"Tiểu Hạ!" Bà Mạnh và con mèo vàng cùng lúc hét lên một tiếng thảng thốt như bị giẫm trúng đuôi.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Nhạc Khuynh lao đến, đúng lúc Hạ Minh Thâm sắp trượt xuống thì túm chặt lấy cổ tay cậu, dùng sức mạnh đến nỗi cả cánh tay phải của cậu tê rần, cứ thế kéo cậu lên ban công.
Nhạc Khuynh ôm chặt lấy cậu, hai người cùng ngã ngồi phịch xuống đất.
Hạ Minh Thâm vừa thoát khỏi cái chết, th* d*c, tim đập thình thịch đến mức gần như không nghe thấy âm thanh nào nữa. Khi máu bắt đầu lưu thông trở lại, cậu mới nhận ra tay chân mình đã cứng đờ, gần như mất cảm giác, còn Nhạc Khuynh vẫn nắm chặt cổ tay phải của cậu, không buông.
Cậu khẽ nâng cánh tay lên, Nhạc Khuynh lập tức thả tay ra, để lại một vệt đỏ rõ rệt quanh cổ tay.
"Không sao, không sao, mai là hết." Hạ Minh Thâm buột miệng nói, nhìn thấy vẻ mặt đối phương thì lập tức sửa lời: "Không! Có chuyện đấy! Nhạc Khuynh, cậu đừng vội, nghe tôi nói đã!"
Hạ Minh Thâm chỉ vào mình: "Tôi? Cậu còn nhớ tôi không?"
Một lúc lâu sau, Nhạc Khuynh khàn giọng đáp: "Nhớ."
Hạ Minh Thâm còn chưa kịp thở phào, Nhạc Khuynh lại hỏi nhỏ: "Cậu là... ma à?"
"Không phải!" Hạ Minh Thâm cố gắng hạ giọng trấn an, "Cậu đừng kích động. Đúng là chuyện này khó tin thật, nhưng tôi thật sự sống lại rồi..."
Trong lòng gấp gáp, cậu càng nói càng loạn, bèn dứt khoát kéo tay Nhạc Khuynh, "bốp" một tiếng áp vào mặt mình, nói: "Cậu sờ thử đi, ấm đấy, không phải ma đâu."
"Tôi sống lại thật rồi."
Da mặt bên của Hạ Minh Thâm ấm áp, xen chút lành lạnh của gió, còn vương chút mồ hôi. Ngược lại, người sống như Nhạc Khuynh lúc này lại mặt không còn giọt máu, tay lạnh toát. Nhịp tim hắn đập loạn, run rẩy vang lên nơi đầu ngón tay Hạ Minh Thâm, gần như không phân biệt nổi tiết tấu.
Nhạc Khuynh như bị hơi ấm ấy làm bỏng, run lên rồi rút tay lại.
Đúng lúc ấy, ngoài căn hộ vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, khiến lời giải thích suýt thốt ra của Hạ Minh Thâm bị nghẹn ngược trở vào.
Bà Mạnh ngoài cửa nóng ruột gọi: "Tiểu Hạ, Tiểu Hạ, cháu không sao chứ? Mau ra mở cửa cho bà."
Nhạc Khuynh đứng dậy, đi vài bước về phía cửa, rồi lại quay đầu nhìn cậu, ánh mắt đầy do dự.
Hạ Minh Thâm hiểu ý, dứt khoát đứng dậy khỏi sàn, đi theo sau Nhạc Khuynh, nói: "Cậu yên tâm, tôi vẫn ở đây, sẽ không biến mất đâu."
Nhạc Khuynh mấp máy môi —— nhưng giữa tiếng gõ cửa liên tục, cuối cùng không nói được lời nào, chỉ lặng lẽ đi qua phòng khách, mở cửa cho bà chủ nhà vào.
"Dọa chết bà rồi." Bà Mạnh vừa bước vào đã thở dài liên tục với Hạ Minh Thâm, còn nắm tay Nhạc Khuynh cảm ơn rối rít vì đã kịp thời cứu người.
Người già sức khỏe có tốt mấy cũng không chịu nổi bị dọa mấy lần như hôm nay. Dù bà Mạnh vẫn còn khỏe, nhưng nói chuyện cũng bắt đầu th* d*c. Hạ Minh Thâm vội đỡ bà ngồi xuống ghế sofa, đợi bà răn dạy xong chuyện không được liều mạng leo trèo, rồi mới vào bếp rót cho bà một ly nước ấm.
Cốc thủy tinh úp ngược trong tủ bếp chỉ có hai cái — một cái của Hạ Minh Thâm, một cái của Nhạc Khuynh. Cả hai đều không thích cho người khác vào nhà chơi, nếu tụ họp bạn bè thì thường hẹn nhau ra ngoài, đến quán nướng nào đó tha hồ ăn uống. Thế nên, giấy cốc dùng một lần thì chất đống, còn ly uống nước đàng hoàng chỉ có hai cái.
Lúc nấu nước, Hạ Minh Thâm đã thấy có gì đó kỳ lạ. Mãi đến khi bà Mạnh nhận ly nước từ tay cậu, lòng bàn tay trống rỗng, cậu mới chợt nhận ra ——
Đã bảy năm trôi qua, khách thuê nhà thay bao nhiêu lượt rồi, sao đồ dùng trong bếp vẫn y nguyên như trước?
Một ý nghĩ mơ hồ vụt qua, khiến cậu lập tức chạy về phòng ngủ nối với ban công, nơi trước kia là phòng riêng của mình.
Khi nãy tình thế hỗn loạn, cậu chưa kịp để ý, giờ mới phát hiện —— tủ sách vẫn còn xếp gọn từng quyển tài liệu, tay cầm chơi game vứt bừa trong ngăn kéo, bó hoa khô dính trên tường vẫn còn nguyên... Mọi thứ trong phòng, không khác gì hồi bảy năm trước cậu còn sống ở đây.
Hơn nữa —— tại sao Nhạc Khuynh lại đang sống trong căn nhà này?
Nhạc Khuynh gật đầu.
Mắt Hạ Minh Thâm tròn xoe càng thêm sửng sốt.
Bà Mạnh nhìn qua nhìn lại giữa hai người họ, nghi hoặc hỏi: "Tiểu Hạ, hai đứa quen nhau à?"
Hạ Minh Thâm ậm ừ nói: "Dạ, từng là bạn học."
Nhạc Khuynh hiện tại trên danh nghĩa lớn hơn cậu bảy tuổi, tính tới tính lui thì từ mẫu giáo đến cấp ba đều không thể học chung trường. Nhưng Hạ Minh Thâm nói lấp lửng vậy, bà Mạnh cũng không hỏi thêm, chỉ mở tin nhắn mới nhận được, hào hứng nói: "Tiểu Hạ, cháu xem này, bà vừa tìm được cho cháu một căn hộ hợp lý rồi, ở ghép với một sinh viên khác, vị trí cũng gần, giá thuê rẻ."
Nhạc Khuynh đột nhiên lên tiếng: "Cậu đang tìm nhà thuê à?"
Ánh mắt hắn nhìn thẳng Hạ Minh Thâm, môi mím thành một đường thẳng. Mười mấy tuổi, Hạ Minh Thâm từng thấy vẻ mặt này của hắn rất uất ức, thường sẽ cười hì hì nhào tới trêu chọc. Nhưng giờ đặt lên gương mặt người đàn ông hai mươi lăm tuổi, cậu lại chẳng dám cười nổi.
Cậu sững người không đáp. Nhạc Khuynh quay đầu nói với bà Mạnh: "Cảm ơn bà đã quan tâm, cậu ấy không cần xem nhà nữa, cứ ở đây luôn."
Được ở lại nơi quen thuộc, dĩ nhiên Hạ Minh Thâm cầu còn không được. Nhưng sau khi tiễn bà Mạnh về, cậu nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không thể hiểu nổi, bèn đuổi theo Nhạc Khuynh hỏi lại: "Chủ nhà thật sự là cậu sao?"
Nhạc Khuynh hình như đã bình tĩnh lại, cúi người dựng lại vali bị đổ giữa phòng khách —— Hạ Minh Thâm đoán chắc hắn mới vừa về đến nhà, vừa nghe thấy động tĩnh ngoài ban công đã vội lao ra, đến vali cũng chưa kịp đặt ngay ngắn, suýt nữa chứng kiến một vụ ngã lầu.
Nhạc Khuynh đặt tay lên khoá kéo vali: "Cậu cần tôi mang giấy chứng nhận nhà đất cho xem không?"
"Không cần không cần, tôi chỉ xác nhận lại thôi." Hạ Minh Thâm vội xua tay. "Vậy nghĩa là... sau này cậu thuê lại chỗ này à? Tôi thấy trong nhà không thay đổi gì cả, chẳng lẽ gu thẩm mỹ của người thuê sau lại giống hệt bọn mình trước đây?"
Nhạc Khuynh đáp: "Là tôi."
Hạ Minh Thâm không thể tin nổi: "Không phải cậu lên tỉnh khác học đại học sao?"
"Cậu biết à?"
"Ừ." Hạ Minh Thâm nói, "Chỉ biết chút thôi, không nhiều lắm... Tôi gặp không ít chuyện, nói ra cậu chắc cũng chẳng tin."
Đầu mối lộn xộn, chắc Nhạc Khuynh cũng không biết nên hỏi từ đâu, trầm mặc một lúc, đột ngột đổi chủ đề: "Cậu đói không?"
Hạ Minh Thâm: "...Hả?"
Nhạc Khuynh chẳng buồn nhìn cậu, đứng dậy đi thẳng về phía tủ lạnh.
Hạ Minh Thâm: "..."
Tính ra đúng là đến giờ ăn, nhưng Hạ Minh Thâm thật sự không tin nổi —— một người bạn cùng phòng tưởng như đã chết nay lại đứng trước mặt mình, vậy mà Nhạc Khuynh vẫn có thể ung dung nghĩ đến chuyện ăn tối?
"Nhạc Khuynh." Hạ Minh Thâm bám theo, vòng ra sau vỗ vai hắn, "Cậu không có gì muốn hỏi tôi sao? Một chút cũng không?"
Bàn tay trái thả bên người Nhạc Khuynh khẽ run. Hắn giấu nó ra sau lưng, giọng ngắn gọn: "Ăn xong rồi nói."
Cứ như thể trong lòng hắn thật sự yên tĩnh như bề ngoài vậy.
Hạ Minh Thâm buồn bã "ồ" một tiếng, nhướn cổ nhìn qua vai hắn: "Tủ lạnh trống trơn."
Nhạc Khuynh đóng cửa tủ lạnh lại, nói: "Vậy thì ra siêu thị."
Siêu thị cách khu dân cư Vân Thành không xa, rẽ ba con phố là đến một trung tâm thương mại lớn. Hạ Minh Thâm lẽo đẽo theo sau, xem Nhạc Khuynh chọn đồ lung tung. Qua khu thực phẩm tươi sống, Nhạc Khuynh chọn một con cá, rồi chọn thêm mớ rau củ gia vị linh tinh, chất đầy nửa chiếc xe đẩy.
Bảy năm trước, họ từng ở thuê tại căn hộ 301 tòa nhà số 2, là những cậu trai mười bảy mười tám tuổi, tuổi ăn tuổi lớn, đâu thể mỗi bữa đều gọi đồ ăn sẵn. Nửa đêm đói dậy nấu mì gõ thêm quả trứng thì được, còn nấu vài món cơ bản thì gọi là biết làm, nhưng tuyệt đối không ngon lành gì.
Tay nghề của Nhạc Khuynh, so với tiêu chuẩn "không ngon" của Hạ Minh Thâm, còn tệ hơn một bậc —— chỉ dừng lại ở mức "ăn được". Đã vậy, mỗi lần hắn vào bếp, bếp gaiểu Hạ!" Bà Mạnh và con mèo vàng cùng lúc hét lên một tiếng thảng thốt như bị giẫm trúng đuôi.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Nhạc Khuynh lao đến, đúng lúc Hạ Minh Thâm sắp trượt xuống thì túm chặt lấy cổ tay cậu, dùng sức mạnh đến nỗi cả cánh tay phải của cậu tê rần, cứ thế kéo cậu lên ban công.
Nhạc Khuynh ôm chặt lấy cậu, hai người cùng ngã ngồi phịch xuống đất.
Hạ Minh Thâm vừa thoát khỏi cái chết, th* d*c, tim đập thình thịch đến mức gần như không nghe thấy âm thanh nào nữa. Khi máu bắt đầu lưu thông trở lại, cậu mới nhận ra tay chân mình đã cứng đờ, gần như mất cảm giác, còn Nhạc Khuynh vẫn nắm chặt cổ tay phải của cậu, không buông.
Cậu khẽ nâng cánh tay lên, Nhạc Khuynh lập tức thả tay ra, để lại một vệt đỏ rõ rệt quanh cổ tay.
"Không sao, không sao, mai là hết." Hạ Minh Thâm buột miệng nói, nhìn thấy vẻ mặt đối phương thì lập tức sửa lời: "Không! Có chuyện đấy! Nhạc Khuynh, cậu đừng vội, nghe tôi nói đã!"
Hạ Minh Thâm chỉ vào mình: "Tôi? Cậu còn nhớ tôi không?"
Một lúc lâu sau, Nhạc Khuynh khàn giọng đáp: "Nhớ."
Hạ Minh Thâm còn chưa kịp thở phào, Nhạc Khuynh lại hỏi nhỏ: "Cậu là... ma à?"
"Không phải!" Hạ Minh Thâm cố gắng hạ giọng trấn an, "Cậu đừng kích động. Đúng là chuyện này khó tin thật, nhưng tôi thật sự sống lại rồi..."
Trong lòng gấp gáp, cậu càng nói càng loạn, bèn dứt khoát kéo tay Nhạc Khuynh, "bốp" một tiếng áp vào mặt mình, nói: "Cậu sờ thử đi, ấm đấy, không phải ma đâu."
"Tôi sống lại thật rồi."
Da mặt bên của Hạ Minh Thâm ấm áp, xen chút lành lạnh của gió, còn vương chút mồ hôi. Ngược lại, người sống như Nhạc Khuynh lúc này lại mặt không còn giọt máu, tay lạnh toát. Nhịp tim hắn đập loạn, run rẩy vang lên nơi đầu ngón tay Hạ Minh Thâm, gần như không phân biệt nổi tiết tấu.
Nhạc Khuynh như bị hơi ấm ấy làm bỏng, run lên rồi rút tay lại.
Đúng lúc ấy, ngoài căn hộ vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, khiến lời giải thích suýt thốt ra của Hạ Minh Thâm bị nghẹn ngược trở vào.
Bà Mạnh ngoài cửa nóng ruột gọi: "Tiểu Hạ, Tiểu Hạ, cháu không sao chứ? Mau ra mở cửa cho bà."
Nhạc Khuynh đứng dậy, đi vài bước về phía cửa, rồi lại quay đầu nhìn cậu, ánh mắt đầy do dự.
Hạ Minh Thâm hiểu ý, dứt khoát đứng dậy khỏi sàn, đi theo sau Nhạc Khuynh, nói: "Cậu yên tâm, tôi vẫn ở đây, sẽ không biến mất đâu."
Nhạc Khuynh mấp máy môi —— nhưng giữa tiếng gõ cửa liên tục, cuối cùng không nói được lời nào, chỉ lặng lẽ đi qua phòng khách, mở cửa cho bà chủ nhà vào.
"Dọa chết bà rồi." Bà Mạnh vừa bước vào đã thở dài liên tục với Hạ Minh Thâm, còn nắm tay Nhạc Khuynh cảm ơn rối rít vì đã kịp thời cứu người.
Người già sức khỏe có tốt mấy cũng không chịu nổi bị dọa mấy lần như hôm nay. Dù bà Mạnh vẫn còn khỏe, nhưng nói chuyện cũng bắt đầu th* d*c. Hạ Minh Thâm vội đỡ bà ngồi xuống ghế sofa, đợi bà răn dạy xong chuyện không được liều mạng leo trèo, rồi mới vào bếp rót cho bà một ly nước ấm.
Cốc thủy tinh úp ngược trong tủ bếp chỉ có hai cái — một cái của Hạ Minh Thâm, một cái của Nhạc Khuynh. Cả hai đều không thích cho người khác vào nhà chơi, nếu tụ họp bạn bè thì thường hẹn nhau ra ngoài, đến quán nướng nào đó tha hồ ăn uống. Thế nên, giấy cốc dùng một lần thì chất đống, còn ly uống nước đàng hoàng chỉ có hai cái.
Lúc nấu nước, Hạ Minh Thâm đã thấy có gì đó kỳ lạ. Mãi đến khi bà Mạnh nhận ly nước từ tay cậu, lòng bàn tay trống rỗng, cậu mới chợt nhận ra ——
Đã bảy năm trôi qua, khách thuê nhà thay bao nhiêu lượt rồi, sao đồ dùng trong bếp vẫn y nguyên như trước?
Một ý nghĩ mơ hồ vụt qua, khiến cậu lập tức chạy về phòng ngủ nối với ban công, nơi trước kia là phòng riêng của mình.
Khi nãy tình thế hỗn loạn, cậu chưa kịp để ý, giờ mới phát hiện —— tủ sách vẫn còn xếp gọn từng quyển tài liệu, tay cầm chơi game vứt bừa trong ngăn kéo, bó hoa khô dính trên tường vẫn còn nguyên... Mọi thứ trong phòng, không khác gì hồi bảy năm trước cậu còn sống ở đây.
Hơn nữa —— tại sao Nhạc Khuynh lại đang sống trong căn nhà này?
Nhạc Khuynh gật đầu.
Mắt Hạ Minh Thâm tròn xoe càng thêm sửng sốt.
Bà Mạnh nhìn qua nhìn lại giữa hai người họ, nghi hoặc hỏi: "Tiểu Hạ, hai đứa quen nhau à?"
Hạ Minh Thâm ậm ừ nói: "Dạ, từng là bạn học."
Nhạc Khuynh hiện tại trên danh nghĩa lớn hơn cậu bảy tuổi, tính tới tính lui thì từ mẫu giáo đến cấp ba đều không thể học chung trường. Nhưng Hạ Minh Thâm nói lấp lửng vậy, bà Mạnh cũng không hỏi thêm, chỉ mở tin nhắn mới nhận được, hào hứng nói: "Tiểu Hạ, cháu xem này, bà vừa tìm được cho cháu một căn hộ hợp lý rồi, ở ghép với một sinh viên khác, vị trí cũng gần, giá thuê rẻ."
Nhạc Khuynh đột nhiên lên tiếng: "Cậu đang tìm nhà thuê à?"
Ánh mắt hắn nhìn thẳng Hạ Minh Thâm, môi mím thành một đường thẳng. Mười mấy tuổi, Hạ Minh Thâm từng thấy vẻ mặt này của hắn rất uất ức, thường sẽ cười hì hì nhào tới trêu chọc. Nhưng giờ đặt lên gương mặt người đàn ông hai mươi lăm tuổi, cậu lại chẳng dám cười nổi.
Cậu sững người không đáp. Nhạc Khuynh quay đầu nói với bà Mạnh: "Cảm ơn bà đã quan tâm, cậu ấy không cần xem nhà nữa, cứ ở đây luôn."
Được ở lại nơi quen thuộc, dĩ nhiên Hạ Minh Thâm cầu còn không được. Nhưng sau khi tiễn bà Mạnh về, cậu nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không thể hiểu nổi, bèn đuổi theo Nhạc Khuynh hỏi lại: "Chủ nhà thật sự là cậu sao?"
Nhạc Khuynh hình như đã bình tĩnh lại, cúi người dựng lại vali bị đổ giữa phòng khách —— Hạ Minh Thâm đoán chắc hắn mới vừa về đến nhà, vừa nghe thấy động tĩnh ngoài ban công đã vội lao ra, đến vali cũng chưa kịp đặt ngay ngắn, suýt nữa chứng kiến một vụ ngã lầu.
Nhạc Khuynh đặt tay lên khoá kéo vali: "Cậu cần tôi mang giấy chứng nhận nhà đất cho xem không?"
"Không cần không cần, tôi chỉ xác nhận lại thôi." Hạ Minh Thâm vội xua tay. "Vậy nghĩa là... sau này cậu thuê lại chỗ này à? Tôi thấy trong nhà không thay đổi gì cả, chẳng lẽ gu thẩm mỹ của người thuê sau lại giống hệt bọn mình trước đây?"
Nhạc Khuynh đáp: "Là tôi."
Hạ Minh Thâm không thể tin nổi: "Không phải cậu lên tỉnh khác học đại học sao?"
"Cậu biết à?"
"Ừ." Hạ Minh Thâm nói, "Chỉ biết chút thôi, không nhiều lắm... Tôi gặp không ít chuyện, nói ra cậu chắc cũng chẳng tin."
Đầu mối lộn xộn, chắc Nhạc Khuynh cũng không biết nên hỏi từ đâu, trầm mặc một lúc, đột ngột đổi chủ đề: "Cậu đói không?"
Hạ Minh Thâm: "...Hả?"
Nhạc Khuynh chẳng buồn nhìn cậu, đứng dậy đi thẳng về phía tủ lạnh.
Hạ Minh Thâm: "..."
Tính ra đúng là đến giờ ăn, nhưng Hạ Minh Thâm thật sự không tin nổi —— một người bạn cùng phòng tưởng như đã chết nay lại đứng trước mặt mình, vậy mà Nhạc Khuynh vẫn có thể ung dung nghĩ đến chuyện ăn tối?
"Nhạc Khuynh." Hạ Minh Thâm bám theo, vòng ra sau vỗ vai hắn, "Cậu không có gì muốn hỏi tôi sao? Một chút cũng không?"
Bàn tay trái thả bên người Nhạc Khuynh khẽ run. Hắn giấu nó ra sau lưng, giọng ngắn gọn: "Ăn xong rồi nói."
Cứ như thể trong lòng hắn thật sự yên tĩnh như bề ngoài vậy.
Hạ Minh Thâm buồn bã "ồ" một tiếng, nhướn cổ nhìn qua vai hắn: "Tủ lạnh trống trơn."
Nhạc Khuynh đóng cửa tủ lạnh lại, nói: "Vậy thì ra siêu thị."
Siêu thị cách khu dân cư Vân Thành không xa, rẽ ba con phố là đến một trung tâm thương mại lớn. Hạ Minh Thâm lẽo đẽo theo sau, xem Nhạc Khuynh chọn đồ lung tung. Qua khu thực phẩm tươi sống, Nhạc Khuynh chọn một con cá, rồi chọn thêm mớ rau củ gia vị linh tinh, chất đầy nửa chiếc xe đẩy.
Bảy năm trước, họ từng ở thuê tại căn hộ 301 tòa nhà số 2, là những cậu trai mười bảy mười tám tuổi, tuổi ăn tuổi lớn, đâu thể mỗi bữa đều gọi đồ ăn sẵn. Nửa đêm đói dậy nấu mì gõ thêm quả trứng thì được, còn nấu vài món cơ bản thì gọi là biết làm, nhưng tuyệt đối không ngon lành gì.
Tay nghề của Nhạc Khuynh, so với tiêu chuẩn "không ngon" của Hạ Minh Thâm, còn tệ hơn một bậc —— chỉ dừng lại ở mức "ăn được". Đã vậy, mỗi lần hắn vào bếp, bếp ga y như vừa nổ bom xong, dọn còn mệt hơn nấu.
Hạ Minh Thâm tò mò lật xem mớ rau củ kỳ lạ trong xe đẩy, ngập ngừng hỏi: "Nhiều thế này... cậu thật sự biết nấu à?"
