2046 (2004): Kiệt tác của đạo diễn Vương Gia Vệ về những người lữ khách tìm về quá khứ để tìm lại những ký ức đã mất trên chuyến tàu mang số hiệu 2046.
Cách làm nước dùng sa tế cực kỳ phức tạp, đem tôm cá khô cùng hành tây, gừng già chiên dầu rồi xay nhuyễn mịn thành tương. Tùy theo sở thích mà mỗi người có thể thêm vào mười mấy loại nguyên liệu khác nhau, vì thế nước dùng sa tế của mỗi tiệm đều mang một hương vị riêng biệt. Ông chủ trụng chín sợi mì vàng óng trong nước tro tàu, vớt vào bát, thêm vào lòng heo đã thái sẵn, cùng tiết vịt, mực, đậu hũ khô… rồi từ chiếc nồi lớn đang sôi sùng sục bên cạnh, múc một muôi nước dùng thơm lừng rưới lên. Chưa đầy năm phút, hai bát mì nóng hổi đã được dọn ra bàn.
Hạ Dữ rút một tờ khăn giấy giúp cô lau mặt bàn. Cả hai đều chưa ăn sáng, đối diện với hai bát mì sa tế, bầu không khí dường như cũng dịu đi ít nhiều.
Tần Thi vừa tách đôi đũa dùng một lần, vừa nhìn gương mặt anh, nhịn không được mà mỉm cười.
“Cười gì thế?”
Cô gắp một sợi mì lên: “Không có gì, tại bụng tôi thấy hơi đói rồi.”
Tần Thi thích ăn chua. Sau khi nếm thử hai miếng, cô liếc nhìn chai giấm bên cạnh rồi đưa tay định lấy, kết quả là chạm phải tay Hạ Dữ. Đầu ngón tay anh khẽ run lên nhưng ánh mắt lại cực kỳ bình tĩnh, chậm rãi thu tay về: “Chị dùng trước đi.”
Tần Thi vừa cười vừa giúp anh đổ một chút giấm vào bát, hỏi: “Đủ chưa?”
“Cảm ơn chị.” Anh cầm đũa, bắt đầu ăn một cách ngay ngắn, chỉn chu.
Cảm giác này thật kỳ diệu. Rõ ràng giây trước còn thề thốt đòi đi đảo Cổ Lãng với người ta, giây sau đã khôi phục lại vẻ lễ phép khách khí giữa những người xa lạ. Tần Thi ăn một lúc rồi chống cằm quan sát anh.
Mặt đất hơi nóng, thời tiết oi nồng. Bên trong cửa tiệm nhỏ có mấy chiếc quạt điện màu đen đang quay vù vù, thổi bay những sợi tóc đen trước trán anh. Thấy trán anh lấm tấm mồ hôi, Tần Thi rút khăn giấy định giúp anh lau, nhưng cánh tay vừa mới duỗi ra thì chính anh đã nhận lấy.
Yết hầu Hạ Dữ khẽ chuyển động, đôi mắt trầm tĩnh nhìn người đối diện: “Để tôi tự làm.”
Tần Thi rất thích dáng vẻ khắc chế của anh, cũng thích cả những lúc anh vô tình mất kiểm soát. Nó mang một sức hút khó diễn tả bằng lời.
Đôi đũa trên tay cô gắp một miếng thịt đặt sang một bên, rồi buông một câu bâng quơ: “Lúc nãy hôn tôi rõ ràng bạo dạn lắm mà, sao giờ lại thế?”
Hạ Dữ vẫn tỏ ra thản nhiên, nhưng người ngồi bàn bên cạnh hiển nhiên đã nghe thấy, liếc mắt nhìn hai người vài cái. Anh cảm thấy như có thứ gì mắc kẹt ở cổ họng, sặc đến mức ho khan vài tiếng, phải cầm chén trà lúa mạch bên cạnh uống một ngụm lớn mới đỡ.
Tần Thi bị phản ứng của anh chọc cho cười không ngớt. Cậu nhóc này thực sự quá thú vị, chân thật và sinh động hơn tất thảy những người cô từng quen trước đây.
Cô cố ý hạ thấp giọng, ghé sát lại gần hỏi anh: “Giờ mà hối hận thì vẫn còn kịp đấy.”
“Hối hận chuyện gì?” Hạ Dữ rút giấy lau khóe miệng.
“Chuyện muốn đi đảo Cổ Lãng với tôi ấy mà, cậu không sợ tôi hại cậu à?” Tần Thi nghiêng đầu trêu chọc: “Nhỡ đâu tôi là kẻ lừa đảo thì sao?”
“Thế nhỡ đâu tôi cũng là kẻ lừa đảo thì sao?” Đôi mắt anh phản chiếu gương mặt có chút ngẩn ngơ của Tần Thi. Ánh mắt anh dừng lại trên bờ môi hồng nhuận của cô, nghĩ đến hành động bốc đồng lúc nãy, anh lại thấy mặt mình nóng ran.
Đôi mắt Tần Thi lại đong đầy ý cười: “Vậy tôi cho cậu biết mật khẩu thẻ ngân hàng của tôi nhé?”
Trên mặt anh hiện lên nụ cười nhạt: “Trong thẻ có bao nhiêu tiền?”
“Ừm…” Tần Thi hoàn toàn thả lỏng, vừa gắp món ăn kèm mình thích vừa vờ như nghiêm túc suy nghĩ: “Chắc cũng có khoảng vài triệu tệ gì đó. Cậu cầm tiền xong định làm gì?”
“Vài triệu tệ cơ à.” Anh trầm tư.
Tần Thi khá tò mò về ý tưởng của anh. Nếu hồi cô còn trẻ như Hạ Dữ mà lúc đó thực sự có vài triệu tệ, cô sẽ làm gì nhỉ? Có lẽ cô sẽ không ngần ngại mà ra nước ngoài du học.
Một lúc sau, anh lại theo thói quen ném chủ đề lại cho cô: “Nếu là chị thì sao?”
“Vốn dĩ là tiền của tôi mà.” Tần Thi nói một cách hiển nhiên, thấy ánh mắt anh nhìn mình cô lại cười: “Thôi, đùa với cậu chán thật đấy, cậu chẳng tin gì cả.”
Cô cúi đầu suy nghĩ: “Nếu lúc trước tôi có nhiều tiền như vậy, có lẽ tôi đã đi du học rồi, và có lẽ tôi sẽ không xuất hiện ở đây…”
Nói đến đây, trong lòng cô không tự chủ được mà trào dâng một nỗi chua xót.
“Vậy thì thật may là chị đã không đi.”
Tần Thi ngước mắt, thấy ánh nhìn chân thành của anh. Đó là sự rực rỡ chỉ thuộc về mối tình đầu, khiến cô cảm thấy anh như một đứa trẻ đang nâng niu một trái tim nóng bỏng.
Trái tim này, cô không xứng có được.
“Chúng ta về thôi.” Tần Thi buông đũa xuống.
“Chị có muốn ăn cái kia không?” Hạ Dữ chỉ tay sang tiệm kem đối diện đường, trên biển hiệu lớn viết: Kem khói. Dù trời mưa nhỏ nhưng phố xá vẫn tấp nập, mấy đứa nhỏ đang vây quanh cửa tiệm, rõ ràng loại kem khói này đã khơi dậy sự tò mò của chúng.
“Được thôi.”
Tần Thi dùng tay che lên đầu, hai người cùng chạy qua. Vì quá đông người nên đã xếp một hàng dài ra tận cửa.
Nhìn một cậu bé mập mạp ôm ly kem, đầu tiên là nếm thử một miếng đầy lạ lẫm, sau đó khói bắt đầu bốc ra từ mũi, cậu bé kinh ngạc reo lên: “Mẹ ơi, mẹ nhìn con này!”
Tần Thi bị biểu cảm kinh ngạc trên mặt cậu bé chọc cười, theo bản năng quay đầu định nói với Hạ Dữ: “Cậu xem kìa…”
Anh đứng ngay sau lưng cô, khoảng cách giữa hai người chưa đầy một centimet. Anh giơ tay che mưa phía trên đầu cô. Lúc nãy cô nhìn đứa bé quá chăm chú, giờ quay đầu lại mới nhận ra. Cô ngước mắt nhìn lòng bàn tay rộng lớn của anh, khẽ mỉm cười.
“Chào quý khách, chị muốn lấy loại nào ạ?”
Nghe tiếng nhân viên, Tần Thi quay lại nhìn thực đơn, hơi xoay người ra sau: “Cậu thích vị gì?”
“Gì cũng được.”
“Vậy lấy hai phần xoài đi.” Tần Thi cảm thấy chắc anh sẽ thích vị xoài.
Hai người bưng ly kem, không ai chịu ăn trước vì sợ khói bốc ra từ mũi sẽ gây xấu hổ. Một lát sau, khói kem cũng tan hết. Họ chen vào ngồi cạnh quầy bar nhỏ trong tiệm, nhìn dòng người qua lại qua lớp cửa kính trong suốt.
Tần Thi múc một thìa kem nuốt xuống, cảm giác dạ dày dâng lên một trận lạnh buốt.
Hạ Dữ như nhớ ra điều gì đó, lấy điện thoại mở WeChat, tìm mã QR đưa tới trước mặt cô: “Ngày mai mấy giờ chúng ta xuất phát?”
Trong lòng Tần Thi dâng lên nỗi bồn chồn, cô thực sự không định để anh đi theo.
Đứng trước sự chân thành, cô luôn có thói quen lùi bước.
Cô rũ mắt nhìn mã QR đó, không nhúc nhích, chỉ cười: “Ngày mai lúc đi tôi sẽ gọi cậu, chắc cũng không dậy sớm được đâu.”
Anh không ép buộc, thu điện thoại lại, chỉ lẳng lặng ngồi ăn kem cùng cô.
Tần Thi thi thoảng lại liếc nhìn anh. Vô tình để kem dính lên mặt, bị lạnh một cái, cô mới phát hiện mình vừa thất thần, liền tùy ý dùng mu bàn tay lau đi.
“Ở đây vẫn còn này.” Hạ Dữ đỏ mặt, ngón cái cẩn thận và nhẹ nhàng lướt qua, giúp cô lau đi vết kem trên mặt. Ánh mắt anh nghiêm túc, động tác lại vô cùng dịu dàng.
Làn da cô theo động tác của anh mà lún nhẹ xuống, hệt như trái tim cô lúc này.
