Mùa hè năm 2006, Dương Lâm không thể về học lại như dự tính. Đối diện với Lâm Gia Di, cô thấy mình xấu hổ không biết chui đâu. Giống như từng thổi một quả bong bóng khổng lồ, tới ngày khai giảng thì “bụp” một cái nổ tung.
Dương Lâm tự ti. Hễ Lâm Gia Di ghé cửa hàng hoặc chỉ đi ngang cửa, cô đều trốn ra phía sau.
Bạn thân nói: “Cậu có thiếu nợ cô ta đâu, làm gì mà sợ cô ta dữ vậy?”
Dương Lâm cúi mắt xuống.
Tiểu Tạ an ủi cô: “Em gái, vui lên đi. Không học đại học thì mình vẫn kiếm tiền được mà.”
Anh ta hỏi: “Em có muốn qua chỗ tụi anh không? Nói thiệt, tính em tốt, lại xinh, qua làm ở night club chắc cũng làm được lắm.”
“Anh đừng có làm hư cậu ta!” Bạn gái Tiểu Tạ gõ anh ta một cái lên đầu.
Tiểu Tạ vội giải thích, night club cũng có thể làm thu ngân, làm lễ tân, đâu phải cô gái nào cũng phải làm công chúa DJ, mà tiền tip vẫn có như thường.
Dương Lâm không hiểu: “Công chúa DJ là gì?”
“Không có gì…” Tiểu Tạ vội đổi đề tài, chỉnh lại cổ áo, nghiêm túc khuyên cô: “Em gái, ngàn người ngàn lối. Đừng có tô hồng con đường mình không đi. Tính em tốt vậy, biết đâu không học đại học lại đúng hơn, ra xã hội sớm vài năm mở ra con đường mới.”
Dương Lâm ậm ừ cho có, mắt nhìn điện thoại lờ đờ. Cô thấy Lâm Gia Di nhắn tin trên QQ cho mình, nhưng không biết phải trả lời sao.
Dương Lâm không có sức. Nhiều khi cả ngày cô không muốn nói một câu. Chủ cửa hàng thấy cô tính cách hướng ngoại mới cho cô ra đứng quầy, giờ thấy cô xị mặt như vậy làm khách ngại, đã nhắc cô mấy lần.
Ông chủ này keo kiệt lắm. Ban đầu nói tăng lương cho cô, nghe cô bảo sắp về học lại là không tăng nữa, nói mà không giữ lời.
Dương Lâm vốn đang bực, thế là bắt đầu cố tình cân thiếu, tính thiếu tiền. Khi chủ đối sổ, cô có cả đống lý do để biện minh.
Cô dần phát hiện lừa người cũng không khó, làm chủ cũng đâu có tính sổ rành rọt lắm. Thế là vừa lén trả đũa vừa tính chuyện nghỉ, muốn rời khỏi cửa hàng này.
Bạn thân nhìn cô mấy lần, hỏi: “Cậu tính đi đâu?”
Dương Lâm đáp: “Chưa biết, mấy bữa nữa tôi đi xem thử.”
Có hàng mới về, hai người mang ống tay áo ra bốc hàng.
Kệ hàng lại đầy một xe. Thùng chuối to nhất, Dương Lâm chọn bưng thùng nhỏ trước, vậy mà cũng mồ hôi nhễ nhại.
Cô đứng thẳng lên lau mồ hôi thì thấy Hà Uyên Văn.
Anh ta cúi xuống, bưng thùng chuối cô vừa đặt dưới đất vào trong cửa hàng, lặng lẽ đặt lên trên thùng cô mới xếp.
Thùng đó là nho, đè vậy sao chịu nổi?
Dương Lâm theo phản xạ muốn đuổi người, bạn thân vội kéo cô, nháy mắt: “Nặng quá, kêu anh ta bưng.”
Cũng phải, tự anh ta muốn làm c* li mà.
Dương Lâm không nói gì. Hà Uyên Văn cúi đầu, hết chuyến này tới chuyến khác bưng hàng vô.
Anh ta lạ lắm. Lần trước bị Dương Lâm thò tay vào chỗ hiểm, lâu rồi không thấy tới. Lần này im lặng hơn nhiều, thỉnh thoảng chỉ hỏi một câu để ở đâu.
Dương Lâm chỉ chỗ cho anh ta, hỏi vu vơ: “Anh không đi học à?”
Hà Uyên Văn đáp: “Trường tôi ở Thâm Quyến, không xa.”
Dương Lâm “ờ” một tiếng khô khốc.
Có đàn ông phụ một tay nhẹ hẳn. Mà Hà Uyên Văn khỏe lắm, nhìn là biết hay vận động. Tay anh ta hơi đen, rõ là phơi nắng nhiều.
Vì lúc anh ta vén áo lau mồ hôi, phần da bên trong trắng hẳn. Dương Lâm quay mặt đi. Hà Uyên Văn cũng không như trước quấn quýt nói chuyện, bưng xong là đi, chắc còn phải lên lớp.
Dương Lâm không để tâm tới mấy hành động như phát điên của anh ta, nghĩ chắc chỉ nổi hứng một lần. Không ngờ trước mặt thì không làm phiền, sau lưng lại nhắn tin liên tục.
Cô xóa QQ của anh ta, anh ta lại nhắn SMS. Không sợ tốn tiền lưu lượng, còn gửi cả MMS.
Dương Lâm chưa từng trả lời. Có khi đọc được, chỉ thấy người này rảnh hết sức.
Bạn thân khẳng định: “Thằng tóc xoăn đó muốn tán cậu.”
Cô ấy còn nói thêm: “Anh ta giàu lắm. Mỗi lần anh ta tới là ngoài kia có người chờ, còn đi xe hơi nữa.”
Dương Lâm bĩu môi: “Kệ xe gì.”
Cô cúi đầu lật tạp chí Tiểu Tạ mua bên Hong Kong, bìa dán giấy che lại.
Dương Lâm mở ra xem, ba chữ Long Hổ Báo in to đùng. Cô đỏ mặt lật vài trang, rồi như bị cắn trúng, ném phịch qua một bên, la lên với bạn thân:
“Bạn trai cậu bị khùng hả? Mua cái này là bị bắt đó!”
Bạn thân ôm bụng, yếu ớt nhìn cô như nhìn hóa thạch: “Cậu mới khùng đó? Tôi tưởng cậu thoáng lắm chứ. Cậu còn dám thò tay vô háng đàn ông, cái này có gì mà không dám coi?”
Dương Lâm lầm bầm, không giống. Cô làm vậy là để dọa Hà Uyên Văn. Trong phim Hong Kong mấy cô gái hư toàn làm vậy, hù đàn ông cho họ không dám tới gần.
Nhưng Hà Uyên Văn không biết bị gì, đuổi cũng không đi. Trông cửa hàng thỉnh thoảng Dương Lâm cũng gặp mấy gã lả lơi, huýt sáo chọc ghẹo vài câu. Cô thường không thèm để ý, bọn đó tự mất hứng mà đi.
Cô lấy gương ra soi, nhớ tới cô em họ kiểu tiểu công chúa ít liên lạc từng nói cô nhìn là thấy dễ bắt nạt.
Dương Lâm thấy khó hiểu. Cô tưởng mình thay đổi lâu rồi. Hồi đi học cô còn hay đánh nhau, đâu có ai dám chọc.
Thế là cô mở QQ vào trang cá nhân em họ. Em họ đội tóc giả hồng, đeo bông tai khoa trương, nhìn là biết không dễ đụng.
Dương Lâm trầm ngâm.
Bên ngoài có người mua mía. Cô đụng bạn thân: “Ra làm đi.”
Bạn thân nói: “Đau bụng.”
“Đừng có lười.” Dương Lâm tát nhẹ cô ấy một cái.
Bạn thân nằm sấp r*n r*: “Đau thật. Hồi nãy tôi ói cậu không nghe hả?”
Dương Lâm hơi nghi ngờ, miệng vẫn mắng: “Cho cậu ăn ít mì cay lại, đáng đời.”
Cô mang găng ra gọt mía, gọt xong lại quét trước cửa một vòng, gặp người giao đồ khô tới nữa, mệt tới mức lưng đau ê ẩm.
Tối đó Dương Lâm ngủ sớm. Đang mơ thì bị bạn thân lay tỉnh.
“Đau bụng quá…”
Dương Lâm trùm chăn lầm bầm: “Biết rồi, cậu nãy giờ đánh rắm hoài.”
Bạn thân run run vỗ mặt cô: “Đỡ tôi vô toilet…”
Đi vệ sinh mà còn phải đỡ? Dương Lâm bực bội mở mắt ra, thấy mặt bạn thân đầy mồ hôi lạnh, người run như sàng.
Cô thấy không ổn, lập tức gọi cho Tiểu Tạ, nhưng không liên lạc được.
Dương Lâm định gọi 120, bạn thân không cho, vừa khóc vừa nói: “120… tốn tiền lắm. Cậu đỡ tôi xuống dưới, mình bắt xe ôm.”
Trong nội thành làm gì có xe ôm. Điện thoại reo lên. Dương Lâm tưởng Tiểu Tạ gọi lại, vội vàng cầm lên xem.
Là Hà Uyên Văn. Anh ta gửi hình đang ăn khuya ở quán hải sản nổi tiếng trong nhà, hỏi lần sau cô có muốn đi chung không.
Bạn thân bắt đầu co giật, miệng phát ra tiếng “ư… ư…”
Dương Lâm sợ tới mức cầm điện thoại không vững, nhớ tới lời bạn thân nói anh ta có xe, liền bấm gọi.
Hà Uyên Văn tới rất nhanh, phía sau còn có một người đàn ông nữa, hình như tên A Ban.
Hai người đàn ông cùng nhau khiêng bạn thân từ gác lửng xuống cửa hàng, rồi lên xe, cuối cùng đưa vào bệnh viện. Bác sĩ nói là viêm ruột thừa, phải truyền dịch.
Sau đó Tiểu Tạ chạy tới. Nghe xong sự việc liền cảm ơn hai người: “Cảm ơn anh em nhiều nha, bữa khác tôi mời hai ông ăn cơm.”
Hà Uyên Văn nhìn sang Dương Lâm: “Cô em cửa hàng bách hóa, tụi anh về nha.”
Dương Lâm gật đầu. Nhờ người ta giúp, lễ phép cần có vẫn phải có: “Tối nay làm phiền hai anh rồi.”
Hà Uyên Văn như muốn nói gì đó.
Anh ta nói về rồi mà lại gãi đầu đi qua đi lại, như kiếm chuyện để nói: “Em… ngày nào cũng ngủ trên trần nhà hả?”
Dương Lâm bị hỏi tới đỏ mặt, cũng không biết có phải vì đứng gần anh ta quá không.
Cô hỏi lại: “Sao?”
Hà Uyên Văn lắc đầu: “Anh chở em về không?” Im lặng một chút, anh ta lại thêm:
“Em về… vẫn ngủ cái gác đó hả?”
“Không cần.” Dương Lâm xua tay.
Người này nói chuyện thẳng quá, cô thấy hơi quê, lùi xa anh ta một chút.
Hà Uyên Văn đành rời đi. Chỉ là lưng anh ta hơi khom, hình như không thoải mái.
Dương Lâm nhớ lại lúc nãy trên gác lửng, hình như anh ta đụng trúng tấm ván chắn. Cô từng đụng rồi, lúc đó lưng bầm tím.
Không biết lưng anh ta có bị bầm không. Cô quay lại phòng bệnh. Bác sĩ đang khuyên bạn thân nên cắt ruột thừa.
Bạn thân không phải lần đầu bị viêm ruột thừa. Trước đó bác sĩ cũng khuyên cắt nhưng cô sợ đau, lại không có tiền. Lần này Tiểu Tạ có tiền trong tay, không nói hai lời liền bảo bác sĩ sắp xếp phẫu thuật.
Dương Lâm nhìn bạn thân nằm trên giường, nước mắt cứ chảy ở khóe mắt, không biết vì đau hay vì cảm động.
Cô ở bệnh viện tới gần sáng mới về cửa hàng.
Cửa hàng thiếu một người, ông chủ thỉnh thoảng tới phụ, nhưng hễ có mặt là soi mói đủ điều. Dương Lâm vốn đã không muốn làm nữa, động chút là cãi lại.
Cô không chỉ công khai nghe nhạc, còn hay ngồi quầy thu ngân lật tạp chí. Có cuốn Lâm Gia Di từng mang cho cô, có cuốn thuê ở tiệm sách. Toàn tạp chí thời trang, mấy cô gái mặc đồ táo bạo, cười phóng khoáng.
Dương Lâm chán chường lật trang, thì thấy Hà Uyên Văn bước vào.
Tóc anh ta dài hơn trước nhiều, không hiểu sao không cắt. Ngoài trời mưa, hơi lạnh, anh ta rụt cằm vào cổ áo, lúc vào còn nhìn cô hai lần.
Thấy cô không để ý, anh ta tự đi qua đi lại, đưa tay mở tủ lạnh.
Dương Lâm còn chưa kịp lên tiếng, anh ta đã bị giật điện một cái.
Cô không nhịn được bật cười.
Hà Uyên Văn lắc lắc tay, cảm giác đầu óc cũng tê theo.
Quay lại thấy cô cười, anh ta cũng cong môi: “Bà chủ có ở đây không? Tôi muốn khiếu nại đó.”
Dương Lâm quay mặt đi không nhìn anh ta.
Hà Uyên Văn tiện tay lấy hai chai nước để nhiệt độ thường, lại hỏi: “Tủ lạnh này chưa sửa hả?”
“Sửa rồi, không biết sao lại hư nữa.”
“Thật hả?” Anh ta không tin lắm, giơ tay nhìn bàn tay mình, không hiểu sao vẫn bị điện giật.
Anh ta lại lắc lắc tay: “Bạn em chưa khỏe hả?”
“Cậu ấy phải mổ, đâu có nhanh vậy.”
“Cắt ruột thừa mà lâu vậy sao?”
“Lại phát sinh tắc ruột gì đó.” Dương Lâm nói.
Hà Uyên Văn nghiêm túc hỏi: “Nặng không? Cần giúp gì không?”
Hỏi nhiều vậy làm gì. Dương Lâm đưa tiền thối cho anh ta.
Hà Uyên Văn cất tiền, cười với cô: “Mưa rồi, ngồi chơi chút.”
Dương Lâm hỏi lại: “Anh không có xe sao?”
Hà Uyên Văn lại cười.
Anh ta rất hay cười, mắt sáng lắm, nhìn cô hỏi: “Em để ý anh dữ vậy?”
Dương Lâm lập tức mặt lạnh lại.
Ngoài cửa lại có tiếng xe máy, có hàng giao tới. Dương Lâm mang ống tay áo, Hà Uyên Văn cũng đặt chai nước xuống, theo thói quen đi phụ.
Bên ngoài còn mưa. Hà Uyên Văn gọi cô: “Em đừng ra, ướt đó.”
Dương Lâm không nghe.
Cô mà không phụ, người giao hàng sẽ méc ông chủ.
Cô mà không phụ, thằng tóc xoăn này sẽ đè nát hết nho với đào mật mất.
Hai người phối hợp dỡ hàng xong. Hà Uyên Văn khát khô cổ, đứng dưới quạt hỏi: “Dưới phòng đào tạo mới mở cửa hàng trà sữa Đài Loan, em uống không?”
“Không.”
Hà Uyên Văn cười rộng miệng: “Anh đi mua, nhanh lắm.”
Anh ta vừa lau mồ hôi vừa đi ra, phía sau đầu có một nhúm tóc bị ép xuống rồi dựng lên một chút.
Dương Lâm nhớ lại cảnh Hà Uyên Văn bị điện giật hồi nãy, tưởng tượng mái tóc dày của anh ta dựng ngược lên một cái, không nhịn được lại “phụt” cười.
Mưa Thâm Quyến từng cơn từng cơn. Vừa nãy còn nhỏ, giờ lại nặng hạt hơn.
Cô ngồi xổm dưới đất sắp xếp hàng hóa, đứng dậy là cả người cứng đờ. Ngẩng lên thì thấy ba mẹ đứng ngoài cửa cửa hàng.
“Lâm Lâm.” Mẹ cô bước vào, nói đã vay được tiền, ở quê cũng tìm được người quen, có thể cho cô xen lớp về học lại.
Dương Lâm không tin: “Vay ở đâu?”
“Vay bác cả con.”
“Ông ấy không chịu cho vay mà?” Mặt cô trơ ra.
Mẹ vội nói: “Giờ chịu rồi. Ông ấy nói tiền đều gửi kỳ hạn, có một khoản mới gửi chưa lâu. Ba con năn nỉ lâu lắm, nói tới lúc đó trả cả tiền lãi cho ông ấy.”
Dương Lâm im lặng. Cô không tin ba mình sẽ vì cô mà đi năn nỉ bác cả.
Ông vốn sĩ diện lắm.
Cô nhìn ra ngoài cửa cửa hàng. Ông chủ Dương đứng ngoài loay hoay gấp ô rất lâu, không nhìn vào trong, rồi ngồi xuống ghế hút thuốc.
Dương Lâm nhìn bàn tay ông bật lửa châm thuốc, trong lòng bỗng dâng lên một cơn giận. Cô cứng cổ nói:
“Không cần phiền hai người. Con không học nữa.”
“Lâm Lâm…” Mẹ cô bật khóc, nắm tay cô van xin: “Đừng giận, là mẹ sai, mẹ xin lỗi con…”
“Đừng nói mấy câu đó. Là con không muốn học.”
“Vì sao?”
“Con sợ gặp lại ông thầy tiếng Anh đó. Tới lúc đó ba lại nói con ngu như heo, gây chuyện cho ba.”
Môi mẹ cô run run: “Không… không đâu…”
“Sao lại không? Nếu lại gặp người như vậy, ba có đứng ra cho con không?” Dương Lâm nhìn chằm chằm vào mắt mẹ.
Hai mẹ con đang nói thì bên ngoài bỗng ồn ào.
Hà Uyên Văn quay lại, túm cổ áo Ông chủ Dương chửi: “Ông có phải người không? Đánh cả con gái mình? Rác rưởi!”
Ông chủ Dương sững sờ nhìn thằng thanh niên tóc xoăn trước mặt.
Chỉ một thoáng mất tập trung, ông đã bị đẩy vào tường, lưng và đầu đập mạnh một cái.
Ông hoa mắt, theo bản năng định đánh trả thì bên cạnh lại có một thanh niên khác xông ra, vừa kéo Hà Uyên Văn vừa nói tiếng Quảng khuyên can, dùng hết sức mới lôi được người đi.
Ông chủ Dương nhân lúc đó đá thằng tóc xoăn hai cái, ôm sau đầu chửi om sòm, rồi vào cửa hàng hỏi Dương Lâm: “Hai thằng hồi nãy là ai?”
Cô không nói.
Mặt ông xanh mét: “Con mới bao nhiêu tuổi đã quen loại người đó ngoài xã hội?”
Dương Lâm bị k*ch th*ch, siết chặt tay: “Loại người nào? Họ là bạn con.”
“Bạn gì? Con còn là học sinh, cần gì bạn?”
Cô nhìn ba mình, đột nhiên thấy ông bế tắc, hẹp hòi, vừa buồn cười vừa độc đoán.
Người cô run lên: “Con cần bạn! Sau này con còn quen nhiều bạn nữa! Đó là tự do của con!” Cô cũng không kìm được mà đáp trả: “Con không học nữa. Số tiền đó coi như con trả lại công nuôi dưỡng. Sau này đừng tìm con, phiền lắm.”
“Con nói cái gì?” Ông chủ Dương bước lên một bước, khóe miệng trễ xuống.
Ông bị vợ kéo lại, cố nhịn, chỉ vào bà nói: “Con thấy mẹ con không? Đêm nào cũng mất ngủ. Vì chuyện học của con… ba mẹ đi khắp nơi cầu xin. Con đối xử với ba mẹ vậy đó hả?”
“Không phải vấn đề của ba sao? Sao lại để mẹ đi cầu người ta? Ba là đàn ông mà, sao vô dụng vậy?”
“Con nói lại lần nữa!” Mặt ông đỏ bừng, đập mạnh vào quầy thu ngân, thở hổn hển.
“Con nói sai à? Ngay cả ông thầy đó ba cũng không dám tìm, không phải vô dụng thì là gì?”
Nói xong cô quay đi, vào phía sau.
Cô nghe mẹ khóc nức nở, nghe ông chủ cửa hàng chạy về kịp lúc, khuyên ba cô rời đi.
Mắt Dương Lâm đỏ hoe, nhưng trong lòng lại có chút hả hê.
Chủ cửa hàng gọi cô ra. Cô chỉnh lại cảm xúc rồi ra dọn dẹp trước cửa.
Trà sữa đổ đầy đất, từng viên trân châu đen tròn như con ngươi người, lăn lóc dính nhớp mà nhìn cô.
Cô cúi xuống lau vết trà sữa, nhớ tới gương mặt vàng vọt vì đi xe đường dài của mẹ, không kìm được bật khóc.
Cô tìm thời gian đi nhuộm tóc, cảm giác mình như một con người mới, như cỏ dại mọc bừa bãi.
Nhuộm xong cô vào bệnh viện thăm bạn thân, thấy bạn đang bị người cùng phòng bắt nạt.
Người đó rất ngang ngược. Lúc thì chê bạn cô mở TV lớn, vặn nhỏ lại thì lại chê chương trình xui xẻo, mắng cô nói một mình như thần kinh, coi Tam Mao Lưu Lạc Ký mà còn tự thương thân.
Bạn thân không dám bật lại, nói chuyện với Dương Lâm cũng nhỏ nhẹ, vậy mà người kia vẫn chê ồn, bắt ra ngoài nói.
Dương Lâm nổi giận: “Chỉ có cô nhiều chuyện! Phòng ba người đó, sợ ồn sao không ở phòng đơn?”
Người kia trừng cô.
“Không có tiền hả? Tiếc tiền hả? Đồ nghèo!”
Người kia bật dậy: “Mày chửi nữa coi, tin tao đánh mày không?”
Dương Lâm đang đầy bụng lửa chưa có chỗ xả, the thé đáp: “Tin tao đánh mày không? Loại như mày tao gặp nhiều rồi, lát tao gọi người tới đánh cho khỏi xuất viện luôn!”
Người kia tức tới run người muốn xuống giường, người bên cạnh thấy Dương Lâm tóc vàng chói mắt, liền khuyên đừng chọc, nói cô nhìn như dân xã hội.
Tới tối y tá vào, phòng bệnh mới yên.
Bạn thân lén cười.
Dương Lâm mắng: “Ai bảo cậu suốt ngày lẩm bẩm như thần kinh.” Rồi cô hỏi: “Tạ Mân đâu?”
“Anh ấy đi tăng ca rồi, dạo này hay làm thay người ta… tôi xài của anh ấy nhiều tiền quá…”
Dương Lâm nhìn hóa đơn, đúng là không ít.
Cô gãi đầu: “Anh ấy là bạn trai cậu, xài chút tiền thì sao? Cậu cũng từng xài tiền cho anh ấy mà.”
Bạn thân thở dài, dựa lưng nằm xuống, bỗng kéo tay áo cô: “Đừng đi nữa mà. Kêu ông chủ phát lương cho cậu, đừng đưa cho ba cậu.”
Dương Lâm không nói.
“Được không? Đừng đi.” Bạn thân gần như nài nỉ.
Dương Lâm lật tay cô ra: “Trả tiền nợ tôi trước đã.” Nghĩ một chút rồi cô nói thêm: “Rồi mời tôi coi phim một bữa nữa.”
Bạn thân hỏi: “Tôi mời cậu coi phim là cậu không đi nữa hả?”
Dương Lâm không trả lời.
Cô cúi xuống nhìn bó hoa trên tủ đầu giường: “Ở đâu ra vậy?”
“Cái 0+1 tặng đó.”
“Lâm Gia Di?”
“Ừ. Cô ấy tới chữa mắt, nói thấy tôi đăng QQ…” Bạn thân chớp mắt: “Còn nữa, cô ấy hỏi cậu bị sao mà không trả lời, làm người ta cũng không dám tìm cậu nữa.”
Dương Lâm hỏi: “Mắt cậu ấy bị sao?”
“Cô ấy nói phải mổ, qua Hong Kong cấy cái gì đó… thủy tinh thể?”
Dương Lâm không hiểu lắm, ra cửa hàng net tra thử, tim lập tức thót lại.
Trên Baidu thậm chí có người nói có thể mù!
Cô lo đến phát sợ, mở QQ liên lạc với Lâm Gia Di, lại thấy nhật ký không gian của cô ấy đã đăng tin đang phẫu thuật ở Hong Kong.
Dương Lâm định đi thăm.
May quá, Lâm Gia Di không mù.
Vừa vào cửa, cô ấy đã nhìn qua, không đeo kính, cười chào: “Lâu rồi không gặp.”
“Lâu rồi không gặp.” Dương Lâm đáp khô khốc, mắt lại nhìn căn phòng đầy hoa đẹp đẽ, chợt thấy món mình mang tới thật không xứng.
Lâm Gia Di chủ động nhận lấy, tìm bình c*m v**.
Cô ấy ngắm một lúc, nói rất nghiêm túc: “Cái này cậu tự gấp hả? Đẹp quá.”
Dương Lâm gật đầu cứng ngắc.
Hoa baby đó cô gấp từ lâu, vốn định tặng Lâm Khôn Hà, không ngờ vòng đi vòng lại lại tặng cho em gái anh.
Cô hơi ngượng, nói vài câu xã giao, hỏi cái bông to mặt lớn kia là hoa gì. Hồi nãy ở cửa hàng hoa hình như không thấy loại này.
“Là mẫu đơn.” Lâm Gia Di nói: “Giờ không phải mùa hoa, cái này là một dì tôi mang từ nước ngoài về, nói là giống mới lai tạo. Biết đâu năm nay nở, năm sau lại không nở nữa.”
Thấy Dương Lâm nhìn chằm chằm, Lâm Gia Di hỏi cô có muốn mang về nuôi không.
Dương Lâm đưa tay định chạm vào, bỗng thấy Lâm Khôn Hà xuất hiện, liền xua tay rồi chạy đi.
Xuống lầu, cô bực bội nghĩ, mấy thằng con trai bản địa này đúng là khó hiểu. Thằng tóc xoăn kia cũng vậy, tự nhiên phát điên đi đánh ba cô.
Đi bộ về cửa hàng, thấy thằng tóc xoăn đứng đợi.
Anh ta cuối cùng cũng chịu cắt tóc, lớp tóc ngắn xanh rờn dưới nắng lấp lánh. Dương Lâm chợt nhớ hôm đó anh ta túm cổ áo ba mình, vì kích động mà yết hầu căng lên thành một đường sắc bén. Cô bỗng nhớ ra hôm đó anh ta đã chửi cái gì.
Cô định hỏi thì thằng tóc xoăn đã lên tiếng trước:
“Cô em cửa hàng bách hóa, anh nuôi em đi học nha.”
Dương Lâm sững người: “Sao anh biết chuyện của tôi?”
Cô nhìn sang bạn thân.
Bạn thân lập tức giơ tay: “Tôi không nói nha, không liên quan tôi.”
Hà Uyên Văn cũng không giải thích, nói tiếp: “Học ở Thâm Quyến luôn đi, anh lo được học tịch cho em.”
Dương Lâm nhíu mày: “Tôi không cần.”
“Vì sao?” Hà Uyên Văn không hiểu.
Dương Lâm vẫn chưa quên chuyện anh ta cấu kết với Lâm Khôn Hà lừa cô chạy xa đưa thuốc, mắng anh: “Vì anh không phải người tốt. Mấy anh đều là đồ khốn.”
Hà Uyên Văn đứng đờ ra: “Anh khốn chỗ nào? Anh muốn giúp em mà!”
Anh tức đến nghiến răng, chống nạnh đi vòng vòng, cố nhịn, quay lại nói nhỏ nhẹ:
“Anh không phải người xấu, anh cũng… không cần gì ở em. Nếu em muốn trả ơn, sau này tốt nghiệp đại học thì về giúp ba anh làm việc, làm cho đàng hoàng là được.”
Dương Lâm không tin: “Anh lại muốn giỡn mặt tôi hả?”
“Anh giỡn làm gì?” Hà Uyên Văn buồn bực, nhìn mái tóc nhuộm vàng của cô: “Nhuộm lại đi. Anh dẫn em đi đăng ký học, nhà anh cũng thuê sẵn cho em rồi.”
Anh vừa nhắc tới tóc, Dương Lâm như con mèo bị giẫm đuôi, mắt trợn lên.
Hà Uyên Văn còn chưa nhận ra cô nổi giận, lại lấy lời cô từng nói trên Q để khuyên: “Em không phải nói tiếng Anh em rất giỏi sao? Ba anh làm ngoại thương, tới lúc đó em…”
Dương Lâm bùng nổ hẳn, cầm chổi đánh anh: “Cút! Anh cút cho tôi!”
Cô tức đến mặt trắng bệch.
Bạn thân nhìn Hà Uyên Văn bị đuổi đi, ngơ ngác hỏi: “Cậu giận cái gì?”
Dương Lâm mím môi.
Tối đó cô nằm mơ.
Mơ thấy thầy tiếng Anh gọi cô: “Dương Lâm, lại đây. Vào đây, lại gần thầy.”
Cô do dự.
Thầy mỉm cười, khuôn mặt sau cặp kính trông nho nhã thân thiện: “Đừng sợ. Chỗ thầy nhiều đồ quá, bị sách đè rồi. Em lại cầm đèn pin giúp thầy.”
Dương Lâm bước vào, cầm đèn pin, vẫn nhớ giữ khoảng cách.
Thầy cúi xuống tìm đồ, nhưng người lại dần dần xích về phía cô.
Cô tưởng mình chắn đường, theo bản năng lùi sang bên. Ánh đèn không đủ sáng, bóng tối lờ mờ, cô như nghe tiếng thầy thì thầm:
“Dương Lâm, da em mịn quá…”
Đầu cô mơ màng, cho tới khi bàn tay đó luồn vào từ vạt áo dưới, cô đột ngột mở mắt.
Trời đất tối sầm.
Dưới lưng là tấm ván gỗ cứng ngắc, muỗi nhang đầu giường chỉ còn chút mùi cuối cùng. Im lặng một lúc, cô nghe tiếng cửa hàng ăn sáng bên ngoài kéo cửa cuốn.
Dương Lâm bật đèn ngủ nhỏ lên, bạn thân bên cạnh cũng cuộn tròn một góc.
