếc nhìn đồng hồ, không có thời gian nói nhảm, thẳng thừng ngắt lời: “Bây giờ tôi có thể nói với ông, ngày diễn ra đám cưới của tôi và Sầm Tô, đến cả cửa ông cũng không vào được. Phần đi trên thảm đỏ, tôi sẽ mời người khác thay thế ông.”

Khang Kính Tín không khỏi siết chặt điện thoại, vô tình ấn ngắt cuộc gọi.

Vốn dĩ Thương Quân còn có lời muốn nói, sau khi bị ngắt anh vội vàng đi họp nên không gọi lại nữa.

Trong lòng thầm nghĩ có Ngu Thệ Thương ở đó, Sầm Tông Y sẽ không chịu thiệt.

Nhưng anh không thể nào ngờ được rằng, Ngu Thệ Thương tự chuốc lấy bực rồi đi xuống nhà rồi.

Khang Kính Tín đột nhiên không nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa mới nhìn vào màn hình điện thoại.

Ông ta không biết do chính mình lỡ tay cúp máy.

Vệ sĩ rút lại điện thoại từ tay ông ta.

Về đoạn “ông nội Sầm Tô” lúc nãy anh ta cũng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ rằng bố Khang Kính Tín cũng chẳng phải hạng người tử tế.

Lúc trước Sầm Tô bảo anh ta điều tra Khang Kính Tín, cô đã nói rõ chỉ cần tài liệu về công việc làm ăn của Khang Kính Tín, về phần gia đình cô không quan tâm.

Anh ta tôn trọng Sầm Tô nên cũng không điều tra sâu thêm.

Sau đó khi cần tiết lộ tin tức cho bố vợ của Khang Kính Tín, anh ta cũng chỉ điều tra kỹ tình hình bên nhà bố mẹ vợ của ông ta.

Vệ sĩ cứ nghĩ cái gọi là thân thế bị làm ầm ĩ chẳng qua chỉ là chuyện Khang Kính Tín kết hôn lần thứ hai, và bỏ mặc con gái lớn suốt hai mươi sáu năm không hỏi han gì.

Vệ sĩ hỏi Sầm Tô: 【Có cần điều tra tình hình bên phía ông bà nội cô không?】

Sầm Tô:【Không cần, tôi còn chưa từng gặp mặt, cũng không quan tâm bọn họ.】

Vệ sĩ:【Vâng.】

Sầm Tô:【Sao đột nhiên anh hỏi chuyện này?】

 Vệ sĩ:【Khang Kính Tín đến rồi.】

 Sầm Tô:【!! Tôi biết rồi!】

Cô vừa đến hầm gửi xe của khu chung cư.

Hôm nay Ngu Thệ Thương đến nhà làm khách, cô xử lý xong công việc liền về trước, không ngờ Khang Kính Tín lại nhân cơ hội cô không ở nhà mà tìm đến.

Sầm Tô đỗ xong xe, đến cả đồ mua để trong cốp xe cũng chẳng kịp lấy, chạy thẳng về phía thang máy.

Cô ấn số tầng nhà mình, lại nghĩ ra điều gì đó rồi đổi thành tầng một, vội vàng hủy lệnh bấm trước đó.

Quả nhiên, lúc cô chạy ra vườn hoa của khu chung cư liền nhìn thấy Ngu Thệ Thương đang đút hai tay vào túi quần, không biết đang nhìn chằm chằm vào thứ gì.

Khang Kính Tín vừa đến, không tránh khỏi việc anh ta cảm giác mình là người ngoài.

“Chủ tịch Ngu.”

Ngu Thệ Thương hoàn hồn, quay đầu theo tiếng gọi, mỉm cười: “Hôm nay về sớm vậy sao?”

Sầm Tô không rảnh nói chuyện phiếm, giục anh ta: “Anh mau lên, tôi còn phải xử lý Khang Kính Tín nữa.”

Khang Kính Tín vẫn chưa từ bỏ ý định, vẫn còn muốn đuổi cô đi.

Nếu đã có thể tìm chính xác nơi cô thuê, biết bà ngoại và mẹ cũng ở đây thì ông ta không đời nào lại không rõ sức khỏe bà ngoại đang không tốt.

Vậy mà uy h**p đuổi người ngay trước mặt bà ngoại đang bệnh nặng, ngay cả đê tiện vô sỉ, không xứng làm người cũng chưa đủ để hình dung về ông ta.

Hai người vội vàng đi vào thang máy, Ngu Thệ Thương ấn số tầng, nghiêng đầu nhìn cô: “Cô không có ở nhà, tôi không có tư cách nói chuyện.”

Sầm Tô: “Đáng lẽ ra anh phải gọi điện ngay cho tôi, tôi sẽ lập tức về chống lưng cho anh.”

Ngu Thệ Thương bỗng bật cười.

Trong lòng cuối cùng cũng cảm thấy được an ủi đôi chút.

Con số trên bảng thang máy nhảy liên tục, sắp đến nơi.

Trong nhà, Khang Kính Tín đã thu lại sự chật vật sau khi bị Thương Quân cảnh cáo, khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

Còn về Thương Quân, ông ta không quan tâm nhiều được đến vậy, chỉ cần nắm thóp được điểm yếu của Sầm Tông Y thì quan hệ cha con giữa ông ta và Sầm Tô vẫn sẽ tiếp tục tồn tại.

“Sầm Tông Y, bà đừng nghe những gì Thương Quân vừa nói. Cho dù Sầm Tô thật sự có thể trèo cao gả vào nhà họ Thương.”

Đương nhiên, điều này gần như là không thể.

“Thương Quân không quan tâm bố nó có xuất hiện trong đám cưới hay không, vậy bà từng nghĩ cho bố mẹ Thương Quân không? Từng nghĩ đến thể diện của ông cụ Thơng chưa? Càng là giới quyền quý càng để ý những điều này, ai lại muốn bị người khác đem ra làm chủ đề bàn tán cơ chứ?”

“Sầm Tông Y, chính bà cũng từng là một đại tiểu thư, chẳng lẽ bà không hiểu sự hậu thuẫn từ gia đình quan trọng đến mức nào sao?”

Không phải ông ta cố ý xát muối vào vết thương của bà. Năm đó khi bố vợ cũ nhận được điện thoại bị sỉ nhục ông ta cũng ở ngay bên cạnh. Ông ta không biết đối phương là ai nhưng chắc chắn là rất giàu có, bởi ngay cả gia thế như Sầm Tông Y mà đối phương cũng chẳng để vào mắt.”

“Nếu như năm đó nhà bà giàu hơn, bà không đến mức…” không gả được vào gia đình mà bà muốn?”

Nói được một nửa, cánh cửa “rầm” một tiếng, bị đẩy mạnh ra.

Sầm Tô không kịp thay giày, vơ lấy mấy túi quà bổ dưỡng đặt cạnh tường ném thẳng ra ngoài cửa. Sau đó nhìn về phía Khang Kính Tín, chỉ ra cửa: “Cút ngay lập tức!”

Mẹ và bà ngoại cân nhắc đến chuyện giữ hình tượng cho cô trước mặt người ngoài nhưng cô không cần, dù sao cô và vệ sĩ đã rất thân quen.

Còn về Ngu Thệ Thương, thấy được mặt bạo lực này của cô thì cứ thấy thôi, chẳng sao cả.

Khang Kính Tín không ngờ Ngu Thệ Thương đi rồi còn quay lại, trực tiếp chứng kiến cảnh tượng chật vật của ông ta.

Bà cụ Lâm thấy cháu ngoại nổi trận lôi đình, dường như chẳng còn bận tâm vệ sĩ của Thương Quân nhìn mình như nào.

Chuyện xấu trong nhà đã lộ ra ngoài rồi, chi bằng phơi bày triệt để.

Bà cụ đứng dậy với lấy cây gậy của mình. Cơn giận đã kìm nén hơn hai mươi năm, bà đã muốn nện Khang Kính Tín từ lâu!

“Khang Kính Tín, đồ vô ơn bạc nghĩa!”

“Tôi và bố Tông Y làm gì có lỗi với cậu chưa!”

Bà cụ Lâm vừa sờ được gậy đã muốn xông lên, bị Sầm Tông Y ngăn lại: “Mẹ ơi, mẹ, mẹ đừng kích động, cẩn thận kẻo ngã.”

Nếu cây gật thật sự giáng xuống, Khang Kính Tín chắc chắn sẽ theo bản năng giằng lấy. Với thể trạng của mẹ lúc này, làm sao chịu nổi sự giằng co đó.

Lỡ như bị ngã thật thật sự nguy hiểm đến tính mạng.

Ngu Thệ Thương cũng vội vàng đỡ lấy bà cụ: “Cô ơi, muốn đánh người cũng không đến lượt cô, cô cứ ngồi xuống trước đi ạ.”

Bà cụ Lâm không lú lẫn, bà cụ nắm ngược lấy tay anh ta: “Cháu Ngu, cháu không được động thủ. Cô đánh nó, nó đáng đời phải chịu! Cảnh sát đến cũng chưa chắc đã quản được, biết đâu còn nói cô đánh hay đấy.”

Người khác ra tay chắc chắn tính chất câu chuyện sẽ khác.

Bà cụ lại vẫy tay ra hiệu với vệ sĩ: “Cậu thanh niên này, cháu cũng ngồi xuống đi, tuyệt đối đừng bốc đồng.”

Vốn dĩ mọi người định khuyên bà cụ bình tĩnh lại, kết quả ngược lại thành bà cụ đi khuyên bảo mọi người.

Khang Kính Tín không ngờ sẽ ầm ĩ thành thê này.

Chuyện vẫn chưa đàm phán xong, mà người đã vây quanh đông đủ.

Sầm Tô đi đến trước bàn trà, nhặt chiếc thẻ kia lên ném vào người ông ta: “Ông thích sỉ nhục người khác là vì ở nhà bị sỉ nhục quen rồi, nhẫn nhịn quen rồi nên nghĩ tất cả mọi người đều giống ông sao?”

Cô lại chỉ tay ra cửa: “Đừng để tôi nói lần thứ hai.”

Trước khi đi Khang Kính Tín nhìn Sầm Tông Y: “Tôi nghĩ bà nên có chuyện muốn nói với tôi.”

Ông ta đang nhắc nhở bà, xuống nhà nói chuyện riêng.

Hôm nay chịu đủ nhục nhã, ông ta không thể đến trắng tay một chuyến.

Sầm Tông Y cười: “Thật ra tôi có chuyện muốn nói với ông.”

Bà hất cằm về phía Ngu Thệ Thương: “Người này là người nắm quyền nhà họ Ngu, chính là bạn trai cũ của tôi trước khi kết hôn với ông. Ông nghĩ Sầm Tô có cần phải dựa hơi ông nữa không?”

Khang Kính Tín như bị sét đánh ngang tai, đứng chôn chân tại chỗ không nhúc nhíc.

Lúc này ngoài cửa vang lên tiếng hừ hừ, Quả Cầu Tuyết đã về.

Thấy trong nhà nhiều người như vậy, Quả Cầu Tuyết dè dặt ló đầu vào nhìn.

Ngu Thệ Thương giơ tay: “Qua đây.”

Ngu Thệ Thương nhào vào lòng ông ta.

“Đi đâu chơi về đấy?” Ngu Thệ Thương xoa đầu nó.

Dì vừa quan sát Khang Kính Tín, không biết xảy ra chuyện gì, vừa trả lời thay Quả Cầu Tuyết: “Nói với bố con vừa đi hóng gió về.”

Khang Kính Tín nhận ra con Samoyed này, lần đầu tiên gặp Sầm Tô dưới sảnh tòa nhà con bé đã dắt nó.

Hóa ra là chó của Ngu Thệ Thương.

Khang Kính Tín không biết mình xuống dưới nhà bằng cách nào.

Tuy nhiên, điều ông ta càng khôn ngờ chính là bắt đầu từ thứ hai tuần sau Ngu Thệ Thương sẽ chính thức tiếp quản và phụ trách dự án Tinh Hải Toán Lực.

…..

Trong nhà cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Sầm Tông Y nhẹ nhàng vuốt lưng cho mẹ: “Mẹ, mẹ cảm thấy thế nào rồi? Nếu như chỗ nào không khỏe mẹ nhất định phải nói ngay nhé.”

Bà cụ Lâm xua tay: “Không sao.”

Nếu không phải Sầm Tô biết vươn lên, tự mình giành được cổ phần khuyến khích, lại có mức lương năm rất cao như bây giờ, thì hôm nay Khang Kính Tín tới tận cửa cầm tiền đến sỉ nhục, bà cụ thật sự có thể tức đến phát bệnh.

Thương Quân nói rồi, phần đi thảm đỏ sẽ tìm người thay thế Khang Kính Tín, bà cụ cũng chẳng còn gì lo lắng nữa.

Sầm Tông Y: “Mẹ, mẹ cứ nói chuyện tiếp đi, con đi nấu cơm.”

Ngu Thệ Thương đi vào phòng bếp cùng bà.

Bà thừa nhận mối quan hệ trước đây giữa họ, trong lòng anh cuối cùng cũng thấy cân bằng hơn đôi chút.

Sầm Tông Y quay đầu hỏi: “Sầm Sầm nói, mẹ tôi đến Bắc Kinh phẫu thuật do một tay anh sắp xếp hết sao?”

Ngu Thệ Thương: “Việc nên làm, chỉ cần người già thấy vui là được.”

Sầm Tông Y nhìn anh ta một cái: “Sắp đại thọ của bố anh rồi nhỉ?”

“Ừ, em vẫn còn nhớ sao?”

Không phải bà muốn nhớ, cũng không phải trí nhớ tốt mà là vì bà đã chờ đợi ngày ngày, chờ rất lâu rồi.

Sầm Tông Y: “Nếu như tiện, hôm đó tôi cũng qua đó. Vừa để chúc mừng anh chính thức thăng chức trở thành người nắm quyền, cũng dành cho ông cụ món quà bất ngờ.”

Không ngờ bà lại chủ động quan tâm anh ta, còn muốn chúc mừng thay anh ta.

Giọng Ngu Thệ Thương khàn đi: “Tiện chứ. Em đến lúc nào cũng tiện.”

Sầm Tông Y không nói nữa, cúi đầu làm việc.

Bà đột nhiên rất nhớ bố mình.

Chỉ đáng tiếc không còn cách nào khiến ông không còn nuối tiếc nữa.

Sầm Tô trấn an bà ngoại, sau khi xác nhận tâm trạng của bà không bị ảnh hưởng cô lại đi rửa một ít anh đào.

Bà cụ Lâm ngược lại còn an ủi cháu gái: “Sầm Sầm, đừng đau lòng vì người bố như vậy. Bà nhìn thấu ông ta từ lâu rồi, làm việc gì cũng chỉ đặt lợi ích lên hàng đầu.”

Sầm Tô đút hai quả anh đào vào miệng: “Trước khi vào Tân Duệ, có đôi lúc trong lòng cháu vẫn thấy bất bình. Có lẽ vì quá nhiều năm không gặp, trong lòng vẫn có một sự chấp niệm.”

Cô cười, “Bây giờ, cháu còn nhìn thấu hơn cả bà.”

Qua bao nhiêu chuyện gần đây, có thể thấy Khang Kính Tín vốn chẳng có tình cảm gì với vợ mình, chẳng qua chỉ vì anh chị em bên nhà bố vợ đông, thế lực lại lớn nên ông ta không dám gây sóng gió. Nhưng chỉ cần ngày nào đó ông ta xoay chuyển đượ tình thế thì bố vợ ông ta cũng chẳng có ngày nào yên ổn.

Nhìn thấu bản chất của ông ta, cô cũng chẳng gửi gắm tình phụ tử vào ông ta nữa.

Lý do quan trọng nhất khiến cô không đau lòng chính là cô đã có Thương Quân.

Đột nhiên, cô cảm thấy vô cùng muốn gặp anh.

Sầm Tô nhìn đồng hồ, mới năm giờ bốn mươi phút.

Cô quay sang phía vệ sĩ: “Hay là, tối nay chúng ta về Bắc Kinh?”

Vệ sĩ: “Vâng.”

Dù sao anh ta cũng nghe theo lệnh của cô.

Sầm Tô nôn nóng: “Bà ngoại ơi, vậy cháu đi thăm Thương Quân đây.”

“Đi đi, đi đi. Bọn cháu không có nhà, bà và cháu Ngu có rất nhiều chuyện để nói.”

Nếu không phải vì Khang Kính Tín đến phá đám, bà cụ đã suýt chút nữa khuyên được cháu Ngu đi khám vô sinh rồi.

Sầm Tô tìm hộp bảo quản thực phẩm rồi bỏ anh đào vào, mang theo ăn dọc đường.

Sầm Tông Y thấy con gái bận rộn ra vào: “Làm gì thế?”

“Mang ít đồ ăn ạ. Mẹ, con đi Bắc Kinh đây.”

“Đi ngay bây giờ sao?”

“Vâng, muốn đi thăm Thương Quân ạ.”

Sầm Tô vẫy tay với Ngu Thệ Thương: “Chủ tịch Ngu, không ăn cơm tối cùng anh được rồi.”

Ngu Thệ Thương dõi mắt nhìn theo Sầm Tô rời đi, quay đầu nói với Sầm Tông Y: “Em có thể tìm cho Sầm Tô một người bố khác.”

“Con bé có bố, vì sao lại phải tìm?”

Ngu Thệ Thương: “Tìm một người đối xử tốt với con bé.”

Im lặng một lát.

“Ví dụ như anh.”

Sầm Tông Y đang bận chần nước sôi đồ ăn, không rảnh nhìn anh ta.

Hơi nước trước mặt bốc lên nghi ngút, bà vừa vớt thức ăn vừa nói: “Ngu Thệ Thương, cho dù con bé có nhận anh làm bố thì chuyện phiền lòng cũng chẳng ít hơn bây giờ, thậm chí còn nhiều hôn. Không nói chuyện này nữa. Anh đi nói chuyện với mẹ tôi đi.”

Ngu Thệ Thương đứng im tại chỗ không cử động: “Những chuyện phiền lòng đó anh sẽ giải quyết. Em nghĩ hiện tại còn chuyện gì anh không giải quyết được sao?”

Trước đó anh ta không nhúng tay vào là vì không có lập trường, dù sao Khang Kính Tín cũng là bố đẻ của Sầm Tô. Dù anh ta có làm bất cứ chuyện gì cũng không thích hợp, danh không chính, ngôn không thuận.

Trong lòng Sầm Tông Y nghĩ, năm hai mươi tuổi anh không giải quyết được.

Năm ba mươi tuổi, anh cũng chẳng ngăn được chuyện bố anh làm.

Năm bốn mươi tuổi, quyền lực tối cao vẫn chưa nằm trong tay anh.

“Ngu Thệ Thương, hôm nay anh có thể tức đến mức tự mình bỏ xuống dưới, tôi không tin anh có thể xử lý ổn thỏa.”

Ngu Thệ Thương: “…..”

“Nếu như anh không xuống dưới anh sẽ không bỏ lỡ bất ngờ của đời người.”

Ngu Thệ Thương hỏi bà cũng chẳng hỏi được, quay người đi tìm vệ sĩ của Thương Quân.

Vệ sĩ xách hàng lý thay Sầm Tô, chuẩn bị ra cửa.

“Đợi chút.”

“Chủ tịch Ngu, có chuyện gì vậy ạ?”

“Khoảng thời gian tôi xuống dưới, có điều gì bất ngờ mà tôi không biết không?”

Vệ sĩ suy nghĩ: “Sếp Thương gọi điện thoại cảnh cáo Ngu Thệ Thương.”

Ngu Thệ Thương: “…..”

Miễn cưỡng coi là bất ngờ.

Với Sầm Tô mà nói càng bất ngờ hơn.

Sầm Tô vừa nghe Thương Quân gọi điện thoại, liền vội vàng hỏi vệ sĩ xem Thương Quân nói những gì.

Vệ sĩ: “Để tôi nhớ lại nguyên văn.”

Hai người vừa nói vừa bước ra khỏi cửa.

Hoàn toàn quên mất Ngu Thệ Thương ở phía sau.

Đúng sáu giờ, Thương Quân rời khỏi văn phòng.

Tối nay chú Ba của Giang Minh Kỳ mở tiệc chiêu đãi. Ngày 19 tháng 5 là đám cưới của con gái chú Ba nên tối nay sẽ sắp xếp công việc cho đám hậu bối vào hôm diễn ra đám cưới.

Năm xưa chú ba Giang bị bố chia cắt uyên ương, bản thân vắng mặt trong lễ đính hôn, bố bị chọc tức đến mức phải vào phòng ICU.

Sau đó chú ba Giang và mối tình đầu không thể đến được với nhau.

Suốt những năm qua, anh vẫn luôn nghĩ chú Ba độc thân, không ngờ đã bí mật kết hôn từ lâu và có con gái, con gái còn sắp kết hôn.

Xe của anh và Giang Minh Kỳ một trước một sau tới cổng tứ hợp viện.

Chiều nay Giang Minh Kỳ đi đánh bóng, vừa tắm rửa xong đã vội vã đến câu lạc bộ.

Anh ta mặc một bộ đồ thể thao tối màu, tóc bồng bềnh tự nhiên.

Giang Minh Kỳ đã nghe Thương Uẩn nói Sầm Tô sắp quay về ký hợp đồng, cũng sắp tái hợp với Thương Quân.

Trước khi Thương Uẩn kể chuyện này còn đưa cho anh ta một giỏ anh đào, nói tự tay hái trong sân nhà cũ.

Không có chuyện gì tự dưng tỏ ra ân cần, quả nhiên không sai.

Dùng một giỏ anh đào mua chuộc anh ta, để anh ta chúc phúc cho Thương Quân và Sầm Tô.

Lúc ăn anh đào hết hơn nửa Thương Uẩn nói không chấp nhận trả hàng.

Thật ra có giỏ anh đào hay không thì anh ta vẫn chúc phúc.

Sau này anh ta mới thật sự rất thích Sầm Tô, thích sự hài thú vị của cô, thích cảm giác thoải mái tự tại khi ở bên cô, và cũng có chút không cam lòng khi bị bỏ rơi.

Nhưng lúc ban đầu quả thật thiếu một chút rung động, thiếu vài phần chân thành.

Đây có lẽ chính là lý do anh ta bỏ lỡ cô.

Lúc Thương Quân xuống xe, Giang Minh Kỳ khoanh hai tay dựa vào cửa xe của mình.

Sau khi anh đến gần, Giang Minh Kỳ vừa nhai kẹo bạc hà vừa nói: “Chúc mừng anh.”

Thương Quân: “Chúc mừng tôi chuyện gì?”

Giang MInh Kỳ: “Chúc mừng anh hồi sinh thành công. Vận may của em không tốt như vậy, sau khi bị Sầm Tô tổn thương, trái tim em đã nguội lạnh rồi.”

Hai người vừa nói chuyện vừa sánh vai bước vào tứ hợp viện.

“Anh với Sầm Tô bao giờ tổ chức đám cưới?” Giang Minh Kỳ hỏi.

“Có lẽ trước Thương Uẩn.”

“Cũng đúng, nếu không anh lại phải đi tìm phù rể khác. Người bạn vong niên đó của anh quá lớn tuổi, không phù hợp.”

“Câu này lần sau cậu cứ nói trước mặt Ngu Thệ Thương ấy.”

Giang Minh Kỳ cười haha, rồi chuyển chủ đề: “Anh thật sự thiếu phù rể, lũ bạn hư của em nhiều lắm.”

Thương Quân nói: “Thứ tôi thiếu không phải phù rể, là người thay thế Khang Kính Tín.”

“… Thế chuyện này em không giúp được, em không thể đưa Sầm Tô lên thảm đỏ được.” Giang Minh Kỳ lại đâm Ngu Thệ Thương một nhát nữa: “Anh nói xem kết bạn với anh ta chẳng có tác dụng gì, lúc quan trọng chẳng giúp được gì cả. Nếu như anh ta không phải tình đầu của cô Sầm, anh cũng không cần tìm người khác nữa.”

Trong lúc nói chuyện hai người đã bước vào phòng riêng.

Giang Minh Kỳ đột nhiên nghĩ ra một người phù hợp: “Nếu như thật sự không tìm được, anh tìm chủ nhiệm Cố ấy. Những người khác chẳng có ý nghĩa gì nhưng chủ nhiệm Cố thì khác.”

Vừa nói anh ta vừa kéo ghế: “Anh nghĩ mà xem, chủ nhiệm Cố đối với cô ấy, đối với gia đình cô ấy có ý nghĩa như thế nào? Một người vốn dĩ nên ngồi ở bàn chính, chẳng phải là người phù hợp nhất sao?”

Thương Quân chậm rãi gật đầu: “Có thể cân nhắc.”

Hơn mười người trên bàn tiệc đều nhìn về phía bọn họ, không hiểu bọn họ đang nói chuyện gì.

Thương Uẩn chẳng hiểu chuyện gì: “Tìm chủ nhiệm Cố làm gì?”

Giang Minh Kỳ ngồi xuống: “Anh cả cậu và Sầm Tô kết hôn, tìm người đưa cô ấy đi thảm đỏ, cậu cảm thấy chủ nhiệm Cố thế nào?”

Mọi người đều sững sờ, Sầm Tô không phải là cái người đã đá Giang Minh Kỳ sao?

Sao lại sắp kết hôn với Thương Quân?

Chú ba của Giang Minh Kỳ, Giang Tĩnh Uyên cũng nhìn về phía cháu trai: “Sầm Tô? Cái tên này nghe quen tai quá.”

Giang Minh Kỳ: “Trong truyền thuyết là bạn gái cũ của cháu. Cái người mà cháu sống đi chết lại vì cô ấy đó.”

Anh ta mặt không đỏ tim không đập nhanh mà nói dối: “Thật ra cô ấy và Thương Quân là một đôi. Khi đó vì quan hệ cấp trên cấp dưới không tiện, cũng chưa nghĩ đến chuyện lâu dài nên mới lấy cháu ra làm lá chắn.”

Giang Tĩnh Uyên không hiểu: “Lấy cháu làm lá chắn?”

Giang Minh Kỳ tráo chuyện: “Không phải nhà Sầm Tô mở nhà nghỉ sao? Thương Quân bao nhà nghỉ đến Hải Thành du lịch, bà ngoại và cô Sầm biết Thương Quân là sếp của Sầm Tô. Thương Quân sợ thân phận sếp của mình sẽ gây phiền toái nên nói mình tên Giang Minh Kỳ. Sau đó Thương Quân bị đá, cháu liền trêu nói mình bị đá.”

Những người trên bàn lúc này mới hiểu đã xảy ra chuyện.

Cuối cùng cũng biết vì sao Thương Quân Tết vừa rồi không về, hóa ra là bị đá nên đến Hồng Kông giải sầu không muốn về.

Giang Tĩnh Uyên nhìn cháu trai: “Cháu không thất tình, thế sao lúc đó còn làm ầm lên đòi tự do hôn nhân?”

Giang Minh Kỳ thoải mái đối đáp: “Không phải tìm cớ không muốn liên hôn sao. Chú nhìn xem, cháu giống kiểu người vì tình yêu mà chết đi sống lại sao?”

Anh ta vốn nổi tiếng là kẻ đào hoa, xung quanh có cả tá mỹ nhân, thay bạn gái như thay áo. Thà tin có ngày Thương Uẩn không đào hố bẫy anh trai cậu ta chứ không thể nào tin Giang Minh Kỳ là kẻ chung tình.

Trong số những người ngồi ở đây, ngoại trừ Thương Uẩn ra thì chưa ai gặp Sầm Tô.

Trước đó còn thấy tò mò, sao Giang Minh Kỳ chẳng dẫn bạn gái đến chơi cùng bao giờ.

Bây giờ thì mọi chuyện đều hợp lý, vốn dĩ chẳng bên nhau, còn là bạn gái của Thương Quân, làm sao có thể dẫn ra mắt được?

Giang Minh Kỳ tiếp tục thản nhiên kể chuyện của Sầm Tô và Thương Quân: “Sầm Tô không muốn yêu đương lâu dài là do chịu ảnh hưởng từ bố cô ấy, bố cô ấy bỏ rơi vợ con suốt hai mươi sáu năm không hỏi thăm gì cô ấy. Đấy, cuối cùng cũng bị Thương Quân làm cho cảm động. Cô ấy đến Thâm Quyến thì Thương Quân cũng thường xuyên ở Hồng Kông và Thâm Quyến.

Tối nay, chủ nhân của tứ hợp viện là Lâu Duy Tích cũng có mặt.

Sau khi nghe xong, Lâu Duy Tích chợt hiểu ra rồi nhìn về phía Thương Quân: “Tiệc chia tay lần đó, hóa ra là Thương Uẩn tác hợp cho hai người à? Tôi bảo mà, khi đó sao cậu lại chủ động giúp bà ngoại của Sầm Tô liên lạc với chủ nhiệm Cố. Hóa ra là như vậy.”

Giang Minh Kỳ cảm thán, vận may của Thương Quân tốt thật, đến chuyện “đính chính” cũng có người làm chứng.

Có câu đó của Lâu Duy Tích, anh ta không cần giải thích thêm gì nữa.

Lâu Duy Tích lại nhớ ra: “Khi đó tôi còn định pha cà phê cho Sầm Tô, cậu còn nhắc cô ấy rằng cà phê chỗ tôi đắng. Khi đó tôi phải nghĩ ra ngay mới đúng.”

Bây giờ nghĩ lại, toàn để lại đầu mối.

Hai người từng ở bên nhau, lẽ nào lại không hiểu khẩu vị của đối phương?

Thương Uẩn vẫn luôn im lặng uống nước, không xen vào.

Như này mà cũng được à?

Đánh lạch mà trúng chính.

Tối nay cuối cùng cũng giải quyết xong chuyện giữa Sầm Tô và Giang Minh Kỳ.

Thật thật giả giả, đã đính chính rồi, nể mặt nhau là được. Huống hồ mối quan hệ giữa Giang Minh Kỳ với hai anh em nhà họ Thương vẫn luôn rất tốt, chẳng ai rảnh đi truy cứu việc vày.

Lúc trước Giang Minh Kỳ và Sầm Tô bên nhau không lâu, cảm giác mới mẻ chỉ được hai tuần, sau đó Giang Minh Kỳ luôn ở trong trạng thái bị chia tay rồi cố níu kéo. Cho dù có người bắt gặp ở chung một chỗ thì cùng lắm chỉ là ra ngoài ăn một bữa cơm.

Đến cả anh ta là người bạn chung duy nhất cũng phải đến khi bọn họ chia tay mới biết hai người từng hẹn hò, đừng nói là người khác.

Lúc này những người trên bàn lại nhớ ra gì đó, hỏi Giang Minh Kỳ: “Lần trước cậu đến Thâm Quyến, nói đưa đồ hộ Thương Quân ấy. Không lẽ là mang cho Sầm Tô à?”

Giang Minh Kỳ: “Chứ còn gì nữa, tôi vác cả vàng thỏi qua cho anh ấy đấy.”

Bây giờ đến cả Giang Minh Uyên cũng chẳng còn nghi ngờ nữa, ông ta bảo cháu trai mình đừng chỉ lo ăn: “Hôm đám cưới em gái con, cháu phải để mắt đến đội đón dâu bên kia, đừng để bọn họ lên tầng dễ quá.”

“Chú Ba, chú yên tâm, cứ giao cho cháu. Có cháu ở đấy, đừng hòng ai lên được.”

Thương Quân bảo nhân viên phục vụ rót rượu, lúc mọi người đang cười nói vui vẻ anh nâng ly với Giang Minh kỳ từ xa.

Giang Minh Kỳ hiểu ý, cũng nâng ly đáp lại.

Cả hai cùng uống cạn ly rượu trong một hơi.

Điện thoại Thương Quân rung, vệ sĩ gửi tin nhắn cho anh:【Sếp Thương, tối nay tôi về.】

Thương Quân:【Bên Sầm Tô không cần cậu nữa?】

Vệ sĩ:【Cô Sầm bảo tôi về.】

Thương Quân:【Vậy cậu về đi. Mấy giờ đến? Tôi cho xe đi đón.】

Vệ sĩ:【Không cần đâu ạ, tôi gọi xe.】

Thương Quân tùy ý cậu ta.

Bữa tiệc kéo dài đến hơn mười giờ mới kết thúc.

Mọi người lại chuyển sang phòng trà của Lâu Duy Tích để đánh bài.

Tối nay tâm trạng Thương Quân khá tốt nên chơi cùng mấy ván.

Thương Uẩn nhìn bài trong tay, ván này thắng chắc.

Anh ta nhìn về phía anh cả: “Anh thật sự định mời chủ nhiệm Cố dắt Sầm Tô đi thảm đỏ à?”

Người bên cạnh phụ họa: “Đối với Sầm Tô mà nói chủ nhiệm Cố còn thân thiết hơn cả bố.”

Thương Quân nói: “Thật sự không có người thích hợp sẽ mời chủ nhiệm Cố.”

Anh nhìn em trai một cái, nhìn biểu cảm là biết bài nó tốt.

Giống như trước đây nhường Sầm Tô, anh nhường Thương Uẩn một ván.

Ván bài kết thúc, Thương Quân rời đi trước, những người khác vẫn tiếp tục chơi.

Thương Quân ra khỏi phòng trà, bên cạnh hồ sen mờ tối của tứ hợp viện có hai bóng người đang đứng.

Ngược sáng nên anh chưa kịp nhìn rõ là ai thì một quả bóng màu hồng bỗng nhiên được ném cao về phía anh.

Thương Quân không kịp nghĩ nhiều, lùi về phía sau hai bước đón lấy.

Đến khi đứng vững anh mới nhìn rõ một trong hai người là vệ sĩ của anh.

Bóng người còn lại lao nhanh về phía anh.

Thương Quân dang tay đón lấy, siết chặt cô trong lòng.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...