Flipped (2010): Bộ phim lãng mạn tuổi học trò với thông điệp: “Có những người rực rỡ như cầu vồng, khi bạn gặp được họ, những người khác chỉ là mây bay.”
Họ đi dọc theo những con đường nhỏ uốn lượn, ven đường có rất nhiều căn biệt thự cũ bị bỏ hoang. Những kiến trúc kiểu Tây cao lớn với mảng tường ngoài phủ kín dây leo, nhìn qua hàng rào sắt rỉ sét dễ khiến người ta rùng mình, gợi nhớ đến dinh thự trên cánh đồng hoang trong Đồi gió hú. Chỉ khi nhìn sang những mái ngói đỏ của các ngôi nhà thấp tầng khác, người ta mới sực nhớ đây chỉ là một hòn đảo phương Nam thanh bình và nhàn nhã.
“Tôi luôn cảm thấy, con người luôn để lại dấu vết. Giống như những ngôi nhà này vậy, nhà có người ở và không có người ở trông sẽ rất khác nhau.” Tần Thi cố gắng diễn đạt ý nghĩ của mình rõ ràng hơn: “Những chuyện chúng ta từng trải qua luôn để lại dấu vết trên cơ thể và tâm hồn mình, đúng không?”
Hạ Dữ gật đầu. Anh học kiến trúc, đặc biệt say mê những công trình cổ. Thực tế, đây cũng là một phần lý do lần này anh chọn đến Hạ Môn.
“Cho nên,” Tần Thi cười ngước nhìn anh: “Trên người tôi nhìn có ‘dấu vết’ của một phụ nữ đã có chồng không?”
Hạ Dữ lắc đầu. Ở cô toát ra một thứ khí chất thoát tục, dù là lúc sang trọng hay khi giản đơn đều rất riêng biệt.
Tần Thi có vẻ không hài lòng lắm với phản ứng của anh, cô tò mò hỏi: “Sao cậu không giận? Tôi kết hôn rồi, cậu biến thành kẻ thứ ba rồi đấy!”
Hạ Dữ nhìn biểu cảm trẻ con của cô, mỉm cười dắt tay cô: “Dù sao thì quá hai ngày nữa chị cũng chẳng cần tôi nữa mà.”
Tần Thi bật cười thành tiếng. Sao cái cậu nhóc này lại bắt đầu tỏ vẻ tủi thân thế kia rồi?
“Cái cậu này sao kỳ lạ vậy? Đó là trọng điểm à? Vi phạm luân lý xã hội mà cậu không sợ bị người ta mắng sao?”
Hạ Dữ không bận tâm: “Chính chị nói là ‘đã kết hôn’ chứ không phải ‘đang kết hôn’.”
Tần Thi tự nhẩm lại hai cụm từ đó trong đầu, rồi đưa ra một lời nhận xét: “Tôi phát hiện ra cậu trông thì ngoan hiền, nhưng trong đầu lại rất lắt léo, chẳng cái gì qua mắt được cậu cả. Vậy cậu thấy thế nào?”
“Thấy gì cơ?” Hạ Dữ hỏi lại.
“Thấy tôi ấy.” Tần Thi cảm thấy hơi mệt, kéo anh ngồi xuống chiếc ghế dài ven đường: “Một phụ nữ mơ mộng ở lứa tuổi ‘băm’ đã ly hôn. Rất nhiều người khuyên tôi nên sống tạm bợ cho qua ngày, dù sao thì tìm người khác cũng là kết hôn lần hai, chẳng còn gì mới mẻ. Con người luôn thích những thứ mới, không phải sao?”
Hạ Dữ tựa lưng vào ghế, rũ mắt nhìn cô bằng ánh mắt vừa nghiêm túc vừa dịu dàng: “Nhưng đây là lần đầu tiên tôi quen chị, nên đối với tôi, chị là ‘mới’.”
Tần Thi lặng người nhìn anh vài giây, rồi mỉm cười tựa đầu vào vai anh: “Thế nếu lần tới cậu lại gặp tôi thì sao? Lúc đó thành người cũ rồi à?”
“Chẳng phải chính chị nói sao? Con người luôn có dấu vết. Lần tới gặp lại, chị đã không còn là chị của hiện tại nữa, nên chị vẫn sẽ là ‘mới’.”
Tần Thi nhận ra anh còn giỏi ngụy biện hơn cả mình. Nếu họ quen nhau sớm hơn, có lẽ Hạ Dữ đã kể cho cô nghe rằng anh vốn là thành viên đội tranh biện ở trường; dù là tư duy logic hay khả năng xoay chuyển vấn đề, anh đều không hề kém cạnh ai.
Bữa tối là lần đầu tiên họ cùng nhau đường đường chính chính bước vào một nhà hàng nhỏ, cùng ăn một bữa tối có chút không khí chính thức.
Nhà hàng nhỏ trang trí khá lãng mạn, xung quanh có rất nhiều đôi lứa. Tần Thi rút một chiếc thìa sạch từ hộp đựng trên bàn, dùng mặt sau của nó làm gương soi lại lớp trang điểm. Son môi đã trôi đi khá nhiều, cô lấy thỏi son ra dặm lại.
Vô tình liếc nhìn người đối diện, thấy anh đang nhìn mình chằm chằm, không biết có phải do có chút men rượu hay không mà cô cảm thấy mặt mình nóng lên. Cô đưa thỏi son đến sát mũi anh trêu chọc: “Còn nhìn nữa là tôi tô cho cậu một nhát đấy.”
Ánh đèn mờ ảo chiếu lên làn da trắng nõn của cô, ửng lên sắc hồng nhạt nhòa.
Hạ Dữ né tránh, tay cô bị anh nắm lấy: “Chị có chóng mặt không? Chị uống nhiều quá rồi.”
“Tôi không say,” Tần Thi chớp chớp mắt, thu son lại, đậy nắp rồi nhét vào túi: “Chúng ta đi thôi.”
Cô nói không say, nhưng bước đi đã bắt đầu loạng choạng. Trên suốt quãng đường về, cô nói với Hạ Dữ không biết bao nhiêu chuyện. Bình thường hỏi gì cô cũng vòng vo đánh trống lảng, hôm nay lại phá lệ nghe lời, hỏi gì nói nấy.
“Cậu biết không? Hồi trước tôi cứ tưởng quýt và cam là cùng một loại quả đấy.”
“Còn nữa, ước mơ hồi nhỏ của tôi là viết thư gửi đài phát thanh, rồi để người dẫn chương trình đọc nó lên.”
“Tôi không thích để móng tay dài, cho nên cậu cũng không được để đâu đấy!”
Hạ Dữ phụ họa theo, một tay dìu cô đi, nghe cô lẩm bẩm đủ thứ chuyện. Cuối cùng khi gần về đến nơi, bên cạnh một bức tường thấp, Tần Thi đột nhiên ngồi thụp xuống, nhất quyết không chịu đi tiếp.
“Sao thế?”
Cô ôm lấy cánh tay mình ngồi bệt ở đó, ngước đầu nhìn anh, nghiêng nghiêng cổ: “Cậu đi đi.”
Hạ Dữ dở khóc dở cười: “Đi đâu cơ?”
“Cậu đi…” Tần Thi nghĩ ngợi: “Tôi cũng không biết nữa.”
Điện thoại reo lên, cô lục tìm trong túi rồi trượt màn hình một cách loạn xạ, vô tình ấn nhầm vào nút loa ngoài: “Alo?”
“Cô còn biết nghe điện thoại à! Tôi còn tưởng cô chết rồi đấy! Cô có biết tôi với mẹ cô gần đây vì chuyện cô ly hôn mà bị họ hàng, làng xóm đuổi theo hỏi đến phát điên không! Cái mặt già này bị cô bôi tro trát trấu hết rồi! Cô trốn được một lúc chứ trốn được cả đời chắc? Có giỏi thì sau này đừng bao giờ bước chân vào cái nhà này nữa!”
Tần Thi sững người hai giây, rồi ấn ngắt cuộc gọi.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn anh như thế, ánh mắt mang theo sự bẽ bàng, theo bản năng l**m l**m môi, không biết nên nhìn vào đâu cho phải.
Cô muốn đứng dậy nhưng vì ngồi xổm quá lâu nên chân bị tê, anh đưa tay ra, cô bèn bám vào cánh tay anh để đứng lên.
“Chị không sao chứ?”
Tần Thi mượn lực tay anh đứng dậy, thuận thế gục luôn vào lòng anh.
“Từ nhỏ đến lớn tôi toàn bị ông ấy mắng thôi. Học hành không giỏi, đi học vẽ thì lãng phí tiền của ông ấy. Về nhà lúc nào cũng bị mắng nhiếc đủ điều. Trong mắt ông ấy, tôi làm gì cũng không vừa ý.” Tần Thi nói, cảm giác như mình sắp khóc nhưng vẫn cố kéo khóe miệng để cười: “Điều duy nhất khiến ông ấy hài lòng có lẽ là tôi đã gả vào một gia đình khá giả. Chắc ông ấy nghĩ khoản đầu tư của mình đã có lời rồi… Tiếc là, bây giờ cái khoản lời đó cũng bị tôi làm hỏng mất.”
Hạ Dữ không biết nên an ủi cô thế nào. Cuộc đời anh khá đơn thuần, gia cảnh giàu có, mọi chuyện suôn sẻ, thậm chí có phần đơn điệu và nhạt nhẽo.
“Sao cậu không nói gì?” Tần Thi ngẩng đầu: “Có phải đang nghĩ cách an ủi tôi không? Không sao đâu, tôi quen rồi.”
“Không phải, tôi đang nghĩ xem son môi của chị có vị gì.”
Chiêu trò nhỏ này của anh thực sự chạm đến trái tim cô, dễ dàng kéo cô ra khỏi mớ cảm xúc hỗn độn vừa rồi. Tần Thi khẽ nói: “Cho cậu nếm thử đấy.”
Cô kiễng chân hôn lên môi anh, mượn sức tay anh đang đỡ sau eo mình để rướn lên, hai tay choàng qua cổ anh.
Tần Thi để mặc bản thân buông thả trong cảm xúc. Khép đôi mắt lại, cô thấy bức tranh “biển đêm” của mình, một màu đen thăm thẳm không thấy bến bờ. Cô chợt nghĩ, lẽ ra nên vẽ thêm một cánh buồm trắng đơn độc ở giữa đó.
Trôi nổi bập bềnh, khi cô dứt ra được thì đã là rạng sáng. Sau khi tắm xong, cô khoác áo choàng ngồi trên sofa, ngẩn ngơ nhìn bảng vẽ trước mặt.
Hạ Dữ từ phòng tắm bước ra, thấy tóc cô vẫn còn ướt sũng, nước nhỏ tí tách. Cô ngồi đó, tập trung suy nghĩ, tay kẹp điếu thuốc của anh buông thõng trên thành sofa. Làn khói mờ ảo bao quanh cô, đẹp đến nao lòng.
Anh ngồi xuống, dùng khăn khô lau nhẹ đuôi tóc cho cô: “Chị không buồn ngủ sao?”
Tần Thi gạt tàn thuốc vào chiếc gạt tàn bên cạnh, quay mặt đi để mặc anh lau tóc cho mình: “Cái hôm ở cửa khách sạn, lúc tôi xin lửa cậu ấy, sao cậu lại trốn ở đó hút thuốc? Tâm trạng không tốt à?”
Chiếc khăn lông bao lấy đầu cô, đôi bàn tay anh xoa bóp nhẹ nhàng: “Ừ, có chuyện tôi nghĩ mãi không thông.”
“Chuyện gì?” Cô chỉ đơn thuần là tò mò, vì anh dường như không có thói quen hút thuốc.
Tấm khăn che khuất đôi mắt cô, cả thế giới chỉ còn lại giọng nói của anh:
“Buổi chiều hôm đó khi ngủ trong khách sạn, tôi đã mơ thấy chị.”
“Thật kỳ lạ, rõ ràng mới chỉ gặp chị đúng một lần.”
