Ông trời đóng lại một cánh cửa với Lâm Khôn Hà, nhưng lại mở ra cho Đầu To một cánh cửa sổ.
Đầu To thi vượt phong độ, đậu vào Trùng Khánh. Đắc ý lên mặt một hồi, cậu ta la làng nói đúng dịp sinh nhật mình, bắt cả đám phải tổ chức ăn mừng cho cậu ta.
Hoàng Á Tân nhìn không nổi cái bộ dạng phách lối đó, lại càng nghe không nổi cậu ta suốt ngày “oa nhi, yêu nhi, tể nhi” kiểu Trùng Khánh, thế là ấn thẳng cậu ta xuống hồ bơi cho uống nước một trận. Đầu To vừa ợ no vừa hỏi Lâm Khôn Hà: “Gọi người kia tới chung luôn không?”
Cậu ta nháy mắt liên tục, người gã nói đương nhiên là Dương Lâm.
Đầu To giơ tay thề với trời là có ý tốt, nhưng vẫn bị Lâm Khôn Hà ấn đầu xuống hồ bơi cho uống nước thêm một trận nữa.
Dạo này hai người họ không liên lạc mấy. Không biết là hôm đó ở trong bếp dọa cô sợ, hay là mẹ anh dọa cô sợ. Tóm lại sau khi về nhà, tin nhắn cũng ít đi.
Lâm Khôn Hà không biết rằng, Dương Lâm rất bận. Ngoài bán bánh kem, cô còn phải giúp Trình Sơn Viên tìm việc mới.
Trình Sơn Viên đi phỏng vấn ở một khách sạn năm sao. Ban đầu cô ấy ứng tuyển làm nhân viên phục vụ khu thể thao giải trí. Lúc điền đơn thì thấy mấy cô gái mặc sườn xám tới đổi thẻ công việc. Hỏi ra mới biết đó là nhân viên phục vụ quốc yến, lương cao hơn phục vụ bình thường.
Nhưng lương cao thì yêu cầu cũng cao.
Cô ấy cúi đầu điền đơn, điền xong do dự hỏi cô nhân viên văn phòng tới thu đơn:
“Bộ phận đó… tôi có vào được không?”
Cô văn thư là một cô gái mặt lạnh tanh. Cô ta không trả lời, nhưng lúc đo chiều cao thì quở một câu: “Đứng thẳng lên chút, tấm dán tường này đo không chuẩn.”
Cằm chạm vào đầu, Trình Sơn Viên cố gắng căng người đứng thẳng. Cây thước trên đầu cô bị nhấc lên chút, rồi cô văn thư ghi một con số vào giấy.
Ghi xong, cô ta hỏi Dương Lâm: “Cô có đo không?”
“Cậu ấy đo! Cậu ấy cũng tới ứng tuyển!” Trình Sơn Viên kéo Dương Lâm qua.
Thế là một cách mơ mơ hồ hồ, Dương Lâm cũng bị lôi vào buổi phỏng vấn này.
Nhân viên phục vụ quốc yến phải gặp quản lý phỏng vấn. Người quản lý nam mặc vest thắt cà vạt, mùi nước hoa nhàn nhạt, tiếng phổ thông pha chút Quảng Đông. Ông ta soi xét hai người từ trên xuống dưới, cuối cùng nói tóc Trình Sơn Viên quá ngắn.
Ông ta chỉ vào Dương Lâm: “Dài như cô ấy là rất tốt. Bọn tôi đi làm bắt buộc phải búi tóc, yêu cầu về tác phong và diện mạo đều khá nghiêm.”
Phòng quốc yến của họ tiếp đãi toàn những người có thân phận. Dùng câu không phú cũng quý để hình dung cũng chẳng hề quá.
Cuối cùng quản lý chốt kết quả: Dương Lâm vào phòng quốc yến, Trình Sơn Viên sang nhà hàng Trung Hoa bình thường.
Trình Sơn Viên lập tức cuống lên: “Chúng tôi đi cùng nhau, tôi đi đâu thì cậu ấy đi đó!”
Bị nói như thể là người theo đuôi của cô ấy, Trình Sơn Viên còn nhấn mạnh mấy lần: nếu cô ấy không vào được phòng quốc yến, Dương Lâm cũng sẽ không đi.
Dương Lâm ngầm đồng ý.
Đây là lần đầu tiên cô thấy Trình Sơn Viên tích cực như vậy. Cô ngốc này hiếm khi không giống người thần kinh. Cô ấy cứ quấn lấy quản lý, nói mình chịu cực được, không làm nũng, lại chịu học hỏi, xin ông cho một cơ hội.
Quản lý cũng bận, nhìn đồng hồ mấy lần, cuối cùng bực mình đổi vị trí cho cô ấy.
Dương Lâm đi làm thủ tục nhận việc chung với Trình Sơn Viên, còn đóng hai trăm tiền đặt cọc.
Ra ngoài, Trình Sơn Viên trả lại tiền cọc cho cô, tiện thể trả luôn số tiền trước đây mượn. Cô ấy cứ quay quanh Dương Lâm, nói đủ lời dễ nghe.
Dương Lâm cũng không so đo với con ngốc này lắm: “Thôi bỏ đi, hừ.”
Trên mặt cô có vẻ không vui, nhưng trong lòng lại không phải vậy.
Khách sạn năm sao đó. Khách từ khắp nơi trên thế giới đều có. Cô lại mở mang tầm mắt thêm một lần, còn được người ta công nhận. Giống như vô tình phát hiện ra một con đường mới, còn được phát cho tấm giấy thông hành.
Sau quãng thời gian ngắn học lại không thuận lợi, năm 2006, Dương Lâm cảm thấy đúng là ‘liễu tối hoa sáng lại một làng’.
Cô là người bình thường, cái cảm giác được người khác công nhận thế này cô rất cần. Vì vậy trong lòng nảy sinh một cảm giác lâng lâng, lúc đi chào bán bánh kem cũng càng hăng hái hơn.
Hôm đó cô tan ca sớm, nhờ Trình Sơn Viên giúp trực thay. Trình Sơn Viên mắc nợ cô, đành bực bội ngồi ở quầy thu ngân lục lọi.
Dương Lâm buộc tóc gọn gàng rồi đi tới. Vừa đưa tay ra đã quăng gói cay mà cô ấy giấu vào thùng rác: “Ăn cái này nổi mụn, khách sạn lại không nhận cậu nữa bây giờ!”
Trình Sơn Viên lập tức méo mặt.
Dương Lâm thở dài, chỉ vào mấy cái bánh: “Nếu còn dư, tôi mang về cho cậu ăn.”
Trình Sơn Viên nhìn chằm chằm cái hộp bánh, nuốt nước miếng: “Thật sự có người mua cái bánh mắc vậy hả, chắc tiền nhiều quá đốt chơi.”
“Cậu biết cái gì.” Dương Lâm thoa xong son dưỡng môi, bĩu môi một cái, “Cái này là kem sữa động vật, ngon lắm.”
Địa điểm rất gần, đi hai trạm xe buýt là tới cái KTV đó.
Trong phòng riêng có hai người đàn ông đang hát.
Hoàng Á Tân giả làm trai cong tới nghiện. Hát hát một hồi lại dựa đầu lên vai Lâm Khôn Hà. Lâm Khôn Hà vòng một tay qua, suýt nữa kéo rớt cái khuyên tai anh ta vừa bấm.
“Erica… thích tôi không… có hiểu tình yêu không (*)…”
Trên màn hình và trong miệng họ đều lặp đi lặp lại cái tên bài hát đó: Erica, Erica.
Đầu To đi tới bắt tay: “Xin chào ngài Lâm, tại hạ Kabenka.”
Nói xong, cậu ta vẫy Dương Lâm lại, chỉ Hoàng Á Tân: “Quẹt thẻ của cậu ta.”
Dương Lâm không có máy quẹt thẻ, cô lịch sự nói với Hoàng Á Tân: “Anh đưa tôi năm tờ một trăm là được rồi, cảm ơn.”
Hoàng Á Tân bị đau khuyên tai: “Dựa vào đâu tôi trả?”
Anh ta không chịu, đẩy Lâm Khôn Hà một cái.
Lâm Khôn Hà móc ví ra đếm tiền đưa qua.
Dương Lâm nói một câu: “Cảm ơn ông chủ.”
Rồi cô cười với anh một cái. “Cứ ngồi tự nhiên đi, đừng khách sáo.”
Đầu To tìm một nữ bạn học tới tiếp chuyện Dương Lâm, rồi đắc ý hỏi Lâm Khôn Hà: “Người cậu mời không được, tôi mời tới cho cậu rồi. Thấy sao, làm anh em vậy là có trước có sau, đời này đời sau luôn đó chứ?”
Đầu To nhà mở KTV, phòng riêng rất lớn, bên trong đông người. Ngoài mấy người ở phòng vẽ còn có người ở phòng nhạc, với cả vài người Dương Lâm không quen.
Mấy cậu trai trẻ thì náo loạn, bốc đồng, chơi rất hăng cũng chẳng câu nệ nghi thức gì. Còn chưa tới mười hai giờ đã đòi cắt bánh ăn luôn.
Dương Lâm còn đang phụ mấy bạn học nữ bên cạnh tháo nến. Đột nhiên có người la lên nói bánh là tiền Lâm Khôn Hà trả thì phải để anh ăn nhiều chút. Dương Lâm còn chưa kịp phản ứng, Lâm Khôn Hà đã nắm lấy tay cô kéo mạnh ra trước khi mặt anh suýt bị ấn vào bánh.
Dương Lâm vừa đứng vững lại, Lâm Khôn Hà đã chụp một miếng dưa hấu, ép mạnh lên răng người kia cho nước chảy xuống: “Đừng có lãng phí đồ ăn.”
“Phi!”
Người kia bị anh đè ép nằm sấp lên bàn trà, há cái miệng to tướng chửi một tiếng: “Đệt!”
Cả vòng người cười nổ tung.
Dương Lâm quay mặt đi, cũng chen vai cười cùng mấy người bạn mới quen. Cô ngồi xuống ghế sofa ăn trái cây, cũng hát hai bài. Lúc đứng dậy đi nhà vệ sinh, vừa đẩy cửa ra thì lại vội vàng đóng lại.
Cô lui về phòng, người bạn mới quen đang song ca với người khác. Lâm Khôn Hà vừa đánh xong bàn bi da, đang treo cây cơ lên tường.
Dương Lâm đi tới chọt anh một cái. Lâm Khôn Hà không cần quay đầu cũng biết là cô. Anh quay lại, dùng ánh mắt hỏi.
Dương Lâm nói: “Bên ngoài có nhà vệ sinh không?”
Ánh mắt Lâm Khôn Hà quét một vòng, ai với ai không có mặt, cô lại đụng phải cảnh gì, nghĩ cũng biết. Đi lên phía trước phòng riêng một đoạn là nhà vệ sinh công cộng. Lâm Khôn Hà dẫn cô ra ngoài, hất cằm chỉ cho cô.
Dương Lâm men theo hành lang đi vào. Ở đây ký hiệu nam nữ rất rõ ràng. Lúc rửa tay còn có cô lao công đưa khăn cho cô. Dương Lâm rất lịch sự nói cảm ơn. Ra ngoài thì thấy Lâm Khôn Hà vẫn đứng ở hành lang, hai tay buông lỏng vắt qua lan can, người hơi nghiêng về phía trước.
Dương Lâm đi tới hỏi: “Anh đợi tôi hả?”
Lâm Khôn Hà liếc cô một cái: “Gan nhỏ, sợ cô bị dọa.”
“Tôi đâu có gan nhỏ.”
Dương Lâm thấy bị xem thường, liền kể chuyện phỏng vấn ở khách sạn: “Quản lý đó nói nhìn tôi là biết thông minh, dạy chút là làm được. Còn cô văn thư kia cũng nói tôi có thể qua tiền sảnh.”
Nếu biết ngoại ngữ nữa thì càng tốt.
Lâm Khôn Hà hỏi: “Không phải cô định về học lại à?”
“Đúng rồi,” Dương Lâm nói, “Tôi không đi làm đâu, chỉ là đi phỏng vấn giúp bạn tôi thôi. Làm xong thủ tục nhận việc thì người ta mới tin mà.”
Cô kể mấy chuyện đó thao thao bất tuyệt, rất có đầu có đuôi. Cái cằm nhọn lanh lợi hơi hất lên, như thể chuyện nghẹn ngào trong cơn bão hôm trước và việc học lại không thuận lợi đều đã trôi tuột đi mất.
Cũng giống như mọi chuyện trên đời khi đến chỗ cô đều trôi qua rất nhanh. Cô vẫn tự nhiên, vẫn không hề e dè, cũng vẫn tìm anh một cách rất tự nhiên, giống như tìm mẹ vậy.
Dĩ nhiên Lâm Khôn Hà đâu có muốn làm mẹ của ai. Mấy ngày nay anh còn tưởng cô đổi ý, định chơi trò mèo vờn chuột với anh. Rõ ràng là cô chủ động trêu anh trước, vậy mà hôm đó trong bếp anh chỉ mới xoay người một cái, cô đã vèo một cái chạy dọc theo tường mất tiêu.
Dưới lầu có người đang hát. Dương Lâm tò mò thò đầu ra: “Bài gì vậy?”
“Của Trương Học Hữu, chưa nghe à?”
Dương Lâm lắc đầu: “Tôi có nghe Trương Học Hữu, nhưng chưa nghe bài này.”
Lâm Khôn Hà nói: “Quý danh của em.”
Tên bài hát nghe hơi lạ, mới nghe còn tưởng đang hỏi cô họ gì. Dương Lâm cũng tựa lên lan can nghe một lúc, rồi lại không nhịn được liếc Lâm Khôn Hà, nhớ lại lúc nãy anh hát.
Anh hát rất hay. Trong ánh đèn xanh lơ, người anh toát ra một vẻ lười biếng rất tùy hứng, giống như giây sau là nằm xuống rung chân vậy. Không kiểu cách, cũng không lịch sự nhã nhặn, không giống mấy sinh viên nghệ thuật nghiêm chỉnh.
Tóm lại khi ở riêng với anh lại có cảm giác rất khác. Hát xong một bài, Lâm Khôn Hà thu tay lại khỏi lan can: “Trễ rồi, đi thôi.”
“Về phòng riêng à?”
“Về nhà.”
Lâm Khôn Hà xoay cổ tay cho cô xem mặt đồng hồ: “Cô ở được lâu lắm sao?”
Dương Lâm nhìn giờ, đúng là nên đi rồi.
Cô phải về trước khi cửa tiệm đóng. Ông chủ thỉnh thoảng sẽ tới lấy sổ sách. Lỡ ông nói với ba mẹ cô thì chắc chắn cô bị mắng, nhất là mẹ cô sẽ lo lắng.
Hai người quay lại phòng riêng một lát. Dương Lâm trao đổi số điện thoại với mấy người bạn mới quen, hẹn sau này liên lạc nhiều hơn.
Người bạn mới còn kéo cô lại, tặng cô một chiếc vòng tay. Dương Lâm đeo vào cổ tay, chợt nhớ tới Lâm Gia Di.
Trên đường về nhà, cô hỏi Lâm Khôn Hà: “Mắt Gia Di ổn chưa?”
Lâm Khôn Hà nói: “Mấy hôm nay đều nằm nghỉ.”
Dương Lâm hơi lo: “Phẫu thuật đó thật sự an toàn hả?”
Chỉ nhỏ thuốc mắt thôi cô còn nhỏ không vô. Con mắt nhạy cảm vậy mà còn phải mổ, Dương Lâm nghĩ thôi đã thấy hơi đáng sợ.
Lâm Khôn Hà nói: “Không vấn đề gì lớn. Nghỉ ngơi tốt thì chắc sẽ không có di chứng.”
Tới một ngã tư nhỏ, anh chỉ vào con hẻm bên trong: “Đi đường này xuyên qua, gần hơn.”
Dương Lâm gật đầu.
Cô say xe. Lúc tới vì phải mang theo bánh nên đành ngồi xe, lúc về chỉ muốn đi bộ.
Lâm Khôn Hà đi cùng cô.
Tháng tám ở Thâm Quyến, dù là ban đêm mặt đất vẫn còn nóng. Nhưng gió trong hẻm lại khá mát.
Bên trong khu nội thành có những tòa nhà hiện đại và cửa tiệm đủ loại. Trong hẻm lớn nhỏ đều có quán bán đủ thứ, đồ thủ công, đồ nhập khẩu, đi ngang qua cửa hàng nào cũng muốn nhìn, nhìn hoài không hết.
Ti vi LCD trong tiệm còn đang phát lại cảnh hò reo mừng thiên niên kỷ cách đây vài năm. Đường sá bằng phẳng sạch sẽ. Vì trước đây từng có tin tội phạm gây án, nên lực lượng trị an đi tuần qua lại. Bộ đồng phục cảnh sát khiến người ta cảm thấy yên tâm.
La Hồ đang vào thời kỳ phồn hoa.
Dương Lâm vừa đi ngang qua cửa tiệm, bị luồng gió máy lạnh thổi tới mới chợt nhớ ra, cô nói sẽ mang bánh về cho Trình Sơn Viên!
Bây giờ quay lại thì không thể rồi. May mà Lâm Khôn Hà rành đường, dẫn cô tới một tiệm bánh mì, mua được một miếng bánh nhỏ trước khi tiệm đóng cửa.
Lâm Khôn Hà xách hộ cô cái bánh, đi bên tay phải cô. Mỗi khi gặp người đi đường hay cột đèn, anh đều hơi nghiêng người nhường đường.
Cánh tay anh cách cô không xa. Trên tay áo có một vệt kem đã khô. Người anh thoang thoảng mùi rượu, nhưng không khó ngửi.
Dương Lâm lại đưa tay chọt Lâm Khôn Hà một cái: “Tôi hỏi anh chuyện này.”
Lâm Khôn Hà chờ cô hỏi.
“Cái cô gái lần trước ấy, hôm triển lãm tranh.” Cô gái ở triển lãm tranh, anh nói là em gái của trợ lý.
Nhưng em gái của trợ lý thì tại sao lại khóc trước mặt anh?
“Tôi thấy chị ấy khóc rất buồn…”\ Giọng Dương Lâm cố tỏ ra tùy ý: “Có chuyện gì sao?”
Lần này cô nói vòng vo hơn lần trước, nhưng quay đầu lại vẫn là ánh mắt mong chờ.
Lâm Khôn Hà không trả lời ngay. Cô lại hỏi: “Không tiện nói hả?”
Lâm Khôn Hà nghĩ một chút: “Chuyện hơi nhạy cảm, tôi chưa chắc có nên nói không.”
Dương Lâm chậm rãi mím môi.
Lâm Khôn Hà cũng nhìn cô chằm chằm. Yết hầu khẽ chuyển động, nuốt ngược lại một tiếng cười.
Anh phát hiện Dương Lâm thú vị thật, rất dễ chọc. Trong cái thế giới vừa rụt rè vừa cảnh giác vừa làm bộ kia, cô vẫn có cách đứng riêng của mình.
Thế là anh thu bước chân lại, làm ra vẻ nghiêm túc: “Người nhà bị lừa đi đánh bạc, nợ một đống tiền, khóc cũng bình thường.”
“Ai?”
“Anh ruột chị ấy, trợ lý của ba tôi.”
Lâm Khôn Hà không chọc cô nữa, nhanh gọn kể sơ sự việc.
Dương Lâm hiểu ra, vẻ mặt dần chuyển sang thương cảm: “Vậy à… vậy chị ấy tội quá…”
Tội sao?
Lâm Khôn Hà không bình luận.
Ra khỏi hẻm đi thêm một đoạn, anh hỏi: “Tối nay Đầu To gọi cô, cô liền đi?”
Dương Lâm ừ một tiếng: “Anh ta đặt tôi mấy cái bánh, sau này còn đặt nữa.”
Cô nói: “Cái này có tiền hoa hồng.”
Lâm Khôn Hà hỏi: “Chỉ vì tiền hoa hồng?”
Lần này tới lượt Dương Lâm không nói.
Lâm Khôn Hà dừng bước. Dưới ánh đèn đường, anh nhìn cô, ánh mắt trầm tĩnh, dáng người cao gầy.
Ánh mắt đó như gãi nhẹ vào người Dương Lâm. Cánh tay bị anh kéo trong phòng KTV lúc nãy khẽ căng lên. Cô nhìn thẳng về phía trước, bảng đèn của cửa hàng bách hóa đã tắt.
Dương Lâm đưa tay ra lấy bánh: “Tôi phải về rồi.”
Lâm Khôn Hà đứng yên không nhúc nhích.
Dương Lâm như đã nghe thấy tiếng kéo cửa cuốn, sốt ruột thúc anh: “Đưa tôi đi.”
Lâm Khôn Hà đứng thẳng người, gọi cô: “Dương Lâm, hẹn hò không?”
Dương Lâm bị hỏi tới ngẩn người.
Lâm Khôn Hà chẳng khách sáo chút nào: “Đừng nói là không hiểu. Anh biết em nghe được tiếng Quảng Đông.”
Anh trực tiếp nắm lấy tay cô.
Dương Lâm hơi giãy hai cái. Lực vừa buông lỏng, mấy ngón tay đã bị anh nắm chặt hết.
