Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 27-1: Trong mắt tôi, cậu giống như một bông hoa



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Upehehe

---

Loại cảm giác này làm Quý Nhất Nam thấy thật xa lạ, anh dùng những ngón tay thô ráp giữ chặt sau gáy Lý Bất Phàm, cắn lấy đầu lưỡi và bờ môi y.

Tôi đã chờ cậu rất lâu, lâu lắm rồi.

Đoạn đường đó thật dài, mỗi lần Quý Nhất Nam nhớ lại, trong lòng đều thấy đau đớn khôn nguôi.

"Quý Nhất Nam," hơi thở Lý Bất Phàm gấp gáp, y bị hôn đến đau cả môi, áp trán mình lên trán anh, môi chỉ cách môi anh một khoảng ngắn, "Cậu..."

Quý Nhất Nam không đợi y nói hết, lại cúi xuống tìm lấy môi y.

Bàn tay từ cổ chuyển lên sau đầu, Quý Nhất Nam dùng sức ghì chặt Lý Bất Phàm về phía mình.

Hiếm khi nào anh thể hiện sức mạnh như thế, anh cắn chặt môi y, nụ hôn mang đầy cảm giác chiếm hữu.

Cho đến khi đầu lưỡi và bờ môi tê dại, ngay cả lòng bàn tay và trái tim đều run rẩy, Quý Nhất Nam mới dừng lại, ôm chặt Lý Bất Phàm trong lòng.

"Đừng khó chịu..." Quý Nhất Nam nghiêng cằm kề sát thái dương y, "Không khó chịu nữa."

Liệu có phải cơ thể ghi nhớ mọi thứ dễ hơn não bộ không?

Cho dù Lý Bất Phàm đã quên đi tất cả, quên cả những chuyện tốt xấu trong quá khứ của y và anh, quên hết những nước mắt và tiếng cười, quên đi những yêu thương và thờ ơ... Khi họ làm lại những điều từng làm, liệu rằng trong một khoảnh khắc nào đó, Lý Bất Phàm có nhớ đến anh không, dù chỉ là một thoáng quen thuộc hay chăng?

Con người thật ích kỷ. Rõ ràng biết ký ức của Lý Bất Phàm không phải thứ gì tốt đẹp, rõ ràng đã quyết tâm không bao giờ nhắc lại, vậy mà đến khi đối diện với chính mình, anh vẫn nhận ra mình khao khát tình yêu của Lý Bất Phàm đến nhường nào. Họ đã ở bên nhau quá lâu, thế nên tình yêu này từ lâu đã bén rễ thành một thứ sâu sắc hơn, giống như rễ hoa, tựa như thân cây, trở thành lý do anh tồn tại trên thế gian này.

Anh không dám tưởng tưởng, nếu kiếp này Lý Bất Phàm không yêu anh, anh sẽ như bèo tấm trôi dạt, không biết phải sống nốt phần đời còn lại thế nào.

Thật may mắn, Lý Bất Phàm trong lòng anh là thật, ít nhất khoảnh khắc này—dù có ngắn ngủi, cũng là thật.

Đối với Quý Nhất Nam mà nói, sự tồn tại quan trọng hơn tất cả.

"Lý Bất Phàm ơi," Quý Nhất Nam hít sâu một hơi, cảm thấy hai mắt cay xè, "Nếu đổi thành một người khác đứng trước mặt cậu, cậu cũng sẽ làm vậy với người đó sao?"

Lý Bất Phàm lập tức hiểu ý anh, y chưa từng nghĩ đến câu hỏi này, nên phản ứng đầu tiên là khẽ mỉm cười.

"Không đâu, tôi chắc chắn sẽ không, tôi không tùy tiện thế đâu. Quý Nhất Nam..." Lý Bất Phàm gọi tên anh, giọng nhẹ như gió, "Tôi biết cậu là Quý Nhất Nam mà..."

Họ cứ thế yên lặng ôm nhau một lúc, nhịp thở của cả hai dần chậm lại, Lý Bất Phàm mới khẽ nói: "Tôi muốn nằm xuống."

Thế là Quý Nhất Nam cầm đèn, tìm cho y một khoảng cỏ khô ráo.

Dù chẳng nói gì, chỉ vậy thôi cũng thấy thoải mái.

Bên cạnh là những bụi cỏ thấp khẽ lay động trong làn gió, Lý Bất Phàm đưa tay chạm nhẹ.

"Đó là mật mông hoa, cánh hoa có thể nhuộm màu," Quý Nhất Nam ngồi xuống cạnh y, đặt chiếc đèn xuống đất, đưa tay hái một bông, "Thực ra đây cũng là một vị thuốc Đông y, có tác dụng thanh nhiệt hạ hỏa, bổ gan, sáng mắt. Người dân ở đây thường ra ngoài hái."

"Cậu có thể đưa tay cho tôi không?" Anh hỏi.

Lý Bất Phàm không biết anh muốn làm gì, còn chưa kịp nói được hay không, Quý Nhất Nam đã kéo lấy bàn tay gần mình nhất, đặt lên đùi.

Động tác quá đỗi tự nhiên khiến Lý Bất Phàm bật cười.

"Sao lại cười?" Quý Nhất Nam hỏi.

Anh tách từng cánh hoa, rồi lật bàn tay Lý Bất Phàm nằm ngửa lên.

"Thấy cậu kỳ lạ ghê." Lý Bất Phàm nhìn góc nghiêng của anh.

Xung quanh tối đen và yên tĩnh, chỉ có một phần nhỏ đường nét của Quý Nhất Nam được ánh đèn chiếu lên, cũng giống con người anh vậy, mờ mịt làm Lý Bất Phàm chẳng thể nhìn thấu.

Quan hệ của bọn họ lúc này thật kỳ lạ, chẳng ai thật sự hiểu ai, giống như đã ở bên nhau, nhưng lại chưa từng bắt đầu.

Nhưng y nghĩ, bản thân y còn chưa hiểu nổi chính mình, làm sao có thể đòi hỏi Quý Nhất Nam được? Huống chi, cảm giác rung động thường đến những lúc mơ hồ về đối phương thế này. Nếu một ngày nào đó biết rõ tất cả rồi, liệu có còn thích nhau nhiều như bây giờ không?

Mặt trong cổ tay hơi ngứa, Lý Bất Phàm nghiêng mặt sang, mới thấy Quý Nhất Nam đang dùng cánh hoa dán lên tay y thành một bông hoa hoàn chỉnh.

Từng cánh hoa anh dán cũng giống như cảm giác anh mang lại cho Lý Bất Phàm, ngay ngắn và chỉnh tề.

"Sao lại dán cái này?" Lý Bất Phàm nâng cổ tay lên, nhìn mãi vẫn không thấy có ý nghĩa gì đặc biệt.

"Vì nó rất đẹp." Quý Nhất Nam cầm lấy cánh tay y, khác xa cái chạm nửa vời khi cưỡi ngựa ban nãy, giờ đây anh tràn đầy kiên định.

Cậu thích những thứ xinh đẹp, Quý Nhất Nam nghĩ thầm, nhưng không nói ra.

"Trong mắt tôi, cậu giống như một bông hoa."

Quý Nhất Nam nói rất nghiêm túc, không giống những người đang yêu nói lời lấy lòng, mà còn mang theo vài phần chân tình.

"Lúc vui vẻ sẽ nở hoa, lúc buồn bã lại rụng cánh."

Từng cánh từng cánh, rơi xuống như mưa rào, để tôi đi nhặt.

Lý Bất Phàm chợt nghĩ, hình như Quý Nhất Nam đang nhìn xuyên qua y để thấy một người khác.

Sao anh lại luôn nói những lời y không hiểu? Nhưng thật kỳ lạ, Lý Bất Phàm lại thỉnh thoảng đồng cảm với những cảm xúc ấy.

Dọc đường trở về, Lý Bất Phàm hơi thất thần, nhưng không phải vì tâm trạng không tốt.

Thỉnh thoảng y lại nhìn lên bông hoa mà Quý Nhất Nam dán lên mu bàn tay mình.

Sau khi mất trí nhớ, Lý Bất Phàm tựa như một cái cây lẻ loi mọc trên thảo nguyên bằng phẳng, hoặc là một khúc gỗ đơn độc trôi giữa dòng sông chảy xiết. Y đứng trong gió, nổi trên nước, bốn bề trống rỗng, không một ai giống y.

Gặp được Quý Nhất Nam, thế giới của y mới như có thêm một cái cây, một khúc gỗ. Dù có lẽ đó chỉ là một gốc cây chưa kịp bén rễ, hay một khúc gỗ có thể trôi xa bất cứ lúc nào.

Khi tắm, Lý Bất Phàm cũng cố gắng không làm rơi bông hoa đó. Đợi đến trước khi đi ngủ, y mới gỡ từng cánh hoa xuống.

Cổ tay y để lại một dấu vòng nhàn nhạt——

Hôm nay Quý Nhất Nam tặng cho mình một bông hoa.

Trước khi đi ngủ, y theo thói quen xem lại hành trình sắp tới một lúc, điểm đến tiếp theo là Na Đạt.

Đó là một tuyết đường phải đi bộ, vì mang theo rất nhiều thiết bị nên họ thuê vài con la, còn mời thêm cả hướng dẫn viên.

Lý Bất Phàm nghĩ ngợi mấy thứ cần chuẩn bị, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm vài ngày sau, họ tập hợp lại, lái xe tới cửa khẩu tuyến đường bộ Na Đạt.

Hướng dẫn viên tên là Lưu Dương, Lý Bất Phàm chưa từng gặp cậu ta, chỉ biết cậu ta có làn da ngăm, dáng người gầy gò.

Họ chờ ở điểm hẹn hơn nửa tiếng rồi mà Lưu Dương vẫn chưa tới. Tiểu Liễu gọi điện cho cậu ta, nghe được ngắt quãng là đoạn đường từ núi tuyết Ương Na tới Na Đạt đã xảy ra sự cố.

Lưu Dương phải đi từ nhà đến, buộc phải đi qua con đường đó. Do đêm qua có tuyết lớn, mặt đất đóng băng, đường xá rất tệ, tất cả những người dậy sớm đi ngắm Nhật chiếu Kim Sơn đều đang quay đầu trở về.

"Đoạn đường này chưa biết khi nào mới thông lại được, thật sự xin lỗi nhiều lắm. Tiền thuê hướng dẫn viên tôi sẽ hoàn trả cho mọi người đầy đủ, giờ tôi đi liên hệ người khác cho mọi người."

"Không cần đâu," Tiểu Liễu mở loa ngoài, Lý Bất Phàm nói, "Tụi tôi tự tìm được rồi, cậu chú ý an toàn đi."

Y chợt nhớ tới A Hạ. Lúc đó rời trại, y có trao đổi liên lạc với A Hạ.

Điện thoại kết nối, A Hạ nghe máy rất nhanh. Lý Bất Phàm nói rõ ý định, A Hạ lập tức bảo cậu ta sẽ sắp xếp ngay.

Nhưng giờ muốn vào núi cũng đã muộn. Tuyến đi bộ dài tận 10 cây số, chỉ riêng đi hết đã mất trọn một ngày, chưa kể họ phải chụp ảnh dọc đường.

Khởi hành trễ quá sẽ dễ gặp nguy hiểm, nên chuyến đi Na Đạt đành phải dời lại.

"Chúng ta vào ngôi làng gần đây nghỉ một đêm trước đi, chờ mai hướng dẫn viên đến rồi đi tiếp." Lý Bất Phàm mở cửa ngồi vào ghế lái.

Họ dậy sớm, chưa kịp ăn gì, dừng xe xong liền tìm một quán ăn sáng.

Lý Bất Phàm không có khẩu vị, chỉ ăn được được vài miếng rồi buông đũa.

Y muốn hút điếu thuốc, đi ra ngoài cửa, nhìn thị trấn nhỏ trống trải dần lấp đầy xe ô tô.

Còn chưa kịp châm điếu thuốc trong tay, điện thoại y vang lên. Lý Bất Phàm ngậm điếu thuốc trên môi, thấy người gọi đến là A Hạ.

"Đường núi tuyết Ương Na tạm thời đóng rồi, chỗ các anh còn đi được không?" A Hạ hỏi.

"Đường tắt lắm, không đi nổi, bọn tôi đang ghé tạm một thị trấn ven đường." Lý Bất Phàm đáp.

"Anh Nhất đoán đúng ghê." A Hạ cười.

Lý Bất Phàm vốn định hỏi sao Quý Nhất Nam cũng biết, nhưng cũng không lên tiếng.

Vì y sắp nghe được câu trả lời của Quý Nhất Nam rồi.

Ngã tư đường trước mặt còn chìm trong cơn mưa sớm, Quý Nhất Nam đeo một chiếc balo đen cồng kềnh, tay xách túi máy ảnh, đi về phía Lý Bất Phàm.

"Tôi thấy cậu ấy rồi." Lý Bất Phàm dập thuốc trên thùng rác, ném vào, đồng thời cúp máy.

"Sao lại tới đây thế?" Lý Bất Phàm hỏi.

"Vốn ở gần đây, cậu gọi điện cho A Hạ xong thì cậu ấy nói cho tôi biết. Hướng dẫn viên của các cậu xảy ra chuyện gì sao?" Quý Nhất Nam đi đến bên cạnh Lý Bất Phàm.

Mái hiên hơi hẹp, trên người Quý Nhất Nam không biết dính nước từ đâu, chạm ướt cả áo khoác của Lý Bất Phàm.

"Nhà cậu ấy ở phía núi tuyết Ương Na, phải đi qua quốc lộ, giờ tình hình giao thông đã không tốt lại còn kẹt xe, hôm nay không tới được."

"Tôi ở lại cùng các cậu một đêm. Mai Tiểu Thất đến, chùng ta cùng đi Na Đạt. Các cậu thiếu hướng dẫn viên đúng không? Tôi cũng có thể làm được."

"Cậu chắc đắt lắm nhỉ?" Lý Bất Phàm cười khẽ, "Bọn tôi không có nhiều kinh phí, cậu mà đắt tiền quá tôi mời không nổi đâu."

"Tôi không đắt, tôi không cần tiền."

"Vậy cậu muốn gì?"

Quý Nhất Nam không nói gì, chỉ đứng sát bên Lý Bất Phàm, cùng y nép dưới một mái hiên.

Hôm sau, trời còn chưa sáng họ đã khởi hành.

Tại điểm tiếp tế đầu tiên, họ gặp trợ lý Tiểu Thất của Quý Nhất Nam.

Tín hiệu trong núi kém, Tiểu Thất mang theo bộ đàm chia cho mọi người.

Thiết bị chưa dùng tới tạm thời chất lên lưng mấy con la. Lý Bất Phàm treo máy ảnh trên cổ, trời đã sáng hẳn nhưng ánh sáng vẫn chưa tốt lắm. Y đứng cạnh lan can gỗ, giơ máy chụp thử mấy tấm.

Khi bỏ máy ảnh xuống, bên cạnh đã có thêm một người. Quý Nhất Nam cầm một quả cả chua còn đọng nước trong tay, hỏi y muốn ăn không.

Ở mỗi điểm tiếp tế đều có những ông bà gánh hàng hóa ra bán, họ ngâm cà chua, dưa chuột vào nước, người đi đường nếu khát thì có thể mua.

"Cảm ơn, cậu không ăn sao?" Lý Bất Phàm nhận lấy một quả cà chua, cắn một miếng.

Cà chua mọng nước, dòng nước đỏ nhạt chảy ra tay y. Quý Nhất Nam lấy khăn giấy giúp y lau sạch.

"Tôi không thích ăn cà chua sống." Quý Nhất Nam nói.

"Lần đầu tiên nghe cậu nói cậu không thích thứ gì đấy," Lý Bất Phàm vừa nhai cà chua vừa nhìn anh, "Hiếm thật, tôi sẽ nhớ kỹ."

"Tôi sẽ nhớ kỹ", ngay khi vừa nói những lời này xong, Lý Bất Phàm lại cảm thấy mình có chút lãng mạn.

Dù sao y đã nói là "nhớ kỹ", bởi với những trải nghiệm kỳ lạ này đối với bản thân Lý Bất Phàm mà nói, điều đó lại càng giống như một lời hứa.

"Tôi sẽ nhớ kỹ", về sau sẽ không bao giờ quên.

Có lẽ Quý Nhất Nam không đọc ra nhiều tầng nghĩa trong một câu nói đơn giản như vậy, cũng giống như Lý Bất Phàm dù có quên cũng chẳng sao.

Anh chỉ cười cười, nói quả cà chua mua to quá, làm Lý Bất Phàm ăn chảy đầy cả tay luôn.

Thế là Lý Bất Phàm cũng bật cười, Quý Nhất Nam liền giơ điện thoại lên, chụp một bức ảnh của y.

"Cậu chụp có qua loa quá không đấy?" Lý Bất Phàm ghé lại muốn xem thử, "Tôi có cảm giác mình mới nhắm mắt mất rồi..."

"Cũng đẹp mà." Quý Nhất Nam đưa ảnh cho y xem.

Nổi bật nhất bức ảnh là quả cà chua đỏ tươi. Khi Lý Bất Phàm nghiêng mặt nhìn, lại phát hiện Quý Nhất Nam đang nhìn chăm chú vào gương mặt của y trong ảnh.

Mắt anh không lay chuyển, ánh mắt dịu dàng nhìn bức ảnh, nhưng chính nó lại khiến Lý Bất Phàm thấy có chút khó chịu.

Ngay cả khi hai người cùng thích nhau, cũng nhất định sẽ có một người thích nhiều hơn, một người thích ít hơn.

Bèo nước tương phùng, Quý Nhất Nam lại thích y quá nhanh, quá nhiều, lại còn chẳng bận tâm Lý Bất Phàm thích nhiều hay ít, một người luôn được mọi người yêu quý như Lý Bất Phàm cũng cảm thấy áy náy không xứng.

Có đôi lúc Lý Bất Phàm nghĩ, nếu họ quen biết nhau từ sớm, không phải ở chốn núi rừng Vân Nam này mà ở một thành phố nào đó, có lẽ họ đã ở bên nhau sớm hơn, chắc chắn hơn.

Nhưng thế giới này làm gì có "nếu như", Lý Bất Phàm thu lại ánh mắt, mất tự nhiên nuốt khan một cái.

"Tôi thấy tôi chụp cũng đẹp mà." Quý Nhất Nam nói.

Lý Bất Phàm gật đầu, "Được, tôi đồng ý, dù sao cậu chụp tôi trông cũng khá bảnh tỏn."

Tiểu Thất và Tiểu Liễu đang ngồi nghỉ ở ven đường núi, Tống Lãng Bạch đang gặm dưa chuột. Lý Bất Phàm xoay người dựa vào lan can, đưa tay xin Quý Nhất Nam một điếu thuốc.

"Mỗi ngày cậu hút bao nhiêu điếu?" Quý Nhất Nam đưa cho y.

"Không nhiều, hình như tôi không thích hút thuốc lắm." Lý Bất Phàm nói.

"Mỗi ngày nửa điếu là được rồi." Quý Nhất Nam cúi mắt, giúp y châm thuốc.

Chờ đến khi điếu thuốc trong tay Lý Bất Phàm cháy được một nửa, y thật sự quay đi, dập điếu thuốc vào thùng rác.

Mọi người nghỉ ngơi gần xong, chuẩn bị tiếp tục đi lên tiếp.

Trời dần sáng, Lý Bất Phàm vừa đi vừa chụp được không ít cảnh.

Thể lực y thuộc loại tốt trong nhóm, trên lưng còn đeo balo, mang theo cả máy ảnh, vậy mà vẫn có thể đi song song với Quý Nhất Nam ở phía trước.

"Ấn tượng sâu sắc nhất của tôi vẫn là lần đi đào rau dại với lão đại lúc nửa đêm." Tiểu Thất hào hứng kể.

Cái gọi là "đào rau dại" không phải là đào rau dại thật mà thực ra là đi lấy mẫu vật, chỉ là bọn họ quen gọi thế.

"Tối hôm đó trời tối đen như mực, gió lại mạnh, lúc ra khỏi cửa tôi biết thế nào cũng xảy ra chuyện mà."

"Sau đó thì sao?" Tống Lãng Bạch chưa gì đã mém cười.

"Sau đó chúng tôi gặp một nhóm người leo núi, lúc xuống bị bão tuyết chặn, nhưng cũng không thể ngưng đi được, đành phải xuống núi xuyên đêm luôn."

Nghe Tiểu Thất nói đến đây, Quý Nhất Nam đại khái đoán được cậu ta sắp kể chuyện gì, cảnh cáo cậu ta đừng có thêm mắm dặm muối.

"Tôi thật sự không có vậy à nha," Tiểu Thất tiếp tục nói, "Nhóm tụi tôi gặp được toàn là nam, có một cậu sinh viên chắc còn nhỏ tuổi hơn cả tôi, suốt dọc đường cứ dính lấy anh Nhất. Ban đầu tôi còn tưởng cậu ta mệt quá nên mới thế, ai dè mãi đến nửa đường anh Nhất mới lén bảo tôi kéo cậu ta ra giùm, lúc đó tôi mới hiểu..."

"Hiểu rồi," Tống Lãng Bạch cười ha hả, "Cậu ta cũng biết chọn người quá ta."

"Phải nói thay anh Nhất nha, anh ấy chẳng làm gì hết. Lúc đi đối phương xin số điện thoại cũng không cho, chỉ để lại số của tôi. Sau đó cậu ta còn gọi điện hỏi về anh Nhất, nhưng anh Nhật ngồi kế bên lạnh lùng từ chối thẳng luôn."

Tiểu Thất bắt chước giọng điệu khi ấy của Quý Nhất Nam: "Xin lỗi, tôi không thích cậu."

Cậu ta bắt chước y như thật, buồn cười đến mức Lý Bất Phàm vốn không có biểu cảm gì cũng bật cười theo.

Quý Nhất Nam không nói gì, chỉ nghiêng đầu nhìn Lý Bất Phàm.

Rất nhanh, ánh mắt của anh đã bị Lý Bất Phàm phát hiện, hai người nhìn nhau, Lý Bất Phàm lặng lẽ hỏi anh: "Sao nhìn tôi vậy?"

"Sợ cậu hiểu lầm." Quý Nhất Nam nhỏ giọng nói.

"Hiểu lầm gì cơ?" Lý Bất Phàm hỏi.

"Hiểu lầm tôi lừa cậu," Quý Nhất Nam nhìn khu rừng nơi có thực vật cần lấy mẫu bên đường, anh giơ túi nhựa màu xanh trong tay, "Tôi thật sự chỉ theo đuổi mình cậu thôi."

Anh nói ra những lời này không phải vì mong Lý Bất Phàm sẽ đáp lại, chỉ đơn giản muốn được nói thêm một lần nữa cho y nghe.

Con la đi theo bên cạnh, Quý Nhất Nam tháo một cái kéo lớn trên lưng nó xuống, cùng Tiểu Thất tiến vào rừng.

Vài cây số đầu tiên đều là rừng ở trên cao, trong rừng vẫn còn đọng tuyết, dòng suối chảy từ núi xuống gần như đã bị băng phủ kín.

Ánh sáng rọi qua khe lá, Lý Bất Phàm thấy một con sóc từ trên cây lao xuống, y liền cùng Tống Lãng Bạch cẩn thận dựng máy ảnh lên.

Trong lúc bọn họ làm việc, Tiểu Liễu vác máy quay, phụ trách ghi lại những cảnh hậu trường.

Đôi khi loại video này cũng rất có giá trị, nhiều đội làm IP thường thích những thước phim hậu trường thế này, hay tìm đến họ xin cho bằng được.

(*) IP là Intellectual Property: tài sản trí tuệ (bên Cbiz thường dùng để chỉ nội dung có bản quyền như tiểu thuyết, phim ảnh,...)

Trong ống kính, con sóc đang cúi đầu gặm thông, ăn say sưa chẳng thèm màng sự đời.

"Tôi thấy hay là chúng ta chuyển qua quay phim tài liệu cho rồi." Tống Lãng Bạch khẽ nói.

"Anh Nhất ơi, anh có đeo dây an toàn không?"

Lý Bất Phàm nghe thấy Tiểu Thất nói, liền đứng thẳng dậy, quay đầu nhìn sang bọn họ.

Con la bị Quý Nhất Nam giữ lại, anh đổi sang cầm liềm, ngước mặt ước lượng độ cao của cây, nói: "Không cần đâu, có thể trực tiếp leo lên được. Tôi từ cành bên này lên... Tiểu Thất, cậu đứng dưới giúp tôi để ý là được."

"Được." Tiểu Thất gật đầu.

Quý Nhất Nam đeo găng tay, cài chặt mấy cái cúc ở cổ tay, thử xem độ mạnh yếu của thân cây một chút, sau đó giống như tập xà đơn, cánh tay dồn lực, bụng dưới siết lại, bật người trèo lên cành thấp nhất.

"Tiểu Thất, đưa máy ảnh cho tôi." Quý Nhất Nam chậm rãi ngồi xổm xuống, đưa tay hướng về Tiểu Thất.

Trước khi thu mẫu vật phải chụp ảnh trước, Tiểu Thất treo máy ảnh trên cổ, lúc tháo ra dây bị mắc vào mũ, Lý Bất Phàm liền đưa tay gỡ giúp, rồi bước tới dưới gốc cây, đưa máy cho Quý Nhất Nam.

"Cậu cẩn thận chút."

"Biết rồi." Quý Nhất Nam đáp.

"Anh đừng có lo," Tiểu Thất ngẩng đầu, chống tay vào thân cây, "Lão đại của tôi chính là cao thủ leo cây mới nổi của viện nghiên cứu chúng tôi đấy, được cả tập thể bình chọn hẳn hoi."

Mấy người khác đều bật cười, chỉ riêng Lý Bất Phàm là không rời mắt, cứ nhìn chằm chằm người trên cây.

Quý Nhất Nam thu xong tiêu bản, cài liềm lại vào bên hông, chậm rãi trèo xuống.

Áo gió lấm lem không ít bùn, trên tóc Quý Nhất Nam còn vướng mấy nhánh rêu xanh biếc mọc trên thân cây, nhẹ như tơ, mềm mại. Anh gỡ chúng xuống, bỏ vào túi nhựa sạch.

Vài sợi rêu tơ nhẹ vẫn còn dính trên tóc Quý Nhất Nam, Lý Bất Phàm đưa tay gỡ giúp anh.

"Đây là cây tùng la hán," Quý Nhất Nam đưa tất cả túi nhựa cho Tiểu Thất, "Chỉ những nơi có môi trường tốt, trên cây mới có loại địa y này mọc."

"Áo cậu bẩn mất rồi." Lý Bất Phàm rút mấy tờ giấy trong túi đưa cho anh.

Quý Nhất Nam vẫn còn thở nhẹ, anh tháo găng tay, đầu ngón tay đỏ bừng vì lạnh nhận lấy giấy. Lúc này Lý Bất Phàm mới để ý trên mặt anh cũng lấm lem, y nhỏ giọng bảo thôi khỏi, rồi nắm lấy cổ tay Quý Nhất Nam, kéo anh ra bờ suối.

Lý Bất Phàm ngồi xổm xuống, lấy giấy nhúng vào dòng nước lạnh buốt, lau sạch vết bùn trên áo gió cho Quý Nhất Nam.

Chờ bùn gần như lau sạch sẽ, y mới chuyển sang lau mặt cho anh.

"Cả mặt cậu cũng thế...Lần nào cũng để bản thân nhếch nhách thế à?"

Quý Nhất Nam chớp mắt mấy cái, tựa như muốn nói gì, cuối cùng vẫn nuốt xuống.

Lý Bất Phàm ưa sạch sẽ, anh biết rõ điều đó.

Trước đây y cũng thường ở trong núi, khi thì để chụp ảnh, đôi khi để chơi thể thao như đi bộ đường dài hoặc leo núi. Chỉ cần rảnh rỗi là Quý Nhất Nam đều đi cùng y.

Anh cũng từng thấy Lý Bất Phàm nhếch nhách chẳng kém, té ngã, trầy xước, toàn thân dính bùn lẫn máu, nhưng y không than đau câu nào, chỉ cười hì hì chạy tới tìm Quý Nhất Nam, còn an ủi anh đừng có buồn mà.

Sau khi lau sạch vết bùn trên mặt, Lý Bất Phàm mới nhìn rõ vài vết xước trên mặt.

"Trong túi có thuốc, lát về đến trại thì bôi vào," y nhận ra Quý Nhất Nam hơi thất thần, "Đang nghĩ gì thế?"

Quý Nhất Nam không trả lời, nghiêng đầu nhìn mấy người khác, chẳng biết từ lúc nào Tiểu Liễu đã ngồi bên suối nghịch nước với Tiểu Thất, còn Tống Lãng Bạch thì vừa chụp ảnh vừa xuýt xoa khen mình tài hoa hơn người.

Nhận ra ánh mắt Quý Nhất Nam hướng sang bên đó, Lý Bất Phàm cũng nhìn theo rồi nhanh chóng bật cười.

"Bình thường bọn họ..."

Lý Bất Phàm còn chưa nói dứt câu, Quý Nhất Nam đã thơm nhẹ một cái lên môi y.

"Cậu làm gì thế?" Lý Bất Phàm nhếch môi cười, bàn tay vỗ nhẹ vào eo Quý Nhất Nam.

Nửa chặng đường sau đều là leo dốc, càng lên cao, cây cối càng thưa và thấp dần đi.

Được một cái là tuyết phủ hai bên sườn núi dần rõ ràng hơn, dưới chân là thảo nguyên mênh mông. Vì cảnh đẹp, Lý Bất Phàm ngồi xuống sườn dốc, gần như nằm xuống để chụp ảnh.

"Chụp được không? Cho tôi xem với." Tống Lãng Bạch bước tới y.

Hai người kiểm tra ảnh chụp, rồi đi sang bên kia tìm Quý Nhất Nam và Tiểu Thất.

Hai người đang ngồi xổm cúi đầu cùng nhau, Quý Nhất Nam cầm kéo, trong tay là một loại hoa có phiến lá rộng, cánh hoa hẹp, màu xanh lam.

"Là duyên hồ sách." Tiểu Thất vui mừng lắc lắc túi nhựa vừa niêm phong lại.

Một ngày không đủ để họ đi đến được đích, nên khi đến khu đất bằng phẳng thích hợp để dựng trại, cả nhóm quyết định dừng lại, nghỉ ngơi một đêm.

Tổng cộng có năm người, mang theo hai cái lều.

Mọi người đều quen thuộc với việc cắm trại dã ngoại, không cần ai hỗ trợ nhiều.

Quý Nhất Nam nhìn đồng hồ và thời tiết, rồi nói với Tiểu Thất: "Các cậu dựng lều đi, tôi đi thêm 2km nữa đặt máy ảnh."

Lần này họ định lên vùng bãi đá cao để đặt camera hồng ngoại, ghi lại trọn vẹn quá trình sinh trưởng của thực vật.

Bây giờ mới hai giờ chiều, tuy thời gian vẫn còn sớm, nhưng đi thêm 2km nữa đồng nghĩa với việc lên cao thêm vài trăm mét, mà thời tiết trên núi thay đổi thất thường, không thể nói là an toàn tuyệt đối được.

"Tôi xem dự báo thời tiết rồi, trong một tiếng nữa chắc vẫn ổn thôi. Bãi đá đó chúng ta từng đến rồi, tôi đi nhanh rồi về." Quý Nhất Nam đã tính toán sẵn, anh lấy máy ảnh hồng ngoại từ balo Tiểu Thất ra.

"Được rồi, được rồi," Tiểu Thất biết Quý Nhất Nam kinh nghiệm phong phú, "Anh nhớ cẩn thận."

"Tôi đi cùng." Lý Bất Phàm không biết từ lúc nào đã đứng ngay sau lưng Quý Nhất Nam. Y bỏ bớt mấy món trang bị không cần thiết khỏi balo, cả người nhẹ đi hẳn.

Rất nhanh hai người tiếp tục đi về phía trước. Lý Bất Phàm không mang theo máy ảnh, suốt quãng đường chỉ im lặng quan sát xung quanh.

Có vẻ Quý Nhất Nam đã đi qua con đường này rất nhiều lần, anh không cần nhìn bản đồ mà vẫn dẫn Lý Bất Phàm đến chính xác khu bãi đá kia.

Có lẽ hôm nay vận may khá tốt, Quý Nhất Nam không tốn mấy thời gian đã tìm được một bụi duyên hồ sách.

Máy ảnh hồng ngoại cần được ngụy trang đơn giản, Quý Nhất Nam và Lý Bất Phàm cùng ngồi xổm xuống, dùng đá xếp thành một tháp rỗng.

"Không phải cậu nói mới đến Vân Nam mấy tháng à?" Lý Bất Phàm tò mò, "Sao tôi có cảm giác như cậu đã sống ở đây lâu lắm rồi, núi nào đường nào cậu cũng rành hết luôn."

"Tôi ít ở phòng thí nghiệm, ra ngoài thực địa nhiều hơn." Quý Nhất Nam đáp.

"Thế lúc đầu cậu chọn làm nghề này, là vì thích ra ngoài à?" Lý Bất Phàm đoán.

"Chuyên ngành đại học và thạc sĩ của tôi đều là toán, đến khi học tiến sĩ mới chuyển sang thực vật."

---

Hehe: Chương này dài vl nên chia làm 2 =)), mai tui up phần sau nha, nói về 2 đứa lúc học đại học cuti cuti nhắm kkk

(*) Mật mông hoa

(*) Tùng la hán

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...