Thương Quân còn gì mà không hiểu nữa, bạn thân rõ ràng là đã chấm anh làm con rể rồi.
Thế nhưng anh mới hai mươi bảy tuổi, chưa có ý định lập gia đình sớm như vậy.
Nếu con gái của bạn thân không phải kiểu người anh thích, sau khi gặp mặt biết từ chối thế nào đây?
Nếu xem mắt không thành, anh và Ngu Thệ Thương nói không chừng đến cả bạn bè cũng chẳng làm nổi nữa.
Vì một buổi xem mắt mà mất đi một người bạn vong niên, thật sự là lợi bất cập hại.
Anh nói thẳng: “Tôi vẫn cảm thấy tình bạn quan trọng hơn.”
Ngu Thệ Thương sao lại không hiểu nỗi lo lắng của bạn mình, ông bảo anh cứ việc yên tâm: “Xác suất cao là cậu không mất đi người bạn này đâu, vì con gái tôi chưa chắc đã nhìn trúng cậu.”
Thương Quân: “…..”
Ngu Thệ Thương thành thật nói: “Là tôi chấm cậu làm con rể, còn con gái tôi thì chưa chắc.”
Ông giới thiệu hai người làm quen cũng chỉ là muốn đánh cược vào một khả năng.
Lỡ con gái không bài xích thì sao?
Ông chỉ có mỗi Sầm Sầm là con gái, chọn con rể tất nhiên phải thận trọng hết mức.
Thương Quân là người ông nhìn tận mắt quá trình trưởng thành, hiểu rõ gốc gác tính cách.
Nếu có được một người bạn vong niên làm con rể thì đó cũng là may mắn của ông.
Ngu Thệ Thương bảo bạn thân đừng quá áp lực: “Chỉ gặp mặt một lần thôi, thành hay không tôi không can thiệp.”
Bản thân ông là người từng trải, không muốn bị ai ép buộc liên hôn, điều mình không muốn thì sao có thể gây áp lực cho thế hệ sau?
Ông nói rõ ràng: “Cho dù cậu không chấm Sầm Sầm, từ chối con bé, thì giữa chúng ta trước giờ thế nào thì vẫn như vậy.”
Ông sẽ không vì Thương Quân không thích Sầm Sầm mà có thành kiến với anh.
Đôi khi chỉ là không có cảm giác, chẳng liên quan gì đến việc đối phương có tốt hay không.
Ngu Thệ Thương lấy chính mình ra làm ví dụ: “Hồi tôi còn trẻ, đối tượng liên hôn mà bố tôi sắp xếp cũng đâu có ưng tôi, điều đó chứng minh tôi không đủ tốt sao? Tôi cũng chẳng ưng cô ấy, vậy có nghĩa là cô ấy không đủ xinh đẹp, ưu tú à? Đều không phải.”
Thương Quân ở đầu dây bên kia im lặng lắng nghe.
Đã nói đến nước này, nếu anh còn từ chối thì lại thành ra kiểu cách.
Chẳng qua cũng chỉ là một cuộc gặp mặt, ngồi ăn bữa trà sáng, chuyện của nửa giờ đồng hồ mà thôi.
Ngu Thệ Thương muốn tác hợp cho hai người còn có một lý do khác: “Cậu từng nói tương lai kiểu gì cũng phải liên hôn, vậy thì thay vì tìm một người bố vợ có khoảng cách thế hệ, thậm chí có khi còn phải đấu trí so kè thì chẳng bằng tìm tôi, không phải sao?”
Thương Quân không phản bác.
Quả thực là như vậy.
Ngu Thệ Thương không phải đang tâng bốc con gái mình, chỉ là đang kể lại sự thật: “Con gái tôi rất xinh đẹp, từ nhỏ đã có những đứa trẻ ở lớp khác kéo nhau thành nhóm đến để nhìn con bé.”
“Con bé di truyền hết ưu điểm của tôi và bà nhà tôi, có điều không cao bằng vợ tôi thôi.”
Đến bây giờ Thương Quân vẫn chưa gặp vợ của bạn thân, nên không biết bà cao bao nhiêu.
Đừng nói là anh không gặp được, ngay cả bạn thân anh muốn gặp vợ mình cũng phải hẹn trước. Nghe nói bà là bà chủ của một công ty tổ chức triển lãm quy mô lớn, nhận thầu đủ loại triển lãm lớn nhỏ trong và ngoài nước, là một người bận rộn bay đi bay về.
Chẳng đợi anh hỏi, Ngu Thệ Thương đã giới thiệu sơ qua về tình hình của con gái: “Vợ tôi cao 1m74, con gái tôi mới có 1m70, đấy là chiều cao lúc sáng sớm. Chiều cao buổi tối chắc là bị lùn đi một chút, nhưng con gái tôi chẳng bao giờ đo lúc tối cả.”
Thương Quân: “…..”
Y hệt em gái Thương Thấm của anh.
Thương Thấm nói mình cao 1m68, nhưng anh cảm giác là không tới.
Ngu Thệ Thương cũng không hiểu sao con gái lại không cao bằng mẹ, theo lý mà nói thì không nên như vậy.
Ông nói tiếp: “Con bé thích sữa chua, thích chó Samoyed, thích vẽ đủ kiểu trang điểm mắt thật đẹp.” Vì từ nhỏ đã nghịch bảng phấn mắt của mẹ nên giờ đây kỹ thuật không thua gì chuyên gia trang điểm chuyên nghiệp
“Con bé còn thích làm toán, chỉ là không thích đọc sách.”
Dừng một chút, ông mỉm cười bổ sung một câu: “Đương nhiên, trong mắt tôi, con bé không có bất kỳ khuyết điểm nào.”
Thương Quân hỏi một chuyện mà anh đã muốn biết từ bảy năm trước: “Con gái anh tên gì, giờ thì có thể nói cho tôi biết rồi chứ?”
“Sầm Tô. Con bé theo họ vợ tôi. Nếu không phải do tôi còn phải tranh giành vị trí người nắm quyền của nhà họ Ngu, cộng thêm các khoản đầu tư ở nước ngoài dưới tên tôi quá nhiều, đổi tên rất phiền phức thì tôi cũng đã muốn đổi sang họ mẹ từ lâu rồi.”
Thương Quân cuối cùng cũng hiểu vì sao những năm qua ông cụ Ngu lại hận thằng con út này đến mức nghiến răng nghiến lợi như vậy.
Ngu Thệ Thương: “Tình hình cơ bản của con gái tôi cậu đều hiểu cả rồi, có đến không?”
Thương Quân đáp: “Để tôi mời.”
Ngu Thệ Thương cười: “Ăn được bữa trà sáng của cậu đúng là không dễ dàng gì.”
Thương Quân định dùng bữa trà sáng này để an ủi bạn thân, vì buổi xem mắt ngày mai định sẵn là không thành.
Thứ nhất, đối phương kém anh năm tuổi, khó mà chung chủ đề nói chuyện.
Thứ hai, anh không muốn tự nhốt mình vào cuộc sống hôn nhân sớm như vậy.
Mặc dù việc bạn thân trở thành bố vợ có không ít lợi ích, nhưng suy đi tính lại, anh vẫn thấy duy trì một tình bạn có khoảng cách thích hợp sẽ bền lâu hơn.
Nếu không, nếu sống chung dưới một mái nhà, sớm muộn gì cũng đến lúc sẽ bóc trần hết chuyện cũ của nhau.
Bên này Ngu Thệ Thương vừa khuyên nhủ được bạn thân xong lại vội vàng đi khuyên con gái.
Sầm Tô vừa nghe nói phải đi ăn trà sáng với người bạn vong niên của bố thì nhất quyết không chịu: “Con không thích ăn trà sáng.”
Ngu Thệ Thương kiên nhẫn thương lượng: “Thế con muốn ăn gì? Chúng ta chiều theo ý con.”
“Ở nhà uống nước lọc là được rồi ạ.”
“…..”
Ngu Thệ Thương bất đắc dĩ cười, xoa xoa đầu con gái: “Không tính là xem mắt đâu, chỉ giới thiệu một người cho con quen biết thôi.”
Sầm Tô vừa ăn sữa chua vừa nhìn bố: “Thế nếu con không ưng anh ta thì sao?”
“Thì không ưng thôi, không sao cả.”
Ngu Thệ Thương vội vàng giới thiệu hai người quen nhau là vì nghĩ đến việc tuổi tác của Thương Quân cũng không còn nhỏ, lỡ gia đình anh sắp xếp một cuộc liên hôn khác thì chẳng phải con gái ông sẽ bỏ lỡ một người yêu chất lượng sao.
Sầm Tô tựa vào người bố, vừa ăn sữa chua vừa hỏi: “Người bạn thân đó của bố bao nhiêu tuổi rồi?”
“Hai mươi bảy.”
“Tuổi tác lớn thế cơ ạ?”
“…..”
Ngu Thệ Thương vội giải thích thay cho bạn thân: “Người ta trông trẻ lắm.”
Ông liệt kê chi tiết các ưu điểm của người bạn này: “Cậu ấy thông minh, có năng lực, có bản lĩnh, đối xử tốt với người nhà, còn thích đọc sách nữa.”
“Bố ơi, bố nói nãy giờ mà chẳng trúng trọng tâm gì cả.”
“Trọng tâm con muốn biết là gì?”
“Có đẹp trai không?”
“… Không đẹp thì bố cũng chẳng giới thiệu cho.”
Sầm Tô quyết định nể mặt bố một lần, sáng mai sẽ đi ăn trà sáng. Dù sao cùng lắm cũng chỉ chịu đựng nửa tiếng đồng hồ là cùng.
Cái người tên Thương Quân này, chỉ riêng tuổi tác thôi là đã bị cô loại ngay từ vòng gửi xe rồi.
Hai mươi bảy tuổi, cô không thể nào chấp nhận nổi.
Cô lảng sang chuyện khác: “Bố ơi, con định nuôi một chú chó Samoyed. Đợi phát lương con sẽ mua.”
“Không phát lương thì không mua nổi sao?”
“…..”
Sầm Tô cười haha.
Túi tiền của cô còn sạch hơn cả mặt.
Gương mặt cô không một chút tì vết, sạch sẽ vô cùng, thế nên có thể tưởng tượng được cái túi tiền của cô nó “sạch” đến mức nào.
Tuần này mua sữa chua cô toàn phải đợi lúc có chương trình khuyến mãi giảm giá mới dám mua, nếu không thì đến cả sữa chua cũng chẳng có mà ăn.
Sau khi đi làm, cô quyết tâm tự lực cánh sinh, không tiêu một đồng nào của gia đình nữa.
Cô thuê một căn hộ gần công ty, tiền thuê nhà mỗi tháng đã chiếm mất một phần ba lương, số tiền còn lại phải dùng để mua mỹ phẩm và quần áo, hoàn toàn không để dành được đồng nào.
Hôm nay tan làm quay về Hồng Kông cô cũng phải đi tàu điện ngầm, vì không có tiền bắt taxi.
Cô vào làm việc tại công ty của nhà mình, nhưng mức lương của đội ngũ nghiên cứu và phát triển cũng không tính là cao.
Lúc tốt nghiệp, ở Bắc Kinh có hai doanh nghiệp muốn lôi kéo cô, trong đó có một bên đưa ra mức lương cao gấp ba lần Sầm Thụy.
Nhưng vì cân nhắc chuyện cách nhà quá xa, cộng thêm việc ông ngoại hy vọng sau này cô sẽ kế nghiệp chỉ đành từ bỏ mức lương cao ấy.
Từ nhỏ cô đã không giữ nổi tiền, cứ có chút tiền tiêu vặt là lại chạy ra tiệm tạp hóa.
Nào là mua kẹo cao su, mua snack tôm, rồi cả thịt hổ cay.
Ông ngoại luôn nuông chiều cô, mặc kệ cô muốn mua gì thì mua, không bao giờ nói với cô rằng cái này không lành mạnh hay cái kia là thực phẩm rác.
Sợ bị bà ngoại càm ràm, lần nào ông cũng đợi cô ăn xong xuôi mới dẫn cô về nhà.
Có một lần ăn thịt hổ cay xong quên lau miệng, đúng lúc ông ngoại bận nghe một cuộc điện thoại công việc nên không để ý đến cô. Vừa về đến nhà, bà ngoại liền hỏi miệng cô bị làm sao thế kia.
Cô cười rồi lấy tay bịt chặt miệng lại.
Kể từ sau đó, cô bắt đầu rút kinh nghiệm, việc đầu tiên khi ra khỏi cửa là nhét một gói khăn giấy ướt vào túi, để nhỡ ông ngoại có quên thì cô vẫn tự mình lau được.
Mỗi ngày có hai tệ tiền tiêu vặt, chưa bao giờ cô để dư lại đồng nào.
Thế nên cô cũng chẳng hình thành được thói quen tiết kiệm, thời đại học lúc nghèo nhất trong người cô còn chưa tới một trăm tệ.
Cô quyết định từ tháng này sẽ bắt đầu tiết kiệm hẳn hoi, nếu không thì đến tiền mua thức ăn cho chó cũng chẳng có.
Ngu Thệ Thương bảo đợi biệt thự sửa sang xong xuôi sẽ mua Samoyed: “Bố nuôi cho con một con.”
Sầm Tô cười hỏi: “Thế tiền tắm rửa, làm đẹp, thức ăn, bánh thưởng bố bao trọn gói sao?”
Ngu Thệ Thương: “… Đến tiền mua thức ăn cho chó mà con cũng không bỏ ra nổi sao?”
Sầm Tô dụi dụi trán vào vai bố: “Người một nhà thì đừng phân chia rạch ròi quá. Của bố cũng là của con, của con cũng là của bố mà.”
Ngu Thệ Thương: “Bố còn chưa thấy tiền của con trông như nào nữa.”
Sầm Tô bật cười, tự tìm cái cớ cho mình: “Chẳng phải con mới đi làm được ba tháng sao. Đợi vài năm nữa, khi con chủ trì dự án thì sẽ có tiền thôi.”
Ngu Thệ Thương chẳng bao giờ trông chờ vào mấy cái “bánh” mà con gái vẽ ra, có mà chết đói.
Hồi trẻ ông cũng từng thề thốt với mẹ mình y như vậy: Con lên đại học rồi, sắp nhận được dự án. Mẹ cứ chờ mà hưởng phúc nhé.
Kết quả là tiền nuôi con đều do mẹ ông trợ cấp.
Đã vậy bà còn phải trả nợ thay cho ông.
Sầm Tông Y lại càng không phải kiểu người biết tiết kiệm, thế nên ông không bao giờ hy vọng xa vời con gái sẽ tiết kiệm.
Ngu Thệ Thương nói: “Vậy thì nuôi một chú Samoyed làm em trai con, không cần con phải bỏ phí nuôi dưỡng đâu.”
Sầm Tô phấn khích ôm chầm lấy bố: “Cảm ơn bố ạ!”
Ngu Thệ Thương: “Biệt thự phải nửa năm nữa mới chuyển vào được, ngày chuyển nhà bố sẽ tặng con.”
Nuôi một chú chó Samoyed là ước nguyện từ thuở nhỏ của con gái, đáng tiếc khi đó cả nhà đều bận rộn. Ông bận bịu với Y tế Sầm Thụy và sự nghiệp riêng, lại còn phải lo tính kế đoạt quyền. Tông Y thì bận rộn với công ty tổ chức triển lãm, còn con gái thì bù đầu với học hành, cả nhà ba người cứ luôn ở những nơi khác nhau.
Từ nay về sau, cuối cùng cũng có thể định cư lâu dài tại Thâm Quyến.
Nếu buổi xem mắt ngày mai thuận lợi, căn biệt thự ở Thâm Quyến này ông sẽ để lại làm nhà nhà cưới cho con gái.
Vài năm trước ông chưa từng nghĩ đến việc giới thiệu Thương Quân cho con gái, mãi đến hai năm gần đây Thương Quân thường xuyên ở lại Hồng Kông và Thâm Quyến để khai thác thị trường của công ty tại khu vực đồng bằng sông Châu Giang, lại còn nói rất thích miền Nam, ông mới nảy ra ý định này.
Nếu để con gái đến Bắc Kinh sinh sống, ông chắc chắn sẽ không nỡ.
Con gái nhất định phải ở gần bên mình, để sau này kết hôn nếu có chịu ấm ức gì thì người đầu tiên con bé có thể tìm đến chính là ông.
Ngu Thệ Thương bảo con gái đi ngủ sớm: “Bảy giờ sáng mai chúng ta xuất phát.”
Sầm Tô cầm hũ sữa chua chưa ăn hết đi lên tầng.
Cô suy nghĩ xem ngày mai nên từ chối Thương Quân như thế nào, là nên khéo léo một chút, hay là thẳng thắn luôn?
Cô cứ ngỡ tối nay bố sẽ gửi thông tin liên lạc của đối phương cho mình để hai bên làm quen trước.
Kết quả là cho đến lúc đi ngủ, phía bố vẫn không có động tĩnh gì.
Có lẽ vì đã quyết định sẽ từ chối nên đêm nay cô ngủ khá ngon, không hề bị chuyện xem mắt làm ảnh hưởng.
Chỉ là đi ăn một bữa trà sáng nên cô chỉ trang điểm nhẹ nhàng.
Bảy giờ mười phút, hai bố con ra khỏi cửa.
Thương Quân là người đứng ra mời khách nên đã đến trước bọn họ.
Anh cũng đã suy nghĩ suốt cả tối qua xem nên dùng lý do gì để khéo léo chối từ.
Cho dù Ngu Thệ Thương là người rộng lượng, không để tâm đến kết quả xem mắt, nhưng anh ít nhiều cũng cảm thấy áy náy, muốn tìm cách từ chối sao cho khéo léo nhất có thể.
Trước khi ngủ, anh nhận được điện thoại của em trai Thương Uẩn.
Thương Uẩn vừa mở lời đã hỏi ngay: “Anh, anh có quen Sầm Tô không?”
“Không quen, chưa gặp bao giờ.”
Anh hỏi lại, “Có chuyện gì thế?”
Thương Uẩn: “Hôm nay em mới biết cô ấy là con gái của Ngu Thệ Thương. Anh với ông ấy thân thiết như thế, em cứ tưởng anh phải biết cô ấy từ lâu rồi chứ.”
“Em trả lương cao để mời cô ấy về mà không mời nổi.”
“Lạ thật đấy, không phải Ngu Thệ Thương rất quý anh sao? Con gái ông ấy tốt nghiệp rồi mà ông ấy không tác hợp hai người à? Hay là Sầm Tô chê anh già quá?”
“…..”
Thương Uẩn: “Anh cố gắng mà tranh thủ đi, Sầm Tô xinh đẹp lắm, lại thông minh, rất đẹp đôi với anh.”
Anh nhất thời không phân biệt được là em trai đang thật lòng mong anh tốt, hay là đang đến để trêu chọc mình.
Sau đó em trai còn muốn nói thêm gì đó, anh đã mượn cớ phải họp video để cúp máy.
…
Thương Quân liếc nhìn đồng hồ đeo tay, bảy giờ mười lăm phút.
Từ nhà bạn thân đến quán trà sáng lái xe mất khoảng nửa tiếng, bạn thân mới vừa ra khỏi cửa, anh đã đến từ lâu.
Không có việc gì làm, trong lúc chờ đợi anh xử lý vài email.
Lúc ngẩng đầu lên lần nữa, bạn thân đã dẫn con gái đến nơi.
Sầm Tô mặc một chiếc váy hai dây màu trắng đơn giản.
Bạn thân nói cô thích vẽ trang điểm mắt, theo bản năng liếc nhìn về phía đôi mắt cô. Là đôi mắt đào hoa sâu thẳm xinh đẹp, nhưng gần như để mặt mộc.
Kể từ lúc bước vào cửa Sầm Tô đã bắt đầu quan sát người đàn ông bên cửa sổ.
Khí chất và diện mạo quả thực đúng như lời bố cô nói, không có gì để chê.
Chỉ đáng tiếc, đối phương lại bị vướng ngay ở cửa ải tuổi tác.
Ngu Thệ Thương không cố ý giới thiệu thêm nhiều về họ: “Ngồi đi, không có người ngoài.”
Ông nói với con gái: “Thời gian bố ở bên cạnh Thương Quân còn nhiều hơn cả ở bên con đấy.”
Sầm Tô mỉm cười nói: “Chẳng trách khí chất của hai người lại giống nhau đến thế.”
Thương Quân không cảm thấy đây là một lời khen dành cho mình.
Bởi vì dù sao thì Ngu Thệ Thương cũng đã bốn mươi hai tuổi rồi.
Anh đưa thực đơn cho cô: “Xem thử xem em thích ăn gì.”
“Cảm ơn anh.” Sầm Tô đón lấy.
Tay anh thon dài đẹp đẽ, đúng là dáng tay mà cô thích, nhưng ngặt nỗi khí chất cả người anh lại quá chín chắn.
Trước khi gặp mặt, Thương Quân còn đang lo lắng không biết nên khéo léo từ chối như thế nào.
Giờ phút này anh nhận ra mình hoàn toàn lo xa, rõ ràng Sầm Tô chẳng hề có ý gì với anh, cô chỉ cúi đầu tập trung ăn há cảo tôm.
Suốt cả quá trình, sự chú ý của anh đều đặt vào từng cử chỉ của cô, đến mức khi cô ăn xong rồi thì phần ăn anh gọi mới chỉ dùng hết một nửa.
Cũng may là có bạn thân ngồi cùng, đồ ăn trước mặt cũng còn lại không ít.
Sầm Tô đặt đũa xuống, bưng tách trà lên chậm rãi nhấp môi.
Trên bàn ăn, bố cô liên tục chuyện phiếm với Thương Quân, tránh để bầu không khí bị chùng xuống hay khó xử.
Qua khóe mắt, cô liếc nhìn người đàn ông ngồi chéo đối diện, lạnh lùng nhưng cũng thật ôn hòa. Nếu bây giờ cô không phải hai mươi hai tuổi, hoặc muộn thêm vài năm nữa mới quen biết anh, liệu cô có thích kiểu người như anh không?
Có lẽ là có.
Bởi vì dù sao diện mạo của anh cũng đúng gu thẩm mỹ của cô.
Đến khi cô uống xong một tách trà, bọn họ vẫn chưa ăn xong.
Sầm Tô không tiện tìm cớ rời đi trước, đành phải rót thêm một tách trà nữa.
Cô nghi ngờ nghiêm trọng rằng bố giới thiệu Thương Quân cho mình thực chất là đang tìm bạn ăn cơm cùng mình đúng hơn.
Ngay vào lúc cô uống trà đến mức sắp no căng bụng thì điện thoại của bà nội gọi đến.
Mẹ Ngu đã lâu không gặp cháu gái, liền hỏi thăm dạo này cô thế nào, thích nghi được với công việc hay chưa.
Sầm Tô đáp: “Dạ tốt lắm ạ. Bà nội ơi, hôm nay con được nghỉ, lát nữa con qua đi mua sắm cùng bà, trưa nay con mời bà ăn hamburger nhé.”
“Con đang ở Hồng Kông à?”
“Vâng ạ. Con đang đi ăn trà sáng với bố và bạn của bố.”
Mẹ Ngu vừa nghe thấy có bạn của thằng út thì đoán ngay đó là Thương Quân.
Là người từng trải, bà lập tức nhìn thấu tâm tư của con trai mình, đây là đang muốn tác hợp cho Sầm Sầm và Thương Quân rồi.
“Có muốn tiếp tục ở lại đó không? Nếu không muốn, bà cho xe đến đón con.”
Sầm Tô đáp: “Dạ thôi ạ. Bố con cũng sắp ăn xong rồi.”
Dù không ưng ý đối phương, nhưng bữa ăn này vẫn nên có đầu có cuối.
Xem mắt không thành, nhưng không thể làm ảnh hưởng đến tình bạn của bố.
Thương Quân hoàn toàn thấu hiểu tâm trạng của Sầm Tô, cô lúc này giống hệt như anh của tối hôm qua khi vừa biết tin sắp phải đi xem mắt.
Anh nhìn cô: “Không cần ở lại cùng bọn tôi đâu, tôi và bố em còn một vài chuyện công việc cần bàn bạc. Không phải em định đi mua sắm với cô sao? Giờ qua đó luôn đi.”
Sầm Tô ngẩn người một lát mới phản ứng kịp, “cô” trong miệng anh chính là bà nội của cô.
Khác vai vế rồi.
Xem ra đúng là không có duyên.
Ngu Thệ Thương không đoán chắc được nội tâm của bạn thân, nhưng ông nhìn ra được con gái mình không có ý gì với Thương Quân, bởi vì có thiện cảm với một người là không thể giấu được.
Đã không có cảm giác, ông cũng không cưỡng ép.
Ông lấy ví rút một chiếc thẻ đưa cho con gái: “Đi mua sắm đừng để bà nội trả tiền đấy.”
Sầm Tô quá quen thuộc với chiếc thẻ này, tháng trước cô vừa mới trả lại cho bố, còn lập ra chí lớn hào hùng là sẽ tự nuôi sống bản thân.
Trong một tháng ngắn ngủi, số dư trong thẻ của cô đã không còn bao nhiêu.
Đừng nói là đi mua sắm, ngay cả mời bà nội ăn hamburger cũng là một vấn đề.
Trước khi nhận lấy thẻ, Sầm Tô theo bản năng liếc nhìn Thương Quân một cái.
Ngu Thệ Thương nói: “Không cần lo cậu ấy cười con. Lúc cậu ấy bằng tuổi con, thường xuyên vì hết tiền mà sang chỗ bố ăn chực đấy.”
Thương Quân: “…..”
Giờ thì chút hình tượng cuối cùng cũng chẳng còn nữa.
Sau khi Sầm Tô rời đi, Ngu Thệ Thương đi thẳng vào vấn đề hỏi người bạn thân: “Thấy thế nào?”
Thương Quân: “Anh nên hỏi Sầm Tô thấy thế nào thì đúng hơn.”
Ngừng một chút.
Anh nói tiếp: “Sầm Tô có vẻ không có cảm giác gì với tôi, anh không cần phải nhọc lòng vun vén nữa đâu, nếu không quan hệ cha con nhà anh sẽ căng thẳng đấy.”
Ngu Thệ Thương nghe ra được ý trong lời nói đó, bạn thân dường như không hề bài xích việc tiếp tục tìm hiểu Sầm Tô.
“Cậu không cần phải lo lắng cho quan hệ cha con của tôi với Sầm Sầm đâu.” Ông chỉ hỏi bạn thân một câu: “Phương thức liên lạc của con bé, cậu có lấy không?”
Thương Quân vốn dĩ định từ chối.
Thế nhưng lời đã đến bên miệng, anh lại phát hiện ra hai chữ “không lấy” chẳng thể nào nói ra được.
Quen biết nhau bao nhiêu năm nay, chỉ cần một biểu cảm của đối phương là Ngu Thệ Thương đã có thể hiểu được phần nào.
Ông cầm điện thoại lên, chia sẻ thông tin liên lạc của con gái qua.
“Có kết bạn được hay không là hoàn toàn dựa vào bản thân ông cậu đấy.”
Thương Quân nhấn mở danh thiếp, tên gọi lại tên của nhà nghỉ: Sầm & cen.
Ngay khoảnh khắc nhấn kết bạn, anh đã hoàn toàn không còn nhớ gì về hai lý do khiến mình không muốn đi xem mắt vào tối hôm qua nữa.
Thứ nhất là, chênh lệch năm tuổi, khó có chủ đề nói chuyện chung.
Hai là, không muốn sớm tự nhốt mình vào trong hôn nhân.
Cho đến khi gửi đi yêu cầu kết bạn, chính anh cũng không hiểu nổi tại sao rõ ràng biết Sầm Tô không có cảm giác gì với mình mà bản thân vẫn cố chấp muốn kết bạn với cô.
Sau khi tin nhắn xác thực được gửi đi, Thương Quân đặt điện thoại lên bàn.
Tuy nhiên, mười mấy phút trôi qua, màn hình điện thoại vẫn không hề sáng lên.
Ngu Thệ Thương an ủi bạn thân: “Có lẽ Sầm Sầm ngủ rồi nên chưa thấy thôi.”
Thương Quân nói không sao: “Dù sao thì cũng không phải ai cũng có được cái mệnh như ông.”
Ngu Thệ Thương: “…”
Ông quả thực may mắn, thích Sầm Tông Y ngay từ cái nhìn đầu tiên, lúc đang loay hoay không biết bắt chuyện thế nào thì bà đã chủ động xin phương thức liên lạc của ông.
Thế nhưng, cũng không thể hoàn toàn quy hết cho sự may mắn hay tốt số được.
Ông có ưu thế về tuổi tác.
Ông gợi ý cho bạn thân: “Hay là cậu thử theo đuổi con bé xem sao?”
Nếu đã theo đuổi mà vẫn bị từ chối thì lúc đó mới thực sự là hết hy vọng.
“Nếu cuối cùng cậu vẫn bị từ chối, tôi sẽ mời cậu ăn trà sáng suốt ba năm coi như bồi thường.”
“… Không đến mức đó, tôi không yếu đuối vậy đâu.”
Thương Quân đặt tách trà xuống, “Tuần sau tôi đến Thâm Quyến bàn công việc, sẵn tiện sẽ ghé qua thăm Sầm Tô.”
Anh chưa từng theo đuổi ai bao giờ, một chút kinh nghiệm cũng không có.
Mà Ngu Thệ Thương ngồi đối diện lại càng không có kinh nghiệm theo đuổi người khác, vậy thì có người bạn thân này để làm gì chứ?
Vào thời điểm mấu chốt, chẳng giúp được chuyện gì.
Bất chợt, những tiếng “lộp bộp” vang lên trên mặt kính cửa sổ, một cơn mưa rào đổ xuống dữ dội.
Thương Quân không vội rời đi, anh ngồi lại quán trà thêm một lát.
Trong chiếc xe cách đó vài cây số, Sầm Tô bị đánh thức bởi tiếng sấm mưa bất ngờ.
Có lẽ do bữa sáng ăn quá no dẫn đến buồn ngủ sau khi ăn, nên vừa lên xe cô đã mơ màng thiếp đi.
Sau khi tỉnh dậy cô không còn buồn ngủ nữa, cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên hộp tỳ tay.
Không ngờ Thương Quân lại gửi yêu cầu kết bạn.
Anh là bạn thân nhất của bố, nếu vờ như không thấy thì dường như quá bất lịch sự.
Sầm Tô nhấn đồng ý:【(Hoa hồng)(Hoa hồng)】
Thông thường chỉ khi không còn gì để nói, người ta mới gửi hai bông hoa như vậy.
Thương Quân:【Vẫn đang ở trên đường sao?】
Sầm Sầm:【Vâng.】
Sầm Sầm:【Có phải bố em cứ nhất quyết bắt anh kết bạn với em không?】
Thương Quân:【Không phải. Là tôi chủ động kết bạn.】
Sầm Tô: “…..”
Cô vắt óc suy nghĩ, nghĩ xem nên từ chối khéo thế nào để không làm tổn thương lòng tự trọng của anh.
Thương Quân hỏi:【Em ở lại Hồng Kông mấy ngày?】
Sầm Sầm:【Tối nay em về rồi, mai còn phải tăng ca.】
Thương Quân:【Tuần sau tôi đến Thâm Quyến, nếu tiện tôi mời em ăn cơm.】
“…..”
Thương Quân bật cười.
Sầm Sầm:【Mặc dù bố em không tiếc công sức vun vén cho chúng ta, nhưng yêu đương không nằm trong kế hoạch của em, xin lỗi anh nhé.】
Thương Quân:【Không sao đâu, em đừng để trong lòng.】
Sầm Sầm:【Anh là bạn thân nhất của bố em, cũng tương đương với bạn của em vậy. Sau này ở Thâm Quyến có việc gì cần giúp đỡ thì anh cứ nói nhé.】
Thương Quân cười:【Tôi rành Thâm Quyến hơn em đấy. Nếu em có việc gì cần giúp mà không tiện tìm bố, thì có thể tìm tôi.】
Sầm Tô chợt phát hiện, hình như mình cũng không bài xích trò chuyện với anh cho lắm.
Đúng lúc này, xe đã về đến nhà cũ.
Trên bãi đỗ xe, chiếc xe của ông nội cũng có ở đó.
Sầm Sầm:【Em đến nhà bà nội rồi, nói chuyện sau nhé.】
Thương Quân cứ ngỡ cô đang mượn cớ này để kết thúc cuộc trò chuyện:【Được.】
Thấy anh đặt điện thoại xuống, Ngu Thệ Thương quan tâm hỏi: “Nói chuyện thế nào rồi?”
Thương Quân: “Cô ấy không ưng tôi.”
Ngu Thệ Thương khuyên anh đừng nản lòng: “Con bé cũng giống cậu thôi, chưa từng yêu đương bao giờ, có lẽ cần chút thời gian để chấp nhận việc xem mắt.”
Dù sao thì không phải cặp đôi nào cũng có thể giống như ông và Sầm Tông Y, xác định quan hệ yêu đương ngay từ ngày đầu tiên gặp mặt.
Con gái đã chịu kết bạn thì chắc hẳn là vẫn còn cơ hội.
Ngoài cửa sổ, gió lặng mưa tan.
Chẳng mấy chốc, mặt trời len lỏi ló rạng.
Thương Quân hỏi bạn thân: “Khi nào anh chuyển nhà?”
Anh từng nghe Ngu Thệ Thương nhắc tới việc biệt thự sắp sửa trang trí xong.
Ngu Thệ Thương: “Chuyển trước Tết Nguyên Đán.”
Trước đó, Thương Quân vẫn chưa nghĩ ra nên tặng quà tân gia gì cho hợp lý, giờ thì anh đã có khá nhiều lựa chọn.
“Không phải anh nói Sầm Tô thích chó Samoyed sao? Tôi tặng hai bố con một con nhé.”
Ngu Thệ Thương đáp: “Sầm Sầm cũng đang muốn nuôi một con.”
Món quà này chắc hẳn con gái ông sẽ rất thích.
Cả hai đều bận rộn với công việc riêng nên chào tạm biệt nhau ngay trước cửa tiệm trà sáng.
Thương Quân vốn tưởng câu “nói chuyện sau nhé” của Sầm Tô chỉ là lời khách sáo, không ngờ đến tám giờ tối lại nhận được tin nhắn của Sầm Tô.
Cô giải thích rằng mình đã bên bà nội cả ngày, hiện đang trên đường quay về Thâm Quyến.
【Cảm ơn bữa sáng của anh. Nếu tuần sau anh đến Thâm Quyến, có qua có lại, em mời anh.】
Thương Quân bảo cô đừng có áp lực tâm lý:【Dù giữa chúng ta có thế nào đi chăng nữa cũng không ảnh hưởng đến mối quan hệ của tôi và bố em.】
Sầm Tô rất thẳng thắn:【Em mới hai mươi hai, vừa tốt nghiệp bố đã bắt đi xem mắt, còn chưa từng yêu đương bao giờ. Em vẫn luôn muốn tìm một chàng trai mười chín tuổi để yêu một lần.】
Thương Quân: “…..”
Xem ra là do chịu ảnh hưởng từ chuyện hôn nhân và tình cảm của bố mẹ.
Anh gọi điện thoại qua, khẽ cười rồi nói: “Chê tôi già đúng không?”
Sầm Tô: “…..”
Cô muốn tìm người mười chín tuổi, kết quả anh lại hai mươi bảy, ở giữa chênh nhau tới tám tuổi, nên nhất thời khó lòng chấp nhận.
Cô đã từng nếm trải cái lợi của việc có một người bố trẻ trung, nên cũng muốn tìm cho con gái tương lai của mình một người bố trẻ như vậy.
Nếu như ở bên Thương Quân, đợi đến khi sinh con gái, có lẽ anh đã hai mươi tám hoặc hai mươi chín, thậm chí là ba mươi tuổi rồi.
Một ông bố hai mươi tuổi chăm con, và một ông bố ba mươi tuổi sao có thể giống nhau được.
Nghe bà ngoại kể, năm đó để dỗ cô không ra bờ biển đào cát giữa trưa nắng, bố đã lăn đùng giả vờ ngất ngay trên sân.
Nếu đổi lại là Thương Quân ở tuổi ba mươi, anh chắc chắn sẽ có gánh nặng hình tượng.
Đừng nói là ngất xỉu trên sân, cho dù là ngã xuống ghế sô pha sợ trước khi ngất anh còn phải cân nhắc xem tư thế ngã xuống có đẹp hay không.
Trong quá trình trưởng thành của đứa trẻ, vô hình trung sẽ mất đi rất nhiều niềm vui.
Sầm Tô an ủi anh: “Cũng không hẳn là chê anh già. Nếu bây giờ em hai mươi sáu tuổi, chắc chắn sẽ thích người như anh.”
Thương Quân: “Vậy tôi đợi em đến năm hai mươi sáu tuổi. Đến lúc đó nếu em thích người như tôi thì hãy đến tìm tôi. Những năm tới tôi chủ yếu ở Hồng Kông hoặc Thâm Quyến, có lẽ thỉnh thoảng cũng sẽ đến nhà em làm khách.”
Sầm Tô: “… Lúc đó anh đã ba mươi mốt rồi, đợi đến khi sinh con xong cũng gần bốn mươi mất.”
Thương Quân bật cười: “Làm gì mà phóng đại thế, có nhà ai sinh con mà mất tận mười năm đâu.”
“Sầm Tô, tôi không phải tự nhiên từ ba tuổi lớn vọt lên hai mươi bảy, tôi cũng từng mười chín tuổi. Năm đó tôi đã làm thua lỗ sạch vốn đầu tư của bố em, năm hai mươi tuổi vẫn còn phải hỏi mượn tiền ông ấy để sống qua ngày.”
“Em nhất định phải tìm bằng được một cậu bạn trai mười chín tuổi sao?”
“Cũng không hẳn là vậy.”
“Nếu tuổi tác không phải điều kiện tiên quyết, em có thể thử ở bên, tiếp xúc với tôi xem sao.” Thương Quân giải thích, “Cách tiếp xúc mà tôi nói ở đây chỉ giống như những người bạn bình thường.”
Người có thể nhận được khoản đầu tư thiên thần từ bố ngay từ năm mười chín tuổi chắc chắn phải rất thông minh.
Sầm Tô chuyển chủ đề: “Tuần sau anh đến Thâm Quyến à?”
“Ừ. Qua đó bàn chuyện hợp tác.”
Sầm Tô đã trả lại thẻ của bố, số tiền trong thẻ của cô không đủ để mời một bữa cơm: “Thứ mấy anh đến? Thứ Tư em mới phát lương.”
“…..”
Thương Quân khẽ cười, nói: “Thứ Năm tôi tới.”
