Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 19: Lý Bất Phàm lênh đênh như bèo tấm



Edit: Upehehe

---

Quý Nhất Nam lập tức báo tin này cho Lý Bất Phàm. Anh nhắn Wechat hỏi cậu, hiện tại có thể đến tìm cậu được không? Nhưng không nhận được hồi âm.

Anh chợt nhớ đến lời mình tự hứa dưới bầu trời đầy pháo hoa — tuy không ai nghe thấy, nhưng vẫn phải tuân thủ. Bây giờ các điều kiện của giả định ấy đã được đáp ứng, thư mời nhập học đang nằm trong hộp thư của anh, vậy nên việc tiếp theo anh cũng cần phải làm.

Những suy nghĩ vẩn vơ lấp đầy tâm trí Quý Nhất Nam, cuối cùng cũng có thể đi học cùng Lý Bất Phàm rồi, dù không chung trường, hai trường cách nhau một đoạn, nhưng hơn ba mươi cây số không phải là một khoảng cách quá xa, biết đâu còn có thể ở cùng nhau.

Hiếm khi Quý Nhất Nam mới mất bình tĩnh đến vậy, anh muốn nói cho Lý Bất Phàm biết ngay lập tức.

Anh đẩy cửa kính ban công, một luồng gió lạnh bỗng thổi qua, lạnh đến mức làm anh rùng mình.

Ban công sát bên cạnh chính là phòng của Lý Bất Phàm. Thỉnh thoảng hai người họ vẫn thường đứng đây nói chuyện phiếm. Bên kia cửa kính và rèm đã khép chặt, nhưng vẫn có tiếng cãi vã mơ hồ vọng sang.

Quý Nhất Nam lắng tai nghe, cảm thấy hình như tiếng cãi nhau không phát ra từ phòng Lý Bất Phàm.

Nhưng anh vẫn lo lắng, thầm muốn xác nhận xem Lý Bất Phàm có ổn không, nhưng lại không muốn làm phiền người khác, thế là anh đi dép lê trèo qua lan can ban công.

May mà khi xây khu dân cư này, thiết kế có sơ hở, khoảng cách giữa hai tòa nhà khá hẹp. Từ lúc còn nhỏ, Quý Nhất Nam đã ấp ủ ý định muốn trèo qua ban công này. Lúc đó anh còn bé, còn bây giờ lớn rồi, tay chân dài hơn, việc đi qua ban công này còn dễ dàng hơn so với tưởng tượng trong đầu.

Quý Nhất Nam nắm lấy lan can ban công bên kia, cả người hướng xuống mặt đất, dùng tay đẩy người lên rồi nhẹ nhàng nhảy qua ban công phòng Lý Bất Phàm, nhanh chóng trèo vào trong.

Anh cẩn thận tiếp đất, hạn chế gây ra tiếng động lớn, chỉ làm bàn tay và đầu gối dính bẩn.

Có lẽ hơi vội vàng, Quý Nhất Nam phủi bụi trên tay, lại cúi xuống nhìn quần áo mình một lượt, xác nhận không còn chỗ nào lấm bẩn nữa mới gõ cửa kính, đến gần hỏi: "Lý Bất Phàm ơi, cậu có ở trong phòng không?"

Đợi một lúc, anh nghe bên trong có tiếng lật chăn xột xoạt.

Cửa kính không đóng hẳn, Quý Nhất Nam đẩy hé cửa, vén rèm ra.

Lý Bất Phàm nằm trong chăn, ngơ ngác nhìn anh.

"Tôi nghe chú và dì cãi nhau, sợ cậu có chuyện gì nên tôi trèo qua đây." Quý Nhất Nam giải thích.

Có lẽ vì bộ dạng mình bây giờ có hơi chật vật và đường đột nên Lý Bất Phàm mới có vẻ mặt như thế. Nhưng Quý Nhất Nam cũng không quá để ý, anh lập tức mở hộp thư, muốn cho Lý Bất Phàm xem thông báo trúng tuyển của anh.

Nhưng Lý Bất Phàm lại chui sâu vào trong chăn, quay lưng về phía anh, khẽ nói: "Tôi mới bị đau bụng, giờ đỡ rồi nhưng buồn ngủ lắm..."

Không ngờ tới Lý Bất Phàm đang khó chịu, Quý Nhất Nam khựng lại, đứng bên giường vừa lạc lõng, vừa có chút không biết phải làm sao.

"Cậu muốn đi bệnh viện không? Tôi đưa cậu đi."

"Không cần," giọng Lý Bất Phàm nghẹn lại trong chăn, "Hôm trước đi khám rồi, giờ tôi cũng đỡ hơn, chỉ cần nghỉ ngơi một lúc thôi."

"Vậy đợi cậu khỏe hơn chút rồi tôi sẽ đưa cậu đi," nghĩ ngợi một hồi, Quý Nhất Nam vẫn quyết định nói nốt, "Tôi còn có chuyện chưa nói với cậu, thật ra là tôi cũng nộp hồ sơ vào trường ở Wellington, vừa nhận được thư báo trúng tuyển, tôi không kìm được nên nóng lòng muốn báo với cậu..."

Cục chăn bông kia vẫn bất động, Quý Nhất Nam tiếp tục nói: "Trước đây tôi không chắc mình có đậu hay không nên không nói ngay với cậu, tôi sợ tôi thất vọng, rồi cậu cũng thất vọng."

Dù Lý Bất Phàm vẫn im lặng, trái tim của Quý Nhất Nam vẫn đang đập thình thịch trong lòng ngực.

Chỉ nghĩ đến tương lai có thể ở cùng Lý Bất Phàm thật lâu thôi là anh liền không kìm chế nổi, giọng nói cũng run run: "Tôi từng nghĩ đến việc chúng ta sẽ học đại học chung một thành phố, sau đó lại đi làm ở một nơi gần nhau."

"Trường của hai chúng ta cách nhau không xa đâu, sau này cũng có thể thường xuyên gặp nhau. Tôi nghĩ là, nếu có cơ hội thì..."

Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày mình bối rối đến nhường này, sự phấn khích dữ dội phá vỡ mọi quy tắc làm việc của Quý Nhất Nam, giờ đây trong lòng anh chỉ còn duy nhất một khao khát.

Có thể thời gian, địa điểm không thích hợp lắm, nhưng Quý Nhất Nam vẫn nói: "Lý Bất Phàm, sợi dây chuyền tôi tặng cậu còn có một ý nghĩa khác nữa, lúc làm nó tôi đã nghĩ đến ngày mình đeo nó lên cổ cậu..."

Ngay cả bóng lưng Lý Bất Phàm anh cũng không dám nhìn, tự cảm thấy bản thân thật yếu đuối, cũng sợ mình bị từ chối.

Có lẽ chỉ trong hoàn cảnh thế này, anh mới có thể nói ra hết những điều mình muốn nói.

"Tôi thích cậu. Tôi không biết cậu có thích con trai không. Nếu cậu chưa nghĩ kỹ cũng không sao, tôi không bắt cậu trả lời ngay đâu, tôi chỉ muốn nói với cậu thôi."

Trong phòng rất ấm áp, nhưng cả người Quý Nhất Nam lại cứng đờ. Anh đợi một lúc, vẫn không nghe Lý Bất Phàm nói gì, chỉ thấy bả vai cậu khẽ run lên.

Quý Nhất Nam bèn bước đến, ngồi xổm xuống bên cạnh giường Lý Bất Phàm. Chăn bị Lý Bất Phàm nắm rất chặt, cả khuôn mặt cậu vùi vào bên trong, Quý Nhất Nam khẽ chạm một cái mới kéo xuống được.

Đôi mắt Lý Bất Phàm đỏ hoe, Quý Nhất Nam không hiểu vì sao cậu khóc, luống cuống dùng ngón cái lau hai má cậu.

"...Sao thế?" Quý Nhất Nam nhẹ giọng hỏi.

"Cậu nộp hồ sơ hồi nào vậy?"

"Lúc mùa tuyển sinh mới bắt đầu."

"Ra nước ngoài vì tôi sao?"

Bầu không khí bỗng chùng xuống, Quý Nhất Nam khựng lại, như bị dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân, toàn thân anh đông cứng.

"Tôi..."

"Quý Nhất Nam cậu về đi, tôi hơi mệt." Lý Bất Phàm nhắm mắt lại.

"Ừ...được. Cậu...nghỉ ngơi cho tốt."

Quả nhiên mình vẫn làm phiền cậu ấy, đáng ra lúc vào phòng mình phải phát hiện ra chứ, ai lại đi ngủ sớm thế này, chắc chắn là đang khó chịu rồi.

Quý Nhất Nam tự trách mình không tinh ý, máy móc đứng lên, não bộ và tứ chi như mất đi khả năng xử lý thông tin.

Anh cứng nhắc bước ra cửa, rồi lại nhớ tới hồi nãy mình trèo ban công vào. Vừa định đổi hướng thì nghe thấy tiếng Lý Bất Phàm xuống giường, chân trần chạy mấy bước. Anh quay người lại, ôm trọn lấy Lý Bất Phàm đang lao tới.

Cậu gầy lắm, ôm vào có thể cảm nhận được cả xương.

Đó là phản ứng đầu tiên của Quý Nhất Nam.

Anh cảm nhận được hơi thở dồn dập của Lý Bất Phàm, giống như không khí xung quanh rất ít ỏi, mình là một khúc gỗ khô, Lý Bất Phàm lênh đênh như bèo tấm.

"Trường nào vậy? Ngành gì?"

"Trường C, ngành Toán học."

"Biết rồi," Lý Bất Phàm nghiêng đầu tựa vào Quý Nhất Nam, "Tôi thật sự hơi mệt...cậu có thể ôm chặt tôi hơn một chút được không?"

Quý Nhất Nam liền siết chặt cánh tay đang ôm quanh eo cậu.

Không biết đã ôm được bao lâu, Quý Nhất Nam cảm giác được Lý Bất Phàm đã ngủ rồi. Hơi thở của cậu đều đặn hơn, thân thể mềm nhũn tựa lên người anh.

Chỉ cần dùng chút sức là Quý Nhất Nam có thể bế cậu lên được. Anh đi đến bên giường, một tay vén chăn, đặt Lý Bất Phàm nằm xuống rồi nằm cạnh cậu.

Hóa ra vẫn chưa ngủ, Lý Bất Phàm nhích lại gần Quý Nhất Nam, một tay vòng qua eo anh, mái tóc mềm mại vùi vào hõm cổ Quý Nhất Nam.

Tiếng cãi vã ngoài phòng nhỏ dần, Quý Nhất Nam đưa mắt nhìn gương mặt Lý Bất Phàm. Cậu có đôi mắt đào hoa rất đẹp, sống mũi hẹp, môi mỏng, khóe miệng ẩn giấu hai chiếc răng nanh nhỏ như răng mèo.

Quý Nhất Nam khẽ chạm chóp mũi mình vào má Lý Bất Phàm, lòng bàn tay áp lên tai cậu, như chiếc tổ chim bao bọc lấy chú chim non đang nép vào mình.

Chỉ là không hiểu vì sao, nhịp tim Lý Bất Phàm lại dần đập nhanh hơn. Quý Nhất Nam nghiêng mặt sang, thấy gối đã ướt đẫm.

Trong ấn tượng của Quý Nhất Nam, ngày hôm ấy đặc biệt rung động, nhưng lại có một kết cục ngoài dự đoán.

Anh không thể phân biệt được cái ôm bất ngờ của Lý Bất Phàm là đang trả lời đồng ý với Quý Nhất Nam, hay chỉ vì Quý Nhất Nam đã là bạn nhiều năm với cậu nên cậu không muốn làm anh khó xử, nhưng dù thế nào đi chăng nữa, ít ra đó vẫn là một cái ôm – thật ấm áp, cũng thật trọn vẹn.

Anh lại nghĩ, chờ đến khi bọn họ tốt nghiệp, anh sẽ cùng Lý Bất Phàm đi Vân Nam, hoàn thành tâm nguyện của cậu. Dù sao mùa hè đó chắc chắn sẽ rất dài và nóng nảy, họ vẫn còn rất nhiều thời gian để có thể tiêu pha cùng nhau.

Rồi sau đó, họ sẽ ra nước ngoài du học. Nếu Lý Bất Phàm không muốn quay về nữa, Quý Nhất Nam có thể là nhà của cậu.

Bức tranh tương lai từ từ mở ra, Quý Nhất Nam mười tám tuổi tràn đầy niềm tin vô hạn.

Điều tiếc nuối duy nhất chính là, khi nghe thấy tin Quý Nhất Nam cũng trúng tuyển, Lý Bất Phàm lại chẳng có vẻ gì là vui mừng.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...