Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 39: Trước đây em từng có bạn trai



Edit: Upehehe

---

Nửa đầu hội nghị kết thúc, giữa chừng có ba mươi phút nghỉ giải lao.

Ở hành lang hậu trường, Lý Bất Phàm dẫn theo các trợ lý, đứng đối chiếu lại quy trình với đạo diễn hình ảnh.

Trong lúc họ đang trao đổi công việc, Quý Nhất Nam được người dẫn chương trình đưa về phòng nghỉ.

Thấy Lý Bất Phàm đang nói chuyện với người khác, Quý Nhất Nam khẽ giơ tay, nói với người dẫn chương trình: "Cảm ơn anh, nhưng tôi đang đợi người, lát nữa tôi tự vào sau."

Người dẫn chương trình nhìn theo ánh mắt Quý Nhất Nam, gật đầu.

Lý Bất Phàm thấy Quý Nhất Nam đứng lại chờ, y hơi tăng tốc độ nói, xử lý xong công việc rồi mới quay lại hỏi: "Sao thế anh?"

"Đợi em." Quý Nhất Nam giơ tay, áp lòng bàn tay lên lưng Lý Bất Phàm, nhẹ nhàng kéo y về phía mình, một động tác mang rõ ý bảo vệ.

Thật ra Lý Bất Phàm chẳng có cảm giác gì đặc biệt, y đã quen rồi, đẩy cửa phòng nghỉ bước vào cùng Quý Nhất Nam.

Trong phòng nghỉ có vài nhân viên đang tán gẫu, thấy họ vào thì giọng nói đều nhỏ dần.

"Cùng tham dự một diễn đàn với em thì thôi đi, sao đến cả Wellington cũng không nói với em nữa?" Lý Bất Phàm hỏi.

"Vốn định xử lý xong việc rồi tìm em, coi như một bất ngờ, ngạc nhiên không?" Quý Nhất Nam nói.

"Khi nào anh về nước?"

"Không gấp, lúc nào cũng được. À phải rồi, gần đây phía cảnh sát báo cho anh biết họ đã bắt được nhóm săn trộm rồi. Trước khi sang đây anh có đến đồn nhận diện, đúng là ba người hôm đó."

Nghe tin này, Lý Bất Phàm cũng thở phào, "Vậy thì tốt rồi."

"Dạo này mệt không? Anh không ngờ công việc của em lại là phụ trách chụp ảnh hiện trường cho diễn đàn này, anh cứ tưởng em vẫn thích những công việc thiên về ngoài trời hơn." Quý Nhất Nam nói.

Chính Lý Bất Phàm cũng chưa nghĩ thông, anh chỉ mơ hồ cảm thấy mọi chuyện trùng hợp quá mức.

Tình cờ gặp được Quý Nhất Nam ở Vân Nam, bay ra nước ngoài rồi lại chạm mặt anh tiếp.

Tất cả những điều đó... thật sự chỉ là ngẫu nhiên thôi sao?

Nhưng ngoài chữ "ngẫu nhiên", dường như cũng chẳng có lời giải thích nào khác...

"Thế giới này rộng lớn như vậy, có nhiều người đến thế, ấy vậy mà em lại cứ gặp đúng anh. Chúng ta có kiểu duyên phận này, dù cho đổi sang quốc gia khác mà vẫn gặp được nhau, hình như cũng chẳng có gì để ngạc nhiên." Lý Bất Phàm mỉm cười.

Không hiểu vì sau, sau khi nghe y nói xong câu này, sắc mặt Quý Nhất Nam nhạt đi đôi chút. Anh gật đầu, tiến lại gần Lý Bất Phàm hơn, giơ tay đặt sau thắt lưng y, ngón cái hơi dùng lực khẽ ấn xuống.

Cửa phòng nghỉ bị đẩy ra, người bước vào là Eric, người mà mấy hôm trước Lý Bất Phàm có trò chuyện vài câu khi ăn sáng, y vẫn còn nhớ anh ta.

"Ian, lâu rồi không gặp." Eric cười tươi rói, vừa đến đã tay bắt mặt mừng chào Quý Nhất Nam.

Tay Quý Nhất Nam tự nhiên rời khỏi người Lý Bất Phàm, nói: "Không ngờ lần này lại gặp được cậu."

"Vừa thấy tên cậu trong danh sách là tôi nhờ trợ lý đặt lịch ngay." Eric chú ý tới Lý Bất Phàm đứng cạnh Quý Nhất Nam, liền chào hỏi: "Chào cậu, sáng nay tôi cũng thấy cậu ở khách sạn, nhưng lúc đó cậu có vẻ rất bận nên tôi không chào."

"Không sao." Lý Bất Phàm lắc đầu.

"Hai người quen nhau à?" Ánh mắt Eric đảo một vòng giữa hai người.

"Quen." Lý Bất Phàm không giải thích thêm.

Vì tôn trọng sự riêng tư, Eric chỉ cười cười không hỏi tiếp, rồi nói với Quý Nhất Nam: "Lần này thật ra tôi còn có việc muốn nhờ cậu giúp. Nghe nói cậu có chứng chỉ lặn, cậu có thể đi cùng tôi đến Tiên Thi làm thu thập mẫu vật dưới biển không?"

Tiên Thi là một điểm lặn được bảo vệ ở vùng biển lân cận, sinh vật biển ở đó có giá trị nghiên cứu rất cao.

Nhưng vì địa hình đáy biển phức tạp, dòng chảy thường xuyên thay đổi, những người thiếu kinh nghiệm gần như không thể xuống biển làm việc.

"Cộng sự của tôi lần này không đến được. Nhưng mấy ngày nay tôi nghe nhiều học giả nhắc đến việc môi trường dưới biển ở Tiên Thi có biến đổi, tôi muốn xuống đó lấy mẫu trầm tích mang về nghiên cứu." Eric cam đoan, "Chỉ cần cậu đồng ý, phía tôi có thể lập tức giúp cậu làm giấy phép."

Quý Nhất Nam suy nghĩ một lúc rồi nói: "Tôi chỉ có thể ở lại đây nhiều nhất là nửa tháng."

Eric cảm kích vỗ vai anh: "Được, vậy tôi sẽ tìm thêm một nhiếp ảnh gia dưới nước, rồi hẹn vài hướng dẫn viên lặn địa phương."

Lý Bất Phàm tựa vào mép bàn, khoanh tay: "Nếu là nhiếp ảnh, có lẽ tôi làm được."

"Cậu có chứng chỉ lặn à?" Eric hỏi.

"Có." Lý Bất Phàm gật đầu, "Một nghìn hai trăm bình."

Eric kinh ngạc nhìn y.

Kinh nghiệm một nghìn hai trăm bình khí đã không thể gọi là nghiệp dư nữa, thậm chí hoàn toàn đủ tiêu chuẩn để làm huấn luyện viên hoặc dẫn đoàn lặn.

"Nhưng lâu rồi tôi không lặn, trước khi xuống nước phải dành chút thời gian ôn lại." Lý Bất Phàm hỏi, "Môi trường biển ở Tiên Thi có phức tạp không?"

"Không phức tạp, khoảng năm mươi lần lặn là cơ bản không có vấn đề gì." Eric nói.

"Được." Lý Bất Phàm gật đầu, "Vậy tôi cũng tham gia."

"Em thật sự muốn đi à?" Quý Nhất Nam có chút lo lắng, nhưng lập tức đã giúp Lý Bất Phàm lên kế hoạch đơn giản, "Thi lại chứng chỉ AOW khoảng một tuần là xong. Khu vực này anh quen hơn, để anh giúp em đặt điểm lặn."

(*) AOW là viết tắt của Advanced Open Water Diver (Chứng chỉ lặn nâng cao)

Lý Bất Phàm nhướng mày, hạ giọng đổi sang tiếng Trung: "Không hổ là học sinh xuất sắc, nhanh vậy đã sắp xếp xong cho em rồi."

Eric thấy hai người có vẻ muốn nói chuyện riêng, rất biết ý nói mình còn việc rồi rời đi trước.

"Hôm nay tâm trạng anh có vẻ không tệ nha." Lý Bất Phàm nói.

"Tất nhiên rồi, vốn dĩ anh không nghĩ là sẽ gặp được em." Quý Nhất Nam cũng tựa vào mép bàn, cúi mắt nhìn bàn tay Lý Bất Phàm đang đặt ở cạnh bàn.

"Gần đây em định thử làm lại những việc mà trước khi mất trí nhớ em từng thích, em phát hiện ra mình có ký ức cơ bắp. Trước đó ở Shangri-La, rất nhiều kỹ năng ngoài trời em không cần cố nhớ, cũng biết nên làm thế nào. Dần dần em bắt đầu cảm nhận được vì sao trước đây mình lại thích những vận động đó. Trong núi rất yên tĩnh, chỉ cần ở trong môi trường ấy thôi là dường như em chẳng cần phải nghĩ gì cả." Trong lúc Lý Bất Phàm nói, Quý Nhất Nam dùng lòng bàn tay chạm nhẹ lên mu bàn tay y, rất chậm rãi mà nắm lấy.

"Nếu em thích, anh đều có thể làm cùng em." Quý Nhất Nam siết chặt tay y.

"Anh cũng định theo em nhảy dù, nhảy bungee, bay dù lượn à?"

"Đương nhiên là được."

Quý Nhất Nam trả lời nhanh như vậy làm Lý Bất Phàm có chút bất ngờ: "Anh thật sự được sao?"

"Đúng vậy, những chứng chỉ đó anh cũng có." Quý Nhất Nam nói, "Anh đều có cả."

"Là vì thích à? Hay là do yêu cầu công việc của anh?"

"Vì thích."

Vì thích người thích những thứ này.

Vì muốn nhìn xem thế giới đã hấp dẫn em rốt cuộc là như thế nào.

Vì muốn cùng em làm những điều em yêu thích, mong rằng người bên cạnh em không phải là ai khác.

Sau này dần dần cũng yêu luôn cả thế giới mà em hằng yêu, chỉ tiếc bản thân nhận ra quá muộn màng.

"Vậy lúc em đi học lặn anh cũng đi cùng nhé." Lý Bất Phàm liếc nhìn thời gian, giờ nghỉ giữa hiệp sắp kết thúc rồi. "Em phải đi trước."

Y vừa đứng thẳng người lên, cổ tay đã bị Quý Nhất Nam kéo lại, cả người lùi về sau nửa bước, đứng lọt g*** h** ch*n anh.

Chân anh dài không phải vì bộ vest, mà là dài thật.

"Làm gì thế?" Lý Bất Phàm cười hỏi.

"Thơm một cái." Quý Nhất Nam vẫn nắm tay y không buông, ngẩng mặt lên, ở khoảng cách này, môi anh chỉ vừa chạm tới cằm Lý Bất Phàm.

Anh áp lên da y, thấp giọng nói: "Cúi xuống..."

Hai đôi môi ướt át chạm vào nhau, phòng nghỉ bất cứ lúc nào cũng có thể có người bước vào, Lý Bất Phàm hơi căng thẳng, hơi thở cũng nặng hơn bình thường.

Y cảm nhận được hơi ẩm phả lên gò má mình, cảm giác môi bị ngậm lấy và m*t nhẹ, giống như đang chìm trong biển sâu.

Tay Quý Nhất Nam dùng lực hơn một chút, chậm rãi ôm chặt lấy Lý Bất Phàm, gần như ép y sát vào lòng mình, làm Lý Bất Phàm thoáng phân tâm mà nghĩ, Quý Nhất Nam hẳn là người rất cần cảm giác an toàn trong một mối quan hệ thân mật.

Nụ hôn không kéo dài quá lâu, Quý Nhất Nam khẽ cắn đầu lưỡi Lý Bất Phàm, rồi nghiêng mặt áp lên bên cổ ấm áp, hôn nhẹ lên yết hầu của y. Những va chạm nửa có nửa không vào vùng nhạy cảm khiến Lý Bất Phàm sinh ra cảm giác khác. Y hít sâu một hơi, trong đầu lướt qua lại chuyện trước đó nghe bà chủ nhà nói mình từng có bạn trai, trong lòng bỗng chốc thấp thỏm.

Y không nhịn được nghiêng mặt tránh đi, khi nụ hôn của Quý Nhất Nam rơi vào khoảng không, y khẽ hắng giọng: "Quý Nhất Nam ơi, có một chuyện em cảm thấy mình cần phải nói với anh."

Quý Nhất Nam nhìn y, ý bảo y nói tiếp.

"Trước đây em từng có bạn trai."

Lý Bất Phàm thấy Quý Nhất Nam khựng lại một chút, như thể cần một khoảng thời gian để sắp xếp lại cảm xúc: "Sao em biết thế?"

"Hồi trước em từng du học ở đây, em tranh thủ qua hỏi bà chủ căn nhà em  từng thuê, bà ấy nói em luôn sống cùng một nam sinh khác..."

Lý Bất Phàm cúi đầu, liên tục quan sát biểu cảm của Quý Nhất Nam. "Bà ấy nói bà ấy cảm thấy chúng em là người yêu."

Quý Nhất Nam không nói ngay, chỉ giữ lấy tay Lý Bất Phàm, vuốt nhẹ dọc cánh tay y.

"Ồ... người yêu à."

"Nhưng em vào phòng xem rồi, đó là căn hộ hai phòng một khách nên em cảm thấy cũng có khả năng chúng em chỉ là bạn cùng phòng. Dù sao thì bà chủ nhà cũng chưa chắc hiểu rõ quan hệ của chúng em." Lý Bất Phàm giải thích. "Tất nhiên, đó chỉ là suy đoán cá nhân của em thôi, nhưng em hoàn toàn không có ý định dùng chuyện này làm cái cớ để qua loa với anh."

"Anh không giận." Quý Nhất Nam nói, trông cũng không giống nói dối. "Em từng có bạn trai là chuyện rất bình thường."

"Nhưng..."

"Không sao cả." Quý Nhất Nam buông Lý Bất Phàm ra, đầu ngón tay chạm nhẹ lên môi y, rất gượng gạo mà chuyển chủ đề: "Hơi đỏ rồi, phải làm sao đây."

"Không làm sao cả." Lý Bất Phàm mím môi.

Y nghĩ có lẽ Quý Nhất Nam thật sự không muốn nói tiếp chuyện này nên cũng không nhắc thêm nữa.

Quý Nhất Nam không để y đi ngay, cứ như vậy ngồi ôm Lý Bất Phàm một lúc. Đến khi gần hết giờ, anh mới nhẹ nhàng vỗ lên eo y: "Chắc sắp có người tới rồi."

Hai người vừa tách ra thì cửa phòng nghỉ vang lên tiếng gõ.

"Ian, tôi vào nhé."

Nhân viên đẩy cửa bước vào. Lý Bất Phàm liền nói với Quý Nhất Nam: "Em đi trước nha."

---

Tác giả có lời muốn nói:

Hiện tại về hoa Cách Tang có rất nhiều cách giải thích khác nhau, nhưng trong truyện nó hoàn toàn là hư cấu, hoa Cách Tang chỉ là một loài hoa cố định, một giống hoa cụ thể thôi.

Một sát thủ đã đâm một kiếm vào ngực Quý Nhất Nam nhưng lại phát hiện không trúng tim anh, vì tim anh đã sớm nhảy lên tận cổ họng rồi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...