Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 82: (Tuyến IF): Sống chung.



Sau khi nhận giấy đăng ký kết hôn, Sầm Tô vẫn vội vàng đi làm. Cấp trên nói nếu cô chỉ xin nghỉ hai tiếng thì vẫn được tính chuyên cần cả tháng.

Buổi trưa, hai người chỉ tổ chức ăn mừng nhận giấy kết hôn đơn giản ngay tại nhà ăn.

Sau khi Thương Quân đưa cô đến công ty, anh lên tầng của bạn thân.

Y tế Sầm Thụy hiện vẫn do Ngu Thệ Thương nắm quyền điều hành. Ông dự định đợi đến khi con gái có thể tự mình gánh vác mọi việc mới quay về nhà họ Ngu để tiếp quản sự nghiệp của bố.

Thương Quân gõ cửa bước vào, nhẹ nhàng đặt giấy chứng nhận kết hôn trước mặt bạn thân: “Xem đi.”

Ngu Thệ Thương liếc nhìn con rể một cái — trước đây mọi tài liệu đều bị cậu ta ném thẳng xuống bàn làm việc, hôm nay lại như cầm đồ dễ vỡ, động tác vô cùng nhẹ nhàng.

Ông mở tờ giấy ra, biểu cảm của con rể trên ảnh thẻ ông không thể quen thuộc hơn. Năm đó, khi ông và Sầm Tông Y đăng ký kết hôn, ông cũng rạng rỡ như thế.

Tối qua ông xem lại đoạn phim quay ngày mình đăng ký kết hôn mà  không khỏi cảm thán, tuổi trẻ đúng là tốt thật, hôn nhau cứ như thể xung quanh không có ai.

Biết thế, lẽ ra ông nên bảo thợ quay phim quay thêm một ít nữa.

Ông chỉ vào chiếc túi xách ở góc bàn: “Quà cưới đấy.”

Thương Quân cúi người xách lên: “Gì vậy?”

“Máy ảnh. Năm đó lúc chúng tôi sinh Sầm Sầm, mẹ vợ của cậu đã đặc biệt mua một chiếc máy ảnh để ghi lại quá trình trưởng thành của con bé.”

Thương Quân cảm ơn rồi mở ngay tại chỗ.

Trong lòng anh không khỏi suy nghĩ: Bạn thân ngoài mặt thì tặng máy ảnh, liệu có phải đang ngầm giục sinh con không?

Nếu Sầm Tô dự định năm nay có con, thì sớm nhất là tháng năm năm sau bạn thân đã có thể lên chức ông ngoại rồi.

Bốn mươi ba tuổi đã có cháu bế, trong giới của họ e rằng sẽ là ông ngoại trẻ tuổi nhất.

Ngu Thệ Thương đâu có ngờ được, một món quà mình vô tình tặng mà người bạn vong niên này lại có thể suy nghĩ nhiều thứ đến thế.

“Tôi có chuẩn bị thêm hai viên pin dự phòng, lúc trẻ con một hai tuổi đưa chúng đi chơi, cậu cứ mở máy để sang một bên sẽ chụp được rất nhiều khoảnh khắc thú vị đấy.”

Thương Quân không đáp lời.

Khi nào muốn có con, anh không có quyền quyết, phải hỏi Sầm Tô mới được.

Ngu Thệ Thương thoát khỏi hộp thư, tựa lưng vào ghế, nhấp một ngụm cà phê rồi kể chuyện tối qua cả nhà rảnh rỗi nói chuyện trong nhóm chat gia đình, đã đặt được không ít tên ở nhà cho em bé.

Thương Quân càng thêm khẳng định, bạn thân chính là đang giục sinh con.

“Đã đặt những tên gì rồi?” Anh thuận miệng hỏi theo.

Ngu Thệ Thương: “Đa số đều do bà ngoại cậu nghĩ. Bé Sao Biển, bé Vỏ Sò, bé Kẹo, bé Gạo, bé Bánh Nếp, bé Kẹo Gạo.”

Ông nhấp thêm một ngụm cà phê, nói tiếp: “Que tôm, kẹo cao su, há cảo tôm. Nhiều lắm, có mấy cái tôi không nhớ được.”

Thương Quân có linh cảm “Que tôm” và “Kẹo cao su” là do Sầm Tô đặt.

Có lẽ toàn là tên những món ăn vặt mà cô thích hồi nhỏ.

Đặt nhiều tên ở nhà như thế này, e là đang mong anh và Sầm Tô sinh nhiều một chút.

Mở xong quà, anh ngẩng đầu nhìn bạn thân: “Sau này tôi nên xưng hô với thế nào? Bố vợ, hay vẫn gọi tên như cũ?”

Ngu Thệ Thương không cần suy nghĩ: “Cứ gọi tên tôi đi. Cậu mà gọi tôi là bố, tôi không già cũng bị gọi cho già đi đấy.”

Không phải gọi là bố đúng là hợp ý anh.

Tối qua anh đã phải chuẩn bị tâm lý cả đêm, xem làm thế nào để gọi tiếng “bố” đầu tiên cho thật tự nhiên.

Thương Quân thuật lại lời của Sầm Tô: “Sầm Sầm nói, sau này trong cái nhà này anh và tôi sống vui vẻ là điều quan trọng nhất.”

Ngu Thệ Thương quá hiểu con gái mình: “Nó nói lời hay ý đẹp như thế là để dỗ tôi sau này trông con cho hai đứa đấy.”

Thương Quân: “…..”

Thế này mà cũng có thể lái sang chuyện sinh con được.

Xem ra đã chuyển sang giục sinh con một cách công khai rồi.

Cũng may, mối quan hệ giữa anh và Ngu Thệ Thương đủ bền chặt, nên dù giục công khai hay ngầm ám chỉ cũng chẳng sao.

Sang năm Ngu Thệ Thương mới bốn mươi ba tuổi, vẫn còn trẻ, chăm cháu chắc cũng chẳng khác gì chăm con thứ hai.

Lúc này Ngu Thệ Thương mới nhớ ra mình vẫn chưa rót nước cho bạn thân.

Ông hất cằm về phía tủ trà: “Muốn uống gì thì tự rót đi.”

Thương Quân: “Tôi không khát.”

Trên đường đi cùng Sầm Tô không biết nên nói chuyện gì, anh đã im lặng uống nước suốt cả dọc đường.

Ngoại trừ quen thuộc những bài toán của cô ra, anh chẳng biết gì về những thứ khác của cô.

Suốt quãng đường cô đều trả lời tin nhắn, không biết có phải đang bận công việc hay không nên anh cũng không làm phiền.

Ngu Thệ Thương hỏi: “Trưa nay hai đứa định ăn mừng thế nào?”

Thương Quân: “Ăn mừng ở nhà ăn công ty anh.”

Ngu Thệ Thương: “…..”

Ông nhắc nhở bạn thân: “Sầm Sầm ăn một ngày ba bữa ở nhà ăn đấy, đừng trông mong trong thẻ nó còn lại bao nhiêu tiền.”

Thương Quân: “… Không sao, không lên nhà hàng đắt tiền trên tầng đâu, cứ ăn cơm gọi món ở tầng một thôi, đáng bao nhiêu chứ?”

Nhà ăn vốn dĩ đã rẻ, gọi sáu món cũng chẳng hết bao nhiêu tiền.

Ngu Thệ Thương vốn định cùng tham gia ăn mừng, nhưng nghĩ lại rồi thôi.

Lỡ như có thêm ông, số tiền trong thẻ cơm của con gái lại không đủ.

Giám đốc nghiên cứu và phát triển Triệu Bác Ức mấy hôm trước gặp ông trong thang máy, cứ hết lời khen ngợi Sầm Sầm tính cách tốt, không kén ăn, hòa đồng với đồng nghiệp, ngày nào cũng ăn ở nhà ăn.

Ông thầm nghĩ trong lòng, đâu phải con bé không kén ăn, là vì nó không có tiền để gọi đồ ăn ngoài, không ăn ở nhà ăn thì ăn ở đâu được?

Thương Quân mời bạn thân: “Trưa nay anh đi cùng luôn chứ?”

Ngu Thệ Thương e ngại số dư trong thẻ cơm của con gái: “Hai đứa cứ ăn mừng đi, tôi có hẹn bàn công việc với giám đốc nghiên cứu phát triển rồi.”

Thương Quân lại tưởng bạn thân không muốn làm phiền thế giới hai người của bọn họ.

Anh mở máy ảnh, cầm giấy đăng ký kết hôn đặt trước ống kính, chụp lại bức ảnh đầu tiên của chiếc máy ảnh này.

Mười một giờ năm mươi, Sầm Tô gửi tin nhắn cho anh:【Hẹn gặp ở tầng một nhà ăn.】

Thương Quân:【OK】

Sầm Tô tháo thẻ nhân viên, kéo ngăn kéo ra lấy thẻ cơm.

Triệu Bác Ức đặc biệt đi đến chỗ làm việc tìm cô: “Trưa nay tôi mời nhóm cô đi ăn, xem như chúc mừng cô nhận giấy đăng ký kết hôn.”

Sầm Tô nói không khéo: “Chồng tôi đang đợi tôi ở nhà ăn rồi.”

Cô để dành bữa ăn này của cấp trên: “Sếp Bác, hay là mai anh hãy mời tôi, được không?”

Triệu Bác Ức vốn dễ tính: “Ngày kia cũng được.”

Sầm Tô chưa bao giờ bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào ăn chực cơm của cấp trên.

Ngày kia mới phát lương, ngày mai đi theo ăn chực của cấp trên một ngày, cuối cùng cũng cầm cự qua được tháng này.

Đợi đến khi lương về tài khoản, cô nhất định phải chuyển ngay một khoản vào thẻ khác để tiết kiệm, không thể cứ để bản thân rơi vào tình cảnh túng thiếu thế này nữa.

Đã kết hôn rồi, trong tay dù thế nào cũng phải có chút tiền.

Triệu Bác Ức gọi điện bảo trợ lý đặt bớt đi một suất ăn, lại dặn thêm: “Ngày mai vẫn tiếp tục đặt.”

Sầm Tô đặc biệt yêu thích vị cấp trên này, ông ít nói nhưng lại cực kỳ quan tâm đến cấp dưới.

Cô nghe các đồng nghiệp lâu năm trong nhóm kể rằng, Triệu Bác Ức vốn là con trai thứ của một nhà cung cấp cho Sầm Thụy, quan hệ với bố mình vốn như nước với lửa.

Sau khi hai cha con trở mặt, ông đã dựa vào thực lực của bản thân để vào Sầm Thụy, tám năm sau thăng tiến lên chức phó tổng giám đốc kiêm người phụ trách nghiên cứu và phát triển. Việc đầu tiên ông làm khi nhậm chức là trực tiếp gạch tên công ty nhà mình khỏi danh sách nhà cung cấp của Sầm Thụy, thay thế bằng một công ty khác có thực lực tương đương.

Ông cụ Triệu nổi trận lôi đình, tuyên bố sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con.

Nghe xong chuyện đó, cô có cảm giác rằng việc bố trao quyền cho Triệu Bác Ức và ngầm cho phép những hành động của ông là vì hai người có trải nghiệm tương tự nhau nên mới có thể đồng cảm như vậy.

Hỏi bố thêm chút nữa thì quả nhiên đúng là như vậy.

Gia cảnh Triệu Bác Ức vốn khá giả, bố mẹ ông đứng tên hai công ty, có quan hệ hợp tác với nhiều doanh nghiệp y tế.

Thời đại học, ông có quen một người bạn gái gia cảnh bình thường, sau khi tốt nghiệp định bàn chuyện cưới hỏi thì vấp phải sự phản đối kịch liệt từ ông cụ Triệu. Ông cụ gây ra đủ mọi trở ngại, thậm chí còn tìm đến tận nhà cô gái để làm loạn.

Cuối cùng dẫn đến việc hai người phải chia tay.

Năm đó, bố từ nước ngoài về tiếp quản chi nhánh Sầm Thụy tại Thâm Quyến thì quen biết Triệu Bác Ức.

Hai người trạc tuổi nhau, vì tiếp xúc nhiều qua công việc nên rất hợp cạ.

Biết được thời gian đó ông sa sút tinh thần là do chia tay với người bạn gái đã quen nhiều năm, bố đã khai thông tư tưởng cho ông, nói rằng nếu không phải tình cảm hai người có vấn đề thì chắc chắn là do nguyên nhân từ gia đình.

Triệu Bác Ức đi tìm bạn gái cũ, cuối cùng cũng biết rõ lý do chia tay. Cô ấy nói: “Tôi không chọc nổi vào gia đình anh.”

Lúc đó Triệu Bác Ức mới biết, mẹ mình từng dẫn theo cả nhà tìm đến tận cửa, nhục mạ và đe dọa bố mẹ bạn gái cũ.

Về đến nhà, trong cơn tức giận ông đã đập phá đồ đạc tan tành, ngay cả anh trai và em trai cũng bị ông đánh đến mức phải nhập viện.

Sau khi hoàn toàn đoạn tuyệt với gia đình, ông rời khỏi công ty nhà mình, nhảy việc sang Sầm Thụy và trở thành cộng sự vô cùng ăn ý với bố.

Sầm Thụy có được vị thế dẫn đầu ngành như hiện nay, công lao của Triệu Bác Ức là không hề nhỏ.

Trải qua bao nhiêu sóng gió, cuối cùng Triệu Bác Ức cũng kết hôn với mối tình đầu và sinh con, con của ông hiện đã lên cấp ba.

Sau khi vào làm tại Sầm Thụy, có lần đi ăn cùng Triệu Bác Ức, ông nói: “Chú nhớ hồi nhỏ cháu kén ăn lắm mà.”

Hồi còn nhỏ, bố thường đưa cô đến Thâm Quyến để nghỉ hè.

Cô cười đáp: “Giờ cháu lớn rồi nên hiểu chuyện hơn.”

Thực ra là vì không có điều kiện để kén chọn nữa.

Số dư trong thẻ cơm chẳng còn bao nhiêu, lấy đâu ra kén với chọn?

Trên đường đến nhà ăn, Sầm Tô chặn sạch tất cả bảng tin của mấy cô nhân viên bán hàng trong danh sách liên lạc wechat.

Mọi lần trước khi phát lương, cô đã sớm lưu lại tất cả những mẫu quần áo, giày dép và túi xách mới định mua. Lương vừa về tay tuần đầu tiên đã tiêu sạch hơn phân nửa.

Chưa đến cuối tháng mà túi tiền đã cạn sạch.

Sau này còn phải nuôi chó Samoyed nữa, nên từ tháng này cô bắt đầu phải tiết kiệm tiền mua thức ăn cho chó.

Mặc dù bố bảo không cần cô phải trả chi phí nuôi dưỡng cho nó, nhưng cũng không thể đến cả đồ ăn vặt mà cũng không mua nổi một chút nào.

Chưa đến nhà ăn, cô đã nhìn thấy Thương Quân từ đằng xa.

Càng nhìn lại càng thấy thuận mắt.

Lúc đi đăng ký sáng nay, cô thấy anh cùng lắm là hai mươi lăm tuổi.

Giờ nhìn lại, cảm giác chỉ khoảng hai mươi hai, hai mươi ba.

Lại gần, Sầm Tô mỉm cười nói: “Anh đến nhanh thế?”

“Ừ, anh đi thang máy chuyên dụng của bố em.”

Thương Quân muốn nói là do em đi chậm quá.

Cô vừa đi vừa dán mắt vào điện thoại, nửa ngày mới nhích được một bước.

Cũng có thể là đang xử lý công việc.

Họ đến nhà ăn sớm vài phút nên người vẫn chưa đông lắm.

Sầm Tô gọi bốn món gồm hai mặn hai chay, thêm hai bát cơm.

Suất ăn ở nhà ăn lượng không nhiều, bốn món tính ra cũng không nhiều.

Thương Quân vốn định bảo cô gọi thêm hai món nữa, dù sao hôm nay cũng là ngày vui nhận giấy đăng ký kết hôn.

Không ăn đồ ngon, nhưng phải ăn cho no.

Sầm Tô áp thẻ cơm vào máy quẹt thẻ, lúc anh ngẩng đầu lên, tình cờ liếc thấy số dư sau khi trừ xong chỉ còn đúng 6,7 tệ.

Không đủ để gọi thêm hai món nữa, lời định nói đến bên miệng anh lại nuốt xuống.

Đã nói là cô mời, anh không tiện lấy điện thoại ra thanh toán thêm.

Bốn món một canh.

Mà canh lại còn là loại miễn phí nhà ăn cho.

Cuối cùng Thương Quân cũng hiểu tại sao bạn thân lại không đến ăn mừng cùng, là vì lo tiền trong thẻ cơm của Sầm Tô không đủ cho ba người ăn.

Cũng may là ông không đến.

Anh nhận ra thói quen tiêu tiền của Sầm Tô chẳng khác gì hai đứa em của mình.

Lúc Thương Uẩn và Thương Thấm còn học đại học, tiền sinh hoạt phí của cả một học kỳ chỉ mới hai tháng là đã cạn sạch.

Mẹ lo hai đứa ngày nào cũng phải ăn mì tôm nên đã đổi sang cho tiền theo từng tháng.

Mười ngày đầu sau khi nhận tiền, hai đứa ăn tiêu xả láng, sống cuộc đời hưởng thụ ăn chơi.

Mười ngày giữa tháng thì bắt đầu biết tiết chế lại nhiều.

Năm ngày cuối cùng cơ bản phải dựa vào việc vay mượn để sống qua ngày.

Sinh hoạt phí của anh cứ thế mà bị hai đứa mượn sạch.

Phần lớn thời gian thì hai đứa cũng trả đúng hạn, nhưng đến cuối tháng thì lại tiếp tục mượn.

Thế nên trả rồi cũng coi như chưa trả.

Thương Thấm năm nay tốt nghiệp đại học, không về tập đoàn của nhà làm việc, con bé nói bản thân giỏi khởi nghiệp kiếm tiền hơn.

Tháng trước, nó mang theo một trăm nghìn tệ đến Thâm Quyến xông pha, cùng vài người bạn học làm thương mại điện tử xuyên biên giới.

Vừa phải thuê nhà, vừa phải thuê văn phòng, cuộc sống trôi qua khá eo hẹp.

Hôm qua nghe tin anh sắp đi đăng ký kết hôn, con bé phấn khích không thôi, bảo là văn phòng mình ở ngay gần Y tế Sầm Thụy, sau này sẽ sang nhà ăn Sầm Thụy theo chị dâu ăn chực.

Lát nữa anh phải bảo em gái đừng có đến, Sầm Tô còn đang lo thân mình không xong.

Anh từng tuyên bố rằng tuyệt đối sẽ không tìm một người bạn đời giống như em gái, chẳng biết lên kế hoạch chi tiêu gì cả.

Ngờ đâu, Sầm Tô tiêu xài còn bạt mạng hơn cả Thương Thấm, đến cái thẻ cơm cũng có thể cạn túi.

Xem ra sau khi công ty nạp tiền vào thẻ, nửa tháng đầu cô toàn lên nhà hàng trên tầng gọi món đắt tiền để tự thưởng cho bản thân, mấy ngày cuối tháng cơ bản là ăn cơm hộp qua ngày.

Nghĩ đến đây, Thương Quân nhìn sang Sầm Tô đang ngồi đối diện.

Mắt Sầm Tô cong cong ý cười, lấy bát canh chạm nhẹ vào bát của anh: “Tân hôn vui vẻ.”

Thương Quân: “Cảm ơn em.”

Nhìn cô uống bát canh miễn phí mà vui vẻ đến vậy, anh bỗng cảm thấy những ngày tháng thế này cũng không tệ chút nào.

Dù cô có biết lập kế hoạch chi tiêu hay không.

Anh đẩy mấy món mặn về phía cô, nhường cô ăn trước: “Em ăn thịt đi, anh thích ăn chay hơn.”

Sầm Tô: “Khẩu vị của anh giống hệt bố em, bố em cũng thích ăn chay, trừ hải sản ra.”

Thương Quân: “…..”

Thực ra khẩu vị của anh và bạn thân hoàn toàn khác nhau.

Họ có thể ăn chung được là vì sở thích khác biệt, mỗi người ăn một kiểu, chẳng ai tranh của ai.

Anh nhắc đến món quà cưới mà bạn thân vừa tặng: “Bố em giục sinh con rồi.”

Sầm Tô vừa gặm sườn xào chua ngọt vừa nói: “Vậy tháng sau chúng ta có con luôn đi.”

Thương Quân: “…..”

Ngày kia đã là tháng sau rồi.

Sầm Tô tiếp tục: “Sinh sớm chút để không ảnh hưởng đến việc làm dự án sau này của em. Bố em hy vọng trước năm ba mươi tuổi em sẽ tiếp quản sự nghiệp, lúc đó con cái cũng lớn rồi, vừa đẹp. Dù sao thì tuổi tác của anh cũng không còn nhỏ nữa, bố em giục sinh con cũng là đang suy nghĩ cho anh thôi.”

“…..”

Nhất thời Thương Quân không biết phản bác lại thế nào.

Hai con người đến cả yêu đương còn chưa từng trải qua, vậy mà giờ đây lại đang thảo luận về chuyện sinh con.

Sầm Tô thong thả gặm miếng sườn, thỉnh thoảng lại liếc nhìn người đối diện một cái.

Cô cứ nghĩ trong thời gian ngắn sắp tới mình sẽ không tiếp xúc với anh quá nhiều, định để anh và bố làm quen với mối quan hệ bố vợ con rể trước đã. 

Còn về chuyện con cái, lại càng không nằm trong kế hoạch năm nay hay năm sau của cô.

Thế nhưng khi anh vừa nhắc đến, cô lại chẳng cần suy nghĩ mà thốt ra một cách tự nhiên như vậy.

Xem ra cuộc hôn nhân chớp nhoáng này là đúng đắn rồi.

Ngoại trừ việc anh hơi lớn tuổi một chút, thì những khía cạnh khác cô đều khá thích. 

Thậm chí vào khoảnh khắc này, cô còn cảm thấy anh trông thật “ngon mắt”.

“Đáng lẽ bố em nên giới thiệu chúng ta làm quen sớm hơn.”

Thương Quân: “Mấy năm trước em đang đi học ở nước ngoài, không có cơ hội.”

Còn sớm hơn nữa thì anh vẫn còn đang đi học.

Lúc đó cả ngày anh chỉ nghĩ phải hoàn thành dự án thật tốt, không thể để bạn thân của mình phải chịu thua lỗ thêm nữa.

Suốt mấy năm ấy, anh còn chẳng mấy khi về nhà, toàn tâm toàn ý vùi đầu vào công việc.

“Hôm nay anh có về Hồng Kông không?” Sầm Tô hỏi.

“Không về nữa. Đăng ký kết hôn rồi, cho bản thân nghỉ phép một ngày.”

Sầm Tô nói cô vốn cũng muốn xin nghỉ một ngày, nhưng nghỉ rồi thì sẽ không lấy được tiền thưởng chuyên cần.

“Tiền thưởng chuyên cần một tháng cũng không ít đâu ạ.”

Thương Quân: “…..”

Anh bỗng nhớ đến Thương Uẩn, năm đầu tiên tốt nghiệp về công ty làm việc, ngày nào cũng đi sớm về muộn, chưa từng xin nghỉ phép lần nào chỉ để lấy tiền chuyên cần.

Sau này khi Thương Uẩn tiếp quản Y tế Tần Vận, không còn ai quản thúc nữa nhưng nó vẫn giữ thói quen đến văn phòng rất sớm.

Bà nội nói, nhìn qua là biết di chứng của việc chấm công để lại.

Sầm Tô hỏi: “Anh có nhà ở Thâm Quyến chứ?”

Thương Quân gật đầu: “Có, nhưng ít khi ở đó. Toàn ở khách sạn nhà em.”

Sầm Tô trầm ngâm suy nghĩ một chút, rồi cầm điện thoại gửi cho anh một dãy số gồm sáu chữ cái.

Thương Quân hỏi: “Mật khẩu gì đây?”

Sầm Tô đang bận nhai sườn nên không trả lời ngay, sau đó cô gửi tiếp địa chỉ nhà mình qua.

Thương Quân ngước mắt lên nhìn cô.

Anh sợ mình hiểu sai ý của cô.

Sầm Tô đặt điện thoại xuống rồi nói: “Mật khẩu cửa chính đấy. Sau này anh đến Thâm Quyến thì cứ qua chỗ em ở.”

Căn hộ cô thuê có hai phòng ngủ, tuy không rộng rãi lắm nhưng đủ cho hai người sinh hoạt: “Chẳng phải anh bảo hôm nay không về Hồng Kông sao? Tối nay em về nhà ăn cơm, anh nấu cơm tối đợi em nhé.”

Cuối cùng cũng có thể cải thiện bữa ăn một chút, không cần phải ăn ở nhà ăn nữa.

Thương Quân sững người mất vài giây mới đáp lại: “Được.”

Ngay ngày đầu tiên nhận giấy kết hôn đã bắt đầu sống chung.

Điều này nằm ngoài dự tính, nhưng dường như cũng là lẽ dĩ nhiên.

Anh không biết nấu ăn, đành phải tìm đầu bếp đến tận nhà phục vụ.

Sầm Tô gắp một miếng sườn xào chua ngọt đưa đến tận miệng anh: “Anh nếm thử đi, món tủ của nhà ăn bọn em đấy.”

Người trong nhà ăn mỗi lúc một đông, ai đi ngang qua cũng không nhịn được mà liếc nhìn hai người thêm mấy cái.

Thương Quân chẳng ngờ rằng cũng có ngày mình lại thấy nóng bừng cả tai vì bị người khác vây xem. Năm đó, khi đứng phát biểu trước bao nhiêu người với tư cách sinh viên ưu tú trong lễ tốt nghiệp, anh chẳng hề thấy ngại ngùng chút nào.

“Cảm ơn em.” Anh cắn miếng sườn đó.

Đây cũng là miếng đồ mặn duy nhất anh ăn trong bữa trưa hôm nay.

Sầm Tô phát hiện ra, cả bố vợ và con rể đều rất dễ đỏ tai. 

Nếu bây giờ anh mới mười chín tuổi, không biết tai sẽ đỏ đến mức nào nữa?

Sau bữa trưa, Thương Quân rời khỏi Sầm Thụy.

Trước khi về căn hộ thuê của Sầm Tô, anh đi thăm em gái mình trước.

Mỗi lần đi thăm những người túng thiếu đến mức không có cái ăn, anh đều ghé siêu thị mua mấy túi lớn trái cây và đồ ăn vặt mang sang.

Nghĩ đến việc Sầm Tô đến cái thẻ cơm cũng tiêu sạch, đồ ăn vặt chắc cũng chẳng dư dả gì nên anh đặc biệt mua thêm rất nhiều sữa chua và snack tôm mà cô yêu thích.

Ra khỏi siêu thị, anh mang phần của em gái đến thẳng văn phòng, còn mời tất cả nhân viên trong công ty con bé uống cà phê.

Thương Thấm cảm động vô cùng, vừa nhận túi trái cây và đồ ăn vặt vừa dõng dạc: “Anh, đợi khi nào em phát tài, ngày nào em cũng sẽ cho anh tiền tiêu vặt.”

Thương Quân chẳng bao giờ tin mấy cái bánh của mấy đứa em: “Em cứ chống đỡ cái công ty này trụ được rồi hãy nói.”

Anh ghé qua đây còn có một việc nữa, đó là dặn em gái đừng có sang nhà ăn Sầm Thụy ăn chực.

Lý do tất nhiên không thể nói là vì Sầm Tô hết tiền, anh nói: “Dạo này Sầm Tô bận dự án, có khi bận đến mức một ngày chỉ ăn được có hai bữa.”

Nói rồi, anh chuyển cho em gái năm nghìn tệ: “Cho em một ít tiền sinh hoạt phí.”

Ban đầu anh định cho mười nghìn, nhưng lúc nhập số tiền lại tạm thời đổi ý.

Năm nghìn còn lại, đợi đến giữa tháng sau rồi đưa.

Túi tiền Thương Thấm eo hẹp, không cho phép bản thân cố giữ thể diện làm bộ giàu sang.

Cô đẩy đưa vài câu rồi cuối cùng cũng nhận lấy.

Uống xong ly nước ấm, Thương Quân đứng dậy cáo từ.

“Anh, ngồi chơi thêm lúc nữa đi, chị dâu còn lâu mới tan làm mà.”

“Anh không đợi cô ấy, anh về nhà trước.”

Trong cốp xe vẫn còn sữa chua, trời nắng nóng nên phải mau chóng cho vào tủ lạnh.

Một giờ bốn mươi lăm phút, Thương Quân có mặt tại căn hộ thuê.

Đây là một căn chung cư hai phòng ngủ, hai phòng khách với nội thất tinh xảo, được bảo trì khá tốt, đồ đạc vẫn còn mới đến chín mươi phần trăm.

Trong nhà không đến mức bừa bộn, nhưng cũng chẳng thể gọi là sạch sẽ ngăn nắp.

Anh gửi tin nhắn hỏi bạn thân:【Bình thường anh không thuê người đến quét dọn à?】

Ngu Thệ Thương trả lời:【Sầm Sầm nói nó tự thuê người, muốn tự lực cánh sinh.】

Ông nói thêm một câu:【Cuối tháng rồi mà, cậu chịu khó chút đi.】

Thương Quân: “…..”

Đặt điện thoại lên bàn, anh đi cất trái cây và sữa chua vào tủ lạnh trước.

Mở tủ lạnh ra, bên trong trống không, chỉ có duy nhất một chiếc thìa nhựa ăn sữa chua còn chưa bóc vỏ.

Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy một cái tủ lạnh sạch bóng đến thế, tủ lạnh của Thương Thấm dù gì cũng còn sót lại chút đồ ăn.

Anh sắp xếp trái cây, sữa chua, nước soda và những món ăn vặt cần bảo quản lạnh theo từng tầng gọn gàng.

Xếp đồ xong, anh bắt đầu dọn dẹp vệ sinh.

Anh bận rộn từ hai giờ mười cho đến lúc đầu bếp gõ cửa mà vẫn chưa xong việc.

Sau khi mở cửa cho đầu bếp, anh quay vào phòng tắm tiếp tục thu dọn.

Đầu bếp biết anh là ai, thấy anh ở trong một căn hộ nhỏ thế này lại còn tự tay lau chùi dọn dẹp thì không khỏi kinh ngạc.

Sáu giờ rưỡi Sầm Tô về đến nhà, những món Quảng Đông thịnh soạn đã được bày sẵn trên bàn.

Trong nhà sáng sủa sạch sẽ, phòng khách không có một món đồ thừa, chăn trên giường được trải phẳng phiu gọn gàng, quần áo trong giỏ đồ bẩn ở phòng tắm cũng đã được giặt sạch và phơi xong.

Cô kéo cửa tủ lạnh ra xem, bên trong đã đầy ắp những món đồ ăn vặt mà mình yêu thích.

Chẳng trách mẹ lại yêu bố đến vậy.

Lúc ở nhà bố cũng rất thích dọn dẹp, nấu nướng, lúc nào cũng sắp xếp mọi thứ đâu ra đấy, ngăn nắp vô cùng.

Sầm Tô đóng cửa tủ lạnh lại, hạ quyết tâm phải chăm chỉ kiếm thật nhiều tiền để cho anh tiêu.

Đầu bếp và trợ lý đã rời đi.

Trong nhà chỉ còn lại hai người bọn họ cô mới cảm ơn anh.

“Cảm ơn anh, mệt lắm đúng không?”

Thương Quân: “Không cần khách sáo đâu.” Anh nhắc cô: “Sầm Tô, chúng ta đăng ký kết hôn rồi, đây là việc anh nên làm.”

Anh lấy ra hai chiếc ly, hỏi cô xem có muốn dùng một chút rượu vang đỏ không.

Sầm Tô do dự: “Thôi vậy, tửu lượng của em kém lắm, uống xong hay hứa hẹn linh tinh, anh mà tin là thật thì rắc rối lắm.”

Thương Quân tự rót cho mình nửa ly: “Đăng ký cũng đăng ký rồi, em còn kiêng dè gì nữa?”

Sầm Tô thầm nghĩ, lỡ uống say rồi nói bừa là rất thích anh thì không hay chút nào.

Để cho chắc ăn, cô lấy một chai nước ngọt từ trong tủ lạnh ra: “Đợi sau này quen thuộc hơn, em sẽ nếm thử rượu vang của anh sau.”

Thương Quân không ép.

Buổi trưa Sầm Tô ăn chưa no lắm, cô ăn trước vài miếng rồi mới nâng ly cùng anh: “Vất vả cho anh rồi.”

Thương Quân: “Chúng ta là vợ chồng, sau này đừng khách sáo như vậy.”

Không phải Sầm Tô khách sáo, mà là cô vẫn chưa thích nghi được với sự thay đổi thân phận này. 

Hôm kia vẫn còn độc thân, chớp mắt một cái đã thành người có gia đình.

Cô vừa nhấp một ngụm nước trái cây thì điện thoại trên bàn rung, là tin nhắn từ bố.

Ngu Thệ Thương:【Bố có chuyện này muốn thú thật với con.】

Sầm Sầm: 【?】

Sầm Sầm:【Hôm nay là ngày vui của con, bố đừng có làm con sợ đấy nhé.】

Ngu Thệ Thương:【Tất cả những bài tập con không biết làm hồi học kỳ một năm lớp 12, thực ra đều là do Thương Quân giải hộ con đấy. Khoảng thời gian đó bố bận đối phó với ông nội con, nhiều lúc khó mà tĩnh tâm lại được, lại sợ con nghĩ bố không còn yêu con nữa nên lần nào cũng là Thương Quân làm trước, rồi bố chép lại một lượt y hệt.】

Ngu Thệ Thương:【Bố hiểu tính cậu ấy, nếu bố không nói cậu ấy sẽ chẳng bao giờ nhắc đến đâu.】

Ngu Thệ Thương:【Bố không biết liệu cậu ấy có mang lại cho con cảm giác đang yêu hay không, nhưng chắc chắn sẽ là người xứng đáng để con gửi gắm cả đời.】

Ngu Thệ Thương:【Bố chúc hai con tân hôn vui vẻ, bên nhau đến đầu bạc răng long.】

Sầm Sầm:【Hừ hừ.jpg】

Sầm Sầm:【Nhưng mà món quà cưới này, con lại khá là thích đấy.】

Sầm Sầm:【Tha lỗi cho bố đó, con vẫn sẽ tiếp tục yêu bố~】

Hóa ra những bài toán đó đều là do Thương Quân làm.

Chẳng trách một vài cách giải đề lại độc đáo đến vậy. Dù sao bố cũng đã rời xa trường lớp nhiều năm, một số kiến thức khó tránh khỏi bị mai một, nhưng hướng giải bài trong nửa năm đó lại hợp gu cô một cách bất ngờ.

Cô nhìn Thương Quân một lần nữa, đột nhiên cảm giác xa lạ không còn nữa. 

Thậm chí cô còn thấy như thể mình đã quen biết anh từ rất lâu rồi.

Thương Quân nhận ra ánh mắt của cô: “Sao thế?”

Sầm Tô giơ ly từ xa: “Rất vinh hạnh được quen biết anh.”

Thương Quân mỉm cười: “Anh cũng vậy.”

Sầm Tô nhấp một ngụm nước trái cây: “Nghe nói anh chưa từng yêu đương bao giờ, vậy em là mối tình đầu của anh sao?”

“… Có thể nói như vậy.”

Sầm Tô mỉm cười nhìn anh: “Vậy anh không qua đây ôm mối tình đầu của mình sao?”

Lời vừa thốt ra, chính tim cô cũng đập nhanh liên hồi.

Thương Quân đặt ly đế cao xuống, đứng dậy đi về phía cô.

Cô ngồi im đó, ngước mặt lên nhìn anh.

Anh không để bản thân có nhiều thời gian suy nghĩ, cúi người xuống nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cô.

Vẻ ngoài trông có vẻ tự nhiên nhưng yết hầu anh lại khẽ chuyển động.

Sầm Tô cũng giơ tay ôm lại anh: “Cảm ơn anh. Em đặc biệt thích một ngôi nhà như thế này. Sau này mỗi tuần anh đều phải về đấy nhé.”

Khi cô siết tay ôm lấy anh, hơi thở của Thương Quân khẽ khựng lại một nhịp.

Anh nói: “Anh sẽ cố gắng ngày nào cũng về.”

Sầm Tô thích kiểu trả lời thẳng thắn như thế này, cô nhìn thẳng vào mắt anh: “Cho em nếm thử rượu vang của anh với.”

Thương Quân buông cô ra, cánh tay dài vươn tới cầm lấy ly rượu của mình.

Sầm Tô cứ thế nương theo tay anh, nhấp một ngụm.

Thương Quân nhìn cô: “Chẳng phải nói là đợi quen thuộc rồi mới uống sao?”

Sầm Tô cười nói: “Đã rất quen thuộc rồi.”

Bố nói không biết Thương Quân có khiến cô rung động hay không, cô cũng không rõ.

Nhưng ngay lúc này, ở bên cạnh anh thấy rất vui.

Thích một ngôi nhà như thế này.

Thích bữa tối có anh bầu bạn.

Thương Quân cầm ly rượu ngồi lại chỗ cũ, ly vang đỏ đã được cô nhấp qua một ngụm, đến khi anh nếm lại, dường như hương vị cũng trở nên khác hẳn.

Anh sực nhớ ra có thứ cần đưa cho cô, lấy ví ra và rút một chiếc thẻ.

“Khi nào không đủ tiền tiêu thì đừng để bản thân phải chịu thiệt thòi.”

Sầm Tô: “Thế thì em chẳng để dành được đồng nào mất.”

“Em có thể tiêu tiền của anh, để dành tiền của mình lại.”

Thương Quân nói cho cô biết mật khẩu thẻ: “Là tổ hợp ngày chúng ta đăng ký kết hôn và tuổi của anh.”

Sầm Tô cười: “Mật khẩu này một phát là nhớ ngay luôn. Sao anh lại chu đáo thế chứ.”

Thương Quân biết ngay cô sẽ hứng thú với cái mật khẩu này.

Sầm Tô vui vẻ nhận lấy chiếc thẻ: “Cảm ơn chồng ạ.”

Một danh xưng thật lạ lẫm.

Cả hai người đều chưa thích nghi được, nhưng lại cảm thấy nó vô cùng phù hợp.

Sau khi chủ đề về chiếc thẻ kết thúc, cũng may vẫn còn Ngu Thệ Thương làm đề tài để cả hai tiếp tục trò chuyện.

Suốt cả bữa ăn bầu không khí không bị trầm xuống.

Sau bữa tối, Thương Quân dọn dẹp bàn ăn.

Sầm Tô ra ngoài ban công để tiêu cơm.

Ngắm nhìn muôn nhà đèn sáng, chợt nhận ra rằng bản thân mình cũng đã có một mái nhà nhỏ.

Ngay lúc này, người đó đang ở trong bếp thu dọn bát đũa.

Chỉ là, lát nữa phải chung giường chung gối, khó tránh khỏi ngượng ngùng.

Phải hóa giải thế nào đây?

Nghĩ mãi chẳng ra cách nào hay, cô quyết định đi tắm trước.

Vì thất thần, cô tắm hơi lâu.

Đến khi cô sấy khô tóc và bước ra khỏi phòng tắm, Thương Quân đã tắm xong ở phòng tắm bên ngoài và đang tựa người vào đầu giường đọc sách.

Cô nhớ bố từng nói anh rất thích đọc sách.

“Anh đang xem gì thế?” Cô lên tiếng phá tan bầu không khí ngượng ngùng tinh tế giữa hai người.

Thương Quân ngẩng đầu: “Tiểu thuyết khoa học viễn tưởng.”

“Cho em nhìn một cái.”

Thương Quân lật chăn ra: “Qua đây ngồi.”

Vốn dĩ là bảo cô ngồi bên cạnh, nhưng Sầm Tô nghĩ rằng lớp ngăn cách ngượng ngùng cuối cùng này sớm muộn gì cũng phải phá vỡ, nên cô dứt khoát ngồi vào lòng anh.

Mọi thứ hoàn toàn đảo lộn.

Nhịp tim của cô.

Hơi thở của anh.

Mùi hương nam tính mát lạnh bao vây lấy cô.

Cô ngồi thẳng tắp, đến mức eo cũng mỏi nhừ.

Thương Quân không nhìn thấy cuốn sách trước mặt, anh khẽ vỗ vai cô: “Không sao đâu, em có thể tựa ra sau.”

Đôi vai đang căng cứng của Sầm Tô dần dần thả lỏng một chút, chậm rãi ngả người ra sau, dán sát vào lồng ngực anh.

Cơ bắp săn chắc, nhưng cũng thật ấm áp.

Thương Quân dùng hai tay bao quanh lấy cô, quên mất đã đọc đến dòng nào.

Anh lật lại trang đầu tiên, cùng cô xem từ đầu.

Một hai phút trôi qua, cả hai vẫn chưa thể tìm lại được trạng thái bình thường.

Sầm Tô ngồi trong lòng anh, không dám cử động lung tung.

Nhưng ngay cả khi không động đậy, cô vẫn cảm nhận được sự khác lạ.

Ngày càng rõ rệt.

Cô vốn đọc sách rất nhanh, liếc một lượt mười dòng, trong hoàn cảnh như thế này lại càng liếc một lượt hai mươi dòng.

Cô vừa định lật trang thì bị Thương Quân nắm lấy tay, hơi thở ấm nóng của anh phả bên tai cô: “Anh mới đọc đến dòng thứ năm, em có là máy quét đi chăng nữa thì cũng không thể nhanh như thế được.”

Sầm Tô: “…..”

Thương Quân biết cô không thích đọc sách: “Anh cùng em đọc từng dòng một.”

Anh ra hiệu bảo cô bắt đầu chỉ từ dòng đầu tiên.

Sầm Tô nói: “Mắt em nhanh hơn tay nhiều lắm thì phải làm sao?”

“Nhanh bao nhiêu?”

Sầm Tô trêu anh: “Tay mới chỉ đến dòng thứ hai nhưng mắt đã đọc tới dòng thứ sáu rồi.”

Thương Quân nói: “Em thế này chưa tính là nhanh đâu, anh còn từng thấy người nhanh hơn thế.”

Sầm Tô cười hỏi: “Ai cơ?”

Thương Quân: “Em trai anh, Thương Uẩn. Lúc nhỏ dắt nó đi đọc sách, anh mới chỉ dòng thứ hai, nó đã đọc xong dòng cuối cùng rồi.”

Sầm Tô bật cười: “Anh ta là người như thế sao? Không nhìn ra đấy.”

Trước đây Thương Uẩn lôi kéo cô về Y tế Tần Vận hai người đã nói chuyện rất lâu, cô cảm thấy Thương Uẩn là một người sếp rất đáng tin cậy.

Thương Quân nhìn cô: “Em có từng nghĩ, em thấy nó đáng tin là vì thói quen của hai người rất giống nhau không?”

Sầm Tô bật cười, cô quay đầu lại cắn nhẹ vào cằm anh một cái, sau đó lại hôn lên đó.

Cô vừa hôn xong định quay người đi nhưng lại bị Thương Quân giữ chặt sau gáy, không cho cô xoay người lại.

Hơi thở mang tính xâm chiếm của người đàn ông ập tới, anh cúi đầu khẽ ngậm lấy môi cô.

Hai cánh môi chạm nhau, một cảm giác vừa lạ lẫm nhưng cũng đầy rung động.

Sầm Tô vòng tay ôm lấy cổ anh, vụng về đáp lại nụ hôn ấy.

Chẳng biết đã bao lâu trôi qua.

Đèn đã tắt.

Cuốn sách kia cũng bị va chạm mà rơi xuống sàn nhà.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...