Đám cưới này được tổ chức gấp rút trước Tết dương lịch.
Trước ngày cưới, trưởng bối nhà họ Lâm có ghé Quảng Châu một chuyến. Ông nội bà nội của Lâm Khôn Hà đều đã hơn tám mươi tuổi, đang đi du lịch còn đặc biệt quay về để ăn bữa cơm này, vô cùng có thành ý.
Nhưng ông chủ Dương thì cực kỳ không thoải mái. Với tư cách là cha, ông hoàn toàn không có tiếng nói trong chuyện hôn nhân của con gái. Nếu không phải vợ hết lời khuyên can, ông căn bản chẳng muốn lộ diện.
Hôm ở bệnh viện nhìn thấy Lâm Khôn Hà, ông đã từng nghĩ qua vài khả năng, nhưng điều duy nhất ông không ngờ tới, là hai người này lại nói muốn kết hôn.
Đương nhiên điều ông càng không dám nghĩ tới hơn, là một ngày nào đó mình lại trở thành thông gia với người từng là… chủ nhà trước đây.
Chào hỏi xong, Sếp Lâm Lớn cười hề hề hỏi: “Anh bạn, dạo này việc buôn bán trong tiệm có bận không?”
Rõ ràng lớn tuổi hơn ông chủ Dương, nhưng vẫn chịu gọi một tiếng “anh bạn”, ông chủ Dương cũng khó mà tiếp tục làm mặt, chỉ đành gượng đáp: “Cũng được.”
Món ăn vừa lên, Sếp Lâm Lớn cười rót rượu cho ông: “Quảng Châu vẫn tốt hơn Thâm Quyến một chút. Anh Dương nhìn còn có tinh thần hơn mấy năm trước đấy.”
Ông chủ Dương nói: “Con cái lớn rồi, tự biết lo cho mình. Với lại ở đây đồng hương nhiều, thỉnh thoảng ra ngoài tụ họp chơi bời, cũng thoải mái hơn.”
Ông là người coi trọng thể diện. Vừa cố giữ chút giá của nhà gái gả con, lại vừa xấu hổ không muốn để người ta nhìn ra quan hệ giữa mình và con gái không tốt, cũng không muốn tỏ ra lép vế. Dù sao khi bàn chuyện cưới hỏi với một gia đình như nhà họ Lâm, ông nhanh chóng cảm nhận được áp lực.
Gần như suốt cả bữa cơm, ông chủ Dương vừa gượng gạo vừa cố tìm cách cân bằng. Ông nhiều lần nhìn sang vợ mình, thấy bà bị mẹ con dâu nhà họ Lâm nắm tay kéo trò chuyện rôm rả, người vốn luôn cẩn thận dè dặt lúc này lại cười rất thoải mái, cười rất mãn nguyện.
Ông chủ Dương cầm đũa trầm ngâm nghĩ một lúc, rốt cuộc cũng không nói thêm gì.
Chuyện hôn nhân của đôi trẻ vừa là ngoài ý muốn, cũng là duyên phận. Chủ nhà ngày xưa và người thuê trọ ngày trước giờ lại ngồi chung một bàn. Rượu qua vài lượt, uống thêm mấy ly, cổ họng ông chủ Dương cũng bớt nghẹn. Từ căng thẳng chuyển sang dần thả lỏng, ông cũng bắt đầu trò chuyện đôi câu với ông cháu nhà họ Lâm, bầu không khí coi như hòa thuận.
Kết thúc bữa ăn, Lâm Khôn Hà đưa gia đình Dương Lâm về. Anh rất tỉnh táo, nhìn ra mẹ vợ tương lai cực kỳ hài lòng với mình, còn theo chân họ vào dãy nhà trọ đi một vòng, lẽo đẽo phía sau nhìn hết mấy tầng lầu, giả vờ đầy hứng thú.
Đi một vòng xong, anh hỏi Dương Lâm: “Em ở phòng nào?”
“Không biết. Còn phòng nào thì ở phòng đó.”
“Nếu phòng khách thuê hết rồi, không còn phòng trống thì sao?”
Dương Lâm chỉ lên căn gác xép phía trên cầu thang: “Thì ở đó.”
Lâm Khôn Hà nhìn một cái, gọi là gác xép nhưng thật ra trông như cái lồng chim: rộng chưa tới hai mét, dài chưa tới một mét, như một cái thùng gỗ, còn khoét đúng một cái cửa sổ bằng cỡ cái đầu, càng giống lồng chim.
Xét theo góc độ kiến trúc thì gọi là nghệ thuật. Còn xét theo góc độ nghệ thuật… thì dãy nhà bị phòng cháy chữa cháy niêm phong cũng không cần nói nhiều.
Lâm Khôn Hà quan sát một lúc: “Tìm người làm khung thép à?”
“Không biết. Ba em tự làm.” Thấy anh nhìn ngang nhìn dọc, Dương Lâm hỏi một câu: “Anh định qua đêm ở đây à?”
Lâm Khôn Hà thu ánh mắt lại suy nghĩ: “Nếu tôi qua đêm ở đây thì có phải chiếm một phòng không?”
Dương Lâm nói: “Anh cũng có thể treo lên tường.”
Câu này Lâm Khôn Hà không thích nghe, mà mẹ vợ tương lai càng không thích nghe hơn.
Đỗ Ngọc Phân đi tới vỗ con gái một cái, bảo đừng nói bậy, rồi đưa đồ trong tay cho Lâm Khôn Hà: “Đây là bánh trà cám ở quê cô làm đó. Cô nghe mẹ cháu nói dạo này hay đau đầu rụng tóc, có thể dùng cái này gội đầu, hiệu nghiệm lắm. Với cả dầu ép từ hạt trà sơn này dùng để xào nấu đặc biệt thơm ngon, hai đứa thử xem. Nếu thích thì lần sau cô lại nhờ người ở quê mang lên.”
Lâm Khôn Hà cảm ơn, xách đống đồ đó ra ngoài khá vất vả, thấy ông chủ Dương nhìn chằm chằm đầu xe của anh.
Ban đầu anh tưởng xe mình có vấn đề gì, nhưng nhanh chóng phản ứng ra, ông ấy đang nhìn logo xe.
Ông chủ Dương có phần ngượng ngùng. May mà Lâm Khôn Hà phản ứng nhanh, làm ra vẻ tự nhiên hỏi cha vợ tương lai: “Đường bên cầu vượt nhỏ sửa xong chưa ạ?”
“Chưa, vẫn đang sửa.” Ông chủ Dương lập tức chỉ đường, bảo đi vòng qua khu công nghiệp. Nhưng giờ này công nhân tan ca đông, còn có cả xe tải chở hàng của nhà máy, phải chạy chậm.
Lâm Khôn Hà hỏi: “Có nói khi nào sửa xong không hả chú?”
“Ai mà biết sửa tới bao giờ.” Nhắc tới chuyện này ông chủ Dương là bực. Con đường đó vốn là đường tắt, giờ bên kia có mấy nhà máy lớn, người qua lại phải vòng đường, việc buôn bán bên này bị ảnh hưởng, ông đành phải nâng bảng đèn lên cao hơn rồi làm sáng thêm chút, mong có nhiều người nhìn thấy.
Hai người đứng ngoài nói chuyện. Dương Lâm nhìn qua cửa sổ vài lần, mẹ cô lại đi tìm thêm vài thứ đưa cho Lâm Khôn Hà, còn dặn cô:
“Ra tiễn người ta đi. Chỗ đậu xe hẹp thế, lúc quay đầu con phụ nhìn giúp, cẩn thận đừng quẹt xe.”
Dương Lâm chủ động đề nghị mang ra đưa cho Lâm Khôn Hà, còn cầm một món đồ làm mẫu cho anh xem: “Mẹ em nói bánh trà cám phải dùng cái này bẩy ra, sẽ đỡ tốn sức hơn.”
Lâm Khôn Hà gật đầu. Đóng gói đồ xong, anh khởi động xe: “Anh đi đây.”
Tay lái của anh tốt hơn Dương Lâm rất nhiều, radar chỉ kêu hai tiếng, xe đã lùi ra vững vàng, sát rìa bồn hoa mà không hề chạm quẹt.
Dương Lâm vẫy tay với anh. Thấy xe đi xa rồi, cô cũng quay lại tầng một.
Mẹ cô đang đếm thuốc, Dương Lâm rót cho bà một cốc nước.
Mẹ cô rất ủng hộ chuyện cưới xin của cô, còn kéo Dương Lâm ra hồi tưởng: “Nhà họ người ta ai cũng tốt. Hồi đó thuê mặt bằng, ba nó giúp được gì là giúp hết…”
Dương Lâm còn công việc trong tay, kéo laptop ra xem bản thiết kế mặt bằng khách hàng gửi.
Thật ra cô không có ấn tượng quá nhiều về Sếp Lâm Lớn, điều cô nhớ rõ nhất là năm đó trong tiệc sinh nhật ông ấy có lì xì cho cả cô và em trai một bao, bên trong là mấy tờ đô Hồng Kông. Số tiền bao nhiêu cô quên rồi, vì trên đường đã bị ông chủ Dương tịch thu mất, nói sau này đều phải trả lại.
Bên tai mẹ cô lại lải nhải thêm vài chuyện. Một lúc sau, bà bỗng hỏi: “À đúng rồi, nhà họ có phải còn một đứa con gái không?”
Dương Lâm gật đầu: “Có một người, em gái song sinh của anh ấy.”
Đỗ Ngọc Phân nhớ đó là một cô gái rất nho nhã, ít nói giọng cũng nhỏ, gặp ai là cười trước, trông tính cách rất dễ chịu.
Uống thuốc xong ngồi nghỉ một lát, Đỗ Ngọc Phân lại nhớ ra hỏi: “Sao hôm nay con bé không đến? Bây giờ mấy đứa không liên lạc nữa hả? Mẹ nhớ hình như con với nó thân lắm mà, hồi đó…”
“Bà chủ ơi trả phòng!” Có một khách thuê phòng chạy xuống, la lên phòng không có nước nóng nên muốn qua chỗ khác ở.
Ông chủ Dương lập tức vào xử lý. Cuối cùng thêm hai mươi tệ, đổi cho khách qua phòng máy tính. Giá rẻ hơn bình thường một chút, nhưng tối nay làm ăn không tốt, giữ được một khách là một khách.
Đỗ Ngọc Phân rất nhanh đã lên dọn phòng vừa trả. Ông chủ Dương thì định sửa cái tủ bát bị đập hỏng. Ông cúi người lục hộp đồ nghề tới lui, không nói một lời.
Ông vốn quen vậy: hễ không vui là im lặng, kéo cả nhà chìm vào áp suất thấp. Tất cả đều phải nhìn sắc mặt ông mà thở, mà sống.
Dương Lâm chống cằm tính gạch. Những con số trên máy tính nhảy lên nhảy xuống, rất nhanh lại trở về số 0.
Cô rút một tờ giấy ra ghi số, bỗng nghe ông chủ Dương hỏi: “Con nghĩ kỹ rồi chứ?”
Dương Lâm hơi ngẩng đầu lên. Một lúc sau mới đáp: “Nghĩ kỹ rồi.”
Ông chủ Dương lại im luôn. Ông kéo vài món dụng cụ loay hoay ở cánh tủ một lúc, quay người cầm giấy nhám thì mới nói thêm một câu: “Gọi cho bác cả con một cuộc. Rảnh thì bảo ông ấy qua uống rượu. Không rảnh thì thôi.”
Nói xong, ông vội vàng bước ra ngoài, không dám nhìn biểu cảm của con gái.
Ông sợ nhìn thấy sự chế giễu hoặc lạnh nhạt. Ông là người nóng nảy, nhưng cũng là kẻ ở thế yếu. Chỉ cần con gái liếc một cái, hoặc làm một động tác nào đó, ông cũng có thể bị kích ứng, rồi nổi nóng, rồi thất thố.
Nhưng nghĩ lại khoảng thời gian ở Thâm Quyến… quả thật ông chủ Dương đã nhận không ít giúp đỡ từ nhà họ Lâm, làm giấy tạm trú, đối phó kiểm tra phòng cháy chữa cháy, thậm chí chiếc xe máy chở hàng của ông bị giữ lại cũng là Sếp Lâm Lớn đứng ra giúp lấy về.
Lúc huy hoàng nhất, ông chủ Dương từng nghĩ có ngày mình sẽ hơn được ông chủ nhà cũ kia. Ai ngờ sang năm gặp lại, bản thân chỉ có thể nói là vẫn giậm chân tại chỗ.
Nhưng may mà ông cũng coi như người làm ăn. So với công nhân làm thuê thì thân phận vẫn đàng hoàng hơn một chút.
Dương Lâm nhìn bóng lưng lưng còng của cha, cùng đôi găng tay bông đã đen sì. Cô lại nhớ dáng vẻ ông và Lâm Khôn Hà đứng ngoài nói chuyện, không biết đã nói gì… Cô chống đầu nghĩ một lúc, bật ra một tiếng cười vô nghĩa.
Hôm cưới thời tiết khá đẹp. Dương Lâm lên xe hoa từ Quảng Châu, quãng đường không xa. Cửa kiểm soát tuyến hai của Thâm Quyến cũng không còn cần giấy thông hành biên phòng nữa, nhưng đến khi qua cửa Meilin vẫn bị kẹt một trận vì xe quá đông.
Dương Lâm ngột ngạt, hạ cửa kính xuống hít thở thì bị đám học sinh trên chiếc xe minibus bên cạnh nhìn thấy. Đứa nào đứa nấy áp sát vào cửa sổ gọi ầm lên: “Woa! Cô dâu kìa!”
Toàn mấy đứa học sinh còn nhỏ, trông như đi tham gia hoạt động gì đó. Trên xe có đứa nghịch ngợm cũng có đứa nói lời chúc. Nào là “trăm năm hạnh phúc”, “sớm sinh quý tử”… cứ thế ném sang.
Còn có người gọi Lâm Khôn Hà: “Anh rể! Phát bao lì xì đi!”
Có đứa nghịch ngợm còn hát luôn, hai tay khoa chân múa tay như nhạc trưởng: “Đeng đeng đeng đeng~ cô nữ thần mặc váy cưới trắng ngực thiệt bự~”
Dương Lâm cúi xuống nhìn ngực mình, rồi ngẩng đầu phát hiện Lâm Khôn Hà cũng đang nhìn, cô lập tức trừng mắt nhìn anh.
Lâm Khôn Hà ho khan hai tiếng, kéo áo vest ra định móc bao lì xì, ai ngờ bên kia lại vang lên một câu: “Thành ông già cưới vợ, từ nay bị nhốt…”
Sắc mặt Lâm Khôn Hà tối sầm, động tác rút bao lì xì cũng khựng lại. Anh bảo tài xế kéo kính xe lên, rồi theo dòng xe đang nhích từng chút một mà chạy đi.
Ban ngày đường Đại lộ Thâm Nam thông thoáng hơn nhiều. Ven đường cây phong linh vàng nâng đỡ nền trời xanh, phượng vĩ Nam Dương cao lớn um tùm, phủ cả thành phố trông như một khu rừng. Nơi này ngoài phong linh mọc đâu đâu cũng thấy, còn có một khẩu hiệu cực kỳ ngắn gọn: “Đến đây rồi chính là người Thâm Quyến.”
Dương Lâm thấy câu này giả trân quá đỗi. Sao có thể đến đây là thành người Thâm Quyến được, Thâm Quyến rõ ràng chỉ cần tuổi trẻ của bạn thôi.
Có người còn chẳng đợi được đến lúc “tiêu hết tuổi trẻ” ở đây.
Từ Phương Băng chê cô làm màu: “Chồng cô là người Thâm Quyến, cô cưới cậu ấy là nhập hộ khẩu thẳng luôn rồi, còn ở đây r*n r* cái gì nữa?”
Dương Lâm không thèm để ý.
Từ Phương Băng nói giọng chua chua: “Cô sướng thật đó, im im vậy mà câu được rể vàng, tính cô hay đấy.”
“Cũng bình thường thôi, đợi chị ly hôn tôi giới thiệu cho chị một anh còn dữ hơn.”
Từ Phương Băng nói: “Giới thiệu em trai cô cho tôi.”
Dương Lâm đáp: “Em tôi không làm kẻ thứ ba đâu.”
“Cậu ấy xuất ngũ là tôi ly hôn.” Từ Phương Băng nửa đùa nửa thật ước nguyện, “Tôi thích mấy anh bộ đội, lực lắm.”
Dương Lâm nhìn vào gương dặm son, mím môi nói: “Nhà tôi không cho sính lễ.”
“Quảng Đông không cần sính lễ, tôi đưa ngược lại cũng được.” Từ Phương Băng nhét ống hút vào ly cho cô, có vài chuyện nghĩ kiểu gì cũng không thông, liền húc húc vai Dương Lâm hỏi: “Hai đứa bắt đầu từ khi nào vậy?”
Theo ký ức của chị ấy, những lần hai người này ở cùng nhau đều là ai nói chuyện nấy, khách khí, hiếm khi sáp lại gần. Thế nên đúng là gian tình không thể nhìn bằng mắt thường được: bề ngoài càng tỏ ra thân thiết chưa chắc đã có chuyện, còn cố tình giữ khoảng cách mới đáng nghi nhất.
Hai người này lén lút “dính” nhau ngay dưới mí mắt chị mà cũng không nói. Từ Phương Băng bực bội trong lòng, hỏi Dương Lâm: “Có phải mày mang thai rồi không?”
“Ừ.” Dương Lâm vuốt lại tóc, đứng dậy cho Từ Phương Băng sờ bụng, “Sờ thấy chưa?”
Từ Phương Băng không chỉ sờ, còn véo hai cái.
Cô làm gì có bụng. Eo chỉ có chừng đó, lúc mặc váy cưới rồi đổi sang đồ mời rượu, cứ lắc lư qua lại. Tóc đen môi đỏ bước trên thảm đỏ, khỏi nói cũng biết câu người cỡ nào.
MC rất chuyên nghiệp, dẫn dắt cô dâu chú rể kiểm soát hiện trường làm nghi lễ. Trên sân khấu hai người cùng vén khăn voan, đeo nhẫn cưới. Xuống dưới mời rượu thì Lâm Khôn Hà vòng một bàn tay ôm gọn eo cô, ra dáng một đôi vợ chồng son đàng hoàng.
Họ hàng nhà họ Lâm không ít, riêng tông thân người địa phương đã một đống lớn, còn có người từ nước ngoài cố ý bay về. Tiếng Quảng Đông, tiếng Khách Gia, tiếng Vi Đầu… đủ loại, ai nấy trông đều bóng bẩy sáng sủa, phong thái lại đàng hoàng bề thế.
Dương Lâm cũng không hề e dè. Người ta nhìn cô, cô liền nở một nụ cười đúng mực đáp lại, hào phóng trò chuyện xã giao.
Cô không biết vì sao Lâm Khôn Hà lại đổi ý, nhưng cô biết anh rất bênh người mình, đặc biệt coi trọng gia đình… nói đúng hơn là nhà họ Lâm ai cũng tình sâu nghĩa nặng, cô chưa từng thấy gia đình nào có quan hệ tốt như vậy.
Lâm Khôn Hà là một đứa cháu ngoan, một người con tốt, cũng là một người anh tốt.
Nhưng hôm nay lại không thấy Lâm Gia Di.
Dương Lâm thẳng lưng đi tìm người, vừa nhìn đã thấy Hoàng Á Tân dẫn theo đám phù rể ùn ùn kéo tới.
Hoàng Á Tân biết điều, một câu không nên nói cũng không nói. Nhưng đám bạn bên cạnh thì toàn thích đùa, có người vừa cười vừa mắng Lâm Khôn Hà: “Ra tay nhanh dữ ha. Tôi còn nghĩ người không chịu nổi phải là tôi, tôi còn cưới trước cậu cơ.”
Lâm Khôn Hà nói: “Cậu thì khó đấy. Thích một đứa con gái thôi mà hợp bát tự cũng phải hợp ba năm. Giữ ảo tưởng, vứt vọng tưởng đi, sống một mình cho tử tế nhé.”
Bạn anh đấm một cú vào hõm vai anh, la ó đòi chuốc anh say đến chết.
Hoàng Á Tân cũng muốn chuốc Lâm Khôn Hà, nhưng khổ nỗi hôm nay anh ta là phù rể, là người chắn rượu, bèn đứng ra hét lớn: “Tối nay còn việc quan trọng, đừng có làm cậu ấy phế luôn đấy nhé. Không thôi lát nữa em dâu khỏi mở cửa cho cậu ấy vào!”
Dương Lâm mỉm cười, khoác tay Lâm Khôn Hà nói: “Không đâu. Nhà có khóa mật mã, vân tay cũng mở được. Chỉ có anh ấy không muốn vào thôi, chứ làm gì có chuyện không vào được.”
Người kia bừng tỉnh: “Ôi, chị dâu nói vậy là sao hả đại sư Lâm? Đêm tân hôn động phòng hoa chúc, cậu không vào nhà mình thì cậu định đi đâu?”
Một đám người ồn ào náo nhiệt. Bên cạnh là mấy tầng bánh cưới siêu to đã đặt sẵn, có người làm bộ muốn ấn Lâm Khôn Hà xuống đó. Lâm Khôn Hà ôm Dương Lâm nhanh chóng né sang bên, ngược lại người kia lại lao vào cực gọn, mặt đập thẳng vào bánh làm lõm một cái hố.
Lâm Khôn Hà túm cổ áo lôi bạn mình dậy, tiện tay kéo khăn trải bàn quệt thẳng lên mặt nó. Anh bạn kia xanh mặt chửi một câu “ôi trời ơi!”, cả đám cười nổ tung.
Mời rượu tới phía nhà gái, bà cô họ từng làm mai cho Dương Lâm chen lên trước cười: “Nhà này điều kiện tốt hơn nhà kia nhiều. Hồi đó cô đã nói rồi, con mắt cháu cao lắm, chắc chắn không vừa bên kia…”
Bà ta nắm tay Dương Lâm thân mật trách yêu: “Chuyện lớn vậy sao không nói với bọn cô sớm hơn? Để tụi cô chuẩn bị thêm chút của hồi môn cho cháu. Cháu xem làm vội quá trời.”
Dương Lâm vốn định cho qua, nhưng lúc này khóe mày nhếch lên: “Không dám chậm trễ đâu ạ. Tết năm đó cô tìm người mai mối cho cháu, cháu còn chưa kịp tỏ thái độ, cô đã đi nói với người ta là cháu gật đầu rồi, làm người ta tới tận nhà bàn sính lễ… Cháu không bị dọa tới mức phải cưới gấp sao?”
Nói rồi, cô rút tay về, nụ cười mang theo hai phần khó chịu: “Cô à, cháu khó gả đến vậy sao mà cô lo lắng tới mức đó?”
Bà cô cười có phần gượng gạo, trong lòng tiếc tiền làm mai bay mất, vẫn phải lật đật chạy đi tìm ông chủ Dương, miệng nói chúc mừng.
Dương Lâm thấy chán ghét, chẳng muốn để ý mấy người thân thích. Trái lại Lâm Khôn Hà lại rất thản nhiên, đi theo cha vợ nhận mặt họ hàng một vòng, sau tiệc còn đi sắp xếp chuyện chỗ ở.
Trước khi đi, Cô giáo Lương cầm tiền mừng tới. Lâm Khôn Hà chỉ chỉ Dương Lâm: “Đưa thẳng cho cô ấy đi, con không cầm nổi.”
Cô giáo Lương liếc anh một cái, dặn rằng họ hàng nhà gái đều từ xa tới, nhất định phải tiếp đón cho chu đáo.
Lâm Khôn Hà tháo cà vạt quấn quanh tay. Quay đầu lại, anh thấy Dương Lâm đang giúp bà nội anh gỡ mấy miếng kim tuyến dính trên tóc xuống, trong mắt còn cong cong đầy ý cười, không biết đang nói gì. Một lúc sau, cô khoác tay bà nội anh đi lên phía trước hai bước, cẩn thận từng bước một, chăm như chăm thái hậu cũng chỉ đến thế.
Lông mày Lâm Khôn Hà khẽ động đậy, gọi đám anh em đi tiễn khách.
Dương Lâm không nói được tiếng Vi Đầu nhưng nghe hiểu đại khái, cũng biết người già thích con cháu vây quanh. Cô ở lại ân cần đưa ông bà nội của Lâm Khôn Hà về La Hồ, sau đó mới cầm một túi tiền mới tới căn nhà mới ở Phúc Điền.
Căn hộ này Lâm Khôn Hà đã sửa xong từ năm ngoái, để bay mùi cả một năm, thời gian trước còn gọi người tới khử formaldehyde. Đẩy cửa vào chỉ ngửi thấy mùi hương thơm.
Dương Lâm vào nhà trước hết đếm sơ tiền mừng. Đếm xong cô tẩy trang, lúc ra thì nhận được tin nhắn của mẹ nói trong nhà muốn mua cho cô một chiếc xe, bảo cô rảnh thì về một chuyến, lúc đó đi xem xe.
Mẹ cô còn nhắn thêm một câu: [Lâm Lâm, ba con vẫn rất để ý con đó, con đừng giận ba con.]
Dương Lâm muốn cười.
Ba rất để ý con, ba là bất đắc dĩ. Thế nên hồi nhỏ bỏ cô ở nhà một mình là bất đắc dĩ, không cho cô học tiếp là bất đắc dĩ, dùng hết tiền học phí cô kiếm được cũng là bất đắc dĩ… Nhưng làm gì có nhiều bất đắc dĩ đến vậy. Chẳng qua chỉ là lấy bất đắc dĩ để che đậy sự không quan tâm.
Đôi khi cô cũng hận mẹ mình. Thà rằng ngay từ đầu mẹ nói thẳng với cô: thật ra cha cô chính là ích kỷ, thiên vị, trọng nam khinh nữ, không hề để tâm tới cô, còn hơn cứ mãi dùng lời hay ý đẹp tô vẽ cho ông, rồi hết lần này tới lần khác khiến cô tự thôi miên chính mình.
Người làm mẹ có lẽ tưởng làm vậy là tốt cho con gái, nhưng thực tế lại là đồng lõa giúp sức. Dương Lâm bị kiểu lời này lừa đủ lâu, cũng tê liệt đủ lâu rồi, cô bèn xóa thẳng, không muốn nhìn thêm nữa.
Cô đắp một miếng mặt nạ rồi nằm sấp ở ban công. Thời tiết đẹp, tầm nhìn cũng thoáng đãng hơn, cảnh đêm Phúc Điền rộng mở, những tòa cao ốc và công viên đan xen, tầng lớp rõ rệt.
Quảng Châu cũng có cảnh đêm và cao ốc như thế, nhưng Thâm Quyến lại bình tĩnh, lạnh lùng hơn Quảng Châu nhiều. Trong thành phố này, ai ai cũng đang phấn đấu, như một bầy động vật kinh tế, trong mắt chỉ có tiền, chẳng có cuộc sống.
Cô từng rất muốn ở lại một thành phố như vậy, thậm chí vì muốn ở lại mà tự nhủ con người vẫn nên học hành nhiều hơn một chút, nếu không đến thành phố lớn sẽ chẳng tìm nổi một công việc tử tế. Thế nên cô từng định quay về học lại… chỉ là số phận không cho cô cơ hội.
Hôm nay Dương Lâm mệt quá, chân thì mỏi, cổ thì đau. Chẳng đứng được bao lâu cô đã giật miếng mặt nạ vứt vào thùng rác, quay về phòng ngủ rồi chìm vào giấc mộng nặng nề.
Cô mơ mình đi đòi Lâm Khôn Hà QQ, anh lại viết cho cô một dãy số 0, còn cùng bạn bè dùng tiếng địa phương chế giễu cô.
Rồi lại mơ tới Hà Uyên Văn. Anh ta cứ lẽo đẽo tới cửa hàng quấn lấy cô, đuổi kiểu gì cũng không đi, còn bảo sẽ lên Cục Lao động tố cáo ông chủ của họ thuê người vị thành niên.
Dương Lâm thấy người này đúng là kiểu bá vương ngốc xít, vừa vô vị vừa đáng ghét, thế là cô đưa tay thò vào giữa háng anh ta. Hà Uyên Văn sợ tới mức bật lùi một cái, buột miệng chửi thề.
Dương Lâm hất cằm mắng anh ta ngu: “Lông còn chưa mọc đủ mà bày đặt, cút về trường mà học đi.”
Cô tưởng thế là dọa được anh ta chạy mất, ai ngờ sau đó anh ta lại tiếp tục quấn lấy cô, còn đòi giúp cô dỡ hàng.
Dương Lâm hỏi: “Anh bị điên à?”
Hà Uyên Văn đáp: “Cô chẳng phải nói tôi lông chưa mọc đủ sao? Vậy cùng lắm là có bệnh thôi.”
Dương Lâm bỗng dưng bật khóc, nghiến răng nghiến lợi đẩy anh ta một cái: “Tên dân bản địa chết tiệt, anh cũng cút đi!”
Hà Uyên Văn luống cuống tay chân, vậy mà bị cô đẩy đến mức bỏ chạy thục mạng, lâu thật lâu không tới quấn cô nữa.
Khi đó Dương Lâm đắc ý lắm, nghĩ bụng tên bá vương ngốc cũng chỉ có từng ấy bản lĩnh, vui ra mặt được một thời gian…
Trong mơ, cô trở mình một cái, trong đầu hỗn độn lóe qua rất nhiều hình ảnh, rõ ràng nhìn thấy gương mặt Hà Uyên Văn đỏ bừng, nhe răng cười với cô.
“Lâm Lâm…” Ánh mắt anh ta sáng rực khác thường, sáng đến mức lòng cô chao đảo.
Anh ta ôm lấy cô, giọng cứ chen vào tai cô không ngừng, cả người cũng áp sát chen vào thân thể cô. Anh ta nắm tay cô dẫn tới: “Em sờ thử xem, mọc đủ chưa?”
Dương Lâm chạm phải thứ gì đó, lập tức mở to mắt. Nét mặt thiếu niên đã đổi thành một dáng vẻ khác, một người đàn ông trẻ tuổi cúi đầu nhìn cô, đôi mắt đen sẫm, ánh nhìn ghì chặt lấy cô.
Dương Lâm tỉnh hẳn. Cô khựng lại một chút, rồi vòng tay ôm lấy cổ anh, cũng quấn lấy anh.
