Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 15: Đầu Thai Cũng Là Một Bản Lĩnh Lớn



 
“Hắc xì!”

Đêm khuya, lúc Kỳ Thừa Châu về đến nhà, vừa xuống ngựa liền hắt xì một cái.

Giữa trời nóng như vậy.

Hắn đưa tay ngửi ngửi trên người, thì ra là mùi phấn son còn sót lại của mấy cô đào lẳng lơ bên bàn tiệc.

Như thường lệ, hắn đi thẳng đến thư phòng ở tiền viện thay một bộ y phục sạch sẽ rồi mới ung dung quay về Minh Phương Địch.

Minh Phương Địch.

Sau khi từ Úc Kim Đường, phòng của đại phu nhân cả về để thỉnh an, Tần Khương Vân trước hết cho gọi từng quản sự và nha hoàn tới, dặn dò công việc xong rồi mới ngồi xếp bằng trên giường sưởi ngoài sảnh, tỉ mỉ kiểm lại hết sổ sách chi tiêu của đám cưới này.


Từ khi Tam gia quyết tâm cưới biểu muội Thẩm gia, đại phu nhân giận đến mức ngã bệnh nằm liệt giường, đóng chặt cửa không gặp ai.

Vì vậy, từ lúc dạm hỏi, nạp thiếp, vấn danh, nạp cát, nạp tệ, xin ngày cưới, đón tân nương, tiệc cưới, rư-ợu mừng, đãi khách… đều một tay Tần Khương Vân lo liệu.

Việc cưới hỏi của Tam gia tốn kém rất nhiều… đương nhiên cũng có không ít “dầu mỡ” rơi vào túi riêng.

Nàng tính đi tính lại, đến tận đêm khuya mới phân rõ đâu là công quỹ, đâu là quỹ riêng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Không tệ, cũng không phí công bận rộn suốt thời gian qua.

Xuân di nương, trước đây là nha hoàn hồi môn của nàng vừa dỗ Loan Nhi ngủ xong, quay đầu lại đã thấy vẻ mệt mỏi thoáng qua trên mặt Tần Khương Vân liền bước đến nhẹ nhàng xoa vai giúp nàng.

“Phu nhân ngày thường vất vả quản lý gia sự, cũng nên giữ gìn sức khỏe.”

Tần Khương Vân duỗi thẳng người, dựa hẳn lên thành giường, hỏi khẽ: “Xuân Nhi, ngươi thấy vị Tam phu nhân mới cưới này, thế nào?”

Xuân di nương từ nhỏ theo hầu hạ nàng, nhìn sắc mặt chủ tử cẩn trọng lựa lời: “Tuy nói Thẩm lão gia chỉ là quan chức nhỏ, chỉ là phu tử dạy học, tiếng tăm chỉ để trang trí, so ra không thể sánh với Tần gia giàu sang, càng không bằng Kỳ gia ta. Xét ra, mối hôn sự này đúng là trèo cao rồi. Phu nhân cứ yên tâm, Tam phu nhân chắc chắn không tranh được vị trí của người.”

Tần Khương Vân khẽ thở dài, cười khổ: “Nàng ấy cần gì phải tranh? Tam đệ là đích tử, còn phu quân ta chỉ là thứ xuất. Ngay từ đầu, nàng ấy đã ở trên ta một bậc nói gì đến tranh với giành!”


Xuân di nương an ủi: “Tam gia còn trẻ, lại ít quản sự. Tài sản trong ngoài phần lớn vẫn nằm trong tay Nhị gia và phu nhân. Sau này, chờ đại phu nhân trăm tuổi, đến lúc phân chia tài sản, chúng ta cũng không thiệt thòi đâu.”

“Đệ ấy trước đây đúng là không mấy để tâm chuyện làm ăn nhưng giờ trong tay cũng đã có một phần sản nghiệp, lại mới thành gia thất, muốn lập nghiệp là điều tất yếu. Huống hồ cưới được một cô nương giỏi chữ nghĩa, nếu nhân cơ hội mà vươn lên… chỉ sợ chúng ta chẳng mấy chốc sẽ bị lấn át mất thôi.”

“Nói thì nói vậy, chứ trước đây thiếp cũng từng vài lần chạm mặt Tam phu nhân rồi. Loại tiểu thư quan gia nuôi trong khuê các ấy, da mặt mỏng, tính tình lại mềm yếu đâu thể so được với phu nhân, người từng trải lại hiểu biết rộng và có thủ đoạn.”

“Nàng ấy đúng là chưa thấy nhiều chuyện đời, nhưng Tam gia từ nhỏ đã được nuôi dạy ở kinh thành, chuyện gì chưa từng trải qua, người nào chưa từng gặp? Nghĩ kỹ ra, e cũng phải có tám trăm cái mưu tính trong đầu! Ngươi không thấy sáng tối nay lúc đi thỉnh an sao, nàng ấy đi đâu thì đệ ấy theo đó, nửa bước không rời cứ như sợ người khác bắ-t nạ-t mất tân nương của đệ ấy vậy.”

Xuân di nương cũng thoáng cau mày: “Thật kỳ lạ, chẳng phải nói Tam gia trước kia đã đính ước với Việt tiểu thư rồi sao, sao tự nhiên lại để mắt đến biểu tiểu thư Thẩm gia? Làm đến nỗi trong ngoài rối tung, khiến phu nhân tức giận thành như vậy.”

“Cái này mới gọi là hồ đồ vì tình! Chẳng ai nói rõ được cả. Này, ngươi nói xem, có khi nào hai người họ trước đó đã sớm tư tình gì rồi không? Biểu ca biểu muội lớn lên cùng nhau, cũng chẳng phải chuyện hiếm thấy.”


“Nếu là Tam gia chủ động… ta tin, nhưng đại tiểu thư Thẩm gia thì chắc chắn không phải loại người ấy. Không nói đâu xa, chỉ cần nhìn vào Thẩm lão gia, người thanh cao như vậy. Ngay cả nhà ta giàu sang thế này mà ông ấy, một vị quan nghèo cũng chưa từng đến nịnh bợ xin xỏ điều gì, càng không đời nào để nữ nhi mình làm chuyện xấu hổ đó.”

Tần Khương Vân nghĩ một lát, rồi cũng gật đầu cười: “Cũng đúng. Nếu chẳng nhờ có cô mẫu của ta giúp đỡ, chỉ sợ Thẩm cô phụ của ta nghèo đến mức chỉ có hai tay áo đựng gió, vậy mà còn không chịu dễ dàng bước vào cửa Kỳ gia! Thi thoảng có đến dịp lễ tết thì cũng ngồi thẳng lưng, cứng cỏi hơn ai hết!”

“Ta thì nghĩ, Tam gia còn trẻ, vốn dĩ lại chẳng hợp tính với phu nhân, chuyện hôn sự này… chắc là giận quá mà thành.”

Tần Khương Vân hừ lạnh một tiếng: “Nếu là giận dỗi, thì cơn giận này cũng lớn quá đấy! Nghe nói lần đó ở kinh thành, đệ ấy còn cãi nhau đến mức—”

Chủ tớ còn đang trò chuyện, chợt nghe ngoài sân có tiếng động đoán chắc là Kỳ Thừa Châu đã về, bèn cùng nhau ra đón.

Kỳ Thừa Châu vốn định đi về phía Tây Sương phòng nhưng thấy Tần Khương Vân đã vén rèm bước ra, liền đổi hướng đi về chính phòng.

Tần Khương Vân mỉm cười đón phu quân vào viện, giúp hắn cởi áo ngoài, rồi dâng trà sau đó kín đáo đưa mắt ra hiệu cho Xuân di nương.

Xuân di nương lập tức hiểu ý, nói đôi câu rồi cho người bế Loan Nhi trở về phòng nghỉ.

“Đệ muội mới vào cửa ngày đầu tiên, chàng cũng chẳng đi thăm một chút, may mà là người trong nhà chứ không thì… chẳng phải thất lễ sao?”

Kỳ Thừa Châu nhận lấy chén trà, uống một ngụm rồi đáp: “Có gì mà phải thăm! Vốn cũng là thân thích trong nhà, nào phải chưa từng gặp. Chỉ là, đúng thật không ngờ Tam đệ lại thực sự cưới nàng ấy. Đại phu nhân nói sao? Hôm nay có tỏ thái độ không?”

Tần Khương Vân vừa bóp vai cho hắn, vừa cười khẽ thở dài: “Đại phu nhân cũng muốn tỏ ra có thái độ đấy, nhưng chàng không nhìn thấy đâu, sáng nay lúc dâng trà thỉnh an, Tam muội đi đâu là Tam đệ kè kè theo đấy, cứ như sợ có ai ăn mất tân nương của đệ ấy vậy. Người ta… đúng là thương yêu lắm đấy.”

“Việc này cũng không trách đại phu nhân được, đổi lại là ai thì cũng phải tỏ thái độ thôi! Tam đệ thật sự cũng hơi bướng bỉnh… thôi thì, đầu thai cũng là một loại bản lĩnh, ta cũng đành ngưỡng mộ thôi.”

Tần Khương Vân hiểu rõ, Kỳ Thừa Châu vẫn luôn tự cho mình trí tuệ hơn người chỉ bởi thân phận thứ xuất mà chịu nhiều uất ức, bèn dịu dàng an ủi: “Đó thì tính là gì chứ? Công tử con nhà giàu được nuông chiều từ nhỏ, nhà ai chẳng có một hai người, mà người nào người nấy cũng chẳng nên thân.”

“Chỉ có phu quân của ta, một mình gánh vác cả cơ nghiệp to lớn như vậy mới thực sự là người có bản lĩnh.”

Kỳ Thừa Châu nghe vậy thì thấy khoan khoái trong lòng, mỉm cười vỗ nhẹ tay nàng.


Tần Khương Vân cũng khẽ cười, thuận thế tựa vào lưng phu quân.

Bất chợt, nàng ngửi thấy mùi son phấn vương trên gáy hắn, không biết lại là thứ mùi lưu lại từ người nữ nhân nào.

Nàng giả vờ như không phát hiện, vẫn mỉm cười dịu dàng như trước: “Phu quân, đêm nay chàng định nghỉ ở đâu? Để ta còn sai người chuẩn bị sẵn y phục ra ngoài cho chàng ngày mai.”

Kỳ Thừa Châu hơi ngập ngừng, rồi cũng mỉm cười đưa tay v**t v* gương mặt mịn màng của nàng.

“Ngay tại chỗ nàng đây thôi. Nhìn xem, Tam đệ cũng đã thành thân rồi, chúng ta cũng nên sớm sinh một nhi tử, để Loan Nhi sớm có đệ đệ.”

Tần Khương Vân là người do hắn tự mình lựa chọn làm chính thê, không chỉ xinh đẹp lanh lợi mà còn có tâm cơ, có thủ đoạn và còn rộng lượng bao dung.

Ngay từ khi mới thành thân, Kỳ Thừa Châu đã hứa với nàng: “Bất kể ta có bao nhiêu nữ nhân, đích trưởng tử nhất định sẽ là con do nàng sinh ra.”

Hắn đã nếm đủ thiệt thòi của thân phận thứ xuất, không muốn để con nối dõi của mình cũng phải chịu cảnh ấy.

Tần Khương Vân mỉm cười gật đầu, vội sai đám nha hoàn trải giường chiếu, hầu hạ hắn tắm rửa thay y phục.

Phu thê cùng lên giường, hoan lạc ** *n.

Trăng đã lên tới đỉnh đầu.

Kỳ Thừa Châu thấy Tần Khương Vân đã ngủ say, bèn nhẹ nhàng khoác áo đứng dậy.

Vừa mở cửa, nha hoàn trực đêm giật mình, dụi mắt đứng lên.

Kỳ Thừa Châu “suỵt” một tiếng, ra hiệu đừng lên tiếng rồi hạ giọng dặn dò: “Nếu mai phu nhân có hỏi, cứ nói ta đã ra ngoài từ sớm.”

Nha hoàn ấy vốn cũng chẳng lạ gì lời dặn này, vội vàng cúi đầu vâng lời.


Trong viện còn có hai tiểu thiếp là Xuân di nương ở Đông sương phòng, và Tuyết di nương ở Tây Sương phòng.

Như thường lệ, Kỳ Thừa Châu cất bước đi thẳng về phía Tây Sương phòng.

Trong chính phòng, Tần Khương Vân khẽ trở mình khoác áo đứng trước cửa sổ, lặng lẽ nhìn ánh đèn vừa mới sáng lên ở Tây Sương phòng.

Hồi lâu, nàng mới khẽ thở ra ba chữ: “Đúng là tiện…”

Không biết nàng mắng ai, hay là mắng cả hai người. 

 
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...