Mùa hè năm ba đại học, Dương Lâm đi một chuyến đến Thượng Hải.
Cô cùng bạn học l*m t*nh nguyện viên tại Expo Thế giới, lượng khách quốc tế rất lớn nên khả năng phiên dịch của cô được rèn luyện khá nhiều. Hết lật cuốn catalogue sản phẩm này lại đến cuốn khác, bận rộn cường độ cao suốt hai tháng. Khi cô trở về Quảng Châu, bầu không khí chuẩn bị cho Á vận hội đã nóng lên từng ngày.
Thành phố này đầy nhiệt tình và tích cực. Toàn dân chào đón Á vận hội, đến cả nhân viên phục vụ trong tửu lâu cũng đang luyện tiếng Anh.
Dương Lâm cùng Lý Du Quân đi uống trà sáng. Trước cửa tửu lâu có một nữ quản lý đang nói chuyện với khách nước ngoài. Mấy câu tiếng Anh lơ lớ khiến Lý Du Quân bật cười phì.
Nữ quản lý liếc sang trừng mắt. Lý Du Quân lập tức nghiêm mặt: “Cô Lan.”
“Con nhỏ xui xẻo.” Đới Ngọc Lan bực bội: “Cười cái gì!”
“Không cười, không cười.” Lý Du Quân ghé lại khoác tay bà: “Thêm bàn giúp con nha, hôm nay con cố ý dẫn bạn tới ủng hộ đó.”
Đới Ngọc Lan đang bận túi bụi, xé một tờ phiếu đưa cho cô: “Lên lầu đi, tự tìm chỗ.”
“Dạ dạ dạ, cô bận đi.”
Lý Du Quân kéo Dương Lâm lên tầng hai, trên đường giới thiệu: “Cô của tôi đó, làm ở đây lâu lắm rồi.”
Khách trong tửu lâu rất đông, bàn thêm đã kê ra tận bên ngoài phòng riêng.
Dương Lâm hỏi: “Ở đây doanh thu chắc lớn lắm ấy nhỉ?”
Lý Du Quân gật đầu: “Chắc chắn kiếm được tiền, không thì sao mở được bao nhiêu năm vậy.”
Tìm được chỗ ngồi, hai người bắt đầu nói về chuyện Dương Lâm học lái xe.
Dương Lâm đang bực vụ này: “Có một tên ngu học chung huấn luyện viên với tôi, tôi chẳng muốn đi học nữa.”
“Ai?”
“Vương Lẫm.”
Người này Lý Du Quân biết. Cô ấy nhíu mày: “Không phải lâu rồi cậu ta không tìm cậu nữa sao? Sao lại âm hồn bất tán vậy, cố ý hả?”
Dương Lâm nói: “Chắc không đâu, trùng hợp thôi.”
Cho nên thuần túy là cô xui xẻo.
Đề nghị của Lý Du Quân rất thẳng: “Cậu nói với Lâm Khôn Hà đi.”
Cô ấy còn hứng thú hỏi: “Cậu có từng thấy Lâm Khôn Hà với mấy người bạn của anh ấy đánh nhau chưa?”
Dương Lâm biết cô đang nghĩ gì, nghiêng đầu hỏi: “Đánh ai? Đầu To à?”
Lý Du Quân nghẹn họng, chỉ sang quầy buffet: “Tôi đi xem có gì ăn.”
“Đi đi, tôi đợi xe dimsum.” Dương Lâm mở thực đơn ra. Lúc này Lâm Khôn Hà gọi điện tới.
Anh giống như mất trí nhớ: “Mấy giờ em đi? Sao không gọi anh?”
Dương Lâm nói: “Em có đi đâu đâu, em đang ngâm bồn trong phòng tắm. Anh có việc gì?”
Lâm Khôn Hà hỏi: “Ngâm bao lâu rồi? Gần được rồi thì ra đi, tới giờ trả phòng.”
Dương Lâm mắng một câu thần kinh. Lúc cô thức dậy còn đánh nhau với anh một trận, bị anh đè đến suýt không dậy nổi.
Cô nhắc anh: “Anh đừng ngủ nữa, hôm nay không phải có khách hàng hả?”
Lâm Khôn Hà đáp một tiếng: “Gói cho anh ít đồ ăn đi, đói.”
“Anh ăn gì?”
“Gì cũng được.”
“Vậy em gói cho anh ít xương gà hay vỏ bánh bao nhé? Anh tự chọn đi.”
Lâm Khôn Hà hỏi: “Có canh pín bò không? Mang cho anh một phần, bồi bổ chút.”
Một đêm phóng túng, ra sức lại ra “hàng”, cuối cùng toàn bồi bổ cho cô. Dương Lâm đáp lại anh mấy câu. Trong tửu lâu ồn ào, nghe như đang mắng nhau. Lý Du Quân còn tưởng hai người đang cãi nhau.
Cô ấy bưng đồ ăn đặt lên bàn, hỏi mấy câu. Dương Lâm chỉ nói nhẹ nhàng: “Không có gì.”
Lâm Khôn Hà thích kiểu như vậy.
Năm nay là năm thứ năm anh học kiến trúc, cũng là năm thứ năm hai người ở bên nhau. Dương Lâm tự thấy tính mình không phải quá nóng nảy, nhưng anh cứ thích chọc cô. Dương Lâm từng nổi giận mấy lần, sau này dần hiểu xương cốt con người này.
Anh thích nghe cô mắng. Thích nghe cô nói lớn tiếng. Tốt nhất là lanh mồm lanh miệng cãi đến mức anh không nói lại được.
Lý Du Quân cạn lời hai giây, chỉ phía trước: “Xe dimsum tới rồi.”
Dương Lâm nhanh tay lẹ mắt, lập tức đứng dậy lấy mấy lồng đồ ăn. Cộng thêm chân gà sa khương ở quầy buffet, bên trong có thuốc bắc, hầm ra nước trong thịt trắng.
Trước đây Dương Lâm thấy mấy món này cũng bình thường, nhưng bây giờ đã hoàn toàn đầu hàng phần lớn món Quảng Đông rồi.
“Ăn ở Quảng Châu” không phải lời nói suông. Nhất là trong tửu lâu này, khi xe dimsum chạy qua mà tay không nhanh thì chẳng giành được mấy lồng.
Cô ngồi xuống bắt đầu xem đồ nào gói mang đi. Lý Du Quân hỏi: “Công ty Lâm Khôn Hà mở rồi à?”
“Ừ.”
“Anh ấy không học cao học sao?”
Dương Lâm gật đầu: “Anh ấy nói hai đứa đứa tôi chỉ cần một người đi học tiếp là được.”
Lý Du Quân nghe xong chua hết cả răng.
Chán thật. Trong vòng bạn bè chỉ có hai người họ yêu nhau lâu như vậy, cũng chỉ có hai người họ ổn định, chưa từng đổi người.
Cô ấy gắp cho Dương Lâm một viên bò hấp vỏ quýt khô, đẩy nước sốt qua, rồi hỏi chuyện công ty của Lâm Khôn Hà: “Anh ấy đầu tư bao nhiêu tiền?”
Dương Lâm nói: “Không đầu tư tiền, anh ấy có một căn hộ.”
“Ba anh ấy cho vốn hả?”
Dương Lâm gật đầu: “Trước đây ba anh ấy từng cho một trợ lý vay tiền. Sau này số tiền đó được trả lại cho Lâm Khôn Hà, coi như bù cho việc anh ấy không đi du học.”
Lý Du Quân nghĩ một lúc: “Rồi Lâm Khôn Hà lấy tiền đó mua căn hộ?”
“Đúng vậy.” Dương Lâm cười: “Công ty của anh ấy đăng ký ở đó, văn phòng cũng ở đó.”
Vậy là có sẵn mặt bằng. Lý Du Quân chép miệng: “Khôn thật.”
Công ty kiếm tiền, căn hộ lại tăng giá, kiểu gì cũng không lỗ.
Dương Lâm cũng nghĩ vậy.
Cô lấy điện thoại ra tìm ảnh. Một căn loft hai tầng, tầng một tiếp khách, tầng hai làm văn phòng. Bản vẽ trang trí đều do họ tự thiết kế.
Lý Du Quân nhìn ảnh một lúc. Ánh mắt lướt qua giao diện chat, bỗng thấy kỳ lạ: “Đây là tài khoản của bạn trai cậu à?”
Dương Lâm nói: “Đây là tài khoản phụ của anh ấy.”
Tài khoản chính cô đã xóa, vẫn chưa thêm lại.
Lý Du Quân cũng lấy điện thoại ra. Trong QQ của cô cũng có tài khoản này, nhưng ghi chú lại là một cái tên khác. Từ đó Dương Lâm mới biết chuyện hiểu lầm hôm trước.
Cô trả tiền xong, xách đồ ăn mang đi tới tìm Lâm Khôn Hà.
Công ty là Lâm Khôn Hà mở chung với một đàn anh. Họ vừa bàn xong một hợp đồng, đang đói meo.
“Cái gì vậy?” Đàn anh nhìn thấy một bát cháo, đang định mở túi thì Dương Lâm đẩy sang một bát khác: “Cái này, đây nè, ăn cái này đi.”
Đàn anh cười mờ ám: “Hiểu rồi, cái này là cố ý mang cho Khôn Hà.”
Dương Lâm cũng không giải thích. Cô mở từng hộp dimsum ra, gọi những người khác tới ăn. Lâm Khôn Hà tiễn khách xong quay lại, Dương Lâm đang phát nước uống rất trật tự.
Cô chu đáo hết mức. Chỉ gói chút đồ ăn mà cũng nghĩ tới hết mấy người trong công ty của họ. Còn rất biết nói chuyện, kể chuyện Thượng Hải, kể chuyện Expo, kể chuyện mấy ông Tây. Cái miệng nói không ngừng.
Lâm Khôn Hà bước tới. Trước chỗ ngồi của anh đã đặt sẵn một bát cháo. Anh cúi đầu uống một ngụm, lập tức nhíu mày.
Dương Lâm nhìn anh: “Ngon không?”
“Em bỏ bao nhiêu tiêu vậy?”
Lâm Khôn Hà tìm nước uống. Trong mấy chai nước cô mang tới lại thiếu phần của anh, anh cũng chẳng khách sáo, trực tiếp lấy chai nước của cô. Dương Lâm quên không rắc thêm ít tiêu vào nước. Cô không thèm để ý anh, cúi đầu vừa nghịch điện thoại vừa nghe họ nói chuyện hợp đồng, nói chuyện công trình.
Giữa chừng Lâm Khôn Hà nhận một cuộc điện thoại. Là trợ lý của ba anh, nói em gái anh sẽ mang phần tiền nợ còn lại tới. Dương Lâm nghe xong, mắt khẽ xoay một vòng.
Cô phải đi tới trường lái xe, nên không ở lại lâu. Trước khi đi chợt nhớ ra một chuyện. Ban đầu cô đã hứa sẽ đi Tùng Hóa đo nhà cùng họ, coi như đi du lịch. Nhưng giờ cô có việc nên không đi nữa.
Lâm Khôn Hà hỏi: “Em có việc gì?”
Dương Lâm đảo mắt nhìn anh, rồi chuyển đề tài sang em gái của trợ lý kia: “Chị ấy tới tìm anh, là gọi điện cho anh hay nhắn tin?”
Cô lại hỏi: “Anh với chị ấy liên lạc kiểu gì? Chị ấy có thêm QQ anh không?”
Lâm Khôn Hà nhíu mày: “Anh hỏi em trước.”
Hỏi thì hỏi.
Dương Lâm nhấc cằm: “Hôm đó em hẹn người ta, đi Thâm Quyến.”
“Hẹn ai?”
“Anh đoán đi?”
“Anh có quen không?”
Dương Lâm giả bộ suy nghĩ: “Anh từng gặp rồi.”
“Nam hay nữ?”
Dương Lâm không nói nữa. Cô lấy son dưỡng ra thoa ngay trước mặt anh.
Lâm Khôn Hà liếc qua rất nhanh: “Gia Di?”
Dương Lâm nói: “Bạn ở Thâm Quyến của em nhiều lắm, đâu chỉ có mỗi Gia Di.”
Giọng cô bình thản, cô nói xong lại khiến ánh mắt Lâm Khôn Hà tối lại. Dương Lâm chỉnh lại khóe môi, đeo túi lên vai rồi ung dung rời đi. Tâm trạng cô khá tốt. Cô đi luyện lái xe, quả nhiên lại gặp Vương Lẫm.
Người này học ở một trường nghề ngay cạnh trường cô. Chương trình ba năm đã tốt nghiệp rồi. Ban đầu gã định về quê, nhưng sau khi gặp lại Dương Lâm ở trường lái xe, lòng lại bắt đầu rục rịch.
Dương Lâm dĩ nhiên thấy phiền, nhưng hôm nay bỗng nảy ra chút tâm lý muốn trêu đùa. Cô nói có một người bạn ở Thâm Quyến mở quán ăn Hồ Nam, có vài món quê nhà nấu rất chuẩn, hỏi gã có muốn đi thử không.
Vương Lẫm nghe vậy, mắt sáng lên như vừa được bôi dầu. Ngày hôm đó gã còn tới Thâm Quyến sớm hơn Dương Lâm. Tới nơi mới phát hiện đó là một câu lạc bộ cao cấp, chi phí không hề rẻ.
Xét về gia cảnh, Vương Lẫm thật ra cũng không tệ, thậm chí có thể gọi là khá giả. Nhưng cũng chỉ là ở quê nhà. Đến khu Tam giác Châu Giang, gã mới phát hiện mình chẳng là gì cả. Nhưng sự do dự của gã không chịu nổi một câu kích của Dương Lâm.
Cô đứng trên bậc thềm hỏi sao gã còn chưa vào. Khi nói, giọng cô rất bình thản. Mũi giày khẽ chạm xuống nền đá bóng loáng như gương, ánh mắt bình tĩnh đến mức giống như đang chế giễu.
Vương Lẫm cắn răng đi theo vào.
Chỗ này do Trình Sơn Viên dẫn bàn. Cô ấy đã nghỉ việc ở khách sạn rồi chuyển qua đây làm quản lý. Vì gầy đi nên lúm đồng tiền bên má sâu như bị đầu đũa chọc vào, cũng giống như bị ai đâm hai nhát.
Cô ấy phối hợp với Dương Lâm trêu người, hỏi: “Cậu định chém cậu ta bao nhiêu?”
Dương Lâm hỏi: “Chém tối đa được bao nhiêu?”
Trình Sơn Viên lật thực đơn rượu: “Chém tới mức nhà cậu ta phá sản.”
Như vậy thì không cần.
Dương Lâm giơ tay ra hiệu một con số: “Khoảng chừng này thôi.”
Cho gã chảy chút máu coi như dạy cho một bài học, cô cũng không định hại người ta quá thảm. Nhưng tửu lượng của Vương Lẫm vượt ngoài dự đoán của cô.
Nhân lúc Dương Lâm rời đi, gã lại dám đưa tay bắt máy điện thoại của cô. Còn mặt dày nói lại với cô rằng đó là Lâm Khôn Hà gọi.
“Cậu nói gì với anh ấy rồi?” Dương Lâm tức đến không chịu nổi.
“Không… không nói gì cả. Chỉ nói cậu đi vệ sinh thôi…”
Rượu làm Vương Lẫm nóng đầu, nhìn cả vẻ giận dữ của Dương Lâm cũng thấy ba phần tình ý.
Gã thích cô từ rất lâu rồi.
Năm lớp mười một, gã từng buột miệng nói những lời làm tổn thương cô. Lúc bị cô túm cổ áo ép sát bên cửa sổ, gã sợ muốn chết. Nhưng cũng chính sau khi cô bỏ học một thời gian, gã mới như con thú bắt đầu có nhân tính, cuối cùng nhận ra mình đã nói những lời ngu xuẩn thế nào.
Sau đó cô quay lại học lại năm cuối. Tuy không học cùng lớp, nhưng ánh mắt của gã lúc nào cũng dõi theo cô. Quan tâm cô, bênh vực cô. Từ năm đó trong lòng gã bắt đầu dao động, thậm chí còn thi vào Quảng Châu cùng cô.
Chỉ là gã cũng có tự biết thân biết phận. Biết trước mặt bạn trai cô mình chẳng là gì cả. Cho nên suốt một thời gian dài sau đó không dám tìm cô nữa. Nhưng rượu làm kẻ nhát gan cũng có gan.
Sau khi say, Vương Lẫm lại nói thêm một câu ngu xuẩn.
Gã tỏ tình với Dương Lâm: “Tôi có thể chờ cậu tốt nghiệp… Sang năm tụi mình cùng về quê. Ba tôi có thể sắp xếp công việc cho tụi mình… Nếu cậu không muốn đi làm cũng được, tôi bảo ba tôi cho tiền, cậu mở cửa hàng chơi cũng được.”
Dương Lâm nghe xong bỗng bật cười: “Lỡ tôi muốn thi cao học thì sao?”
Vương Lẫm ngẩn ra: “Bằng cấp của cậu vậy là đủ rồi. Có cái bằng tốt nghiệp này, về quê làm việc gì cũng lo được.”
Dương Lâm hỏi: “Ý cậu là bảo tôi đừng học nữa à?”
Ánh mắt Vương Lẫm lướt qua mặt cô, có chút không dám nhìn thẳng. Gã ấp úng mãi chỉ nói được một câu: “Cậu yên tâm, nhà tôi sẽ giúp… chắc chắn sắp xếp cho cậu một công việc tốt…”
Dương Lâm bỗng đứng thẳng dậy.
Trình Sơn Viên bưng rượu đi vào, vỗ vai cô: “Bình tĩnh, bình tĩnh.”
Cô nàng này giờ cũng có chút bản lĩnh. Cô ấy rót một ly rượu ép Vương Lẫm uống đến mức say mềm như bùn, rồi phẩy tay bảo Dương Lâm đi dỗ bạn trai.
Dương Lâm tức muốn chết. Cô gọi lại điện thoại, khô khốc thăm dò vài câu, hỏi Lâm Khôn Hà: “Anh nghe ra là ai chưa?”
Lâm Khôn Hà nói: “Anh nghe ra em đang chột dạ.”
Dương Lâm gãi gãi tóc mai, nghe trong điện thoại vang lên hai tiếng bật tắt của chiếc bật lửa.
Cô bình tĩnh lại, nghĩ một chút: “Vậy đợi anh về rồi nói.”
Cúp máy xong, Trình Sơn Viên hỏi: “Bạn trai cậu giận rồi hả?”
Dương Lâm cười nhạt, khoanh tay nói: “Anh ấy giận, tôi còn giận hơn.”
Sự hiểu lầm của anh đối với trò đùa của cô. Dương Lâm chậm rãi lau miệng, kéo Trình Sơn Viên lại ngửi thử: “Nước hoa cũng được đó, mua ở tiệm đồ nam hả?”
Trình Sơn Viên chửi cô là mũi chó.
Hai người cãi cọ ầm ĩ rồi về ký túc xá khu chung cư của Trình Sơn Viên.
Dương Lâm nói: “Đãi ngộ của mấy cậu cũng tốt ghê.”
Cô thay dép ở cửa, phát hiện một cặp kính nam, gọng bạc mảnh, rất nhẹ.
Vào phòng tắm tắm sơ, lại phát hiện một chiếc khuyên tai kim loại.
Nhưng Trình Sơn Viên đâu có xỏ lỗ tai.
Dương Lâm tò mò muốn chết. Vừa ra ngoài định hỏi chuyện thì bị Trình Sơn Viên hào hứng kéo đi xem tập brochure bất động sản. Cô ấy cực kỳ tiết kiệm. Từ lúc ra ngoài tới giờ mục tiêu luôn là mua một căn nhà ở Thâm Quyến. Hơn nữa cô đã để dành đủ tiền đặt cọc rồi.
Nghe xong Dương Lâm cũng hứng lên. Hai người cùng nghiên cứu vị trí, kiểu nhà và tiện ích. Hai cô gái đắp mặt nạ, nằm trên nệm Simmons, vừa chỉ trỏ vừa bàn tán, gần như thức trắng nửa đêm.
Sáng hôm sau, Dương Lâm bị một cuộc điện thoại gọi đi. Một đoàn khách quốc tế từng gặp ở Expo đang đi khảo sát ở Nam Kinh, gọi cô tới làm phiên dịch. Dương Lâm thậm chí chưa kịp về Quảng Châu, xách túi bay thẳng qua đó.
Cô làm việc rất nghiêm túc. Chuỗi kinh doanh của khách hàng, sản phẩm của nhà máy cô đều nghiên cứu kỹ, nên khách hàng rất có ấn tượng, đặc biệt gọi cô đi cùng.
Nhưng thời gian của khách cũng hạn chế, lịch trình dày đặc. Sau khi theo họ ký xong hợp đồng, Dương Lâm bắt đầu thấy không ổn, mũi chua chua, đầu óc choáng váng. Đến tối sốt mơ mơ màng màng, cô gọi điện cho Lâm Khôn Hà.
Lâm Khôn Hà bắt chuyến bay đêm tới Nam Kinh, đưa cô vào bệnh viện truyền nước.
Dương Lâm nằm trong lòng anh, vừa r*n r* vừa tính sổ, đánh phủ đầu trước: “Anh coi thường em thì nói thẳng đi, đưa số người khác cho em làm gì?”
Lâm Khôn Hà hỏi lại: “Vậy em muốn lật chuyện cũ mà không nói thẳng, còn chạy đi hẹn cái thằng nhai trầu đó ăn cơm thì tính sao?”
Dương Lâm định cãi vài câu, nhưng ngửi thấy mùi gió bụi trên người anh. Đầu óc đang sốt quay vòng một hồi rồi ngủ mê man. Cô nằm bệnh mấy ngày trong khách sạn. Khi đỡ hơn một chút, lại bắt đầu xem lại mấy hợp đồng bổ sung hàng mà khách gửi.
Lúc đói, Lâm Khôn Hà mang đồ ăn về. Mấy ngày nay toàn ăn đồ khách sạn nên Dương Lâm ngán rồi. Ngửi thấy mùi thơm, cô tự động đi theo. Anh mua về là mì bì đỗ Nam Kinh, nguyên liệu rất nhiều, dùng đũa trộn cũng khó.
Dương Lâm đưa tay lấy lọ dầu ớt.
Lâm Khôn Hà liếc cô. Cô cũng tự giác: “Em chỉ cho một chút thôi…”
Tô mì ăn đến mức ra mồ hôi. Dương Lâm xem xong hợp đồng, Lâm Khôn Hà tắm xong bước ra đang nghe điện thoại, nói có bạn bị thương.
“Ai vậy?” Dương Lâm tò mò hỏi. “Có phải người bạn họ Hà của anh không?”
Lâm Khôn Hà nhìn cô.
Dương Lâm cố tình hỏi tới cùng. Cô xoay người ngồi lên đùi anh: “Có phải không?”
Lâm Khôn Hà hỏi: “Em hứng thú với cậu ta vậy à, còn biết cậu ta họ Hà?”
Dương Lâm nói: “Em chỉ hứng thú với người em từng gặp thôi.”
“Ví dụ như cái tên nhai trầu tên Vương Lẫm đó?”
Lâm Khôn Hà nhìn cô, nụ cười đã có chút gượng gạo.
Dương Lâm ngồi trên đùi anh đảo mắt.
“Em không thích cậu ta.” Cô nói: “Em từng đánh cậu ta rồi đó.”
“Đánh thế nào?”
Đánh thế nào?
Dương Lâm làm động tác minh họa. Cô bóp cổ gã mà đánh, lúc đó suýt nữa đẩy người ta ngã xuống.
Lâm Khôn Hà lại hỏi: “Bóp thế nào?”
Dương Lâm dang chân ra, hai tay đặt lên cổ anh: “Bóp vậy nè.”
Cô vừa bóp vừa hỏi: “Thế nào, thoải mái không?”
Lâm Khôn Hà chưa từng chơi kiểu này. Anh trực tiếp ngả ra sau, tiện tay chỉnh lại tư thế cho cô, để hai tay cô bắt chéo: “Như vậy tốt hơn.”
Ở tư thế này, phần thịt hai bên ngực cô bị ép sát vào nhau nhiều nhất. Dương Lâm chợt nhớ ra điều gì. Lâm Khôn Hà giữ cô lại, tay kéo cổ áo cô ra:
“Cái tài khoản đó, ai nói cho em?”
Dương Lâm không trả lời, ngược lại hỏi: “Người này sao trước giờ em chưa từng nghe anh nhắc tới? Em còn tưởng lúc đầu anh định mai mối em cho anh ta.”
Mặt Lâm Khôn Hà tối sầm lại: “Em bớt chọc anh đi.”
Dương Lâm biết điều thì dừng, ôm anh cọ cọ hai cái. Dưới lớp khăn tắm, thứ đang lắc lư của anh từ từ căng ra, thẳng tắp chui ra từ khe mông của cô.
Rèm cửa đã kéo kín từ sớm. Dương Lâm bị anh kéo tới bên giường. Lâm Khôn Hà ở trong cơ thể cô mà ra oai, vừa nhịp nhàng vừa lắc lư. Anh chống một chân cô lên, thúc đến mức hồn bay phách lạc, lưng như gãy ra. Hai người đều thoải mái đến mức thở dài.
Dương Lâm vẫn nhớ cuộc điện thoại lúc nãy, lười biếng hỏi: “Rốt cuộc ai bị thương vậy?”
Lâm Khôn Hà đưa điện thoại cho cô xem.
Là Hoàng Á Tân. Anh ta xuống cầu thang bị hụt chân, kéo căng cơ đùi nên phải đi bệnh viện. Bác sĩ nói xương chậu của anh ta bị tách ra, giống như phụ nữ vừa sinh con xong.
Có người chụp lại cảnh Hoàng Á Tân nằm trên giường bệnh thảm hại. Dương Lâm xem xong cười đến ho sặc sụa. Cô úp người lên vai Lâm Khôn Hà, tay chui vào trong chăn, cách lớp q**n l*t vỗ nhẹ anh hai cái.
Ở tuổi này, thể lực này của Lâm Khôn Hà, dưới tay cô chỉ cần gọi là dậy. Hứng lên rồi cũng chẳng quan tâm cô đã khỏe hẳn chưa, anh mở TV cho có tiếng nền, rồi trong phòng làm đến mức đầu óc tê dại.
Nhưng phòng khách sạn quá ngột ngạt. Dương Lâm thật sự không nằm nổi nữa. Làm xong tranh thủ trời chưa tối, cô cùng Lâm Khôn Hà ra bờ Hồ Huyền Vũ dạo một vòng.
Vừa xuống xe đã nghe tiếng nhạc chuông của Đao Lang. Một người phụ nữ nghe điện thoại, tay xách túi mỹ phẩm, giọng khàn như vịt đực đang ra sức thuyết phục ai đó.
Dương Lâm nghe vài câu rồi lén nói với Lâm Khôn Hà: “Người này là lừa đảo.”
“Sao em biết?”
“Chị ta bán hàng đa cấp, bán mỹ phẩm.” Dương Lâm hạ giọng rất nhỏ: “Cái nhãn hiệu đó không chính quy, em thấy trên tin tức rồi.”
Người kia dường như cảm giác được gì đó. Vừa cúp máy liền trừng cô một cái.
Dương Lâm vẫn bình thản. Miệng thì nói xấu người ta, nhưng trên mặt lại nở một nụ cười cực kỳ thân thiện.
Từ Phương Băng thấy cô như có bệnh, quay đầu bỏ đi.
Thấy dáng vẻ vừa đi vừa lẩm bẩm chửi rủa của chị ấy hơi buồn cười, Dương Lâm lén bắt chước lại cho Lâm Khôn Hà nghe.
Lâm Khôn Hà cũng không ngăn. Anh tìm một chỗ ngồi xuống, ôm Dương Lâm vào lòng.
Cô cứ lải nhải bên tai anh. Mái tóc bị gió thu thổi bay, khẽ quệt lên mặt anh một cái.
[Hết]
Tác giả có lời muốn nói:
Hết rồi.
Tình cảm tôi dành cho Gió Êm Sóng Lặng, dành cho mọi người đều ở trong đây. Không nghĩ ra lời nào sướt mướt hơn, nên chúc mọi người năm mới sớm vậy. Ai đã đọc hết truyện thì nhớ cho năm sao nhé. Năm nay tôi đã dùng hết sức rồi, tạm biệt.
