Cô em họ lục đồ gây động tĩnh quá lớn. Dương Lâm đứng đó nhìn đồng hồ rồi hỏi: “Họ đâu rồi?”
“Đi bệnh viện rồi.”
“Sao không gọi chị? Chị nói chị cũng đi mà.”
Cô em họ vội nói: “Không liên quan tới em nha. Em có nói gọi chị rồi, mà anh rể không cho.”
Dương Lâm nhíu mày.
Cô em họ quan sát sắc mặt cô: “Nếu chị muốn đi, em đưa chị đi?”
Dương Lâm đứng ở cửa một lúc rồi quay vào trong.
Cô em họ thở phào, vai cũng thả lỏng: “Đừng đi nữa chị họ, loại người đó có gì đáng xem đâu? Nhìn còn chướng mắt, ảnh hưởng tâm trạng.”
Cô ta đứng thẳng lên, kẹp hết tóc l*n đ*nh đầu.
Mái tóc đó đã rất dài rồi. Dương Lâm hỏi: “Em không nóng à?”
“Nóng chứ. Nhưng bà ngoại em nói năm tuổi ba năm không được cắt tóc, cắt là đứt tài lộc.”
Nhưng cô ta có cắt đâu, sao vận vẫn xui vậy?
Cô em họ tiếp tục lục đồ, miệng lẩm bẩm: “Em nhớ để ở đây mà ta… làm cái gì vậy, ai lại đụng vào rồi?”
Phòng chứa đồ quá lớn, lại lẫn cả mấy thứ từ nhà cũ đem sang, muốn tìm gì cũng khó.
Dương Lâm cũng bắt tay tìm thử. Cô dựng thang lên nhìn phía trên: “Có phải cái này không?” Cô mở cái thùng ra.
Cô em họ kiễng chân phía dưới: “Đúng rồi đó! Ai để cao vậy trời?”
“Chị kéo ra, em đỡ.”
Món đồ hơi nặng. Dương Lâm từ từ kéo ra. Lúc kéo xuống thì làm lật cái hộp sắt bên cạnh, rơi ra một sợi dây chuyền leng keng.
Dương Lâm liếc một cái đã nhận ra sợi dây đó.
Cô gấp thang lại rồi cúi xuống nhặt. Cô em họ nóng quá, vừa quạt gió vừa hỏi: “Cái gì vậy?”
Dương Lâm nói: “Bạn chị tặng chị một cái lắc tay, lâu lắm rồi.”
Cô vuốt mấy cái chuông nhỏ trên đó, ngẩng đầu hỏi: “Sao cái này lại ở đây?”
“Em không biết mà.” Cô em họ tròn mắt: “Em chưa từng lấy cái này. Cái này chắc chắn là của Dương Minh Nghĩa!”
Không phải đổ thừa. Cô ta thật sự không có ấn tượng gì.
Dương Lâm rất lâu không nói gì.
Cô em họ sốt ruột: “Chị họ chị tin em đi. Chắc chắn là cái tên chết tiệt Dương lão Tứ đó, anh ta lúc nào cũng trộm tiền em. Không tin chị gọi điện cho anh ta đi!”
“Thôi, khỏi gọi.” Dương Lâm bảo cô ta mang bếp từ ra ngoài, còn cái lắc thì nhét vào túi áo.
Căn biệt thự của bác cả cô nhìn bên ngoài thì hoành tráng, nhưng bên trong lại kiểu hào nhoáng bề ngoài.
Bình nước nóng thì trục trặc, bếp thì không có lửa, đèn thì màu mè loè loẹt, bức tường nền nhìn như trang trí của mấy đứa tuổi teen chơi Qzone.
Bước vào bếp, sạch sẽ như chưa từng dùng.
Dương Lâm tháo bếp ga ra, ngồi xổm soi thử, rồi cắm lại dây cao áp bị rơi vào chỗ kim đánh lửa. Thử lại lần nữa, lửa bật lên.
Cô em họ cười ngượng: “Em nói sao bật hoài không được… ha ha…”
Dương Lâm hỏi: “Bình thường em không nấu ăn à?”
Cô em họ nói: “Không nấu. Đói thì qua nhà bà ngoại ăn, hoặc pha mì gói.”
Dương Lâm cúi đầu tìm một vòng: “Rau đâu?”
“Gọi họ mang về chứ. Không phải tiện đường sao?”
Dương Lâm cũng không trông chờ gì ở cô ta. May là gạo và gia vị đều có. Cô sai cô tiểu thư này: “Em đi mua đồ ăn đi. Lát chị gửi thực đơn cho em. Mua thêm ít chén đũa dùng một lần về, không thì lát em rửa đó.”
“Ờ…”
Cô em họ chần chừ một lúc rồi đi.
Người không biết nấu ăn nhưng đi mua đồ lại khá nhanh. Trong lúc Dương Lâm đánh răng rửa mặt rồi xử lý chút công việc, cô ta đã xách mấy túi to về tới nhà. Đặt đồ vào bếp, Dương Lâm kiểm lại một lượt, kiểm xong cô ngẩng lên nhìn cô em họ.
Cô em họ tưởng mình mua sai gì, cũng nhìn lại cô: “Chị họ, sao vậy?”
Dương Lâm thu ánh mắt lại: “Thiếu cái vá lưới vớt đồ. Chị tưởng nhà em có.”
“Để Dương Minh Nghĩa mua! Anh ta chắc đang trên đường rồi.” Dương Minh Châu lập tức đi liên lạc.
Lúc Dương Minh Nghĩa mang cái vá lưới về, trên đường gặp mấy thằng bạn rảnh rỗi. Thấy anh ta lái chiếc xe mới, đám bạn đều nhìn theo.
Dương Minh Nghĩa bình thản chạy ngang qua họ. Sau khi đậu xe xong, anh ta cố ý đứng lề mề trong sân hút thuốc, tiện thể tận hưởng lại cảm giác lái.
Không trách mấy người Quảng Đông nói lái Lexus thì đời như ý. Xe mắc tiền đúng là khác, vô lăng nhẹ, đạp ga cũng không giật.
Nhưng nếu anh ta có tiền vậy thì vẫn sẽ mua BBA.
Chẳng bao lâu mấy tên đó đã lò dò tới. Trước đó một thời gian đám này còn tránh anh ta, hôm nay thấy anh ta lái xe mới liền tụ họp lại.
Một tên nhướng mày hỏi: “Minh Nghĩa, mua xe mới hả? Xe gì vậy?”
Đứa khác chửi: “Đồ ngu, LX mà cũng không biết?”
Dương Minh Nghĩa cười cười, tay vô tình đặt lên xe nói: “Xe của anh rể tôi.”
“Chị cậu kết hôn rồi à?” Mấy người kia ngạc nhiên.
Dương Minh Nghĩa để họ kinh ngạc đoán mò một lúc rồi mới thong thả nói: “Anh rể họ.”
Sắc mặt mọi người lập tức khác nhau. Dương Minh Nghĩa nhìn họ một hồi, thưởng thức vẻ mặt của từng người, rồi dần dần thấy chán.
Có vài chuyện cũng không thể trách người khác. Thế lực, thực tế, nịnh giàu khinh nghèo đều là bản tính con người. Mảnh đất này vốn không sinh ra được quân tử, vẫn phải tự mình cố gắng thôi.
Anh ta ném đầu thuốc xuống đất rồi đi vào.
Trong bếp, Dương Minh Châu đang bị sai việc xoay như chong chóng.
Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Dương Minh Nghĩa đứng nhìn một lúc thấy thú vị, nhưng rất nhanh đã bị ớt cay làm sặc ho liên tục.
“Sao chỉ có mình em?” Dương Lâm hỏi.
Dương Minh Nghĩa vội nói: “Họ ở phía sau. Chú hai nói xem nhà có bị dột chỗ nào không.”
“Vậy nói chuyện sao rồi?”
“Cũng ổn.”
Dương Minh Nghĩa kể lại quá trình. Hôm nay mấy bên đều có mặt, nói chuyện khá suôn sẻ, bên kia cũng đã chịu nhượng bộ đồng ý hòa giải.
Dương Minh Châu đầu đầy mồ hôi bưng dĩa ra: “Không nhượng mới lạ. Bản thân ông ta cũng đi cửa sau mới vô được. Dạy học mà chẳng làm chuyện ra hồn. Làm lớn chuyện lên thì lớp của ông ta còn dạy được không? Không dạy thì lấy đâu ra bảo hiểm y tế chữa cái bệnh cột sống dính khớp của ông ta?”
Xã hội quen vận hành theo tình người và quan hệ như vậy. Anh từng nhờ nó mà sống thì cũng phải giữ thể diện cho nó, phải cúi đầu trước nó.
Dương Lâm hỏi: “Có nhìn thấy người đó chưa?”
Dương Minh Nghĩa gật đầu: “Lúc đầu họ nói bị thương rất nặng, mới ra khỏi ICU theo dõi nên không cho xem, bảo nhìn thấy sẽ bị dọa. Anh rể nói nếu dọa thì anh ấy chịu trách nhiệm rồi đi vào.”
“Anh ấy vào một mình?” Dương Lâm vừa gắp mấy cọng ngó sen vừa hỏi: “Ở trong bao lâu?”
“Chắc tầm hai mươi phút?”
Dương Minh Nghĩa bị cay ớt chịu không nổi, đi ra ngoài tìm cái quạt phe phẩy cho đỡ. Quạt một lúc lại bật cười: “Trùng hợp ghê, em quen con rể của ông thầy đó.”
“Thân không?”
“Thân chứ! Thân lắm luôn.”
Dương Minh Nghĩa không biết nghĩ tới chuyện gì, cười tới mức mặt mày hớn hở. Anh ta xách dây pháo mới mua lên, an ủi Dương Lâm: “Chị họ cứ yên tâm, em bảo đảm chuyện này tuyệt đối không có vấn đề gì. Mình cứ ở nhà chờ là được.”
Dương Lâm vớt ngó sen ra, gọi cô em họ: “Nồi canh kia mười lăm phút nữa thì tắt lửa. Chậu giá đỗ này bứt đuôi đi, bứt xong xào với thịt hun khói và hành tỏi.”
Cô em họ lập tức nói: “Chị họ, em không biết xào đâu.”
“Không biết thì tự tìm hướng dẫn mà học.”
Dương Lâm rửa tay dưới vòi nước rồi đi ra sau hái ít hành dại.
Lúc ra ngoài, người hàng xóm bên cạnh cứ nhìn chằm chằm cô. Cô nhìn lại thì đối phương lập tức rụt đầu vào. Dương Lâm đi xuyên qua con hẻm rồi rẽ một góc.
Nhà cô đứng rất nổi bật bên đường, có ba tầng, bên ngoài dán gạch trắng nhỏ. Hồi trước nhìn rất sang, bây giờ so ra thì hơi cũ.
Bước vào trong, tầng một là nền đá mài.
Lâm Khôn Hà đang xem cái hốc tường trong phòng khách.
Ngày xưa mà làm vậy thì đúng là ý tưởng khá tiên tiến.
Lâm Khôn Hà hỏi: “Cái này thợ thiết kế à?”
Dương Lâm nói: “Ba em kêu đào đó. Mấy tấm gỗ lót phía dưới cũng do ông ấy tự cưa.”
Gỗ thì không có gì lạ. Lâm Khôn Hà cầm thanh kiếm gỗ đặt bên cạnh lên: “Cái này cũng do ba em làm?”
Dương Lâm gật đầu, chỉ sang mấy cái bên cạnh: “Cái nào cũng vậy.”
“Ông ấy học ai làm hay sao?”
“Tự khắc đại thôi. Mấy cái này hầu như là ông ấy xem trong truyện tranh rồi bắt chước lại.”
Lâm Khôn Hà hơi bất ngờ. Anh cầm cái lồng bát giác lên quan sát kỹ, hình dáng sống động, đường nét cũng rất tinh. Anh chợt nhớ tới cái gác xép ở phòng trọ. Không thể không nói, ông nhạc rất khéo tay.
Chỉ tiếc là cái này không đáng tiền.
Dương Lâm nói: “Bà nội em mắng ông ấy chỉ biết làm mấy thứ vô dụng, nhiều cái bị bà quăng vào bếp đốt rồi.”
Khách quan mà nói, lúc trẻ ba cô cũng coi như nửa phần tài tử. Không chỉ biết chạm khắc gỗ, còn biết thổi sáo và tiêu. Nếu nói theo bây giờ thì chắc gọi là văn nghệ sĩ. Đáng tiếc sau này văn nghệ sĩ lại thành người phẫn uất, lúc nào cũng thấy xã hội bất công, nhìn ai cũng thấy khuyết điểm, còn bản thân thì càng sống càng chẳng ra sao.
Trên tầng hai vang lên tiếng kéo thùng sắt. Dương Lâm không cần nhìn cũng biết Ông chủ Dương lại đang lau nhà. Cô không muốn lên, vì cầu thang chưa lắp tay vịn. Đi cầu thang kiểu này một lần, tối ngủ còn mơ thấy mình té xuống.
Cô bảo Lâm Khôn Hà gọi mọi người ăn cơm, còn mình ra ruộng bên cạnh nhổ ít hành dại. Nhổ xong thì ra ao rửa sạch bùn.
Lúc quay về, Lâm Khôn Hà đứng ngoài cửa nhìn ra xa: “Chỗ này tầm nhìn tốt thật.”
Đúng vậy.
Nơi này quay lưng về bắc, hướng mặt về nam, lại không bị che chắn nên tầm nhìn rộng, gió và nước đều thuận. So với nhà bác cả vừa mở cửa đã nhìn thấy mộ thì tốt hơn nhiều.
Dương Lâm nói: “Hồi trước bác cả em cũng muốn xây nhà ở đây, nhưng ba em không chịu.”
Cũng vì chuyện đó mà sau khi Ông chủ Dương sang lại tiệm liền vội về quê xây nhà.
Sau đó ngày tháng nhàn rỗi, trong tay lại có tiền, ông thường lên bàn bài vài ván. Chơi riết rồi tiền xây nhà hết sạch, còn mắc thêm một đống nợ.
“Đi thôi, ăn cơm.”
Thấy Ông chủ Dương xuống lầu, Dương Lâm cầm bó hành đi trước dẫn đường. Trên đường đi, ai nấy đều nhìn họ không chớp mắt. Dương Lâm đã quen rồi.
Lâm Khôn Hà hỏi: “Ở đây ai cũng thích nhìn người vậy hả?”
Dương Lâm nói: “Ừ, họ chưa từng thấy người Thâm Quyến còn sống.”
Thật ra là vì ở quê quá chán. Người trẻ hầu như đều đi làm xa. Đừng nói Lâm Khôn Hà là gương mặt lạ, ngay cả Dương Lâm sinh ra lớn lên ở đây, giờ quay về cũng bị người ta nhìn từ đầu tới chân.
Ngày hôm sau họ nhận được điện thoại từ đồn công an, bảo tới hòa giải. Tới bước này thì chẳng qua cũng chỉ là chuyện tiền bạc. Hai bên từ mức tiền cắn chặt ban đầu thương lượng dần xuống, cuối cùng gần như ngang với tiền trợ cấp xuất ngũ của Dương Bằng Phi.
Người làm trung gian cười nói, năm xưa mua hộ khẩu lương thực coi như cũng hồi vốn. Nếu là hộ khẩu nông thôn, đi lính còn chẳng được nhiều tiền như vậy. Ký xong giấy bãi nại, Dương Bằng Phi theo họ về nhà.
Dương Minh Nghĩa cười nói: “Tiền bạc là chuyện nhỏ, anh em ra được là tốt rồi. Còn chuyện khác thì có gì khó.”
Anh ta vừa vểnh mông lên thì Dương Minh Châu đã đá tới: “Anh đừng có mà cũng vào đó nha. Nhà mình giờ không có tiền vớt anh đâu.”
Loại lời này trả lời cũng dư thừa. Dương Minh Nghĩa phủi mông coi như không nghe. Anh ta xách dây pháo ra đốt.
Dương Bằng Phi cũng lên lầu tắm rửa một trận cho đã. Có lẽ tiếng pháo làm náo động, lục tục có người tới nói muốn mời ăn cơm.
Dương Minh Nghĩa vì vậy bực bội vô cùng, chỉ thẳng mấy ông chú bác: “Lúc ba cháu gặp chuyện họ giả mù hết, mặt dày thật, còn dám bước chân vào nhà cháu?”
Ông chủ Dương cũng biết lúc này không thể làm mất mặt anh trai, nên ra mặt từ chối từng nhà một.
Lúc lên lầu, con trai vừa tắm xong. Ông chủ Dương đang định nói chuyện với nó, nhưng Dương Bằng Phi đi thẳng qua ông, ra ban công gọi Lâm Khôn Hà: “Anh rể!”
Anh ta đứng thẳng như cây cột, trông như bất cứ lúc nào cũng có thể giơ tay chào kiểu quân đội.
Lâm Khôn Hà nói: “Cao lên nhiều đó.”
Hai anh em rể đứng trên ban công so thử, chiều cao gần như ngang nhau. Dương Bằng Phi không chỉ cao mà còn là kiểu mắt to mày kiếm, thần thái toát ra từ trong xương cốt.
Anh ta ưỡn cổ cười: “Anh rể còn đẹp trai hơn trước. Chỉ là hình như hơi khác hồi xưa.”
Câu này nghe quen quen.
Lâm Khôn Hà khẽ nhướng mày. Anh cũng không ngờ thằng nhóc gầy gò ngày trước hay nép sát tường đi lại có thể trở nên vạm vỡ như vậy, nên đáp lại: “Con người thay đổi là chuyện bình thường. Em cũng khác trước, rắn rỏi hơn nhiều.”
Dương Bằng Phi thích nghe câu này. Cậu ta vén áo lên khoe mấy múi cơ bụng gồ ghề.
Lâm Khôn Hà bật cười, gõ nhẹ ngón trỏ vào điếu thuốc: “Không tệ, tập luyện không uổng.”
Dương Minh Nghĩa thì thẳng thắn hơn, huýt sáo đi tới: “Ghê nha anh em, tập dữ vậy.”
Hai anh em bật tiếng tặc lưỡi với nhau. Đang bẻ tay so sức thì Dương Lâm bước tới, giơ tay đánh một cái lên người Dương Bằng Phi.
Dương Bằng Phi rất ngoan ngoãn, cúi người cho cô đánh.
Dương Lâm cũng chẳng còn hơi sức mắng anh ta nữa, chỉ nói: “Đồng đội của em biết em vừa xuất ngũ đã vào đồn công an chưa?”
Dương Bằng Phi thật thà: “Lát nữa em nói với họ.”
“Giỏi quá ha.” Dương Lâm cười lạnh, đưa điện thoại qua: “Nói đi, nói cho rõ vào, một chi tiết cũng đừng bỏ.”
Dương Bằng Phi lập tức chuồn ra chỗ khác nghe điện thoại. Dương Minh Nghĩa cũng không dám ở lâu. Trước mặt bà chị họ này, tay chân anh ta cứ lóng ngóng.
Thấy Ông chủ Dương cầm đồ nghề sửa thứ gì đó, anh ta vội chạy tới đỡ: “Chú hai thấy chưa, mấy việc này phải chú làm mới được. Ba cháu thì không được, vặn cái ốc thôi cũng vặn cả buổi…”
Có thằng cháu mồm mép lanh lẹ nịnh nọt như vậy, gương mặt căng cứng của Ông chủ Dương cũng dịu đi không ít.
Hai ngày nay mỗi lần nhìn thấy ông, Dương Lâm đều nghĩ: lần này ông làm cha mà mất mặt vậy rồi, không biết có hối hận vì đã gọi anh con rể Lâm Khôn Hà về hay không.
Gió trên ban công thổi rất dễ chịu.
Lâm Khôn Hà vừa xong một cuộc điện thoại công việc, Dương Lâm hỏi: “Công ty bận không?”
“Có chút.”
“Cửa hàng em cũng có việc. Mai về Quảng Đông sớm đi.”
Lâm Khôn Hà cúi đầu trả lời tin nhắn. Trả lời xong anh bỏ điện thoại vào túi, nhìn ra xa một cái. Đêm ở vùng quê Hồ Nam, cây ven đường xào xạc, ruộng lúa muộn rạp từng mảng.
Anh hỏi mấy tấm bia bên kia bờ: “Ba em nói đó là mộ ông bà nội em?”
Dương Lâm ừ một tiếng: “Chắc vậy.”
“Họ mất lúc nào?”
“Chắc năm 2012.”
Khi đó Dương Lâm hoàn toàn không liên lạc với gia đình nên cũng không về. Nhưng nghe nói có một người cô của cô cũng không về. Dương Lâm chưa từng gặp người cô đó, nhưng cũng hiểu vì sao bà ấy không về, làm con gái nhà họ Dương vốn không dễ, chuyện đó cô biết rõ.
Lâm Khôn Hà tính nhẩm: “Ông bà em lúc đó cũng chưa già lắm?”
Dương Lâm gật đầu.
Ông bà nội cô kết hôn sớm, lúc mất quả thật cũng chưa tính là lớn tuổi. Nếu phải tìm lý do, Dương Lâm thuận miệng nói: “Báo ứng thôi.”
Ánh mắt Lâm Khôn Hà dừng trên người cô hai giây, rồi nhìn sang phía Dương Bằng Phi: “Sao em chỉ có một chữ trong tên, còn em trai lại hai chữ?”
Dương Lâm quay đầu hỏi: “Anh không thấy cái tên của nó quen quen sao?”
Lâm Khôn Hà suy nghĩ một chút: “Chữ Bằng là lấy từ chữ Bằng trong Thâm Quyến?”
Dương Lâm gật đầu: “Ba em hy vọng mình có thể làm nên chuyện ở Thâm Quyến, cũng hy vọng con trai ông ấy có thể học hành tử tế ở đó sau này thành tài, đại bàng tung cánh.”
Đáng tiếc sau khi rời Thâm Quyến, Ông chủ Dương không bao giờ quay lại được nữa. Còn con trai ông thì rất ghét Quảng Đông, đặc biệt là Thâm Quyến. Vì ở Thâm Quyến Dương Bằng Phi bị bắt nạt thảm nhất, trong trường thì bị bắt nạt, ngoài trường còn bị tống tiền, tiếng Quảng Đông gọi là thu nợ.
Hồi đó ra ngoài mang giày mới, lúc về lại mang dép lê. Có lần balo bị xé rách cũng không dám nói với người lớn, chỉ tự dán băng keo lại rồi mỗi ngày ôm một đống sách đi học. Vì vậy Dương Bằng Phi không muốn quay lại Quảng Đông.
Anh ta đã sớm tính sẵn: “Lớp trưởng giới thiệu việc cho em rồi. Qua Chiết Giang làm thương mại điện tử.”
Dương Lâm cũng chẳng muốn quản anh ta, cũng không bảo ai khuyên nhủ. Sáng hôm sau họ chuẩn bị quay lại Quảng Đông. Lúc chuẩn bị đi thì lại có người tới mời ăn cơm, là hiệu trưởng cũ của trường tiểu học trong làng.
Ông này là bậc tiền bối có uy tín, cũng là một trong số ít người tốt ở quê. Năm xưa chính ông nói với Ông chủ Dương rằng ở quê không có tương lai nên đi Quảng Đông phát triển. Hồi trước khi Dương Lâm học giỏi, cô cũng thường được ông khen.
Ông chủ Dương khó xử nhìn con rể một cái.
Lâm Khôn Hà nhìn đồng hồ, ăn một bữa cũng còn kịp: “Vậy qua ngồi chút.”
Nhà ông hiệu trưởng ở tận phía đông.
Đối diện là một bãi đất trống, chỉ đơn giản xây gạch bao quanh, bên trong mọc đầy cỏ, còn có vài con gà đi lang thang.
Dương Lâm đi ngang qua đó thì khựng lại một chút. Lâm Khôn Hà không để ý, đi thẳng vào trong ăn cơm. Món ăn rất nhiều. Gia đình ông hiệu trưởng còn đặc biệt chuẩn bị gà chặt trắng và đồ quay, đều mua ngoài phố.
Những năm gần đây rất nhiều người ra Quảng Đông mưu sinh, cũng mang theo món Hồ Nam qua đó. Ẩm thực có gốc gác riêng, nhưng văn hóa ăn uống lại giao thoa bình đẳng giữa hai nơi.
Bàn ăn có mấy người nói chuyện rất khéo, xoay quanh hai món đó mà nói chuyện rôm rả. Dương Lâm cúi đầu ăn cơm.
Cô em họ ghé sát thì thầm: “Chị họ, hồi nãy em hỏi chú hai, chú nói chị với anh rể quen nhau lâu lắm rồi hả?”
Dương Lâm liếc một cái là nhìn thấu suy nghĩ của cô ta.
Cô chậm rãi hỏi: “Cửa hàng ở Quảng Châu của bác cả em vẫn còn mở không?”
“Cửa hàng nào?”
“Cái khách sạn thang máy đó.”
“À, còn mở. Nhưng ông ấy cũng ít quản, cổ đông nhiều mà.”
Dương Lâm không nói gì thêm.
Cô em họ không hiểu: “Chị họ, sao chị hỏi cái cửa hàng đó vậy?”
Dương Lâm nói: “Không có gì, hỏi đại thôi.”
Cô đứng dậy đi xới thêm cơm.
Lúc quay lại, cô em họ lại kéo cô: “Chị họ, chị có biết chuyện gì không?”
Dương Lâm đảo mắt một cái: “Chị nói rồi thì em nghe cho biết thôi.”
Cô em họ lập tức tỏ thái độ: “Chị yên tâm, em không nói đâu.”
Cô ta ghé tai lại gần.
Dương Lâm nói: “Cái khách sạn đó sớm đã là của riêng bác cả rồi, mà hợp đồng còn dài lắm. Làm ăn thì em cũng biết rồi đó, ổn định lắm… Em nghĩ xem tại sao bác ấy không nói với em?”
Câu sau cô không nói hết, để Dương Minh Châu tự suy nghĩ.
Dương Minh Châu không phải người xấu, chỉ là có chút khôn vặt nhưng không có trí lớn. Từ nhỏ được nuông chiều, nhiều chuyện lười suy nghĩ. Hơn nữa cô ta thật lòng cho rằng mình xứng đáng sống tốt, xứng đáng hưởng cuộc sống tốt, mọi thứ đều là điều mình nên có.
Ở điểm này, Dương Lâm vẫn có chút bội phục cô em họ. Cô cúi đầu xúc nốt miếng cơm cuối cùng. Ông hiệu trưởng đang khuyên Dương Bằng Phi đi cùng lên Quảng Châu, ít nhất cũng nên gặp mẹ một lần.
“Nhóc con à.” Ông hiệu trưởng nói giọng thấm thía, “Mẹ em không dễ dàng gì đâu. Em đi lính mấy năm liền, xuất ngũ rồi cũng không ở bên bà một thời gian. Em nghĩ xem bà sẽ buồn tới mức nào?”
Đầu Dương Bằng Phi hơi cúi xuống. Anh ta cắn miếng đậu khô mấy lần, rõ ràng đã có chút dao động và do dự.
Cuối cùng là Lâm Khôn Hà cho anh ta một cái cớ: “Đi đi, coi như giúp anh lái xe.”
Một mình lái tiếp chín trăm cây số, đúng là anh cũng hơi đuối. Bữa này không có rượu, nhưng nói chuyện qua lại cũng tốn không ít thời gian. Trong một đống tiếng Hồ Nam, Lâm Khôn Hà nhận được điện thoại của Đặng Văn Thắng, bèn ra ngoài tìm chỗ râm mát để nghe.
Đặng Văn Thắng hỏi: “Anh Khôn Hà, chắc khoảng khi nào anh về?”
Lâm Khôn Hà tính sơ thời gian: “Mai anh tới công ty. Cậu bàn giao với Xuân Mập xong chưa?”
“Dạ rồi, hôm nay cậu ta đã ra công trường rồi, chắc không có vấn đề gì.”
“Đừng nói sớm quá. Cậu ta giúp cậu dọn hậu quả, cậu cũng làm tốt việc của cậu ta.”
“Dạ, dạ.” Đặng Văn Thắng liên tục đáp, rồi hỏi thêm: “Hoạt động của hiệp hội đó anh tham gia được chứ? Hôm nay họ đang xác nhận lần cuối.”
“Được, cậu trả lời họ đi.”
Đặng Văn Thắng nói khá nhiều. Lâm Khôn Hà cầm điện thoại ngồi xổm xuống, tiện tay nhổ mấy cọng cỏ bên chân. Nói chuyện xong, không biết từ lúc nào mà chỗ cỏ quanh chân đã bị nhổ trụi.
Anh đứng dậy phủi tay: “Được rồi, đừng nói nữa. Nếu mai tới sớm thì sáng anh qua, không thì tối gặp. Hôm nay anh lái xe, không có việc thì đừng tìm anh.”
Nói xong anh cúp máy. Nói tiếng Quảng Đông xong, lưỡi lướt qua một vòng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Lâm Khôn Hà quay đầu định vào trong, thì thấy hai chị em nhà họ Dương đang ở bãi đất trống đối diện.
Dương Lâm đội cái mặt đỏ bừng vì nắng, cũng đang ngồi xổm nhổ cỏ. Cô không chỉ say xe mà còn rất dễ bị nắng. Chỉ cần phơi nắng là mặt đỏ lên ngay.
Hồi ở Tam Á, lúc bị nói là có mùi máu, cô còn ngơ ngác một lúc. Bị người ta nhắm vào rõ ràng như vậy mà vẫn đỏ bừng mặt như mông khỉ, còn muốn đi giải thích.
Mặt trời rất gắt, Lâm Khôn Hà đứng trong bóng râm nhìn Dương Lâm đang ngồi xổm. Một lúc sau anh mới dần nhận ra. Chỗ này hẳn là mảnh đất trước đây cô và Hà Uyên Văn cùng mua. Khi đó họ đang chuẩn bị kết hôn. Lúc bàn chuyện anh cũng có mặt nên những gì cần nghe anh đều nghe rất rõ.
