Nửa đêm nửa hôm mà gặp trúng hai vợ chồng này, Hoàng Á Tân cảm giác như mình gặp tà vậy.
Anh ta bắt đầu hối hận lúc nãy không đứng dưới lầu nấn ná thêm chút nữa, nhưng giờ cũng chỉ đành cứng da đầu chào: “Trùng hợp ghê.”
Lâm Khôn Hà nhìn bó hoa trong tay anh ta, rồi nhìn con búp bê đang ôm.
Hoàng Á Tân liếc qua bàn tay hai người đang nắm chặt, không nhịn được trêu: “Tôi còn tưởng anh về nhà thiệt rồi, hóa ra chạy qua đây đón vợ hả?”
Lâm Khôn Hà không nói gì. Hoàng Á Tân cảm thấy có gì đó không ổn, bèn nhìn sang Dương Lâm. Đôi mắt to của cô đang nhìn chằm chằm anh ta.
Bị nhìn đến mức gai ốc nổi đầy người, Hoàng Á Tân còn chưa kịp phản ứng thì đồ trong tay Dương Lâm đã ném thẳng tới: “Hoàng Á Tân, anh mẹ nó không biết xấu hổ à!”
Thứ đập vào đầu anh ta trước là một sợi dây chuyền. Sợi dây chuyền đó bị quăng liên tiếp mấy cái, rất nhanh đã bung ra thành từng hạt châu lăn tứ tung.
Tiếp đó Dương Lâm giật luôn bó hoa trong tay anh ta, cũng ném thẳng lên đầu: “Đồ khốn! Đồ chết tiệt!”
Mặt Hoàng Á Tân bị đánh trúng nhanh đến mức chưa từng thấy. Anh ta chống đỡ không kịp, vừa bước ra khỏi thang máy đã bị cô chặn lại, chạy cũng không có chỗ mà chạy.
Động tĩnh nhanh chóng khiến hàng xóm chú ý, cửa mở ra liền chửi: “Bị gì vậy? Khuya rồi còn ồn ào cái gì!”
Lâm Khôn Hà giữ Dương Lâm lại: “Có gì thì nói chuyện, đừng động tay.”
Dương Lâm tức đến mức ném luôn bó hoa xuống đất, chỉ thẳng Hoàng Á Tân mà mắng: “Cút!”
Đúng lúc này Đỗ Hải Nhược cũng mở cửa ra. Thấy cảnh đó, chị sững người, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Còn Hoàng Á Tân bị Dương Lâm đánh như vậy, đến nói chuyện cũng không nói nổi. Huống chi còn bị mất mặt ngay trước người phụ nữ mình thích.
Bó hoa kia giống như mua về để chôn sống anh ta vậy. Nhìn bản thân hèn nhát như thế, ngay cả anh ta cũng thấy khinh mình, cơn giận lập tức bốc lên: “Cô phát điên cái gì vậy?”
Dương Lâm chất vấn: “Anh dám đụng tới chị họ tôi?”
Cô thông minh đến mức nào chứ. Từ lúc nhìn thấy Hoàng Á Tân, cô đã bắt đầu đoán, rồi rất nhanh hiểu ra toàn bộ câu chuyện.
Cả người cô bốc hỏa. Sắc mặt Hoàng Á Tân cũng chẳng dễ coi, nhưng vẫn cố nhịn: “Dương Lâm, cái gì gọi là tôi đụng tới chị họ cô? Chúng tôi quen nhau bình thường, cô nói chuyện vậy có quá đáng không? Cô quản có phải hơi rộng rồi không?”
“Người khác tôi không quản, nhưng là anh thì không được!” Dương Lâm quát lớn. Đôi mắt chứa đầy nỗi hận nhìn chằm chằm anh ta, giống hệt năm đó lúc cô xông vào phòng bao, hất nguyên cả bình rượu đầy lên người họ. Ánh mắt đó khiến Hoàng Á Tân thở cũng không đều.
Hoàng Á Tân nhìn sang Đỗ Hải Nhược, nghiến răng hỏi: “Vì sao tôi không được?”
Dương Lâm nói: “Anh là hạng người gì tôi còn không biết à?”
“Tôi là hạng người gì?”
“Anh không phải người, anh là đồ cặn bã!”
Mặt Hoàng Á Tân lập tức xanh mét.
Sao lại thành cặn bã chứ? Anh ta chẳng qua chỉ lúc Hà Uyên Văn sa cơ lỡ vận thì phối hợp với anh trai mình chơi Hà Uyên Văn một vố, nhưng cũng đã kịp dừng lại rồi! Bao nhiêu năm theo Hà Uyên Văn làm đàn em, vừa làm tài xế vừa làm vệ sĩ, thiếu điều c** q**n ra ngủ cùng để hầu hạ. Giờ trả lại một lần thì đã sao?
Phụ nữ thù dai anh ta biết, nhưng thù dai đến mức này thì đúng là lần đầu gặp.
Hoàng Á Tân nuốt ngược câu sắp buột miệng ra, gân trên trán giật liên hồi: “Dương Lâm, nói chuyện đừng khó nghe như vậy. Cái gì mà tôi là cặn bã? Tôi làm gì cô?”
Đỗ Hải Nhược cũng không hiểu. Chị chỉ mới một lát không xem điện thoại, sao vừa gặp nhau đã ầm ĩ thành ra thế này?
Thấy Dương Lâm còn muốn nổi nóng, Đỗ Hải Nhược chỉ đành kéo cô lại: “Thôi, hàng xóm đều đang nhìn kìa, cũng trễ rồi…”
Dương Lâm nói với chị: “Hoàng Á Tân không phải người tốt, anh ta căn bản sẽ không thật lòng với chị. Hạng người như anh ta, từ nhân phẩm đến gia đình, mặt nào cũng không ổn.”
Đỗ Hải Nhược có chút ngơ ngác, nhìn xuống con búp bê trên đất.
Hôm đó Hoan Hoan chỉ mới chỉ lên tivi một cái, cũng không nói là muốn, vậy mà anh ta đã mang tới, rõ ràng là chuẩn bị tặng cho con bé.
Ánh mắt chị trở nên phức tạp, đầu óc rối tung không sắp xếp nổi, chỉ đành thương lượng với Hoàng Á Tân: “Hay là… anh về trước đi?”
Hoàng Á Tân cũng biết ở lại nữa chỉ thêm xung đột. Anh ta chỉ có thể ấm ức liếc Dương Lâm một cái, rồi tức tối rời đi.
Dương Lâm nhìn theo lưng anh ta còn mắng thêm một câu: “Sau này đừng có tới nữa!”
Lời cô nói Đỗ Hải Nhược khó mà tiêu hóa nổi. Hoan Hoan cũng bị dọa sợ, khóc gọi người: “Mẹ… dì út… bà ngoại…”
Dương Lâm c*n m** d***, cố ép mình bình tĩnh lại.
Lâm Khôn Hà nói: “Trễ quá rồi, để con nít ngủ trước đi, có gì mai nói.”
Dương Lâm chỉnh lại mái tóc rối, xoay người khỏi bên cạnh anh rồi đi dỗ Hoan Hoan. Nhưng lúc này Hoan Hoan chỉ bám Đỗ Hải Nhược, ôm chị không chịu nhìn ai khác.
Đỗ Hải Nhược khẽ nói: “Không còn sớm nữa, hai người cũng về đi.”
Chị nhìn Dương Lâm hỏi: “Ngày mai em còn có khóa tập huấn phải không? Về sớm chút đi, chuyện khác… đợi em bận xong rồi mình nói.”
Dương Lâm mím môi suy nghĩ một chút, rồi lấy chìa khóa xe trong túi đưa cho Đỗ Hải Nhược, chiếc mà cô lái tới.
“Chị cầm đi. Chị đưa Hoan Hoan đi tái khám thì lái qua đó luôn, chỗ đó gọi taxi không tiện.”
Đỗ Hải Nhược sững người. Chị cũng không tiện nói vốn dĩ Hoàng Á Tân định đưa đi, chỉ gật đầu nhận: “Được.”
Dương Lâm cầm chìa khóa xe của Lâm Khôn Hà rồi xuống lầu. Đêm khuya gió mát thổi dọc đường. Lâm Khôn Hà ngồi ghế phụ nhắm mắt lại, không biết là đang nghỉ ngơi, hay thật sự đã ngủ. Dương Lâm lái xe về hầm. Lúc đỗ xe không được thuận lắm, phải lùi tới lùi lui mấy lần.
Lúc bình thường đậu xe đâu có rắc rối vậy. Dù sao hai chỗ đậu cố định họ mua cũng nằm sát nhau. Nhưng hôm nay chủ xe đối diện đổi sang chiếc Range Rover, xe mới còn treo biển tạm, lại là loại SUV to đùng, đầu xe gần như chạm vạch. Dương Lâm chỉnh tới chỉnh lui mấy lần đều suýt cạ trúng, trong lòng không khỏi bực bội.
Lâm Khôn Hà xuống xe đứng nhìn giúp cô: “Lùi chút… xoay nửa vòng… lùi tiếp… dừng… lùi quá rồi, tiến lên chút…”
Cuối cùng cũng lùi xe vào được.
Dương Lâm vừa xuống xe đã chửi: “Xe to vậy còn đậu sát vạch, bị gì không biết.”
Lâm Khôn Hà nói: “Tay lái kém thì có chạy xe ba gác cũng sát vạch thôi.”
Dương Lâm vẫn còn nghĩ tới chuyện Hoàng Á Tân, quay mặt đi không muốn nhìn anh.
Về tới nhà, Nhất Hưu chạy nhào tới.
Dương Lâm vốn tưởng Lâm Khôn Hà nói dối cô, ai ngờ Nhất Hưu thật sự ủ rũ, mắt cũng sắp lồi ra.
Cô nhíu mày mắng nó: “Đồ chó chết, ngồi Mercedes thì không thấy mày ói, phải không cố tình gây chuyện?”
Nhất Hưu rúc trong lòng cô rên ư ử.
Dương Lâm ôm nó một lúc, Lâm Khôn Hà nói: “Đừng chơi với chó nữa, đi rửa mặt rồi ngủ đi.”
Dương Lâm không để ý. Lâm Khôn Hà cũng không dây dưa, đi vào phòng mở vòi sen tắm. Anh tắm rất nhanh. Một lát sau Dương Lâm nghe tiếng máy cạo râu, âm trầm vo vo như tiếng muỗi.
Cô cố nén cảm xúc, trong đầu vẫn nghĩ không hiểu sao chị họ lại dính bẫy Hoàng Á Tân, càng hối hận vì đã không nói sớm cho chị biết Hoàng Á Tân là hạng người gì.
Không lâu sau tiếng máy cạo râu dừng lại. Lâm Khôn Hà thay đồ rồi bước ra phòng khách, vừa ra đã thấy ánh mắt Dương Lâm nhìn thẳng vào mình.
Quậy một tối như vậy, Lâm Khôn Hà thật sự rất mệt.
Anh ngồi xuống sofa, kéo Dương Lâm ngồi lên đùi mình: “Ngủ trước đi, có gì ngày mai nói?”
Dương Lâm ngồi trên đùi anh, lạnh nhạt để mặc anh ôm một lúc rồi hỏi: “Anh nói xem Hoàng Á Tân đang tính cái gì?”
Lâm Khôn Hà nói: “Anh không rõ.”
Dương Lâm không tin. Hai người họ rõ ràng thân tới mức như mặc chung một cái quần.
Lâm Khôn Hà cũng thấy buồn cười: “Anh rảnh tới vậy sao? Quản trời quản đất, giờ còn quản luôn chuyện riêng của anh em à?”
Dương Lâm bắt ngay chữ anh em đó: “Em biết ngay mà, quan hệ của anh với Hoàng Á Tân không bình thường.”
Lâm Khôn Hà gật đầu: “Đương nhiên không bình thường. Anh quen cậu ta trước cả khi quen em. Anh tưởng mấy chuyện này em biết lâu rồi?”
Dương Lâm bật dậy cái rụp. Nhất Hưu cũng chạy tới, cọ loạn quanh chân cô.
Lâm Khôn Hà nói theo lẽ phải: “Hoàng Á Tân giúp chị họ em lo xong giấy phép bán thuốc lá, còn giúp chị họ em đánh nhau với chồng cũ… Một người chưa cưới, một người vừa ly hôn, nam nữ nhìn trúng nhau không phải rất bình thường sao?”
“Không bình thường! Là Hoàng Á Tân thì không bình thường!” Dương Lâm không chịu nổi việc anh bênh Hoàng Á Tân, căm tức nói: “Biết vậy hồi đó đã không chọn Nam Sơn!”
Lâm Khôn Hà nhíu mày: “Chính em chọn Nam Sơn, đâu có ai ép em.”
Dương Lâm trừng mắt nhìn anh, nhớ lại lời Hoàng Á Tân vừa nói: “Tối nay anh đi ăn, anh ta cũng ở đó đúng không?”
Đó là sự thật, Lâm Khôn Hà không phủ nhận.
Dương Lâm lại nổi nóng: “Quan hệ hai người tốt vậy, anh ta cua chị họ em mà anh dám nói anh không biết?”
“Vì sao anh nhất định phải biết?” Lâm Khôn Hà tức đến bật cười. “Anh thay Hoàng Á Tân cua chị họ em à, hay là anh bảo chị họ em ở bên cậu ta?”
Nhất Hưu cọ tới cọ lui khiến Dương Lâm càng bực bội. Cô quát nhỏ: “Đồ chó chết, tránh ra!”
Lâm Khôn Hà nhìn nó một cái.
Con chó sau khi ói xong nhìn ngang dọc cũng toàn vẻ xui xẻo. Anh bình tĩnh lại, thở dài hỏi Dương Lâm: “Vì sao em không muốn Hoàng Á Tân ở bên chị họ em?”
Dương Lâm lúc này cực kỳ không muốn nói lý lẽ. Trong lòng cứ như có lửa đốt, buột miệng nói: “Đám người của các anh có ai tốt không?”
Lâm Khôn Hà nhìn cô hỏi: “Trong đám người của bọn anh có tính luôn Hà Uyên Văn không?”
Dương Lâm khựng lại.
Đây là lần đầu tiên giữa họ nhắc tới cái tên Hà Uyên Văn. Cái tên đó giống như con búp bê đầy chỉ rối, chỉ cần bật lửa lên đốt là sẽ cháy thành một vết sẹo.
Lâm Khôn Hà rút chân lại đứng lên. Điện thoại rung lên một cuộc gọi. Anh không nghe, trực tiếp tắt đi, nhìn thẳng vào Dương Lâm.
Sắc mặt cô không tốt, cố nén một hơi hỏi nhạt nhẽo: “Ai vậy, khuya vậy còn gọi?”
“Em muốn là ai?”
Dương Lâm hỏi: “Bồ nhí?”
Lâm Khôn Hà nhắc cô: “Đùa nhiều quá thì mất vui đó.”
“Vì sao, anh thật sự từng ăn vụng hả?”
Điện thoại lại gọi tới. Dương Lâm nhìn thấy màn hình, là Đặng Văn Thắng.
Lâm Khôn Hà vẫn không nghe, gạt đi rồi nhắn lại một tin. Miệng thì đáp cô: “Yên tâm, ngày nào anh ăn vụng anh sẽ nói cho em biết, còn quay lại cho em thưởng thức.”
Dương Lâm chặn lại một câu: “Anh tốt bụng vậy cho em thưởng thức à? Chắc là phải ra đi tay trắng.”
Lâm Khôn Hà không cảm xúc hỏi ngược: “Anh ra đi tay trắng thì đúng ý em rồi phải không?”
Dương Lâm cười: “Ra đi tay trắng thì nuôi em gái anh kiểu gì? Một năm cậu ta tiêu không ít đâu nhỉ. Anh còn mua cho cậu ta một căn nhà bên đó nữa. Lương trợ giảng chắc không nuôi nổi mấy thứ đó đâu?”
Lâm Khôn Hà nhìn chằm chằm cô.
Trong lòng Dương Lâm vẫn còn một hơi nghẹn. Cô nói thẳng: “Ra đi tay trắng thì thôi khỏi, tiền vẫn nên để lại cho anh chút. Dù sao em với em gái anh cũng coi như quen biết, chút mặt mũi này em vẫn cho.”
Có vài lời vốn dĩ chỉ cần nói tới đó là đủ. Lâm Khôn Hà hỏi: “Em gọi bạn của mình là ký sinh trùng à?”
Dương Lâm cũng phản kích: “Em nói sai sao? Cậu ta chẳng phải ký sinh trùng à? Trước giờ từng kiếm được đồng nào chưa? Năm đó vé máy bay về nước cũng là anh trả đúng không? Không có tiền thì về nước làm gì, còn lo chuyện của người khác.”
“Em nói đúng,” Lâm Khôn Hà không đổi sắc mặt, bình thản nói, “Quả thật con bé không nên về nước. Không về nước thì đã không tới Quảng Châu tìm mấy người, càng không bị người ta bỏ thuốc.”
Giọng điệu lạnh nhạt của anh khiến Dương Lâm bị k*ch th*ch. Cô buột miệng hỏi: “Có chuyện gì xảy ra à? Em gái anh bị ôm hay bị sờ rồi?”
Lâm Khôn Hà vốn đang hơi cúi đầu nhìn cô, lúc này chậm rãi thẳng lưng lên.
“Em muốn con bé bị ôm hay bị sờ?” Lâm Khôn Hà hỏi. “Cô bạn tóc ngắn của em không nói cho em biết à? Bạn trai cô ta nhốt Gia Di trong nhà vệ sinh của phòng riêng, còn lấy luôn điện thoại của Gia Di.”
Ầm một tiếng, bên tai Dương Lâm như nổ tung một tràng pháo.
Lâm Khôn Hà không muốn nhớ lại mấy chuyện đó, nhưng trong cuộc gọi bị cắt ngang năm đó, tiếng thét hoảng sợ của em gái vẫn còn rõ ràng trước mắt.
Anh nhìn chằm chằm Dương Lâm: “Em không hỏi thử người bạn tên Tạ Mân đó của em sao? Gã nhốt Gia Di lại, còn thu điện thoại của nó, là định làm gì?”
Khóe miệng Dương Lâm run lên, mở miệng nhưng không nói được lời nào.
“Nếu không phải cô bạn thân của em quỳ xuống cầu xin Gia Di…” Lâm Khôn Hà dần nổi giận, lông mày kìm nén mà siết chặt.
Anh tức vì em gái quá mềm lòng, nói rằng hai người đó từng giúp cô, lại nói tên họ Tạ còn trẻ, vào tù thì đời này coi như xong.
Lâm Khôn Hà không thể hiểu nổi cách làm của em gái. Theo suy nghĩ của anh thì phải tống thẳng vào tù vài năm, xử mức nặng nhất, chết mục trong tù càng tốt.
Đáng tiếc lúc đó chỉ bắt được một người. Tên họ Tạ chạy cũng nhanh, bị anh và Hà Uyên Văn đánh cho không còn ra hình người, đến Quảng Châu chữa cũng không dám, rất nhanh đã biến mất không thấy bóng dáng.
Gương mặt Dương Lâm vô hồn, đột nhiên run lên.
Cô vẫn luôn nghĩ Tạ Mân chỉ giúp người ta đưa một ly nước, thuốc là do người khác bỏ. Mọi người đều nói vậy, lúc người kia bị bắt cũng nhận tội…
Cô chợt nghĩ tới điều gì đó, nghiến răng: “Tạ Mân… sao gã dám?”
“Sao lại không dám?” Lâm Khôn Hà nhìn cô chằm chằm. “Chẳng phải em đã nói rồi sao? Chỗ đó là hộp đêm chứ không phải thư viện. Bên trong toàn người tới chơi tìm k*ch th*ch, được mấy người tử tế?”
Đèn quá sáng, Dương Lâm có một khoảnh khắc nhìn không rõ.
Cô nghĩ tới Lâm Gia Di. Cô biết Lâm Gia Di từng phẫu thuật mắt, ban đêm dễ bị chói, thị lực ban đêm cũng kém… môi trường như hộp đêm với những ánh đèn đó, cho dù đeo kính cũng không thể chạy ra ngoài.
Dương Lâm lẩm bẩm hỏi: “Vì sao không bắt gã? Vì sao không bắt Tạ Mân? Lâm Gia Di có phải ngốc không?”
Lâm Khôn Hà nói: “Em nói đúng. Nó đúng là ngốc, ngốc tới mức không phân rõ.”
Sắc mặt Dương Lâm hơi tái đi: “Em không biết, em…”
“Em không biết cũng bình thường.” Lâm Khôn Hà nói. “Lúc đó em bận bảo vệ Hà Uyên Văn. Cho tới bây giờ, trong đầu em, trong lòng em, vẫn là người đó.”
“Em không có!” Dương Lâm theo phản xạ phủ nhận.
“Nếu không có, vậy vì sao em cứ bám Hoàng Á Tân không buông?” Lâm Khôn Hà nói thẳng.
Anh nhìn thấy trên người cô một phản xạ có điều kiện, là đối với Hà Uyên Văn.
Cô tỏ ra tiêu sái đến đâu, chỉ cần đụng tới chuyện liên quan Hà Uyên Văn thì lúc nào cũng kích động bất thường, đó là phản ứng không thể tránh.
Lâm Khôn Hà hỏi: “Hoàng Á Tân có gì có lỗi với em? Em đơn thuần ghét cậu ta, hay là vì Hà Uyên Văn mà ghi hận?”
Giọng anh sắc bén, ánh mắt lần nữa quét tới. Lúc này người bị tra hỏi lại biến thành Dương Lâm.
Một tay cô chống lên ghế, đón ánh mắt anh mà âm thầm siết chặt: “Anh đoán xem?”
“Anh không cần đoán.” Lâm Khôn Hà nói thẳng. “Đáp án bày ngay trước mắt rồi, anh còn đoán cái gì?”
“Gia Di cũng vậy. Con bé tiêu tiền của ai, có phải ký sinh trùng hay không em không quan tâm. Thứ em quan tâm là năm đó nó về nước, tới Quảng Châu gặp Hà Uyên Văn.”
Mặt Dương Lâm nóng bừng. Ánh mắt Lâm Khôn Hà khóa chặt cô: “Dương Lâm, đừng coi người khác là đồ ngu. Nếu anh là đồ ngu, em cũng sẽ không tìm anh kết hôn.”
Môi Dương Lâm khô khốc. Khi cô hoàn hồn lại, Lâm Khôn Hà đã đi sang phòng ngủ phụ, đóng cửa lại. Dương Lâm đứng trong phòng khách một lúc. Cô chậm rãi ngồi xuống, cả người như rút hết sức lực, rồi dần nghĩ tới Tạ Mân.
Gương mặt người này từng có lúc mơ hồ trong trí nhớ của cô. Cô nhớ khi đó gã suốt ngày lẫn lộn với một nam trưởng vũ đoàn của bộ phận biểu diễn, đến cả giọng nói cũng bị ảnh hưởng.
Vũ nam đó là người Đông Bắc, mặt mũi rất đẹp nhưng tâm địa thì thối nát. Gã ta v* v*n khách, nam nữ đều không từ. Dương Lâm đi ngang qua gã ta còn sợ bị lây bệnh.
Cô bạn thân cũng từng mắng Tạ Mân rất nhiều lần. Tạ Mân thì nói chỉ là lợi dụng thôi, đôi khi khách tới thì gọi gã qua uống vài ly, ra mặt xã giao chút.
Rồi tối hôm đó, lúc đang bận, Dương Lâm nhìn thấy Tạ Mân đang nói chuyện với Lâm Gia Di.
Cô túm lấy Tạ Mân. Tạ Mân mặc bộ vest đen, vỗ ngực: “Yên tâm đi, tụi em đều là em gái của anh, anh sẽ chăm sóc cô ấy.”
“Bớt dát vàng lên mặt mình đi. Người ta có anh ruột, anh là cái gì?” Dương Lâm bực bội nói. “Kêu cậu ấy về đi, chỗ này không phải nơi cậu ấy nên ở.”
Tạ Mân cười: “Muốn chơi thì để cô ấy chơi ở đây đi. Sinh viên áp lực lớn, hiếm khi ra ngoài thư giãn một chút.” Gã còn tính toán: “Vừa hay anh học vài câu tiếng Anh với cô ấy. Du học sinh mà, cũng coi như bạn của tụi mình.”
Dương Lâm lúc đó rất tức, quát gã: “Anh bị bệnh à? Kêu cậu ấy đi đi!”
“Được được được.” Tạ Mân giơ hai tay đầu hàng. “Lát nữa anh kêu cô ấy đi, được chưa?”
Dương Lâm liếc gã một cái, cầm bộ đàm rồi quay đi dẫn khách.
Tối hôm đó khách rất đông. Dương Lâm bận rộn mở bàn, dẫn chỗ, khắp nơi đều ồn ào, còn phải né mấy bàn tay sàm sỡ của khách.
Cô bận tới mức bực bội, còn bị đồng nghiệp trêu là mất tập trung.
Đợi đến khi cuối cùng cũng rảnh được một chút, Dương Lâm đã không còn thấy Lâm Gia Di nữa. Cô hỏi mấy cô tiếp tân dưới quyền có thấy Lâm Gia Di ra ngoài không, nhưng tất cả đều lắc đầu, nói không thấy.
Quầy tiếp tân là chỗ đón đưa khách ra vào mà còn không thấy. Dương Lâm lập tức đi tìm Tạ Mân hỏi. Tạ Mân nói cô ấy đi ra cửa sau, cô lại chạy ra hỏi bảo vệ cửa sau.
Đến khi cô hỏi xong, Lâm Gia Di đã được Hà Uyên Văn bế ra, thần trí mơ hồ đứng tỉnh lại trong đại sảnh.
Theo lời Tạ Mân, gã chỉ trong lúc không biết gì mà giúp tên vũ nam kia đưa một ly nước. Phát hiện Lâm Gia Di có gì đó không ổn, sợ bị hiểu lầm nên mới đỡ cô đi tỉnh rượu.
Dương Lâm cũng không ngờ gã dám động tới Lâm Gia Di.
Nếu cô biết, cô tuyệt đối sẽ không để Tạ Mân có cơ hội chạy thoát!
