Edit: Upehehe
---
Sau khi lấy được chứng chỉ lặn, theo đúng lời hứa, cửa hàng lặn đã đặt trước cho họ một buổi Fun Dive ban đêm.
Hôm đó thời tiết rất đẹp, công việc cũng đã được xử lý xong từ ngày hôm trước. Lý Bất Phàm và Quý Nhất Nam nằm trong khách sạn suốt một ngày ngủ bù cho đủ giấc, đến chập tối mới đến cửa hàng lặn.
Hôm nay họ sẽ đến một vùng biển hoàn toàn mới. Nơi đó thuộc diện bảo hộ của nhà nước, số lượng người được phép lặn mỗi ngày đều bị hạn chế nghiêm ngặt.
Hai người đã thay xong đồ lặn, ngồi bên mạn thuyền. Con thuyền chạy suốt mấy tiếng đồng hồ, đến khi tới khu vực chỉ định thì dừng lại một lúc. Huấn luyện viên giảng xong các lưu ý an toàn, khi chuẩn bị xuống nước thì điện thoại của Lý Bất Phàm sáng lên, là cuộc gọi của Tống Lãng Bạch.
Lý Bất Phàm ra hiệu với huấn luyện viên, rồi nhận cuộc gọi.
Đầu dây bên kia rất yên tĩnh khiến giọng nói của Tống Lãng Bạch càng thêm rõ ràng.
"Anh Phàm, tôi đem sợi dây chuyện cậu đưa tôi trước đó đi kiểm tra rồi, bên trong đúng là có một con chip. Bạn tôi giúp tôi giải mã, nó nói trong chip toàn là ảnh với video, đã sắp xếp lại hết rồi. Cậu yên tâm, tôi chưa xem đâu, gửi hết cho cậu rồi đó."
"Cảm ơn." Lý Bất Phàm nói.
Cúp máy xong, y lập tức nhận được tin nhắn Tống Lãng Bạch gửi đến.
Đó là một file nén rất lớn, Lý Bất Phàm bấm vào. Trong lúc chờ xem trước tải xong, huấn luyện viên nhắc y: "Đến lúc rồi."
Lý Bất Phàm liền cất điện thoại đi.
"Sao vậy em?" Quý Nhất Nam ngồi bên cạnh hỏi.
"Không có gì, để lên bờ rồi em sẽ nói với anh sau." Lý Bất Phàm cắn nhẹ môi.
Lần lặn này có tổng cộng bốn người. Ngoài huấn luyện viên còn có một hướng dẫn viên lặn. Vì là lặn ban đêm, trên đồ lặn đều được trang bị thêm đèn chiếu sáng.
Mục tiêu của họ là một con tàu đắm, nằm ở độ sâu khoảng ba mươi mét.
Trong lúc lặn xuống, Lý Bất Phàm nghĩ đến những bức ảnh trong con chip. Y không quá bất ngờ vì đã hình dung ra những gì sẽ có bên trong từ trước, đúng thật ảnh chụp là sự lựa chọn hợp lý nhất.
Rachel từng nói với y, quay lại những nơi quen thuộc trong quá khứ sẽ có lợi cho việc phục hồi trí nhớ. Có lẽ nếu y xem nhiều hơn một chút, y thật sự có thể nhớ lại những chuyện đã quên.
Quý Nhất Nam ở ngay bên cạnh y, lúc này khẽ lắc vai y, chỉ về phía bão sói biển ở phía xa.
Sói biển là một loài cá biển. Chúng có thân hình dẹt, vảy bạc, sẽ phản chiếu ánh sáng trong vùng nước nông. Khi chúng xuất hiện thành đàn, dưới đáy biển sẽ tạo nên một cảnh tượng tráng lệ như bão tố.
Lý Bất Phàm cầm chiếc máy ảnh thể thao mang theo bên người, đang định quay lại thì đột nhiên phát hiện những bọt khí mình thở ra không còn nổi lên nữa mà tản ra xung quanh. Ngay sau đó, y cảm nhận được một dòng nước cực mạnh.
Dù từng mất trí nhớ, nhưng kinh nghiệm lặn phong phú vẫn khiến cơ thể y giữ được bản năng phán đoán nguy hiểm. Lý Bất Phàm lập tức ra hiệu cho ba người phía sau, rất có thể họ đã gặp dòng chảy xuống.
(*) Hiện tượng dòng chảy xuống (downwelling) là hiện tượng nước hoặc không khí có mật độ cao hơn chìm xuống. Trong lặn biển, dòng chảy xuống đặc biệt đề cập đến một dòng hải lưu mạnh kéo thợ lặn xuống, có thể xảy ra ở độ sâu 10-20 mét và gây nguy hiểm cho thợ lặn. Phản ứng thích hợp là giữ bình tĩnh, tháo bỏ tạ và nổi lên ngay lập tức.
May mắn là lúc này, họ vẫn còn khá gần đáy biển. Tất cả cùng nhắm về những mỏm đá không xa và bám chặt vào vách đá. Nhưng có lẽ dòng chảy lần này quá mạnh. Ngay khoảnh khắc tay Lý Bất Phàm vừa chạm vào đá, y đã bị dòng nước cuốn đi.
Dưới đáy biển không có nhiều vật tham chiếu. Sau một cơn choáng váng, Lý Bất Phàm lấy lại được khả năng kiểm soát cơ thể.
Đạp chân vịt để lên trên là phản xạ bản năng của con người, Lý Bất Phàm giơ tay kiểm tra đồng hồ lặn. Y đạp rất mạnh, nhưng độ sâu trên màn hình không hề thay đổi. Vì vậy y lập tức bắt đầu bơm khí vào BCD để tăng lực nổi. Trong lúc liên tục quan sát đồng hồ, ánh đèn chiếu sáng trên đầu y lại lệch sang một phía xuống vực sâu.
(*) BCD (Bouyancy Control Device) là thiết bị kiểm soát lực nổi, là một loại áo vest có túi khí, giúp thợ lặn điều chỉnh độ nổi (sức nổi) của mình dưới nước, giúp họ nổi lên, lặn xuống, hoặc giữ thăng bằng ở một độ sâu nhất định (nổi trung tính) bằng cách bơm hoặc xả không khí vào túi khí.
Gần đây có vách đá, nhưng đáng lẽ nó nên xuất hiện ở vị trí này. Chẳng lẽ y đã bị dòng chảy đẩy đi rất xa rồi?
Bị rơi vào bóng tối bất ngờ khiến Lý Bất Phàm nảy sinh nỗi sợ theo bản năng. Hai chân dường như có đạp thế nào cũng không thể thoát khỏi vòng xoáy nước dưới chân. Trong tiếng ù tai, dòng nước đột ngột kéo y vào một vùng ánh sáng chói lóa quay cuồng.
"Người liên lạc khẩn cấp của cậu là ai?" Một giọng nam xa lạ vang lên.
"Quý Nhất Nam." Lý Bất Phàm nghe thấy chính mình trả lời.
Xung quanh yên lặng một lúc, gió núi gào thét lướt qua. Y đang rơi xuống, núi non, sông nước, tất cả đều không nhìn rõ. Lý Bất Phàm chỉ biết mình đang ở trong gió, rơi xuống một cách mất kiểm soát.
"Lý Bất Phàm, tôi thích cậu."
Có phải y đang nhìn thấy hồi quang phản chiếu không? Sao lại nghe thấy giọng Quý Nhất Nam, âm thanh lan ra như gợn sóng, mờ mịt chẳng thể nghe rõ.
"Tôi đã nhận được offer của một trường ở Wellington rồi, từ nay về sau tôi có thể ở bên cậu mãi mãi."
Lý Bất Phàm cảm thấy bản thân đang cuộn mình trong chăn đệm tối mịt, "Mãi mãi sao?"
Y cử động, nhìn gương mặt Quý Nhất Nam qua khe hở, "Nhưng tôi bị bệnh rồi, tôi bệnh rất nặng, không thể nào ở bên cậu được."
Quý Nhất Nam sững người, "Có thể hay không thể thì chỉ cần xem cậu có thích tôi hay không thôi? Những thứ khác đều không quan trọng."
"Tôi thật sự bị bệnh rất nặng," Lý Bất Phàm nói, "Là bệnh rất nặng, có thể cả đời cũng sẽ không khỏi được."
Ánh mắt Quý Nhất Nam lập tức trầm xuống, "Vậy cậu định để tôi ở lại một mình sao? Sau này cũng không liên lạc với tôi nữa à?"
"Quý Nhất Nam ơi, cậu đừng nghĩ đến tôi nữa."
Không... không phải vậy.
Lý Bất Phàm muốn ngăn bản thân nói ra câu đó, hoặc nói thêm điều gì đó để có thể cứu vãn. Nhưng y không mở miệng được, nước biển đột nhiên tràn vào từ ngoài cửa sổ, đè chặt lấy cổ họng và toàn thân y.
Y giãy giụa trong dòng nước, trơ mắt nhìn bóng dáng Quý Nhất Nam vỡ vụn, bị cuốn phăng vào dòng nước biển, không còn lại gì.
Rồi y đột nhiên bị hất lên, bị ném ra khỏi mặt nước. Trong khoảnh khắc hô hấp thông suốt, y lại mất trọng lực, rơi bõm xuống, đập mạnh vào biển.
Chìm xuống.
Chìm xuống.
Bọt khí liên tục nổi lên trên, Lý Bất Phàm bị một cánh tay túm lấy, kéo y lên khỏi mặt nước.
Y khom người chống tay lên đầu gối, sặc nước, ho muốn văng phổi.
"Lý Bất Phàm, con người ai cũng sẽ có lúc bị bệnh." Người kéo y lên là Quý Nhất Nam.
"Không phải." Y nghe thấy một giọng nói quen thuộc, quay đầu lại, thấy đó chính là một phiên bản khác của mình. "Không phải con người ai cũng bị bệnh, Quý Nhất Nam rất khỏe mạnh."
Chính y lại nói tiếp: "Sau này Quý Nhất Nam sẽ chịu rất nhiều đau khổ tại vì mày, mày thật sự yêu anh ấy sao? Mày nỡ để anh ấy không thể giống như người khác, được hưởng một mối quan hệ yêu đương đúng nghĩa sao? Mày không cho anh ấy tình yêu được đâu, từ trước tới nay chẳng có ai yêu mày cả, mày dựa vào đâu mà ở bên anh ấy?"
Lý Bất Phàm choáng váng, y đứng sững tại chỗ, tay chân nặng trĩu. Quý Nhất Nam đứng ngay bên cạnh y, chỉ cần một bước là có thể đến nơi, nhưng y không bước qua được.
Thật sao?
Tôi... bị bệnh rất nặng, nặng đến mức không xứng đáng được người tốt như vậy yêu thương.
Đầu đau dữ dội, những mảnh ký ức như vỡ vụn, từng cạnh sắc nhọn đều đâm vào não y, chiếu rọi vô số khoảnh khắc.
"Tôi yêu anh ấy."
Gần như theo bản năng, Lý Bất Phàm nói ra câu này.
"Tôi yêu anh ấy."
Y ngẩng đầu nhìn Quý Nhất Nam. Quý Nhất Nam mỉm cười, bước đến trước mặt y, ngồi xổm xuống rồi cõng y lên lưng.
Cảnh vật dưới chân bỗng chốc biến thành một con phố phủ đầy tuyết trắng, Quý Nhất Nam đi từng bước vững chãi.
"Về nhà thôi, nhóc zombie."
Sống mũi cay xè, nước mắt không sao kìm được cứ thế lăn xuống, ngay cả Lý Bất Phàm cũng không biết vì sao mình lại khóc.
"Về nhà sao? Có thể về nhà rồi sao?"
Nhưng Quý Nhất Nam cố tình không trả lời, anh chỉ liên tục lặp đi lặp lại: "Về nhà thôi, tôi đưa cậu về nhà."
Nếu thật sự có thể về nhà thì tốt biết mấy, về nhà rồi có phải sẽ an toàn không? Y không muốn chết, không muốn nhìn thấy con người kia của mình.
"Mày không xứng," Y lại nghe thấy giọng nói đó vang lên, "Mày ở bên anh ấy chỉ làm hại anh ấy thôi, mày không xứng."
Quý Nhất Nam vẫn cố chấp bước tiếp, mãi cho đến khi không thể nhấc nổi bước chân nào nữa.
Anh lại tan biến, Lý Bất Phàm ngã xuống đất, nhưng con phố không còn lạnh lẽo nữa, y rơi vào một bãi cỏ mềm mại. Khi ngẩng đầu lên, một đóa hoa Cách Tang đỏ rực đang nở rộ trên vách núi.
"Đúng rồi, chính là bông đó. Chúng tôi muốn lấy bông hoa Cách Tang đó làm tiêu bản." Một người đàn ông xa lạ nói.
"Để tôi hái." Lý Bất Phàm trèo lên vách núi. Chỉ còn thiếu đúng một tấc, y vươn tay ra.
Hoa Cách Tang lay động trong làn gió nhẹ, y nắm chặt cuống hoa, liều mạng kéo ra.
Nhưng bông hoa không hề lay chuyển.
"Hoa Cách Tang có sức sống rất mạnh, nó thể nở giữa băng tuyết, cũng có thể nở dưới nắng gắt." Người đàn ông kia kích động thúc giục y, "Hái xuống đi, hái xuống đi."
Không hiểu vì sao, trong lòng Lý Bất Phàm dâng lên một cảm giác mãnh liệt, nhất định phải hái được bông hoa này.
Hái xuống.
Lòng bàn tay y bị rách toạc.
Hái xuống.
Y cắn chặt răng.
"Tôi thấy cậu giống như một bông hoa."
Trong cơn hoảng hốt, Lý Bất Phàm lại nghe thấy giọng nói của Quý Nhất Nam, bàn tay y khẽ buông lỏng.
"Xin cậu đừng để rụng thêm cánh hoa nữa."
Là Quý Nhất Nam.
Đúng rồi, Quý Nhất Nam vẫn còn ở đây.
Lý Bất Phàm chợt tỉnh táo hẳn, y không dùng sức nữa, nhưng bông hoa Cách Tang lại bất ngờ bị bật lên cả rễ. Trong nháy mắt, vách núi thoái hóa thành biển cả, hai chân y không ngừng đạp loạn. Nhìn vào đồng hồ lặn, y phát hiện mình đã bắt đầu nổi lên. Có lẽ y đã thoát khỏi dòng chảy đi xuống rồi, BCD không thể duy trì trạng thái này quá lâu, Lý Bất Phàm lập tức tiến hành xả khí, cố gắng nhanh chóng khôi phục lực nổi trung tính.
(*) Lực nổi trung tính là trạng thái một vật thể hoặc sinh vật không nổi lên cũng không chìm xuống trong chất lỏng (thường là nước), có nghĩa là lực đẩy Archimedes cân bằng hoàn toàn với trọng lượng của vật, thường thấy trong lặn biển để duy trì vị trí ổn định.
Nhưng y đau muốn chết đi được, không phải chỉ đau về thể xác, mà là đau trong tim.
Giống như vì nghĩ đến điều gì đó nên mới đau, mới chua xót, cảm giác ấy vừa xa lạ, lại vừa quen thuộc.
Y cảm thấy lực nổi dần dần trở lại. Nước dường như vẫn đang đẩy y lên, hoặc cũng có thể là chính y đang di chuyển, dựa vào bản năng sinh tồn, mà không ngừng hướng lên trên.
Không nhìn thấy gì cả, gần như chẳng khác nào không mở mắt, Lý Bất Phàm cũng không cảm nhận được rốt cuộc mình có đang mở mắt hay không.
Lại là vùng ánh sáng trắng đó, nó như thể cắt toàn bộ ký ức của y thành vô số mảnh vụn, rải rác trong dòng nước biển cuộn trào, Lý Bất Phàm vừa khóc vừa cúi xuống nhặt lại.
Khi tỉnh lại, trước mắt y là một mặt nước sông mênh mang. Ánh chiều tà chiếu xuống dòng nước không ngừng cuộn sóng, phản chiếu thành từng mảng sáng lấp lánh như vẩy cá.
Quý Nhất Nam đang đứng ngay trước mặt y, mái tóc bị gió sông thổi rối tung.
Lý Bất Phàm cầm trong tây một sợi dây mảnh phủ đầy ánh kim bạc, khẽ luồn vào ngón áp út của Quý Nhất Nam.
"Chỉ cần chứng minh với Cầu Tình Nhân rằng chúng ta là người yêu của nhau thì sẽ nhận được lời chúc phúc của nó."
"Vậy cậu gả cho tôi luôn nhé," Ánh hoàng hôn nhuộm gương mặt Quý Nhất Nam ấm áp đến lạ, anh rất căng thẳng, hoàn không giống đang nói đùa.
"Cầu Tình Nhân sẽ chúc phúc cho chúng ta điều gì chứ? Cùng lắm chỉ là... ở bên nhau mãi mãi."
"Nhưng tôi bị bệnh," Lý Bất Phàm nói, "Người bệnh không thể có một mối quan hệ lâu dài."
"Cậu không bị bệnh," Quý Nhất Nam lắc đầu, "Chỉ là ông trời tặng cho cậu một món quà đặc biệt nhưng món quà đó không phải của riêng cậu, mà là của cả hai chúng ta. Cậu định tự mình tháo nó ra sao?"
Lý Bất Phàm do dự, sợi dây mảnh nằm trong lòng bàn tay y, chỉ cần buông tay nó sẽ lập tức bay đi mất.
"Nhưng tôi bị bệnh," Y lại lặp lại câu nói ấy.
Quý Nhất Nam chỉ vào hàng rào sắt bên cầu, hỏi y: "Có muốn buộc nơ giống như bọn họ không?"
"Gió lớn thế này, chắc sẽ bị thổi bay mất." Nhưng Lý Bất Phàm vẫn bước lại gần thêm một bước.
"Chỉ cần cậu buộc chặt một chút, tôi đảm bảo sẽ không bay." Quý Nhất Nam nói.
Anh đứng bên cầu nhìn Lý Bất Phàm, trong ánh mắt anh là Lý Bất Phàm đang chạy tới.
"Vậy chúng ta hứa nhé," y nói, "Chỉ cần cái nơ không tuột, cậu sẽ không đi."
"Tôi không đi." Quý Nhất Nam gật đầu.
Lý Bất Phàm liền buộc sợi dây lên hàng rào, thắt thành một chiếc nơ bướm thật đẹp.
Hai đầu dây khẽ lay động trong gió, nhưng dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, bóng dáng Quý Nhất Nam lại vỡ vụn thành hoa Cách Tang đỏ lửa bay đầy trời, cùng với cây cầu và dòng sông, tất cả đều biến mất.
Trước mắt mờ mịt hiện lên những đốm sáng, Lý Bất Phàm mở mắt ra, nhận ra ánh sáng đó đến từ mặt nước phía trên. Là thuyền, y dùng hết sức đạp chân vịt.
"Mau xuống tìm người!"
"Thông báo cho cảnh sát biển địa phương!"
Lý Bất Phàm lao đầu trồi lên mặt nước.
"Bên này có người!"
"Mau cứu lên!"
Vài cánh tay cùng lúc kéo y ra khỏi biển.
Những người trên thuyền mờ nhòe như những mảng màu. Trong khoảnh khắc tháo mặt nạ lặn, Lý Bất Phàm bị ôm chặt lấy.
Lực siết này, vòng tay này — là Quý Nhất Nam,
Y vẫn còn mơ màng như chưa tỉnh hẳn khỏi giấc mộng, vừa mới trải qua cận kề cái chết đã làm y kiệt sức. Vì vậy y chỉ nhẹ nhàng nhấc tay lên, vỗ vỗ lưng Quý Nhất Nam.
"Bọn anh đều bám được vào vách đá, chỉ có em là biến mất." Giọng Quý Nhất Nam gần như không kìm được nức nở.
Anh đang run rẩy, Lý Bất Phàm miễn cưỡng cười, nói: "Em không sao, em học rất chắc. Những gì cần làm, em đều làm đúng."
Vậy thì... những thứ đó không phải là mơ sao?
Y có từng rơi xuống vách núi không? Vì sao y lại quen Quý Nhất Nam sớm như vậy? Vì sao lại từng đứng cùng Quý Nhất Nam trên Cầu Tình Nhân? Rốt cuộc... thật sự đã xảy ra bao nhiêu chuyện?
Con thuyền chòng chành chạy trên mặt biển. Dưới ánh đèn sợi đốt, sắc mặt Quý Nhất Nam tái nhợt, vành mắt đỏ hoe, toàn thân anh ướt sũng, gần như là dáng vẻ chật vật nhất mà Lý Bất Phàm từng thấy ở anh.
"Mấy ngày nữa đi khảo sát khoa học, em đừng đi nữa." Quý Nhất Nam nói.
"Em không sao mà." Lý Bất Phàm theo phản xạ phản bác.
Quý Nhất Nam đi lấy khăn cho y. Lý Bất Phàm tiếp tục nói: "Em có thể đi được, lần này chỉ là tai nạn ngoài ý muốn thôi. Đến lúc đó chúng ta bố trí thêm vài hướng dẫn lặn, họ có kinh nghiệm, chắc sẽ biết cách..."
"Lý Bất Phàm, em căn bản không hiểu!" Quý Nhất Nam quay đầu lại, khàn giọng gào lên: "Em muốn núi muốn biển, muốn gió muốn cây, em muốn quá nhiều thứ, còn anh thì sao chứ? Anh chỉ muốn em còn sống thôi!"
Anh như quả bóng xì hơi, cụp mắt hoài nghi chính mình: "Như vậy... cũng không được sao?"
Trong đầu Lý Bất Phàm vang lên một tiếng ong. Thế giới xung quanh y bỗng trở nên yên tĩnh đến quỷ dị.
Y nghe thấy cuộc gọi kia được kết nối, "Lý Bất Phàm."
Giọng nói ở đầu dây bên kia là của Quý Nhất Nam.
---
Tác giả có lời muốn nói:
Thiết lập ở đây là sau khi sống lại, Lý Bất Phàm không còn mắc chứng rối loạn lưỡng cực nữa. Việc mất trí nhớ là do quá trình sống lại gây ra, vì vậy nên không thể dùng cách hiểu về mất trí nhớ trong thế giới thực để lý giải tình trạng của cậu ấy đâu nhé.
