Hải Nhân Ngoại Truyện
Chương 73: Sự Đê Tiện Của Đông Triệt
Bạch Lạc Nhân trườn xuống khuôn ngực đang phập phồng lên xuống mãnh liệt của Cố Hải ngắm nhìn. Cậu mê khuôn ngực này, nó có một loại ma lực khiến cậu không thể rời mắt. Mỗi tối nằm bên cạnh Cố Hải, chỉ cần liếc mắt sang thấy khuôn ngực của hắn nhấp nhô theo nhịp thở cũng khiến Bạch Lạc Nhân muốn đè hắn ra, cắn nát nó đưa vào thân trong bụng mình.Nhìn ánh mắt si mê của Bạch lạc Nhân đang dán vào khuôn ngực hắn, Cố Hải bật cười trêu đùa.- Em đang định biến nó thành món thịt quay bằng ánh mắt của mình sao?Bạch Lạc Nhân lè lưỡi ra, mắt liếc lên nhìn Cố Hải, miệng cười đầy vẻ gian tà. Nuốt một cục thèm thuồng xuống cổ họng Bạch lạc Nhân đưa miệng cắn mạng vào hai hạt đậu đỏ đang nhố lên đầy khiêu khích, hết bên này chuyển tới bên kia làm Cố Hải bị kích thích cao độ mà cong người lên.Lúc này hai thân thể đang được ngâm trong làn nước đã trở thành hai ngòn duốc cháy hừng hực. Cố Hải bật người dậy hai tay nâng eo Bạch lạc Nhân cao lên qua khỏi mặt nước, đặt thân dưới của cậu lên hai bắp đùi sẵn chắc của mình. Nhìn tiểu Nhân tử đang dũng mãnh đứng lên thể hiện sức mạnh của nó Cố Hải cúi xuống hôn nhẹ vào cái đầu hồng nhạt trơn bóng nhắn nhủ thầm trong cổ họng " Tiểu Nhân tử, nhớ nhau không?". Bạch lạc Nhân bị động tác mơn trớn đùa nghích của Cố Hải khiến toàn thân ngứa ngáy như có hàng ngàn con kiến chạy qua, cậu đưa tay ấn mạnh đầu Cố Hải xuống, mạnh bạo đưa tiểu Nhân tử vào trong khoang miệng nóng bỏng của hắn nhằm vơi đi sự ngứa ngáy khó chịu trong lòng.Cái lưỡi đầy điệu nghệ của Cố Hải cưng chiều vuốt ve báu vật của đời hắn từ gốc đến ngọn. Toàn thân Bạch lạc Nhân run lên, hơi thở đã ồ ồ phát ra từ cuống họng, tiếng rên dâm mĩ cũng theo đó mà kích thích mọi giác quan của cả hai.Trong khi cái đầu của Cố Hải đang nhấp nhô lên xuống yêu thương tiểu Nhân từ thì Bạch lạc Nhân cũng cảm nhận được con cự long hùng dũng đang ngọ nguậy ngay cửa mật đạo của mình. Bàn tay Cố Hải đặt dưới cặp mông tròn trịa của Bạch lạc Nhân bị kích thích nên tăng thêm lực ép nó đến méo mó.Khi đại não của cả hai bị kích thích đến không còn kiểm soát được bản thân Cố Hải kéo Bạch lạc Nhân dậy, trao gửi cậu ấy một nụ hôn sâu đồng thời tiểu Hải tử cũng rất tự nhiên và mạnh bạo tiến sâu vào vùng tăm tối nhưng đầy mê hoặc của Bạch Lạc Nhân. Những âm thanh va chạm dâm mĩ vang lên đưa cả hai đến sự sung sướng tuột cùng của cảm xúc. Hai thân thể run rẩy áp vào nhau, hai khuôn ngực thoải mái va đập trao cho nhau khoái cảm. Cố Hải và Bạch lạc Nhân là vậy, chỉ khi ở bên nhau họ mới là chính mình.Những cảm xúc thăng hoa qua đi, cả hai quấn chăn lại thoải mái ôm nhau chuẩn bị ngủ. Nhưng có một điều lạ là nằm ôm vợ trong lòng nhưng Cố Hải vẫn có chút gì đó băn khoăn, hắn không tài nào ngủ được, hắn muốn hỏi Bạch Lạc Nhân cái gì đó nhưng lại không thể mở lời. Liên tục di chuyền bàn tay trên cánh tay Bạch Lạc Nhân Cố Hải phát ra tiếng thở dài. Bạch Lạc Nhân cũng như Cố Hải, bình thường cậu sẽ ngủ rất ngon sau khi tiêu hao sức lực vào việc " Xung trận" nhưng hôm nay cậu cũng không ngủ được. Áp mặt vào ngực Cố Hải, nghe tiếng thở của hắn thi thoảng lại đứt đoạn Bạch Lạc Nhân tò mò khẽ hỏi.- Cậu có chuyện gì sao?Cố Hải dừng lại động tác tay vài giây, sau đó lại tiếp tục lặp lại hành động cũ, đáp rất nhỏ.- Không có.Bạch Lạc Nhân ngồi thẳng dậy nhìn thẳng vào mặt hắn hỏi dứt khoát.- Không có sao thở dài?Cố Hải cũng ngồi thẳng dậy, kéo Bạch lạc Nhân qquay lại phía mình.- Nhân tử, nói cho anh biết hôm nay em có chuyện gì đúng không? Nếu có chuyện nhất định không được giấu.Bạch lạc Nhân cúi mặt xuống không trả lời, sau đó rất tự nhiên kéo chăn ngang mặt nằm nhắm mặt lại. Cậu không muốn nói gì lúc này.Cố Hải nằm xuống bên cạnh Bạch lạc Nhân, mắt liếc sang vợ tỏ vẻ lo lắng.- Đừng nói với anh là em lại bị cử đi công tác xa đấy nhé.Bạch Lạc Nhân bật cười, thì ra Cố Hải lo vụ này, nỗi ám ảnh mỗi lần Bạch lạc Nhân bị cử đi công tác xa luôn làm tâm trạng Cố Hải trở nên tồi tệ. Trong kí ức của Cố Hải mỗi lần vợ hắn đi xa là mỗi lần xảy ra chuyện chẳng lành.Bạch lạc Nhân quay người lại ôm lấy Cố Hải đáp chắc chắn.- Không có chuyện đó đâu, đừng lo.Cố Hải khẽ mỉm cười ôm chặt lấy vợ thì thầm.- Nhân từ à, anh có thể chịu vất vả khổ cực thế nào cũng được, mọi người có thể làm tổn thương anh thế nào cũng được nhưng anh sẽ không thể chịu đựng được nếu em buồn, anh sẽ không sống được nếu thiếu em. Hãy hứa với anh dù cuộc sống có bao nhiêu áp lực em cũng sẽ nắm tay anh và vững vàng bước qua. Đừng làm anh lo lắng, được không.Bạch Lạc Nhân gật gật đầu áp mặt mình vào khuôn ngực ấm nóng của Cố Hải. Bây giờ thì cả hai đã bằng lòng đi vào giấc ngủ.Vừa mới khép mắt lại điện thoại của Cố Hải reo liên hồi. Cố Hải bật người dậy, tim đập loạn xạ. Nửa đêm rồi còn có người gọi tới, không lẽ ba hắn lại có chuyện sao, vì như bác sĩ dặn tuy ghép thận đã thành công nhưng việc cơ thể đào thải vẫn có thể xảy ra, phải vài tháng sau mới ổn định được.Với điện thoại vội vàng, tay Cố Hải khẽ run . Nhưng mắt hắn chợt mở to hơn khi nhìn thấy người gọi đến là Diêm Nhã Tĩnh. Cố Hải quay sang nhìn Bạch lạc Nhân sau đó mở máy ra nghe.Giọng Diêm Nhã tĩnh nghèn nghẹn như người đang khóc, nói câu được câu không.- Cố Hải, hai người đến đây đi, tôi sắp không thở được nữa rồi.Mặt Cố Hải và Bạch Lạc Nhân đều tái đi, cả hai chạy nhanh xuống khỏi giường lao ra xe đến chỗ Diêm Nhã Tĩnh.Theo địa chỉ Diêm Nhã Tĩnh thông báo, Cố Hải và Bạch Lạc Nhân đến nơi thì thấy cô đang đứng run rẩy trước một ngôi biệt thự nhỏ. Nhìn Diêm Nhã Tĩnh lúc này tiều tụy đến đáng thương.Cố Hải và Bạch Lạc Nhân chạy lại chỗ cô vẻ mặt đầy lo lắng.- Nhã Tĩnh, sao cô lại ở đây, đã xảy ra chuyện gì?Diêm Nhã Tĩnh ôm ngực khóc nức nở chỉ vào căn bặt thự, vẻ mặt cô lúc này khiến cả hai vợ chồng Cố Hải nghĩ có chuyện động trời sắp xảy ra.- Hắn...hắn ở trong đó với cô ta.Mắt nhìn theo hướng tay Diêm Nhã Tĩnh chỉ, Cố Hải hiểu ngay là có chuyện gì. Chắc chắn cô ấy đang nói đến Đông Triệt, nhưng sao chuyện vợ chồng của họ họ lại gọi cho Cố Hải làm gì, Cố Hải đâu phải chuyên gia hòa giải.Mặc dù lúc này Diêm Nhã Tĩnh đang rất khủng hoảng nhưng Cố Hải vẫn hỏi cô.- Sao cô không gọi điện cho cậu ấy ra mà lại gọi tôi đến đây?Nước mắt Diêm Nhã Tĩnh dàn dụa, cô gào lên.- Tôi gọi rồi mà hắn không ra, tôi không thể xông vào đó được.Cố Hải và Bạch Lạc Nhân nhìn nhau, cả hai đều lắc đầu. Diêm Nhã Tĩnh vẫn đứng khóc nức nở bên cạnh. Bạch Lạc Nhân đưa tay vỗ vaai Diêm Nhã Tĩnh, giọng an ủi.- Bình tĩnh đi, bây giờ chúng tôi đưa cô về.Diêm Nhã Tĩnh lại gào lên.- Tôi muốn hắn ra đây, tôi muốn bắt quả tang, tôi muốn li dị.Nói xong cô khóc hu hu làm cả Cố Hải và Bạch Lạc Nhân đều bối rối. Cố Hải nói Bạch lạc Nhân đưa Diêm Nhã Tĩnh vào xe ngồi còn mình thì gọi điện cho Đông Triệt.Đông Triệt đang ân ái với tình nhân nên Cố Hải gọi mãi mà hắn không cầm máy. Tự bản thân Cố Hải cũng nóng lên cứ như người bị phụ tình chính là hắn vậy. Miệng Cố Hải mắng không ngừng. " Con mẹ nó, đồ Đông Gioăng, cậu có ra đây không. Đồ khốn kiếp..."Bạch Lạc Nhân nhìn Cố Hải bật cười, tôi có làm gì đâu mà cậu như người đang bị phản bội vậy hả, thật là...Cố Hải kéo tay Bạch Lạc Nhân vào xe, bảo cậu đưa Diêm Nhã Tĩnh về trước còn mình ở đây gọi bằng được Đông Triệt ra. Hắn muốn đấm cho tên phản bội này mấy cái. Chính Cố Hải đã đưa Đông Triệt về đây cho Diêm Nhã Tĩnh, vì vậy việc Đông Triệt làm cô ấy đau khổ Cố Hải tự thấy mình cũng có một phần trách nhiệm trong việc này.Bạch lạc Nhân muốn đưa Diễm Nhã Tĩnh về nhưng cô không chịu. Cô đã lần mò cả đêm để bắt quả tang Đông Triệt đi với tình nhân vậy thì sao cô có thể chấp nhận ra về khi chưa lôi được hắn ra ngoài. Thực ra bất đắc dĩ Diêm Nhã Tĩnh mới phải gọi cho Cố Hải. Ở đất Bắc Kinh này Diêm Nhã Tĩnh không có người thân, Cố Hải là người mà cô quen lâu nhất và cũng là người cô xem như anh trai của mình. Hơn nữa việc này chẳng tốt đẹp gì, cô không thể cầu cứu người khác được, dẫu sao Cố Hải cũng là đàn ông lại khá thân thiết với Đông Triệt, Diêm Nhã Tĩnh nghĩ mình gọi Đông Triệt không ra nhưng Cố Hải gọi thì nhất định hắn sẽ ra.Vậy là ba người đêm hôm khuya khoắt mang tâm trạng bức bối nến nghẹn lòng đứng chờ đợi tên " Đông Gioăng' ra ngoài để trị tội. Nhìn Diêm Nhã Tĩnh tiều tụy thế này Cố Hải thấy rất thương. Từ ngày lấy Đông Triệt cuộc sống của cô có vẻ không được tốt. Tuy Diêm Nhã Tĩnh không nói ra nhưng nhìn tâm trạng của cô mỗi lần đến công ty thì Cố Hải có thể đoán được rằng ở với kẻ lăng nhăng và rất đào hoa như Đông Triệt quả là điều không dễ dàng gì.Từ khi gia đình họ có thêm bé Đông Đông Cố Hải thấy tình hình có vẻ được cải thiện hơn một chút. Nhưng tính lăng nhăng nó đã vào máu của Đông Triệt rồi, khi thấy có cô nào đó ưng ý là hắn lại nổi máu chinh phục ngay thôi. Lâu rồi không thấy Diêm Nhã Tĩnh và Đông Triệt tâm sự gì nên Cố Hải nghĩ rằng cuộc sống vợ chồng họ đã tạm ổn. Thì ra lâu nay chính là sóng ngầm và bây giờ bão trong gia đình đó mới bắt đầu nổi lên.Cố Hải liên tục gọi điện cho Đông Triệt. Cánh cửa căn biệt thự vẫn khóa im ỉm. Cố Hải và Bạch Lạc Nhân quyết định sẽ khuyên Diêm Nhã Tĩnh vè nhà, mai gặp Đông Triệt làm rõ mọi chuyện vẫn chưa muộn.Đang định vào trong xe thì Đông Triệt gọi lại, giọng hết sức bình thản.- Cố tổng, có chuyện gì mà gọi nửa đêm nửa hôm thế này?Tâm tình vừa dịu xuống của Cố Hải khi nghe giọng nói của Đông Triệt lại bắt đầu nóng lên. Hắn mắng chửi không ngừng trong cổ họng " Đồ đê tiện, làm việc thất đức mà còn tỏ ra bình thản thế sao. Cậu có còn là con người không hả"Dù rất tức giận nhưng muốn Đông Triệt ra ngoài lúc này để đấm hắn mấy cái cho bõ tức nên Cố Hải đành phải dịu giọng lại, giả vờ như không biết chuyện gì.- Công ty có chút chuyện cần trao đổi với cậu. Cậu đang ở đâu mà gọi mãi không nghe máy là sao?Đông Triệt nói dối khiến Cố Hải tức đến máu cũng muốn sôi lên.- Tôi đang ở nhà ôm ấp vợ con ngủ thôi. Ban đêm cậu cũng không thể rời vợ cậu ra lấy một giây còn gì.Nói xong hắn cười khà khà rất đê tiện. Cố Hải chỉ muốn ngay lúc này có thể đấm mấy phát vào cái miệng thối kia xem hắn có còn nói ra những lời dối trá trắng trợn như thế nữa không. Lấy hết sức bình tĩnh, Cố Hải dụ Đông Triệt ra ngoài.- 10 phút nữa gặp cậu ở quán rượu cũ, việc không thể dừng. Tôi đang ngồi ở đó rồi đấy.Tâm tình đang rất thoải mái vì được cô vợ bé phục vụ đến sung sướng từng cái lông chân nên Đông Triệt cũng không lấy làm khó chịu vì cuộc hẹn đêm hôm này của Cố Hải. Hắn nghĩ chắc Cố Hải lại có gì đó bất mãn với Bạch Lạc Nhân nên muốn gọi hắn đến cùng uống rượu để giải sầu thôi. Vậy nên Đông Triệt vui vẻ tạm biệt cô vợ bé ra về. Hắn không thể ngờ rằng có ba khuôn mặt sát thủ đang đứng ngay ngoài cổng chờ hắn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương