Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 14: Ngủ ngon



Edit: Upehehe

---

Nụ hôn này rất dài, Quý Nhất Nam lấy tay nâng cằm Lý Bất Phàm, cứ hôn một lúc rồi lại dừng một lúc.

Lý Bất Phàm có thể cảm nhận được Quý Nhất Nam đang cố kiểm soát hơi thở của mình, nhẹ nhàng hít vào, thở ra cũng rất khẽ. Đôi khi đầu ngón tay anh lại vô thức mơn man nhẹ bên má y, để lại cảm giác hơi thô ráp, vừa ngứa ngáy vừa tê dại.

Trong bóng tối, Lý Bất Phàm cảm giác được Quý Nhất Nam cứ luôn muốn được nhìn rõ y.

Nhưng y lại không muốn mọi thứ quá rõ ràng như vậy, vì thế y cắn mạnh lên môi Quý Nhất Nam một cái, rồi đưa tay che mắt anh.

Những ánh đèn bắt đầu xuất hiện ngoài cửa kính xe, họ đã vào thị trấn.

Lúc xuống xe, Quý Nhất Nam đội mũ lưỡi trai, đứng cạnh cửa xe chờ Lý Bất Phàm.

Ánh đèn dưới mái hiên khách sạn sáng rực, Lý Bất Phàm không quen, khẽ nhíu mày.

Đợi đến khi bước vào thang máy, y mới nghiêng đầu liếc sang môi Quý Nhất Nam.

Vừa nãy y cắn có hơi mạnh, Lý Bất Phàm cũng tự biết.

Quả nhiên, trên môi Quý Nhất Nam có một vết rách nhỏ, có lẽ vì thời tiết hanh khô nên nứt rất nhanh.

"Đau không?" Lý Bất Phàm hỏi vu vơ.

Nhưng Quý Nhất Nam nghe cái là hiểu ngay, anh bỗng bật cười, đáp không sao.

Chẳng mấy chốc thang máy đã lên đến tầng của Lý Bất Phàm, y bước ra, phát hiện Quý Nhất Nam cũng đi theo y.

"Tôi nhớ cậu ở tầng trên mà." Lý Bất Phàm nói.

"Tôi xin bà chủ cho đổi phòng rồi," Quý Nhất Nam lấy thẻ phòng mới từ túi áo ra, "Phòng kế bên cậu."

Lý Bất Phàm vẫn sải bước không dừng, thuận miệng hỏi: "Cố ý à?"

"Còn chưa đủ rõ ràng sao?" Quý Nhất Nam nói.

Đến trước cửa phòng, Lý Bất Phàm rút thẻ phòng ra, quẹt nhẹ, cửa liền mở ra.

"Ngủ sớm đi." Y nói.

Y đẩy cửa bước vào, Quý Nhất Nam vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt dõi theo y.

Phòng được dọn dẹp rất sạch sẽ, Lý Bất Phàm đặt balo xuống rồi đi tắm.

Y kéo rèm cửa, ngồi bên giường c** đ*, vừa tháo thắt lưng xong, điện thoại vang lên một tiếng.

Lý Bất Phàm cầm lên xem, là tin nhắn của Quý Nhất Nam, chỉ có hai chữ đơn giản:【Ngủ ngon.】

Ngón tay gõ vài chữ, rồi lại xóa hết. Lý Bất Phàm tắt màn hình, bước vào phòng tắm.

Nước ấm chảy xuống người, y xoa xà phòng, có hơi thất thần.

Dường như Quý Nhất Nam không phải là kiểu người có thể tùy tiện xin phương thức liên lạc, thử xem có yêu nhau được không như Lý Bất Phàm nghĩ lúc đầu. Y không phải là người chấp nhận mình bị đối xử tùy ý như vậy.

Lý Bất Phàm không hiểu rõ được Quý Nhất Nam, càng không hiểu rõ chính mình.

Bản thân y rốt cuộc là người thế nào? Nếu muốn yêu đương thì phải bắt đầu từ đâu đây?

Nhắm mắt lại, trong đầu Lý Bất Phàm toàn là hình ảnh nụ hôn khi nãy của bọn họ.

Cũng may mà lúc đó không có đèn, nếu không y thấy chắc là mình sẽ lúng túng lắm cho mà xem.

Lý Bất Phàm thoáng nhìn xuống th*n d*** của mình, bật cười bất đắc dĩ, rồi đưa tay chạm vào.

Tắm rửa sấy khô tóc xong xuôi, Lý Bất Phàm nhắn vào nhóm có Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu, báo rằng mình đã về rồi, mai có thể làm việc.

Tống Lãng Bạch:【Sườn núi phía nam Bạch Mã đã bị phong toả hết rồi, chúng ta đi phía bắc trước, chụp hình ở hẻm núi nhé.】

Lý Bất Phàm:【Được, xe sửa xong chưa?】

Tiểu Liễu:【Xong từ lâu rồi, lão đại. Hai ngày nay anh đi hỗ trợ, không gặp chuyện gì chứ?】

Lý Bất Phàm:【Chỉ bị đá sượt qua một chút thôi, không bị gì khác.】

Tiểu Liễu: 【Ok, vậy mai 9 giờ sáng xuất phát, đến nơi sẽ tầm giữa trưa, lúc đó thời tiết sẽ khá hơn một chút.】

Lý Bất Phàm:【Ừ】

Đặt điện thoại xuống, y nghe thấy có tiếng gõ cửa.

Lý Bất Phàm ngó qua mắt mèo, thấy người đứng ngoài cửa là Quý Nhất Nam.

Y vừa mở cửa, đối phương liền đưa cho anh một bát táo.

"Ăn không?" Quý Nhất Nam hỏi.

Anh cũng đã thay sang đồ ở nhà, trên người thoang thoảng mùi sữa tắm tươi mát.

"Cảm ơn." Lý Bất Phàm định lấy một quả, nhưng Quý Nhất Nam lại đưa cả bát cho y.

"Cho cậu hết đấy, táo nhỏ này ngọt lắm." Quý Nhất Nam liếc y một cái, "Cậu có thấy tin nhắn của tôi không?"

Lý Bất Phàm ngập ngừng một giây, nghĩ đến câu "ngủ ngon" của Quý Nhất Nam gửi.

"Đã nói ngủ ngon rồi sao còn chưa ngủ nữa?" Y hỏi.

"Thấy là được." Quý Nhất Nam gật đầu, xoay người đi.

Lý Bất Phàm bưng bát táo về phòng, ngồi xuống giường, càng nghĩ càng không rõ cái người Quý Nhất Nam này.

Mỗi quả táo nhỏ đều được rửa sạch, những giọt nước trong suốt còn lăn trên vỏ táo, làm ướt mặt bàn.

Lý Bất Phàm cắn một miếng, táo ngọt thật, đúng hương vị mà y thích.

Y vừa ăn vừa nhắn tin cho Quý Nhất Nam:【Cảm ơn.】

Thấy phía đối phương hiện đang nhập, y lại gửi thêm:【Vừa rồi cậu hỏi tôi có thấy tin nhắn không, là muốn tôi trả lời lại sao?】

Quý Nhất Nam:【Muốn ăn táo thì cứ tìm tôi】

Lý Bất Phàm mỉm cười.

Đêm đó y ngủ rất sâu. Lúc gần tỉnh lại, y mơ một giấc mơ.

Giấc mơ này vẫn ngắn ngủi, nhưng rất chân thật. Lý Bất Phàm như có thể cảm nhận rõ ràng được từng luồng gió hỗn loạn tấp vào mặt mình, y còn chưa kịp nhìn vực sâu dưới chân thì đã đâm sầm vào vách núi.

Lý Bất Phàm choàng tỉnh, mồ hôi lạnh đầy trán. Mở mắt ra, xung quanh lặng im, tia nắng xuyên qua khe rèm tiến vào phòng, chiếu sáng một góc nhỏ bên cửa sổ.

Muốn nhớ thêm một chút thôi là đầu lại bắt đầu đau nhói.

Lúc xuống lầu, Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu đang ngồi trong sân nhỏ.

Bà chủ bày cho bọn họ một cái bàn thấp, trên đó đã đặt sẵn mấy phần ăn sáng.

Sáng nay gió hơi lớn, nhưng ánh nắng lại rất đẹp.

Lý Bất Phàm chào bà chủ một tiếng, bước đến bên cánh cửa kính mới nhìn thấy Quý Nhất Nam đang bị một chậu cây cảnh che khuất.

Chiếc bàn có hai cạnh dài hai cạnh nắng, Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu cùng ngồi một phía, Lý Bất Phàm liền kéo ghế bên cạnh Quý Nhất Nam rồi ngồi xuống.

"Bà chủ ơi, phiền mang thêm một phần ăn sáng nữa, đừng bỏ rau mùi vào." Quý Nhất Nam quay đầu nói với bà chủ.

"Đúng lúc đang muốn hỏi cậu luôn, ai dè cậu lại xuống trước rồi," Tống Lãng Bạch nhấp ngụm trà, "Tối qua ngủ muộn lắm à?"

"Cũng tạm." Lý Bất Phàm đáp.

Tâm trạng y trông không tốt lắm, vì trong lòng vẫn còn đang suy nghĩ về giấc mơ vừa rồi.

Khi giữ chặt Quý Nhất Nam bên vách núi, y nhớ lại mình từng cứu không ít người theo cách đó. Trong mơ cũng xuất hiện đoạn này, đôi khi y còn tưởng rằng mình đang mơ về những điều mình từng làm trong quá khứ.

Nhưng còn chuyện rơi xuống vực là sao?

Y rõ ràng...không thể nào.

"Táo ngon không?" Quý Nhất Nam khẽ hỏi.

"Cậu mua ở đâu thế?" Lý Bất Phàm rót cho mình một chén trà.

"Ở một khu chợ rất xa." Quý Nhất Nam đáp.

"Xa thế? Vậy cậu đi hồi nào?"

"Tôi lái xe đến đó vài ngày trước."

Lý Bất Phàm không hỏi thêm nữa. Nói chuyện với Quý Nhất Nam xong, bữa sáng của y cũng được bưng lên.

Là một bát bún gạo nóng hổi.

Lý Bất Phàm cầm đũa lên mới để ý đến ánh mắt của Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu phía đối diện.

"Sao vậy?" Y kỳ quái hỏi.

Tống Lãng Bạch hắng giọng một cái, nói: "Không có gì, cậu ăn sáng trước đi."

Thực ra là hồi nãy Lý Bất Phàm và Quý Nhất Nam nói chuyện quá nhập tâm. Lúc nói, hai người ngồi khá gần nhau, giọng nói cũng hạ thấp. Trên mặt Lý Bất Phàm vẫn còn vương nụ cười thoải mái, khác hẳn với vẻ thường ngày.

"Hôm nay các cậu đi đâu?" Quý Nhất Nam lấy trong túi ra một viên kẹo bạc hà, xé vỏ bỏ vào miệng.

"Đi hẻm núi, trước tiên thử xem chỗ đặt máy." Tống Lãng Bạch hỏi, "Còn cậu?"

"Lên núi, dạo này tôi đang tìm một loại nấm." Quý Nhất Nam đáp.

"Nghe công việc của anh thú vị thật." Tiểu Liễu cũng góp lời.

Trong lúc Lý Bất Phàm ăn, họ hàn huyên vài câu. Sau đó đồng nghiệp của Quý Nhất Nam đến, anh liền đứng dậy nói mình phải đi trước.

"Tối gặp lại." Quý Nhất Nam cúi đầu, khẽ nói với Lý Bất Phàm, lòng bàn tay chạm nhẹ vào lưng anh một cái.

Đợi xe của bọn họ đi xa, Tống Lãng Bạch mới nhướng mày nhìn Lý Bất Phàm, giọng điệu đầy ẩn ý: "Mới đi có mấy ngày mà hai người đã thân thế rồi à?"

"Cũng bình thường thôi." Lý Bất Phàm đặt đũa xuống, rút một tờ giấy, "Chúng ta cũng đi thôi."

"Lại không tám chuyện," Tống Lãng Bạch hừ một tiếng, "Chán thật."

"Sao ngày nào cậu cũng thích ngồi hóng chuyện thiên hạ hết vậy?" Lý Bất Phàm huých nhẹ vai hắn.

"Chuyện thiên hạ gì cơ?" Tiễu Liễu tò mò ghé lại, "Ai hóng?"

Tống Lãng Bạch cười, xoa đầu Tiểu Liễu: "...Ngoan, hôm nay cậu lại xe."

Đường đi vào hẻm núi lần trước Lý Bất Phàm đã theo Quý Nhất Nam đi qua một lần.

Ở Vân Nam có "Tam giang song hành"(*), đây là một trong ba con sông đó.

(*) Ba con sông song song nhau.

Bên trái thung lũng là núi tuyết Ương Na, bên phải là núi tuyết Sâm Trác. Dù mấy hôm trước có mưa, nước sông vẫn xanh thẵm.

Vì để chụp được cảnh hẻm núi nên họ đi rất chậm.

Sau khi thử nghiệm cả buổi sáng, họ vẫn chưa tìm được vị trí ưng ý. Sau khi ăn tạm bữa trưa, họ lại tiếp tục đi vào sâu hơn.

Tới một khúc cua lớn, quang cảnh xung quanh mở rộng.

Lý Bất Phàm chỉ vào một tảng đá, nói để y lên thử xem.

"Cậu buộc dây an toàn đi." Tống Lãng Bạch nói.

Tảng đá nằm sát vách núi, từng lớp đá xếp chồng lên nhau, nhô ra một mảng khá hiểm.

Lý Bất Phàm tháo balo đưa cho Tống Lãng Bạch, rồi leo lên thử trước.

"Không có chỗ buộc." Y nói.

Tống Lãng Bạch đã thay xong ống kính. Ống tele khá nặng, nhưng hắn vẫn thấy nguy hiểm, bèn chụp thử mấy tấm gần đó.

Ánh sáng hôm nay khá đẹp. Tống Lãng Bạch dùng tay che nắng, cho Lý Bất Phàm xem ảnh chụp.

"Cũng tạm, nhưng tôi vẫn thấy đứng bên kia tầm nhìn sẽ rộng hơn. Ở đây không thể hiện được sự chênh lệch của hai dãy núi hai bên." Lý Bất Phàm tháo máy ảnh khỏi người Tống Lãng Bạch, nói: "Giúp tôi trông chừng một chút."

Phiến đá rất hẹp, không đặt được chân máy, chỉ có thể cầm tay. Lý Bất Phàm bước từng bước cẩn thận, đi tới mép đá rồi ngồi xuống.

Tiểu Liễu và Tống Lãng Bạch đứng ngay phía sau, sợ Lý Bất Phàm mải chụp mà lùi về sau.

Gió trên mặt sông thổi vù vù, ánh nắng rọi vào hẻm núi, nhưng không khí vẫn lạnh buốt.

Lý Bất Phàm giơ máy ảnh lên, chụp thử vài lần rồi chống tay đứng lên.

Máy ảnh y dùng là Hasselblad X2D100C (*), ống kính 75mm, trọng lượng khá nặng.

(*) Máy không kèm ống kính ~ 236 triệu VND, đã kèm ống kính ~ 280 triệu VND.

Lý Bất Phàm điều chỉnh lại thông số, nâng máy ảnh lên chờ nó lấy nét từ từ.

Chụp hơn nửa tiếng, đầu ngón tay Lý Bất Phàm bị gió thổi đến tê cứng.

Y cẩn thận quay lại mép vách núi, đưa máy cho Tống Lãng Bạch: "Đổi sang máy phim thử xem."

Lý Bất Phàm chủ yêu chụp ảnh khổ trung, còn Tống Lãng Bạch chuyên chụp cận cảnh hơn. Hai người chụp kĩ vị trí này rồi mới rời đi.

Buổi trưa, Lý Bất Phàm dẫn Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu đến khách sạn nhỏ lần trước y từng cùng với Quý Nhất Nam ăn. Nói là bữa trưa, nhưng thật ra lúc ăn xong trời đã xế chiều.

Thời tiết và điều kiện ánh sáng khác nhau có thể tạo ra những bức ảnh khác nhau. Lý Bất Phàm xách balo, hỏi Tống Lãng Bạch có muốn quay lại chỗ ban nãy không.

"Đi chứ, tôi thấy màu hoàng hôn ngoài kia bây giờ hợp với cảnh đó hơn."

Lý Bất Phàm gật đầu: "Cũng hợp với chiếc máy ảnh tôi đang cầm trong tay."

Khi lái xe trở về khách sạn đã gần tám giờ tối. Vì lo tối muộn quá trời có thể mưa hoặc tuyết sẽ ảnh hưởng đường đi, họ không ăn tối mà lên đường về luôn.

Lúc đến nơi thì đã tối hẳn, đi ra ngoài ăn cũng bất tiện. Lý Bất Phàm bảo khách sạn chuẩn bị cho họ một bàn cơm tối.

Y lên lầu trước, đặt thiết bị xuống, tiện thể tắm rửa xong xuôi rồi mới xuống ăn.

Tiểu Liễu đang ngồi nghịch điện thoại, thấy Lý Bất Phàm đến liền nói với y: "Có giấy phép bay flycam rồi, nhưng sẽ bị giới hạn khu vực."

"Được, để tối nay tôi xem."

Một lúc sau, Tống Lãng Bạch cũng từ trên lầu xuống, mọi người mới bắt đầu ăn bữa tối muộn này.

Họ ngồi trong sân nhỏ, phía trên có mái che mưa.

Ăn chưa được bao lâu thì trời bắt đầu đổ mưa, mưa rơi lộp độp trên mái hiên.

"Ôi, thời tiết ở đây khó lường thật..." Tống Lãng Bạch không nhịn được thở dài, "Lúc tôi tới mấy ngày đầu, mới bước đi trên đường thôi mà nắng chang chang chịu không nổi, mười phút sau lại bắt đầu lất phất mưa, tôi tưởng mưa cũng không lớn lắm nên không thèm mở ô che, kết quả là vài giây sau mưa đổ ào ào luôn. Vừa mở balo lấy ô ra, ôi hay quá, trời tạnh mưa rồi. Cứ thế lặp đi lặp lại suốt thôi."

Tiểu Liễu và Lý Bất Phàm đều bật cười.

"Uống tí bia không?" Tống Lãng Bạch hỏi.

Lý Bất Phàm gật đầu, y liền gọi bà chủ lại, "Ba chai bia, cảm ơn bà chủ."

Người phục vụ mang ba chai bia cùng đồ khui đặt lên bàn.

Lý Bất Phàm không dùng đồ khui, kê miệng chai vào nhau, khẩy một cái là mở được hết.

"Cạn ly nào, mai ngủ nướng một chút." Tống Lãng Bạch nói.

Tiểu Liễu quen thói của họ rồi, đi theo Tống Lãng Bạch và Lý Bất Phàm nên cũng biết rằng điều quan trọng không phải là tiến độ, mà là sáng tác.

Tiểu Liễu còn nhớ lần trước mình từng thử thúc giục, Lý Bất Phàm vỗ vai cậu ta nói: "Nếu chỉ để chụp ảnh thương mại thì tôi đã không làm nghề này."

Phong cảnh trên đường, quá trình chụp, bất cứ thứ gì cũng đều quan trọng hơn thành phẩm cuối cùng, đó là quan niệm của họ.

Lý Bất Phàm không nhớ rõ trước kia mình có hay uống bia không, nhưng uống một ngụm rồi y thấy cũng ổn.

Gió đêm rất lạnh, thổi qua người tuy mát lạnh nhưng dễ chịu.

Lý Bất Phàm dựa lưng vào ghế, ánh đèn xe từ xa rọi lại khiến mắt y hơi chói.

"Muộn vậy rồi còn có ai đến nữa nhỉ?" Tiểu Liễu cũng nhìn theo.

Khi xe đến gần, ba người mới cùng nhận ra, Quý Nhất Nam đã về.

---

Tác giả có lời muốn nói:

Đang nghe Cái tên khắc sâu trong tim tôi.

Tôi sống trong thành phố nơi đầy ắp nỗi nhớ về em.

Nắm chặt chiếc chìa khóa bay lên bầu trời.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...