Chương Vũ cảm thấy người bạn tốt của mình —— Hạ Minh Thâm —— dạo này có gì đó không ổn. Là bạn ma duy nhất trên đời của cậu, Chương Vũ thấy mình có trách nhiệm phải chia sẻ và giúp cậu giải quyết nỗi phiền muộn.
Chương Vũ là một hồn ma rất bận rộn.
Khi còn sống hơn hai mươi năm, cậu ta bận bịu sống chật vật giữa bố mẹ thường xuyên cãi vã, quậy phá trong khu phố để tranh quyền đoạt vị, gây dựng danh tiếng. Sau khi chết hơn mười năm nay, cậu lại có mục tiêu sống mới —— lượn quanh em gái líu ríu suốt ngày, cùng Hạ Minh Thâm đi nghe ké các tiết học đại học, sống cũng coi như phong phú. Ngoài việc em gái không nhìn thấy mình thì so với lúc còn sống cũng chẳng khác là mấy.
Bố mẹ ruột của cậu ta, một người suốt ngày nhậu nhẹt, một người suốt ngày chơi bài, nợ nần chồng chất, thường xuyên bị chủ nợ đến nhà đổ sơn đỏ đầy cửa. Hai người lấy cớ đó để cãi nhau kịch liệt, đồ đạc bay ra ngoài cửa sổ. Khi còn bé, Chương Vũ giống như gà con bị xách tới xách lui, hoặc bị đuổi đi lau dọn sơn.
Cánh cổng sắt lạnh lẽo mùa đông, trong mắt trẻ con chẳng khác gì bước lên núi đao. Trong nhà không có sưởi, chỉ cần chạm tay vào cửa là có thể bị đông cứng bong cả da.
Thế là một ngày nọ, khi bố mẹ đang mải mê tranh cãi, thiếu niên Chương Vũ lặng lẽ vào nhà thu dọn đồ đạc và sách vở, quay lưng bước đi không hề ngoái lại.
Sau đó, cậu ta ngủ tạm ở các quán bar, vũ trường, ghế đá công viên. Nhưng quán bar và vũ trường thì quá ồn ào, còn bị đuổi đi. Ghế đá công viên tuy yên tĩnh, tốt cho lưng, nhưng mới ngủ hai đêm thì cảm lạnh, ngủ thêm đêm nữa thì sốt cao. Một ông cụ trong công viên phát hiện ra, vội vã đưa đi viện. Tiền truyền dịch không hề rẻ, đều do ông cụ ứng trước.
Ông cụ cưu mang Chương Vũ. Ông già yếu, đầu óc lẫn lộn, thường bị mấy người bán rau chặt chém. Chương Vũ tìm được việc tạp vụ ở phòng karaoke, làm cũng tốt, còn tranh thủ thời gian đi mua rau giúp ông cụ.
Cặp bố mẹ khốn khiếp đã sinh ra cậu ta vẫn chưa hài lòng hủy hoại một đứa con, lại tiếp tục sinh thêm một đứa nữa để "tiêu khiển". Khi biết tin, Chương Vũ khi ấy đang nổi loạn, để tóc nhuộm sặc sỡ, tay xăm hình hoa lá —— giờ nhớ lại chỉ thấy xấu hổ —— bị bảo vệ bệnh viện chặn ngoài cửa rất lâu mới cho vào.
Khi nhìn thấy đứa bé đỏ hỏn nằm trong tã, Chương Vũ sững sờ: Cái sinh vật nhăn nheo nhỏ xíu trước mặt này, lại là em gái ruột của một "đại ca karaoke" lẫy lừng như cậu ta ư?
Bố mẹ cậu ta vẫn như cũ, vô trách nhiệm, lười chăm con, liền quẳng cô em cho cậu ta. Chương Vũ ôm em gái đang gào khóc như trời sập về khu tập thể cũ kỹ nơi ông cụ sống, bận tối mắt với việc thay tã, pha sữa.
Trong vô số đêm mất ngủ vì tiếng khóc, cậu ta đặt tên cho cô bé là Tĩnh Tĩnh, chỉ mong em gái sẽ giống tên, yên tĩnh một chút để anh trai còn ngủ.
Nếu không có gì thay đổi, thì cậu ta sẽ sống với cô bé như thế, cùng nhau trưởng thành, đi họp phụ huynh, có thể sẽ vì ăn mặc ngổ ngáo mà bị bảo vệ trường chặn cổng. Ở karaoke thăng chức, có khi làm tới tổng giám đốc, sống không uổng phí một đời.
Nhưng khi Tĩnh Tĩnh tám tuổi, Chương Vũ nhảy xuống sông cứu một cô bé định tự tử. Tiếc là "đại ca karaoke" không giỏi bơi ở vùng nước sâu, và cậu trở thành một A Phiêu(1).
____________________________________________
(1): Hồn ma lang thang.
Bố mẹ cậu ta từ lâu đã ly dị, trốn nợ biệt tích, em gái được cô ruột đón về ngoại tỉnh nuôi dưỡng. Chỉ đến dịp tảo mộ, Chương Vũ mới có thể nhìn thấy em một lần.
Trước khi gặp Hạ Minh Thâm, Chương Vũ là một con ma rất buồn tẻ. Hồn ma bình thường chỉ tồn tại vài ngày rồi tan biến, không tan thì đa phần là ác quỷ, thích dọa người về khuya. Một hồn ma lương thiện như Chương Vũ là hiếm thấy. Không nhìn thấy em gái, cậu ta cô đơn một thời gian dài.
Cậu ta và Hạ Minh Thâm gặp nhau rất tình cờ —— vào kỳ nghỉ hè năm em gái thi đỗ trường chuyên, cô bé đặc biệt đến mộ cậu đốt bản sao giấy báo trúng tuyển. Chương Vũ tới muộn, khi đến nơi thì em gái đã rời khỏi nghĩa trang.
Chương Vũ vừa tiếc nuối vừa vui mừng, muốn tìm ai đó (người hay ma cũng được) để chia sẻ tin mừng. Và thật đúng lúc, cậu ta thấy Hạ Minh Thâm đang ngồi trên một bia mộ khác trong nghĩa trang.
Sau khi xác định đối phương không phải ác linh, Chương Vũ bắt chuyện: "Hi, cậu đang làm gì thế?"
Hạ Minh Thâm nhìn là biết kiểu con ngoan trò giỏi, nói chuyện còn lễ phép đứng dậy, giọng trong trẻo ấm áp, khiến người ta có thiện cảm ngay.
Cậu nói: "Hôm nay là ngày giỗ của tôi, tôi đang đợi bạn."
Trước mộ đã có vài bó cúc trắng, đung đưa trong gió.
Chương Vũ trò chuyện với cậu một lúc, rồi rủ cậu về "chỗ ở tạm" của mình —— một tòa nhà mới xây chưa có người mua, là nơi lý tưởng cho các linh hồn lang thang.
Hạ Minh Thâm nhìn quanh nghĩa trang lúc chạng vạng, có vẻ chưa đợi được người mình muốn gặp, do dự một chút rồi vẫn đi cùng Chương Vũ.
Trên đời này, Chương Vũ quan tâm nhất hai người: một là em gái, hai là Hạ Minh Thâm. Cậu ta mong cả hai được sống tốt, nhưng khả năng của một hồn ma như cậu ta có hạn, không giúp được gì. Thế nên mỗi lần thấy Hạ Minh Thâm buồn, cậu ta sốt ruột muốn giúp ngay.
Lần này, vì sếp nhận ra "gương mặt đẹp trai" là tài sản quý, nên Hạ Minh Thâm không phải mặc bộ đồ linh vật dày cộm khi đi làm ở cửa hàng đồ chơi nữa, mà đứng ngoài đường phát tờ rơi, dưới ánh đèn không góc chết, khiến mấy cô gái tới xin WeChat, nhưng cậu chỉ cười từ chối khéo.
"Chậc chậc chậc," nhìn điệu cười thương mại của cậu, Chương Vũ bình luận, "Cười giả trân quá."
Rồi hỏi: "Nói nghe xem, có chuyện gì phiền lòng thế? Để tao hiến kế cho."
Hạ Minh Thâm vừa phát tờ rơi, vừa lặng lẽ hồi tưởng lại suốt hai mươi lăm năm cuộc đời.
Trước giờ cậu chưa từng thích ai, không biết bản thân đang ở trạng thái gì, chỉ biết rằng mỗi lần nghĩ đến Nhạc Khuynh, đầu óc cậu như bị sốt, không thể suy nghĩ gì.
Nhưng Chương Vũ từng trải, chắc chắn sẽ giúp cậu hiểu rõ.
Thế là Hạ Minh Thâm dùng chiêu muôn thuở: "Tao có một người bạn, cậu ấy..." —— Rồi kể đại khái về cảm xúc trong lòng.
Cậu nói càng nhiều, ánh mắt của Chương Vũ nhìn cậu càng thâm sâu, như thể cậu chẳng hiểu gì cả.
Cuối cùng, dưới cái nhìn đó, Hạ Minh Thâm miễn cưỡng hỏi: "Bạn tao... bị sao vậy?"
... Đây có phải là thích không?
"Mày thấy sao?" Chương Vũ nói. "Mày... bạn mày động lòng rõ ràng thế rồi, còn thiếu mỗi nhào lên hôn thôi."
Lời khuyên của Chương Vũ đơn giản và thô bạo: hoặc là "cứ thế mà tiến, vui sướng trước tính sau", hoặc là "một dao chặt đứt, tránh xa càng tốt".
"Hoặc dứt khoát, hoặc đến với nhau." Tâm trạng cậu ta có vẻ cực kỳ tồi tệ, nói như gắt, "Chỉ có hai lựa chọn, chọn đi."
Hạ Minh Thâm không hiểu: "Nhưng họ là bạn mà? Với bạn thì sao có thể ——"
"Trong lòng cậu ấy nghĩ gì, cậu ấy không tự biết sao?" Chương Vũ nói.
Hạ Minh Thâm bối rối: "Không biết thật mà..."
Chương Vũ: "..."
Cậu hít sâu một hơi, định mắng tỉnh tên ngốc mù mờ này, thì nghe thấy bên cạnh có tiếng hít mũi. Chương Tĩnh đang gom tờ rơi, nhân lúc cúi đầu khẽ lau khóe mắt.
"Tao... tao nói chuyện với mày sau!" Chương Vũ lập tức quẳng thằng bạn ngốc không biết mình bị "lợn ủi mất rau" ra sau đầu, nhào đến chỗ em gái, ngạc nhiên hỏi: "Sao đang yên đang lành lại khóc thế này!"
Cậu luống cuống xoay vòng quanh em gái, vội nhắc Hạ Minh Thâm: "Mau lại đây an ủi nó đi!"
