Không khí nhất thời hơi lúng túng.
Cô xem như là vị khách đầu tiên mà Anh Tiểu Mã chính thức tự tay làm. Anh Tiểu Mã tự nhận lần đó nhuộm cũng khá ổn, nhưng suýt nữa bị Dương Lâm làm cho ám ảnh.
Anh ta vẫn còn nhớ khi đó cô đáng sợ cỡ nào, vừa nhuộm xong là ngồi trên ghế khóc òa lên, chẳng báo trước chút nào, làm mọi người giật mình hết.
Anh Tiểu Mã cười gượng tiếp chuyện: “Ngồi chơi chút không?”
Lâm Khôn Hà hỏi: “Đã tới rồi, em gội đầu không, hay làm thêm gì luôn?”
Dương Lâm lắc đầu: “Em đợi anh.”
Cô ngồi bên cạnh nghịch điện thoại. Đợi Lâm Khôn Hà cắt tóc xong, Anh Tiểu Mã gọi cô lại, nói tiện tay làm cho cô một chút.
Dương Lâm nói: “Tôi không nhuộm đâu.”
“Không nhuộm, để tôi sấy tóc đơn giản cho cô.”
Dương Lâm sờ sờ tóc suy nghĩ một lát: “Bao nhiêu tiền?”
Tiểu Mã nói: “Không lấy tiền.”
“Anh tốt dữ vậy?” Dương Lâm nghi ngờ.
Anh Tiểu Mã lập tức tỏ thái độ: “Nhà hai người lúc nào cũng ủng hộ tiệm tôi, vậy là phải rồi.”
Từ một tên làm công lên làm ông chủ, chuyện làm ăn anh ta cũng có cách của mình, cũng biết Dương Lâm thích chiếm chút lợi nhỏ.
Hồi đó nhuộm tóc xong khóc dữ vậy, tiệm họ còn tặng cô một bộ dầu gội, cô vừa sụt sịt vừa ôm đi mất. Hơn nữa mấy năm nay tay nghề của Tiểu Mã tiến bộ hơn trước nhiều.
Anh ta sắp xếp cho Dương Lâm gội đầu, sửa tóc xong thì dùng lô cuốn với máy sấy làm cho cô một kiểu tóc uốn, ngay cả phần mái cũng làm rất kỹ, dựa theo dáng mặt cô mà chỉnh độ cong.
Sấy xong, Tiểu Mã rất hài lòng với tác phẩm của mình. Dáng người Dương Lâm thẳng thớm, da lại sạch đẹp, kiểu uốn cong này hợp với cô nhất, nhìn người lẫn tóc đều bồng bềnh sinh động.
Anh Tiểu Mã đề nghị: “Gọi Tổng giám đốc Lâm xem thử?”
Dương Lâm hỏi Lâm Khôn Hà: “Thấy sao?”
Lâm Khôn Hà gật đầu: “Được đó.”
Có một câu khen của anh, lúc ra ngoài mấy cậu em đứng ở cửa cũng liếc nhìn Dương Lâm. Hai má đỏ bừng của cậu thanh niên đủ nói lên sức hút của cô.
Dương Lâm nhất thời lại lên mặt. Vừa ra khỏi cửa liền lộc cộc lộc cộc đi nhanh về phía trước, hai cánh tay giơ ra như hai cây que nhỏ, cả người giống con công rừng đang xòe đuôi.
Đi tới bên xe mới phát hiện Lâm Khôn Hà chưa theo kịp. Anh xách túi xách của cô đứng phía sau, giống như đang chờ xem lúc nào cô mới phát hiện.
Dương Lâm quay lại tìm anh: “Anh phải đi theo em chứ.”
Cô còn tỏ vẻ không vui, cổ ngẩng lên, đôi môi bóng loáng lớp son. Lâm Khôn Hà cũng không biết mình đã ăn bao nhiêu son môi của cô rồi, vừa ngọt vừa dính. Có lúc giống như l**m phải miếng mỡ heo, nuốt xuống cổ họng toàn là mùi hóa chất.
Dương Lâm vỗ vào cánh tay anh: “Anh giỏi thì đừng hôn em.”
Lâm Khôn Hà hất cái túi của cô ra sau lưng rồi nắm tay cô. Xe đem qua tiệm bên cạnh bơm thêm chút hơi, ngoài ra không có vấn đề gì.
Trong lúc rửa xe, Dương Lâm nhắc lại chuyện nhuộm tóc hồi đó: “Hồi đó còn có người gọi em là ‘con nhỏ tóc vàng’ nữa.”
Lâm Khôn Hà thầm nghĩ, chẳng phải tóc vàng hoe sao?
Dương Lâm vẫn còn canh cánh chuyện đó, nói kiểu tóc đó quá phô trương, còn dọa mấy đứa nhỏ sợ.
Lâm Khôn Hà nhớ. Tóc với lông mày cô nhuộm vàng khè như con ma, vậy mà còn xem anh như ma, vừa thấy anh là chạy.
Thế nên anh nhận xét một câu: “Cũng hơi đáng sợ thật.”
Anh không thích cô nhuộm tóc. Dương Lâm nhớ chuyện đó, lập tức đảo mắt, thuận thế nhắc tới chuyện bơi lội.
Cô còn đem ra uy h**p: “Anh không dạy, mai em nhuộm tóc vàng luôn.”
Lâm Khôn Hà giả bộ không nghe.
“Anh dạy hay không?” Dương Lâm kéo tay anh lắc qua lắc lại.
Lâm Khôn Hà thở dài, nhìn cô nói: “Nếu nhất định phải nhuộm, anh thích tóc đỏ.”
Dương Lâm khựng lại, ánh mắt lảng đi, chậm rãi cắn nhẹ môi.
Cô tưởng anh lại nhớ tới chuyện gì đó, trong lòng hơi chột dạ. Do dự một hồi, quay đầu lại khoác tay anh hỏi: “Vì sao?”
Lâm Khôn Hà nói:
“Vì… Lâm Tóc Đỏ nghe hay hơn Lâm Tóc Vàng?”
Dương Lâm lập tức hất tay anh ra đi uống trà. Đôi giày cao gót bị cô mang thành ra có độ bật, từng bước như muốn bay lên trời.
Lâm Khôn Hà đứng phía sau gọi cô, trong giọng cười còn hơi thở gấp. Tính cách Dương Lâm có chút ngang tàng, lại mang theo chút ngây thơ vô hại. Có ai thú vị hơn cô, ai khiến cô đắc ý hơn chứ?
Cuối cùng vẫn là Lâm Khôn Hà nhượng bộ. Có anh đứng nhìn, Dương Lâm trước hết bỏ kẹp mũi, rồi học bơi tự do. Cô tập đạp chân ngắt quãng mấy tháng, từ lúc bỏ phao chỉ bơi được nửa vòng, đến khi có thể bơi một hơi mấy trăm mét thì phòng trưng bày mới cũng khai trương.
Từ Phương Băng tặng một lẵng hoa. Lúc chị đến thì có khách vào cửa hàng nên tự mình đi dạo quanh phòng trưng bày một vòng. Dạo xong quay ra, Dương Lâm đang dặn dò nhân viên bán hàng mấy chuyện trong cửa hàng.
Từ Phương Băng đứng nhìn một lúc.
Chính chị là người đưa Dương Lâm bước vào ngành vật liệu xây dựng, chị hiểu rõ năng lực của Dương Lâm. Chỉ là cô gái từng ngồi trên sofa hút thuốc năm nào, quay đầu một cái đã thành bà chủ cửa hàng cửa nhôm kính, Từ Phương Băng không khỏi có chút ngẩn ngơ.
Dương Lâm làm xong việc hỏi: “Gì vậy?”
Từ Phương Băng: “Không có gì.”
Hai người cãi nhau quen rồi, lời khen thì chẳng nói ra được. Từ Phương Băng đổi sang nói chuyện phiếm, nhắc tới chuyện Vương Dật Châu nghỉ việc.
Dương Lâm hỏi: “Chẳng phải Lão Chu giờ coi trọng anh ta lắm sao?”
“Coi trọng thì có ích gì, người ta không muốn làm nữa.”
“Vậy anh ta đi đâu, tìm được việc mới chưa?”
Từ Phương Băng hiểu cô quá rõ: “Sao, cô muốn đào trợ lý Vương qua à?”
Dương Lâm không phủ nhận. Chỉ là theo kế hoạch ban đầu của cô, phải qua hai năm nữa mở thêm vài cửa hàng, rồi mới tìm người tài như Vương Dật Châu. Nhưng Vương Dật Châu nghỉ việc không đúng lúc. Dương Lâm tìm một dịp tới Kim Sứ, chặn Vương Dật Châu lại ôn chuyện cũ.
Tán gẫu một lúc, cô nửa đùa nửa thật nói:“Đợi tôi làm ăn lớn mạnh rồi, trợ lý Vương nhất định phải qua giúp tôi đó.”
Vương Dật Châu hỏi: “Vậy tôi nên nói gì đây, cảm ơn cô đã đánh giá cao tôi à?”
Dương Lâm cười: “Đừng nghiêm túc vậy chứ. Dù sau này anh không qua, tụi mình vẫn có thể làm bạn mà.”
Vương Dật Châu không nói thêm gì, kiếm cớ rời đi.
Từ Phương Băng khúc khích cười, hỏi Dương Lâm: “Cô coi trọng trợ lý Vương vậy à?”
“Người tài thì tôi đều coi trọng.” Dương Lâm nói giọng nhàn nhạt, dáng vẻ như một nữ doanh nhân.
Từ Phương Băng chợt nhớ ra chuyện gì đó, nói: “Trợ lý Vương cũng coi trọng cô.”
Chị vẫn nhớ lúc đó đề bạt Dương Lâm thăng chức, chị có nói một câu: “Thật ra tôi muốn có một trợ lý.”
Vương Dật Châu khi đó nói: “Chị nâng Dương Lâm lên cao quá ngược lại là hại cô ấy. Tới lúc đó ai cũng sẽ nhìn chằm chằm vào cô ấy để tìm lỗi. Dù Tổng giám đốc đồng ý, tôi cũng sẽ không đồng ý.”
Lúc đó nghe rất chuyên nghiệp, rất có nguyên tắc. Nhưng sau này thỉnh thoảng nhớ lại, dường như còn mang theo chút ý vị khác. Đáng tiếc có vài chuyện, thời điểm không đúng thì vẫn là không đúng.
Từ Phương Băng thầm lắc đầu, hỏi Dương Lâm: “Cô đào trợ lý Vương qua, chồng cô không ghen à?”
Khóe môi Dương Lâm nhếch lên: “Lâm Khôn Hà không nhỏ nhen vậy đâu.”
Hồi đó cô nói muốn kéo Vương Dật Châu đi, anh tuy làm bộ cảnh cáo cô một chút, nhưng chuyện công việc thì anh vẫn ủng hộ cô. Dương Lâm trong lòng rất rõ điều đó.
Tết Đoan Ngọ năm đó, một đám họ hàng kéo lên Nam Sơn ăn cơm.
Dương Lâm ngồi trong phòng trà tán chuyện với chị dâu họ. Chị dâu hỏi: “Cửa hàng của em dạo này làm ăn sao rồi?”
Dương Lâm nói: “Giờ cũng ổn, lưu lượng khách từ trung tâm thương mại kéo được khách, tỷ lệ chốt đơn cũng được.”
Chị dâu hỏi: “Vậy Thâm Quyến còn mở không?”
“Chắc không mở nữa.” Dương Lâm rưới chút nước lên con thú trà: “Quá nhiều rồi, khách bị phân tán, cũng không tốt lắm.”
Chị dâu cười đầy ngưỡng mộ: “Vẫn là tụi em biết kiếm tiền.”
Dương Lâm nghe vậy liền hạ giọng hỏi: “Tụi em định lấy luôn quyền đại lý ở Quảng Châu. Tới lúc đó chị dâu có muốn góp một phần không?”
“Được sao?” Mắt chị dâu sáng lên.
Dương Lâm cười: “Được chứ.”
Có tiền thì cùng nhau kiếm, có gì mà không được. Hơn nữa làm một mình cũng hơi mạo hiểm, cô đã nghĩ tới chuyện tìm người hợp tác từ lâu. Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy nhà Lâm Khôn Hà là hợp nhất.
Người trong nhà họ đều biết chừng mực, cũng có chung nhận thức: có tiền thì đầu tư nhưng không xen vào chuyện làm ăn của tiệm. Đó chính là kiểu cổ đông lý tưởng nhất. Hai người đang bàn kế hoạch thì con trai chị dâu bước vào, hừ hừ rồi ôm chân mẹ.
Chị dâu dỗ: “Em gái con tự chơi được mà, con cũng tự chơi đi được không?”
Đản Tử không chịu: “Con muốn mẹ chơi với…”
Thằng bé vừa dậm chân vừa kéo tay áo. Chị dâu khó khăn lắm mới dỗ được thằng con ra ngoài, mặt cũng đầy bất lực. Một thằng con trai mà suốt ngày mè nheo vậy, nhiều khi thật sự rất phiền.
Dương Lâm nói: “Nó còn nhỏ mà, đang lúc cần người, bình thường thôi.”
Hai người đùa với đứa nhỏ một lúc thì Lâm Khôn Hà mới chậm rãi tới. Anh mặc áo sơ mi trắng, quần đen, nhìn là biết vừa từ bàn nhậu ra. Vậy mà Đản Tử lập tức chạy tới ôm lấy anh, cả người bám chặt lên chân anh, anh đi đâu thằng bé theo đó.
Lâm Khôn Hà cảm giác như trên chân mình treo thêm bao cát. Ban đầu còn ứng phó được, một lúc sau dần dần thấy hơi bực. Dương Lâm đi ra ngoài vừa lúc nghe thấy anh đang dọa thằng cháu này, nói con trai mà cứ mè nheo thì ‘trứng’ sẽ rớt mất, tới lúc đó không gọi là Đản Tử nữa mà gọi là Trường Tử.
Đản Tử bị anh dọa sợ, ngồi xếp bằng dưới đất lau nước mắt.
Dương Lâm cười đến đau cả bụng, đi qua nắm lấy Lâm Khôn Hà đấm mấy cái, rồi an ủi Đản Tử: “Đừng nghe cậu con, cậu nói bậy đó.”
“Cậu mợ…” Đản Tử có chỗ dựa rồi, ôm Dương Lâm cọ tới cọ lui.
Lâm Khôn Hà càng nhìn thằng nhóc này càng thấy giống con trai của Tào Uy Liêm, chỉ khác là phía sau không để bím tóc, cách ăn mặc cũng còn ra dáng con trai. Anh xách Đản Tử qua bàn mạt chược. Mấy người lớn đang nhắc tới chuyện hồi nhỏ của thế hệ họ.
Không chỉ cha mẹ, mấy người họ hàng lớn tuổi cũng có ấn tượng, nói hai anh em Lâm Khôn Hà từ nhỏ đã không bám người lớn, rất độc lập.
Dương Lâm lẩm bẩm: “Độc lập cỡ nào, một tuổi đã tự thay tã à?”
Lâm Khôn Hà liếc cô.
Dương Lâm không phục nói: “Em cũng rất độc lập.”
Cô cúi người tìm đồ trong tủ, đường cong mông vừa vặn hướng về phía Lâm Khôn Hà.
Ánh mắt Lâm Khôn Hà dừng lại ở eo sau của cô, anh bước tới hỏi: “Vậy em độc lập cỡ nào, độc lập đến mức tự ngồi lên đống xỉ than hả?”
Miệng anh nói rất nghiêm túc, nhưng ngón tay lại nhẹ nhàng lướt dọc theo mép mông cô, chậm rãi ấn xuống.
Anh rất rõ cảm giác ở chỗ này, rõ khối thịt nhô ra kia mềm thế nào, sờ vào còn mềm hơn chỗ khác, giống như hạt môi của cô sau khi vừa uống xong trà nóng.
Xương hông Dương Lâm co lại một chút, cô húc ra sau vào bụng dưới của anh: “Biến đi.”
Lâm Khôn Hà vốn định đi rồi, nhưng bước chân xoay lại, theo vào gian bếp nhỏ. Dương Lâm đang xem cá. Bên trong là một con cá Đông Tinh Ban do Lâm tổng đặt vào, chắc cũng sắp chín rồi, nồi hấp đang xì xì bốc hơi. Khoảnh khắc cô mở nắp, mặt Dương Lâm cũng bỗng nóng lên.
Lâm Khôn Hà cực kỳ khó chịu đi theo phía sau: “Lúc nãy nói gì, nói lại lần nữa xem?”
Nói gì chứ. Dương Lâm hừ một tiếng: “Ai cho anh sờ? Đáng đời.”
Nhân lúc cô vừa dứt lời, anh ra tay. Lâm Khôn Hà đưa tay lên, tát mạnh một cái vào mông cô, ‘bốp’ một tiếng giòn tan. Con cá trong nồi hấp cũng bị hơi nóng làm nổ mắt cá, Dương Lâm giật tay lại trừng anh.
Lâm Khôn Hà biết rõ còn cố hỏi: “Sao vậy, nóng tay à?”
Động tĩnh ngang ngược của anh bị tiếng mạt chược bên ngoài át mất. Dương Lâm đang định nổi nóng, lại bị anh chọc nhột đến bật ra một tiếng thở ngắn, dưới tay anh cô run run bật cười suýt nữa thành tiếng.
Cô chịu không nổi nữa: “Không mắng anh nữa… em sai rồi… chậc, đừng có làm nữa.”
Cô cầu xin mấy câu, cổ họng Lâm Khôn Hà bật ra một tiếng cười khẽ. Bàn tay anh lại tiện tay vỗ nhẹ sau mông cô một cái, mang theo ý kiểu như đã giơ cao đánh khẽ, đành tha cho cô vậy.
