Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 4: Thành Phu Thê



 
Kỳ Hoài Cảnh để Thẩm Đường gối đầu lên đùi mình, khẽ vấn những lọn tóc đen còn hơi ẩm của nàng sang bên giường, rồi cầm quạt xếp nhẹ nhàng quạt gió cho nàng.

“Có mát không?”

Hai má Thẩm Đường nóng bừng, không dám nhìn thẳng hắn, chỉ lặng lẽ nhắm mắt lại.

“Không mát… mà rất dễ chịu.”

Giữa mùa hè, dù trong tân phòng suốt ngày đều đặt băng, vẫn hơi oi nóng.

Vừa quạt, Kỳ Hoài Cảnh vừa dùng những ngón tay dài của mình khẽ vuốt, chải mái tóc nàng.

Tóc đen nửa khô, gió mát nhè nhẹ phả qua, Thẩm Đường thật sự cảm thấy dễ chịu, khẽ thở ra một hơi lòng cũng bình tĩnh lại phần nào.



Một lúc lâu, cả hai không ai lên tiếng, thực ra trong lòng mỗi người đều có tâm sự riêng.

Động tác của Kỳ Hoài Cảnh rất nhẹ nhàng, đầu ngón tay ấm áp lướt trên mái tóc đen nhánh của nàng như vừa an ủi lại như đang yêu thương.

Bỗng dưng, hốc mắt Thẩm Đường nóng lên.

Người cuối cùng từng dịu dàng chải tóc cho nàng… chính là người mẫu thân mà nàng đã không còn nhớ rõ khuôn mặt.

Đêm hè năm ấy, mẫu thân tắm rửa xong cho tiểu nữ nhi, luôn ôm nàng vào lòng vừa quạt vừa hát ru, dỗ dành nàng ngủ.

Đó là một trong số ít những ký ức thời thơ ấu của Thẩm Đường.

Từ sau khi mẫu thân nàng mất, trên đời này chưa từng có ai dành cho nàng sự dịu dàng đến vậy.

Lòng Thẩm Đường chua xót, nhất thời không kìm được một giọt nước mắt khẽ rơi xuống gò má hồng phấn.

Kỳ Hoài Cảnh đã sớm nhìn thấy, khẽ nhíu mày.

Mình còn chưa làm gì, sao nàng lại khóc rồi?

“Sao lại khóc? Ta có kéo đau nàng sao?”

“Không… chỉ là… chỉ là đột nhiên nhớ đến lúc nhỏ, mẫu thân ta cũng từng quạt mát hong tóc cho ta như vậy…”

Thì ra là nhớ mẫu thân.

Kỳ Hoài Cảnh khẽ động lòng, lập tức gạt đi những suy nghĩ mơ hồ ban nãy.



Hắn biết, Thẩm Đường mất mẫu thân khi mới bốn, năm tuổi. Năm sau đó, cô mẫu ruột của hắn gả cho phụ thân nàng làm kế thất, lại sinh thêm một nam một nữ.

Nhìn ngoài thì như một gia đình đầm ấm, nhưng thực ra chỉ có nàng là cô đơn, lẻ loi.

Hắn luôn biết điều đó.

Kỳ Hoài Cảnh khẽ dùng đầu ngón tay lau đi giọt nước mắt trên má nàng, dịu dàng nói: “Không sao đâu, sau này đã có ta. Ta sẽ quạt gió, hong tóc cho nàng cả đời.”

Thẩm Đường tự biết mình vừa rồi hơi thất thố, âm thầm cảm thấy có chút không ổn.

Đêm tân hôn, thật sự không nên nhắc đến những chuyện như vậy trước mặt hắn.

Hơn nữa, kế mẫu cũng không tệ với mình lại còn là cô mẫu ruột của hắn nếu để người khác nghe thấy, không biết sẽ nghĩ sao đây.

Nàng lập tức ngồi bật dậy, lau đi nước mắt, gượng cười nói: “Chàng là nam nhi, sao có thể làm mấy chuyện này, để người ta biết được thì sẽ chê cười mất.”

Kỳ Hoài Cảnh nhìn thấy khuôn mặt hồng hồng của nàng, đôi mày mảnh hơi cau lại trong mắt ngấn lệ lấp lánh, quả thực không thể nhịn được nữa, liền nghiêng người áp sát nàng vào góc giường cưới trải lụa đỏ, giọng nói trầm khàn: “Chuyện giữa phu thê chúng ta, sao lại để người ngoài biết được?”

Đây là lần đầu tiên hắn nhắc tới hai chữ “phu thê”.

Thẩm Đường nghe xong, lòng thoáng rung động, đôi mắt sáng mở to nhìn thẳng vào đôi mắt tuấn tú sáng ngời của hắn.

Ánh mắt giao nhau, hơi thở giao hòa, Kỳ Hoài Cảnh không giấu nổi rung động trong lòng, hơi cúi xuống khẽ l**m đi giọt nước mắt của nàng như thử thăm dò.

Tim Thẩm Đường đập thình thịch như trống, tay siết chặt, cả người cứng đờ không dám động đậy mặc cho hắn hôn lên gò má mình.



Giọng Kỳ Hoài Cảnh trầm thấp, dịu dàng, mang theo một chút khàn khàn, vừa như dỗ dành, lại vừa như mê hoặc: “Ngoan, nhắm mắt lại.”

“Biểu ca…”

Kỳ Hoài Cảnh dịu dàng đỡ lấy gáy nàng, hôn lên vành tai đỏ bừng, thì thầm dạy nàng: “Gọi phu quân.”

Nụ hôn của hắn rất dịu dàng nhưng lại kéo dài, hôn lên vệt nước mắt, hôn khóe mày, hôn lên bờ môi run rẩy của nàng…

Một lát sau, Kỳ Hoài Cảnh càng thêm rung động, còn nàng thì khép chặt mắt, hai má đỏ hồng, môi khẽ hé nhưng vẫn chưa chịu mở miệng gọi phu quân.

“Hửm?”

Kỳ Hoài Cảnh khẽ bóp cằm nàng, bắt nàng nhìn thẳng vào mình, rồi cúi đầu ngậm lấy môi nàng, mạnh mẽ xâm chiếm, chiếm đoạt đầy bá đạo.

Hắn đưa tay đỡ lấy tấm lưng đang khẽ run của nàng, ép nàng không thể lùi lại, buộc phải ngửa đầu đón nhận trọn vẹn tình ý cuồng nhiệt ấy.

Hôn rất lâu, cả hai mới tách ra, đều thở gấp.

“Học được chưa?”

Tim Thẩm Đường đập dữ dội, như có cả trăm con thỏ nhỏ đang nhảy nhót trong lồng ngự-c, nàng cụp mắt xuống, thật sự không dám ngước lên nhìn hắn.

“Gọi một tiếng đi.”

“Phu quân.”

Khóe môi Kỳ Hoài Cảnh khẽ cong lên, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nàng, vẻ mặt rất hài lòng: “Phu nhân.”

Vuốt xong, hắn cũng không rút tay về mà hơi dùng sức, ôm nàng ngã xuống giường.

Thẩm Đường bị hắn kéo ngã, chưa kịp đề phòng, mất thăng bằng nên ngã đè lên bụng hắn.

Hắn dường như bị đau, khẽ rên một tiếng.

Thẩm Đường vội vàng bật dậy, chợt nhận ra vừa rồi khi ngã xuống, chỗ mình đè lên không phải là eo lưng phẳng phiu mà hơi cứng và lạ, lập tức đoán ra mình đã đè trúng chỗ quan trọng của hắn, tim hoảng loạn, lại quên mất cả gọi “phu quân”.



“Biểu ca! Có phải ta đè trúng chàng không?”

Kỳ Hoài Cảnh nhắm chặt mắt, nghiến răng, gật đầu đầy vẻ đau đớn: “Đau… đau quá…”

Thẩm Đường hoảng loạn, bình thường lúc nàng chơi đùa với muội muội, thỉnh thoảng cũng bị muội ấy đá trúng, lần nào cũng đau đến nửa ngày.

Huống hồ nàng còn nặng hơn Tiểu Lê Nhi nhiều, lại còn đè trúng chỗ quan trọng nhất của nam nhân…

Giữa đêm hôm khuya khoắt thế này, lỡ mà làm hắn bị thương nặng thì biết làm sao…

“Ta… ta đi gọi người, người đâu…”

Thấy nàng sắp cất tiếng gọi, Kỳ Hoài Cảnh vội mở mắt, đưa tay bịt miệng nàng lại.

Lần này giọng hắn đã không còn quá đau đớn, chỉ hơi khàn khàn: “Không… không sao. Giữa đêm khuya thế này… chi bằng nàng giúp ta xem thử? Nếu không sao thì khỏi cần gọi người.”

Thẩm Đường hơi do dự một chút, nhưng vẫn gật đầu.

Thấy Kỳ Hoài Cảnh chật vật cởi y phục, nàng cũng vội đưa tay giúp hắn cởi dây buộc áo ngủ.

Vừa chạm vào, Thẩm Đường hơi ngập ngừng nhưng rồi vẫn tháo ra chỉ trong vài động tác.

Hôm nay hai người đã bái đường thành thân, nàng đã là thê tử kết tóc của hắn, cho dù có nhìn… cũng chẳng sao.

Vì lo lắng lại ở rất gần, khi chắn cởi áo xong, nàng thấy rõ mồn một lập tức kinh hãi kêu lên: “A a a a a a a… Ưm…”

Kỳ Hoài Cảnh sớm đã nhịn cười không nổi, đưa tay bịt miệng nàng: “Kêu gì chứ?”

Thẩm Đường hoàn toàn không ngờ, biểu ca nhìn thì tao nhã đĩnh đạc như thế, mà bên hông lại có thứ vừa thô vừa dọa người như vậy!

Kỳ Hoài Cảnh hơi buông lỏng tay, Thẩm Đường còn chưa hoàn hồn, run run nói: “Xấu quá… dọa người quá!”

Kỳ Hoài Cảnh bật cười, rất nhanh lật người đè nàng xuống, lại cúi đầu hôn lên môi nàng.



Trong những nụ hôn dần mất kiểm soát, tiếng thở của hai người cũng dần trở nên dồn dập, từng lớp xiêm y mỏng manh bị cởi bỏ, rối rắm vương lại cùng nhau…

Giữa lúc sắp không thể dừng lại, mũi tên đã căng trên dây, hắn vẫn không quên khẽ dụ dỗ bên tai: “Ngoan nào, chỉ cần nhắm mắt lại… sẽ không thấy thứ xấu xí này nữa, được không?”

Nến đỏ cháy bừng, rèm lụa buông thấp.

Đêm càng lúc càng sâu, đá lạnh trong lư hương đồng dần dần tan chảy… để lại một vũng nước xuân ấm áp… 

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...