Gió Êm Sóng Lặng - Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu

Chương 6



Lững thững quay lại bàn ăn, Từ Phương Băng hỏi: “Ngồi chồm hổm trong toilet lâu vậy, cô không ỉa tắc bồn cầu chứ?”

Dương Lâm ngồi xuống, tiếp tục ăn.

Lúc đến còn kêu đói, vậy mà lúc này lại như ăn mệt rồi, chống thái dương, trong bát hạt mã thầy ăn từng hạt một, như đang đếm gạo.

Từ Phương Băng nói: “Cô là Lâm Đại Ngọc à, suốt ngày giả bệnh.”

Dương Lâm gắp gân bò nhai, bực bội càm ràm: “Dở chết đi được.”

Thâm Quyến thì có gì ngon? Từ Phương Băng trợn mắt lườm cô: “Cô phải cảm ơn trợ lý Vương đi. Không có cậu ta thì cô chỉ xứng uống cháo khoai lang thôi.”

Dương Lâm tức đến mặt đỏ, quăng đũa cái “cạch”, cầm ly lên uống nước không.

Từ Phương Băng lười chấp cô, quay đầu tiếp tục nghe Vương Dật Châu bàn công việc.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...