Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 21: Ma Vương Gây Rối



 
Nhìn theo bóng lưng hai người cùng nhau rời đi, trên mặt Việt phu nhân không còn chút má-u nào, bà nghiến chặt răng siết chặt tay thành nắm đấm rồi đập mạnh xuống bàn.

"Nghiệt súc, thật đúng là nghiệt súc!"

Ngay cả Tần thị cũng bị hành động của Kỳ Hoài Cảnh dọa cho tim đập loạn, vội đưa khăn tay lên che mũi cũng để giấu đi vài phần chột dạ.

Vốn dĩ, nàng cũng tính lấy cớ làm quản gia để đưa hai nha hoàn sang Ngô Đồng Uyển.

Giờ thì, đành dứt hẳn ý định ấy.

Tên ma vương này, quả thật không dễ trêu vào.

Từ khi gả vào Kỳ gia, Tần Khương Vân từng nghe kể và cũng từng chứng kiến không ít chuyện xấu của Kỳ Hoài Cảnh trước mặt Việt phu nhân.

Năm mười lăm mười sáu tuổi, hắn lên kinh thành ở hai tháng, Việt phu nhân rảnh rỗi nên cho người sửa sang, mở rộng viện của hắn, phá mấy thứ cũ dựng thêm hai đình viện để thưởng ngoạn, còn trồng thêm kha khá hoa cỏ.

Khi hắn trở về, thấy có người động vào viện của mình, hắn liền kéo ghế ra ngồi giữa sân, không ăn không uống, cũng chẳng nói lời nào chỉ mở to mắt nhìn đám thợ thuyền phải làm suốt một ngày một đêm, khôi phục lại y như cũ.

Từ đó, không còn ai dám động vào viện của hắn nữa.

Năm mười bảy mười tám tuổi, hắn có một bộ cờ rất quý, để trong thư phòng chơi đã nhiều năm, thỉnh thoảng lại lấy ra ngắm nghía.

Việt phu nhân tình cờ nhìn thấy, thấy bàn cờ cũ kỹ, màu sắc cũng đã xỉn đi bèn sốt sắng tìm cho hắn một bộ bàn cờ vàng, quân cờ bằng ngọc để thay thế.

Kỳ Hoài Cảnh biết chuyện, đập nát bàn vàng quân ngọc thành từng mảnh, rồi từng mảnh một ném trả lại trước mặt Việt phu nhân, bắt bà phải trả lại bộ cờ cũ y nguyên.

Từ đó, không còn ai dám tự ý động vào đồ đạc của hắn.

Những hành động ngang ngược như vậy, nếu sinh ra trong một gia đình nghèo khó hoặc gặp phải phụ mẫu tàn nhẫn, chắc đã sớm bị đ-ánh cho nửa sống nửa ch-ết.

Ngay cả ở Kỳ gia, cũng có không ít người sau lưng bàn tán, nói vị thiếu gia này thật không biết điều.

Ai cũng tưởng sau khi Kỳ Hoài Cảnh thành thân, có người biểu muội dịu dàng hòa nhã như vậy thì tính khí hắn hẳn sẽ thu lại đôi phần.

Không ngờ, hắn vẫn vô pháp vô thiên như thế, dám rút kiếm ngay trước mặt bậc trưởng bối.

Những ngày qua qua lại lại như vậy, ngoại trừ Việt phu nhân còn chưa kịp nhận ra chứ người thông minh như Tần Khương Vân đã sớm nhìn thấu tâm ý của tên ma vương này rồi.

Hắn muốn nói cho Việt phu nhâ và, cho tất cả chủ tớ trong Kỳ gia biết một điều rằng, đừng động vào người hắn yêu thương nhất.

Bên này, Thẩm Đường bị Kỳ Hoài Cảnh nắm tay kéo thẳng về Ngô Đồng Uyển, suốt dọc đường cả hai không nói câu nào, thật ra nàng cũng sợ hết hồn.

Nàng sớm đã nghe danh hắn là ma vương quậy phá nhưng từ trước tới nay, trước mặt thân thích hắn luôn tỏ ra hòa nhã; sau khi thành thân lại càng dịu dàng hết mực với nàng.

Tuy đối với Việt phu nhân thì hơi có chút tính khí, nàng còn từng thay hắn cảm thấy oan ức.

Đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn nổi giận lớn như vậy ở trong nhà.

Cũng may, cơn giận đó không phải nhằm vào nàng.

Kéo Thẩm Đường vào phòng, Kỳ Hoài Cảnh tiện tay vứt kiếm sang một bên nhìn thấy sắc mặt nàng tái nhợt, liền kéo nàng vào lòng.

"Sợ rồi à?"

Giọng nói của hắn dịu dàng đến lạ thường.

Cái giọng nói ấm áp ấy, so với dáng vẻ vừa rồi rút kiếm dọa người và buông lời đe dọa, quả thật như hai con người khác hẳn.

Thẩm Đường vẫn còn hơi run, bèn thành thật đáp: "Cũng... cũng hơi sợ."

Hắn dịu dàng vuốt nhẹ vai nàng: "Đừng sợ, chuyện đó chỉ là diễn cho người ta xem thôi, bình thường ta sẽ không như vậy."

Thẩm Đường cố gắng trấn tĩnh lại, gượng cười một chút: "Thảo nào người ta gọi chàng là ma vương quậy phá, hóa ra trước nay chàng vẫn... diễn cho người ta xem như vậy à?"

Kỳ Hoài Cảnh bật cười khẽ, khẽ gật đầu: "Phần lớn đều vậy cả. Từ nhỏ ta đã biết, với người như mẫu thân ta lời nói mềm mỏng chẳng ích gì, phải làm vậy mới hiệu quả."

Thẩm Đường sớm đã nhận ra, Việt phu nhân vốn không phải người thông minh chỉ dựa vào gia thế bên mẹ đẻ ở kinh thành và việc sinh được đích tử như Kỳ Hoài Cảnh mà bình an mà quậy phá bao năm nay.

Nhìn vào thực tế, có một người mẫu thân như vậy, thì cái kiểu “ma vương” của Kỳ Hoài Cảnh nghe có vẻ khó nghe nhưng lại thực sự hữu dụng.

Nàng dè dặt quan sát sắc mặt của Kỳ Hoài Cảnh, thấy hắn thực sự không còn giận dữ mới khẽ nói: "Phu quân, sau này... chàng có thể cứ nói nhẹ nhàng với ta, cứ thẳng thắn, vậy là đủ rồi, hiệu quả lắm. Chứ đừng làm như vừa rồi nữa, ta thực sự sợ lắm."

Kỳ Hoài Cảnh nhìn người trong lòng mình dè dặt cẩn trọng như vậy, lại bật cười siết chặt vai nàng hơn.

"Yên tâm, ta sẽ không đối xử với nàng như vậy đâu. Ta thích tính cách trong sáng và chân thành của nàng, khiến người khác thấy thoải mái. Nàng không giống bọn họ, nàng thật sự biết nghe, biết tin lại thẳng thắn nói ra, không quanh co càng không cố chấp cứng đầu."

Thẩm Đường nghe xong, cũng khẽ mỉm cười.

Trong lòng nàng lại nghĩ: ‘Người này nhìn như đang khen mình, sao nghe ra lại giống như đang nói mình ngốc nghếch một cách thẳng thắn quá vậy?’

Kỳ Hoài Cảnh nhìn nụ cười của nàng, bỗng khẽ nâng cằm nàng lên: "Tiểu nha đầu, nàng có vẻ không phục lời ta nói."

Thẩm Đường thầm nhủ: ‘Khó trách hắn lại thích mình!’

Không chỉ vì nàng dám nói thẳng mà cả những điều khó nói thẳng, hắn cũng đoán trúng bảy tám phần!

Trước mặt hắn, nàng cứ như bị nhìn thấu chẳng còn gì che giấu!

Hắn đã nói rồi, thích nàng vì nàng dám nói thật.

Vậy thì nói thật thì nói!

"Phu quân, chàng thích ta... vì ta ngốc à?"

"Thế nàng có ngốc không?"

"Còn phải xem là trong mắt ai, trong mắt ta... ta không thấy mình ngốc."

"Ồ, vậy trong mắt nàng, ta giống kẻ ngốc sao?"

"Chàng à, chàng chẳng ngốc chút nào."

Nào chỉ không ngốc, trước mặt thì là công tử ôn hòa phong nhã sau lưng thì tâm cơ tính toán tầng tầng lớp lớp.

Nàng tự mình cảm nhận quá rõ điều đó.

Kỳ Hoài Cảnh hài lòng bật cười: "Nàng nói không sai. Ta tự nhận mình là người thông minh, đương nhiên cũng thích người thông minh như nàng."

Hắn nói rất chân thành: "Ở Thẩm gia, địa vị của nàng vốn không tốt nhưng vẫn được cô phụ dạy dỗ, được cô mẫu che chở, các muội đệ cũng quý mến nhất là nàng. Ai cũng biết nàng là đại tiểu thư đoan trang nhất của Thẩm gia.”

“Nhưng rõ ràng bên cạnh nàng lại thiếu một người thật lòng vì nàng. Nếu không có một tấm lòng biết tính toán, biết tiến lùi, biết nhìn sắc mặt đoán ý thì sớm đã bị người ta dắt mũi, không biết sẽ rơi vào hoàn cảnh nào rồi."

Thẩm Đường nghe từng lời khen của hắn, phía sau lưng lại toát mồ hôi lạnh, nổi cả da gà.

Người này… thực sự đã nhìn thấu nàng một cách rành mạch.

Kỳ Hoài Cảnh thấy nàng hơi ngẩn ra lại mỉm cười, nhẹ nhàng v**t v* chiếc cổ trắng ngần của nàng: "Đừng sợ. Ta nói rồi, ta đã để mắt đến nàng từ lâu. Nàng là người thông minh, nếu nàng cũng để tâm đến ta, để ý ta, suy nghĩ về ta, chắc chắn cũng sẽ nhìn thấu được ta."

Nói rồi, Kỳ Hoài Cảnh kéo nàng lại gần hơn rồi bắt đầu hôn nàng, nụ hôn tinh tế và dịu dàng, vừa như dỗ dành lại vừa như một lời hứa ngầm.

Trong sự quấn quýt của môi lưỡi ấy, trọn vẹn là sự dịu dàng sâu đậm.

Ban đầu, Thẩm Đường ngoan ngoãn ngẩng đầu lên đón lấy nụ hôn của hắn, nhưng ánh mắt lại vô thức liếc nhìn về phía thanh kiếm kia.

Chỉ vừa phân tâm một chút, lập tức bị Kỳ Hoài Cảnh bóp nhẹ cằm, hôn càng thêm mãnh liệt.

Tim nàng đập thình thịch, đầu óc dần trở nên mơ hồ đành nhắm mắt lại, tay bám lấy vai hắn, mặc cho hắn tha hồ quấn quýt.

Nụ hôn kéo dài, tinh tế và miên man, mồ hôi lạnh sau lưng Thẩm Đường dần như biến thành mồ hôi nóng.

Hồi lâu sau, Kỳ Hoài Cảnh mới buông nàng ra, nhìn gương mặt đỏ bừng của nàng lại hôn khẽ thêm một cái.

“Giờ thì yên tâm rồi chứ?”

Thẩm Đường mặt nóng bừng, hơi thở dồn dập vội vã gật đầu: “Yên... yên tâm rồi.”

Yên tâm cái gì chứ!

Kỳ Hoài Cảnh khẽ cọ đầu mũi nàng, cười đầy dịu dàng: “Vậy là tốt rồi. Ngoan nào, nàng cứ yên tâm, mọi chuyện đã có ta lo. Được không?”

Câu nói ấy nghe thì tình sâu ý nặng, nhưng sống lưng Thẩm Đường lại một lần nữa lạnh buốt. 

 
Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...