Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 24: Bấm số



Edit: Hehe đang bị đét lai dí

---

Đứng ở ngoài khá lâu, hai người đều thấy lạnh.

Trong phòng tối om, mở đèn pin lại sợ làm phiền mọi người ngủ. Thị lực ban đêm của Quý Nhất Nam tốt, anh nắm tay Lý Bất Phàm, nhẹ nhàng đưa y về giường.

Hai người rón rén leo lên giường, tiếng ngáy của Tiểu Liễu vẫn vang như sấm gầm.

Đa Cát đưa cho mấy cái chăn, nhưng cũng không dày, chẳng đủ ấm. Lý Bất Phàm sợ Quý Nhất Nam bị lạnh nên nằm dịch lại gần anh ngủ.

"Tôi không hiểu..." sao Tiểu Liễu ngáy ghê dữ vậy.

Lý Bất Phàm định thì thầm nói chuyện với Quý Nhất Nam, nhưng y vừa hé miệng, anh đã cúi thấp mặt xuống, kề sát bên y.

Hai chóp mũi chạm vào nhau, không biết qua mấy giây, Quý Nhất Nam mới lặng lẽ tiến lại, chậm rãi, nhẹ nhàng cắn lên môi Lý Bất Phàm.

Bốn cánh môi khi tách ra khẽ tạo tiếng nước, Quý Nhất Nam hạ giọng bảo y: "Lại gần thêm chút nữa đi."

Đợi Lý Bất Phàm nằm yên vị bên cạnh mình, anh đưa tay, áp lòng bàn tay ấm áp lên vành tai y.

Tiếng ngáy ầm trời yếu đi hẳn, Lý Bất Phàm nhắm mắt lại, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Có lẽ vì mới kể cho Quý Nhất Nam nghe về giấc mơ của mình, đêm đó Lý Bất Phàm lại mơ thấy mình ngồi bên cửa sổ gọi điện thoại.

Lần này khung cảnh rõ hơn nhiều, y nghe ngoài cửa sổ có tiếng mưa. Hóa ra y đang ở sân bay, điện thoại đặt trên chiếc bàn nhỏ, y bấm số điện thoại một lần, rồi lại lập tức ngắt máy.

Đến lần bấm số thứ ba, y mới bắt đầu chờ.

Điện thoại reo lên chưa đến ba mươi giây, Lý Bất Phàm lại cúp.

Y như chuẩn bị sẵn lời để nói, nhưng lại như không thật sự muốn nói, cứ liên tục ngắt máy.

Đến lần bấm số thứ tư, Lý Bất Phàm tỉnh dậy.

Toàn thân y hơi run rẩy, sau lưng nhanh chóng có một bàn tay áp xuống,

Bàn tay ấy chậm rãi trấn an y, Lý Bất Phàm mở mắt ra, nghe thấy Quý Nhất Nam hỏi: "Sao thế?"

Lý Bất Phàm thở ra, nói: "Chỉ là mơ thôi."

Những giấc mơ này khiến y cả buổi sáng cứ mơ màng.

Y nhận ra được rằng mình bài xích cuộc gọi này, nhưng lại không biết vì sao.

Buổi sáng mưa đã tạnh hẳn, thậm chí còn có nắng lên.

Ăn sáng xong, mọi người cùng ngồi ngoài sân giúp ông bà phơi đám nấm hái được hôm qua.

"Bà ơi," Quý Nhất Nam cầm hai cây nấm nâu nhạt cho bà cụ coi, "Có phải bà nhầm không ạ, cái này không phải nấm mồng gà đâu, loại nấm này có độc đấy ạ."

Bà cụ mắt kém, phải lại gần Quý Nhất Nam, nhìn kỹ.

"Đúng rồi... mắt bà mờ quá, nhìn nhầm mất."

Quý Nhất Nam bèn kiểm tra hết chỗ nấm họ hái, trừ hai cây anh vừa phát hiện, còn lại đều có thể ăn được.

Sân nhỏ tuy lát xi măng, nhưng đã lâu ngày nên mặt đất cũng nứt nẻ.

Lý Bất Phàm chợt nhớ đến mấy con cừu nhỏ tối qua, liền hỏi bà: "Nhà mình có nuôi cừu ạ?"

"Cừu hả, đương nhiên là có rồi, chúng tôi bên này bò với cừu đều có đủ cả, có điều có một con đang sắp đẻ, dạo này chúng tôi phải trông chừng nó." Bà cụ cười.

Trong các khe nứt mọc lên vô số mầm cỏ non, cây cối trong sân um tùm. Lý Bất Phàm đi giày ủng ngắn, mặc quần dài, hình như cũng bị côn trùng trong bụi cây cắn.

Y gãi gãi bắp chân, Quý Nhất Nam lập tức đứng dậy, vào phòng lấy thuốc xịt chống muỗi.

"Bên này nhiều côn trùng độc lắm, cậu kéo ống quần lên tôi xem nào." Quý Nhất Nam vừa nói vừa xịt một vòng quanh chỗ hai người đang ngồi.

Lý Bất Phàm tháo dây giày, vén ống quần lên, trên da quả nhiên nổi mấy nốt đỏ.

Y ngồi trên chiếc ghế thấp, Quý Nhất Nam ngồi xổm xuống, khuỵu một bên gối thấp hơn, nhưng vẫn không chạm đất.

Thuốc xịt mát lạnh phủ lên da, Lý Bất Phàm ngửi thấy mùi thuốc, hỏi: "Cái này cậu mang theo à? Mùi không giống của tôi."

"Tôi dùng loại cũ, các cậu mua toàn loại mới. Loại cũ này hiệu quả hơn." Quý Nhất Nam xịt xong rất nhanh, đậy nắp, nhét chai thuốc nhỏ vào tay Lý Bất Phàm. "Cậu cầm luôn chai này đi, tôi ít bị cắn lắm."

"Tối hôm qua cậu ồn điên luôn đó Tiểu Liễu," Tống Lãng Bạch cười nói, "Nửa đêm tôi nghe cậu ngáy, tưởng đâu binh đao sắt thép kéo vào mơ không đấy."

"Anh rành ghê," Tiểu Liễu ngượng ngùng gãi đầu, "Bình thường tôi toàn ngủ một mình, không biết mình ngáy luôn."

Lý Bất Phàm cúi người buộc lại dây giày, nói: "Yên tâm, kinh phí vẫn còn, khách sạn mỗi người một phòng.

Mọi người còn đang nói chuyện, Đa Cát đột nhiên lao ra từ phía sau nhà, kêu to: "Cừu mẹ sắp đẻ rồi!"

Cả đám nghe xong đều khựng lại, sau đó đứng bật dậy, chạy theo Đa Cát ra chuồng cừu phía sau.

Mặt đất còn lấm tấm một lớp tuyết mỏng, cừu mẹ nằm co ro ở góc chuồng, toàn thân dính bùn đất ẩm ướt, rên lên đầy đau đớn.

"Vỡ ối rồi." Đa Cát đeo găng tay, mở cửa chuồng đi vào, ngồi xổm trước cừu mẹ.

"Vỡ ối được bao lâu rồi?" Quý Nhất Nam hỏi.

"Tôi cũng vừa mới phát hiện thôi." Đa Cát đáp.

Bà cụ ôm nửa chậu nước ấm chạy tới, đặt trước mặt cừu mẹ. Nó khịt khịt mũi ngửi rồi uống ngay. Nước này không trong suốt, tỏa ra mùi hương ngọt ngào, Lý Bất Phàm hỏi Quý Nhất Nam: "Đó là nước gì vậy?"

"Có cho thêm đường đỏ," Quý Nhất Nam nói, "Giúp cừu mẹ hồi sức."

Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu giúp ông cụ mang đến một chiếc chăn mỏng, quấn quanh cừu mẹ để nó ấm hơn.

Trong không khí phảng phất mùi máu tanh, ai nấy đều căng thẳng. Mọi người vây quanh cừu mẹ, Quý Nhất Nam thỉnh thoảng mở điện thoại xem giờ, Lý Bất Phàm đứng sau anh, liếc thấy đã khoảng hai mươi phút rồi, Quý Nhất Nam nói: "Khó đẻ rồi, có prostaglandin (*) không?"

(*)Trong thú y, prostaglandin thường được dùng để k*ch th*ch co bóp t* c*ng, giúp đỡ đẻ hoặc xử lý các vấn đề về sinh sản (ví dụ gây sảy thai có chủ đích, điều chỉnh chu kỳ đ*ng d*c, giải quyết hiện tượng giữ nhau thai).

"Trước đây có bác sĩ thú y đến đỡ đẻ cho cừu, hình như còn để lại ít thuốc, để tôi đi lấy." Ông cụ quay người, đôi chân gầy yếu chạy nhanh thoăn thoắt, vội vàng rời chuồng cừu.

"Trước giờ chúng tôi toàn gọi bác sĩ tới, hôm nay bất ngờ quá..." Đa Cát lo lắng cúi xuống, đưa tay kiểm tra t* c*ng cừu mẹ: "Hình như không chỉ có một con."

Cừu mẹ có lẽ đã kiệt sức từ lâu, mệt mỏi nằm bẹp xuống đất, ngay cả tiếng kêu cũng không còn to như trước.

Rất nhanh, ông cụ đã xách một túi nhựa nhỏ màu đỏ trở lại, may là bên trong có kim tiêm và thuốc. Quý Nhất Nam rút một ống thuốc, lại đổ thêm vài viên thuốc khác từ lọ ra, nói: "Đè xuống một chút."

Lý Bất Phàm cùng Đa Cát giữ chặt cừu mẹ, Quý Nhất Nam nhanh tay tiêm mũi thuốc vào da nó, rồi bẻ miệng nó đổ thuốc xuống.

"Đợi thêm chút nữa." Quý Nhất Nam nói.

Thời tiết vẫn còn lạnh, nhưng trán Quý Nhất Nam đã lấm tấm mồ hôi.

Một lúc sau, cừu mẹ lại bắt đầu co thắt dữ dội, Đa Cát nhanh chóng chớp thời cơ đỡ đẻ cho nó. Trong tiếng kêu thê lương của cừu mẹ, cừu con ló cái đầu ra. Đa Cát quỳ xuống đất, Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu cùng giữ cừu mẹ, cậu dùng sức kéo cừu con ra, ngã người ra sau, rồi lôi hẳn nó ra ngoài.

Toàn thân cừu non dính nước ối và máu, nằm thoi thóp trên mặt đất như không còn hơi thở. Cừu mẹ vẫn kêu be be, nhưng tiếng kêu ấy không còn giống tiếng bầy cừu đêm qua Lý Bất Phàm nghe thấy nữa, mà là tiếng kêu vỡ vụn và kéo dài.

"Còn một con nữa." Đa Cát vẫn bận rộn đỡ đẻ. Quý Nhất Nam lôi ra thêm một đôi găng tay từ túi nhựa ông cụ mang đến, xách hai chân sau của cừu con lên lắc nhẹ, rồi lấy khăn giấy lau sạch mũi miệng cho nó.

Bận rộn một hồi, cừu con cuối cùng cũng thở được, yếu ớt kêu một tiếng.

Lý Bất Phàm thở phào, nhìn cừu con nằm trên đất, hỏi Quý Nhất Nam: "Cậu có kinh nghiệm đỡ đẻ cho cừu à?"

"Trước kia viện nghiên cứu có nuôi. Tôi có cậu học trò nhỏ thích cừu, ngày nào cũng sang đó chơi với bọn nó." Quý Nhất Nam cởi đôi găng tay đầy máu ra.

Máy ảnh liên tục vang lên tiếng tách tách, Tống Lãng Bạch đã sớm giơ máy chụp được cảnh đỡ đẻ cho cừu.

Lý Bất Phàm xoay người lại, giơ chữ V trước ống kính.

Ánh nắng xuyên qua căn nhà bằng đất chiếu xuống, Quý Nhất Nam và Lý Bất Phàm đứng gần máy ảnh nhất, sau lưng là cừu con nằm yên trên mặt đất, Đa Cát bận rộn và mái nhà thấp lè tè.

Trong khu rừng đằng xa xa, vài con cừu lục tục chui ra từ bãi cỏ phản chiếu ánh nắng vàng rực rỡ, những chiếc chuông trên cổ leng keng trong gió, Đa Cát hô to một tiếng: "Ra rồi!"

Mùi tanh của máu trong không khí lập tức biến thành mùi hương của cỏ dại và bùn đất hòa vào hơi thở, ùa vào xoang mũi Lý Bất Phàm. Trong một khắc, y chỉ muốn nằm xuống, gối đầu lên bãi cỏ mềm mại đầy lá hoa, y nhắm mắt lại, không bao giờ...tỉnh dậy nữa.

Nhưng giây phút này không phải là mơ, đây chỉ là một ngày bình thường sau cơn mưa.

Một hồi chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Quý Nhất Nam nghe máy, ừ ừ mấy câu, cúp máy rồi nói với Lý Bất Phàm: "Đã tìm thấy Tiểu Tháp rồi, xác nhận đã tử vong."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...