Edit: Upehehe
---
【Chào buổi sáng.】
【Ngủ ngon.】
【Đừng giận tôi nữa mà.】
Sau lần gặp Lý Bất Phàm ở Shangri-La, suốt gần hai tháng trời, mỗi ngày Quý Nhất Nam đều nghĩ xem nên gửi tin nhắn cho cậu thế nào.
Chữ đã gõ vào khung trò chuyện, rồi lại bị anh xóa đi.
Anh phải đợi, phải kiên nhẫn hơn chút nữa.
Cho đến một tối nọ, Lý Bất Phàm thật sự nhắn tin cho anh:【Nếu tôi quay lại Shangri-La, cậu có đến đón tôi không?】
Quý Nhất Nam trả lời:【Có.】
Từ hôm đó, anh bắt đầu đợi cuộc gọi của Lý Bất Phàm.
Sau này, điện thoại quả thật đã reo. Quý Nhất Nam vẫn nhớ rõ, đó là một buổi chiều vô cùng bình thường, Tiểu Thất nói họ gặp một người trượt chân rơi xuống vách núi trong rừng, hiện tại không thể di chuyển, mà nhân lực lại không đủ nên Quý Nhất Nam liền cùng A Hạ lái xe địa hình vào núi.
Thời tiết không tốt lắm, A Hạ phán đoán trong vòng hai tiếng nữa sẽ mưa, vì thế tốc độ xe nhanh hơn bình thường.
Quý Nhất Nam hạ cửa kính xuống một chút, gió lạnh từ khe hở lùa vào như lưỡi dao đâm thẳng vào người, khiến đầu óc anh tỉnh táo hơn đôi phần.
"Nghe nói người rơi xuống nặng lắm, gần 100 ký." A Hạ cúp máy.
"Không sao đâu, chúng ta cộng thêm Tiểu Thất thì chắc sẽ ổn thôi." Quý Nhất Nam nói.
Khi đến hiện trường, mưa vẫn chưa rơi. Quý Nhất Nam buộc dây an toàn, men theo vách đá trượt xuống, cúi người hỏi cậu thanh niên đang ngồi bệt dưới đất đang hoảng sợ đến hồn xiêu phách lạc: "Cậu tên gì?"
"Giang... Giang..."
"Tiểu Giang." Quý Nhất Nam ngồi xổm xuống, nhanh chóng kiểm tra vết thương trên người cậu ta. "Cậu có thể gọi tôi là anh Nhất. Tiểu Thất nói cậu cảm thấy cẳng chân bị gãy, đúng không?"
"Đúng." Tiểu Giang gật đầu.
Quý Nhất Nam kiểm tra cẳng chân cậu ta. Quả thật đã gãy, thậm chí có một đoạn xương lệch vị trí chọc xuyên qua da. Anh dùng băng tạm thời cố định vết thương, ngẩng đầu trao đổi ngắn gọn với A Hạ ở phía trên, sau đó mấy người hợp sức làm một hệ thống ròng rọc đơn giản để kéo Tiểu Giang lên.
May mắn sau khi đưa Tiểu Giang lên xe, mưa mới bắt đầu rơi. Quý Nhất Nam ngồi vào xe của Tiểu Thất, trên người chỉ bị ướt một chút.
Đường núi gập ghềnh, ban đầu anh không định xem điện thoại, nhưng trong túi bỗng vang lên hai tiếng chuông vội vã rồi tắt ngang.
Số này có lẽ là gọi nhầm, Quý Nhất Nam tiện tay mở ra xem, lại phát hiện đó là một số nước ngoài.
Trong lòng anh thoáng nghĩ, liệu có phải là Lý Bất Phàm không. Khi gọi lại, anh bỗng nhiên thấy căng thẳng khó tả.
Lần này chuông điện thoại reo rất lâu, Quý Nhất Nam kiên nhẫn chờ, khi đối phương bắt máy, bên kia còn khá ồn ào.
Anh chưa kịp mở miệng đã nghe người ở đầu dây bên kia nói: "Xin chào, cho hỏi anh có phải là Quý Nhất Nam không?"
Không phải Lý Bất Phàm.
Quý Nhất Nam khựng lại một chút, đáp: "Là tôi."
"Chúng tôi ở bên Đại sứ quán Trung Quốc, xin hỏi có phải anh là người thân của Lý Bất Phàm không?" Đối phương nói tiếp, rồi đọc ra ngày tháng năm sinh của Lý Bất Phàm, thậm chí chính xác đến cả số căn cước công dân.
Trong đầu ù đi, Quý Nhất Nam không nghe thấy mình có ừ một tiếng hay không.
"Hiện tại tình hình là thế này, Lý Bất Phàm đã hỗ trợ một đội khảo sát địa phương thu thập mẫu cây tại núi Manla, Wellington, trong quá trình đó cậu ấy đã xảy ra tai nạn rơi xuống vách núi. Hiện tại đội cứu hộ đang dốc toàn lực tìm kiếm, xin hỏi anh có muốn lập tức sang đây không?"
Hai môi chạm nhẹ vào nhau, Quý Nhất Nam nói có.
Xe lại xóc mạnh một cái, toàn thân Quý Nhất Nam run lên, lúc này mới đưa điện thoại rời khỏi tai.
"Tiểu Thất, xuống núi rồi cho tôi mượn xe một lát." Quý Nhất Nam nói.
"Được," Tiểu Thất nghiêng đầu nhìn anh, thấy sắc mặt anh trắng bệch liền hỏi, "Anh Nhất, sao vậy? Có chuyện gì à?"
"Tôi phải ra sân bay."
"Bây giờ sao?"
"Ừ."
Trời bỗng đổ mưa rất to, một giọt nước trượt dài trên cửa kính xe, rất nhanh lại có giọt khác rơi cùng chỗ đó. Nước mưa thấm vào bùn đất, tỏa ra mùi hương ẩm ướt, Quý Nhất Nam vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ, lại thoáng thấy một bụi hoa Cách Tang.
Anh không dám nghĩ đến chữ đó.
Khi đọc ra, đầu lưỡi sẽ chạm vào răng hàm trên, thậm chí chẳng cần cử động mạnh, nhẹ bẫng như chuyện này, nhanh chóng tan biến như một luồng gió thoảng qua.
Không thể nào.
Một lát sau, anh ép mình bình tĩnh lại, mở điện thoại, nhìn chằm chằm vào màn hình, từng bước một mua xong vé tàu cao tốc và vé máy bay có thể đến sớm nhất.
Xe lắc lư xuống núi. Vốn dĩ đây là một đoạn đường rất dài, nhưng khi Quý Nhất Nam hoàn hồn lại thì đã đến điểm cuối. Anh đổi chỗ với Tiểu Thất, lái xe về viện nghiên cứu, rồi lập tức quay đầu chạy về ký túc xá.
Toàn bộ giấy tờ anh đều đã sắp xếp rất gọn gàng. Anh lấy túi đựng giấy tờ nhét vào vali, lại tiện tay cho thêm vài bộ quần áo, chỉ mất mấy phút là đã quay lại xe.
Từ viện nghiên cứu đến ga tàu cao tốc Shangri-La chưa đến hai mươi phút. Khi Quý Nhất Nam gọi điện xin nghỉ với viện trưởng, đoàn tàu đã bắt đầu chuyển bánh.
Anh sẽ bay từ Côn Minh, quá cảnh ở Thượng Hải, rồi bay tiếp đến Wellington.
Anh đã nói sẽ đợi Lý Bất Phàm quay lại Shangri-La.
Đoàn tàu gầm rú lao về phía trước, Quý Nhất Nam cúi đầu tra cứu tài liệu về núi Manla.
Rõ ràng anh vẫn luôn đợi.
Quý Nhất Nam lấy sổ tay từ balô ra, rồi lại gọi cho Đại sứ quán một cuộc điện thoại để nghe chi tiết hơn.
"Đội khảo sát tuyển hướng dẫn viên tại núi Manla, khi đó thời tiết rất xấu, sắp phải phong tỏa núi..."
Cậu không thể quên tôi như tôi quên cậu sao?
"...Mẫu nước sông cần thu thập không thể chờ đến lúc mở núi. Lý Bất Phàm vốn đang nghỉ ngơi tại trại, nghe nói cần người hỗ trợ thì cậu ấy đã cùng đội khảo sát lên núi, không ngờ trên đường lại gặp tai nạn rơi xuống vách núi..."
Quý Nhất Nam ơi, sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa. Tôi đã có cuộc sống mới rồi.
"Đội cứu hộ đã tìm kiếm suốt mười tiếng đồng hồ. Phía Đại sứ quán cũng đang toàn lực phối hợp..."
Dù tôi có dùng từng ấy năm để nuôi một bé mèo nhỏ đi nữa, hẳn là nó cũng sẽ có tình cảm với tôi.
Những lời từng nói trong lần gặp trước lúc này lại không đúng lúc mà vang lên.
Quý Nhất Nam nhắm mắt lại, ép mình quên đi tất cả những điều đó, cố gắng tưởng tượng Lý Bất Phàm chỉ là một người xa lạ, không đặt ra bất kỳ giả thiết nào về kết quả. Chỉ như vậy, anh mới miễn cưỡng có thể tiếp tục làm một số việc: ghi chép tọa độ, gọi điện cho thầy cô và bạn học cũ, liên hệ với những đội cứu hộ giàu kinh nghiệm quanh khu vực núi Manla...
Đại khái cứ gắng gượng như thế cho đến chặng bay cuối cùng. Khi đã làm xong tất cả những gì có thể nghĩ ra, trong lúc chờ hạ cánh, Quý Nhất Nam ngồi trong khoang máy bay tối mờ, anh rất buồn ngủ nhưng lại không thể ngủ được, rồi lại nhớ đến Tống Ninh.
Chuyến bay quốc tế năm đó trong ký ức của anh gần như chẳng khác gì lúc này, chỉ là anh ngồi ở một vị trí khác. Trong khoang chỉ có đèn chỉ dẫn sáng lên, khi ấy anh đang đọc các bài luận văn về điều trị ung thư tuyến tụy, lần lượt tra xem các tác giả hiện đang làm việc ở bệnh viện nào. Anh tưởng rằng mình đã làm đủ rồi, nhưng khi đến bệnh viện, anh vẫn luống cuống không biết phải làm sao.
Đã nhiều năm trôi qua, có những lúc Quý Nhất Nam tưởng rằng mình đã quên rồi. Nhưng đến lúc nhớ lại, từng chi tiết vẫn rõ ràng như cũ. Sau khi hạ cánh anh đi đến bệnh viện thế nào, bác sĩ nói với anh những gì, Tống Ninh nói gì với anh, phác đồ điều trị ra sao... Khi đó anh vẫn còn có Lý Bất Phàm. Nếu một mình không quyết định được, anh còn có thể hỏi ý kiến cậu. Còn bây giờ thì sao? Anh chợt nhận ra bản thân từ đầu đến cuối chẳng khác gì năm xưa, anh vẫn là một kẻ hèn nhát, khi mất đi người thân nhất thì ngay cả đứng vững cũng không làm được.
Xem ra lời Lý Bất Phàm nói rất đúng, anh thật sự nên soi gương nhìn lại bản thân, anh không thể tiếp tục như thế này.
Quý Nhất Nam giơ tay, kéo chăn che kín mắt. Nghĩ tới nghĩ lui, nước mắt lặng lẽ lăn xuống, anh lại đưa tay lau đi rất nhanh.
Sau gần một ngày dài chuyển máy bay liên tục, khi máy bay hạ cánh, Wellington đã gần sáng.
Đại sứ quán cử người đến đón, lại ngồi thêm một chặng tàu nữa, Quý Nhất Nam mới đến được chân ngọn núi cao nhất của dãy Manla.
Sau khi chọn ngành thực vật học, Quý Nhất Nam đã đến Manla khảo sát không biết bao nhiêu lần. Nơi này không chỉ có tài nguyên thực vật phong phú mà còn là một khu trượt tuyết tự nhiên, thích hợp cho các môn thể thao mạo hiểm như dù lượn và wingsuit (*) . Cùng với phong cảnh hữu tình, số lần Lý Bất Phàm đến đây cũng không hề ít hơn Quý Nhất Nam.
(*) Wingsuit flying: môn thể thao mạo hiểm nhảy từ vách núi hoặc máy bay và sử dụng bộ đồ đặc biệt có cánh để lướt, bay như chim trước khi bung dù hạ cánh.
Nhìn từ góc độ này, không phải là cậu không có cơ hội sóng sót, Quý Nhất Nam sẽ không bỏ cuộc.
Sau khi cung cấp cho đội cứu hộ toàn bộ thông tin về Lý Bất Phàm, anh thay đồ, mang trang bị đầy đủ, rồi theo mọi người tiến vào núi.
Thời tiết rất tệ, sương mù xám xịt suốt ngày đêm bao phủ cả khu rừng, núi Manla trong mắt anh bỗng trở nên cao lớn đến đáng sợ. Dường như trước nay anh chưa từng để ý bầu trời lại cao đến vậy, khe núi lại sâu đến vậy, con người ở trong đó, giống như một chiếc lá trên cây, có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Đợi.
Quý Nhất Nam vẫn đang đợi từng ngày.
Anh đợi đội cứu hộ tập hợp rồi cùng họ vào núi. Đợi đi hết đoạn đường này, tìm xong khu vực kia. Đợi tin tức từ các tổ tìm kiếm khác. Đợi mặt trời mọc, đợi mặt trời lặn. Trong vài tiếng ngủ hiếm hoi mỗi ngày, anh vẫn đang đợi, đợi tìm được Lý Bất Phàm.
Nhưng nhiệt độ thật sự ngày càng thấp, sau bảy ngày gần như không ngủ không nghỉ, đội trưởng gọi Quý Nhất Nam sang một bên, đưa cho anh một điếu thuốc.
Thuốc còn chưa châm lửa, Quý Nhất Nam đã biết ông muốn nói gì. Nếu hôm nay người mất tích không phải là Lý Bất Phàm, ông cũng sẽ nói với gia đình nạn nhân như vậy: chắc là không còn hy vọng, xin hãy nén bi thương.
"Căn cứ vào vị trí rơi xuống và tình hình thời tiết gần đây, chúng tôi cho rằng thời gian cứu hộ vàng đã qua rồi, khả năng cậu ấy còn sống... khá thấp..."
Đội trưởng nói rất nhiều, Quý Nhất Nam nghe được hơn nửa thì bắt đầu thất thần. Không khí lạnh đến mức gần như hòa làm một với làn khói thuốc trong tay. Anh nghĩ, nếu Lý Bất Phàm thật sự đã ở một mình trong núi suốt một thời gian như vậy, chắc là cậu thấy khó chịu lắm.
Cậu sẽ ở đâu đây? Đêm tối mênh mông khiến Quý Nhất Nam chẳng nhìn thấy gì. Anh lại nhớ đến những người từng gặp ở Shangri-La, những người vì gia đình mà cầu nguyện trước thần núi. Khi còn là kẻ đứng ngoài, anh chỉ bị sự thành kính ấy làm cho chấn động. Còn lúc này, anh chỉ mong những truyền thuyết đó đều là thật. Anh có thể leo ngọn núi ấy vô số lần, chỉ cần Lý Bất Phàm có thể trở về.
"Anh không sao chứ? Vẫn đang nghe tôi nói chứ?" đội trưởng hỏi.
Quý Nhất Nam gật đầu, điếu thuốc trong tay anh chưa hút được mấy hơi, tàn thuốc đã tích thành một đoạn dài, gãy xuống rơi vào tuyết.
"Tôi hiểu rồi, cảm ơn anh." Trên mặt Quý Nhất Nam không có biểu cảm gì, nhưng nghe kỹ mới nhận ra trong giọng nói có chút run rẩy.
Anh dập thuốc, quay người đi về phía trại. Tuyết rất dày, Quý Nhất Nam hụt chân một cái, suýt nữa ngã xuống, phải vịn vào lều mới đứng vững.
Trong trại đang đốt lửa, anh cầm lấy muôi, nói với người vẫn trông nồi canh đã buồn ngủ muốn díp mắt: "Anh đi nghỉ đi, để tôi làm cho."
Nồi canh rau đơn giản bốc hơi nóng, Quý Nhất Nam ngồi trên ghế dã ngoại. Chẳng bao lâu sau, trời lại bắt đầu đổ tuyết, tuyết bay lả tả rơi vào nồi canh. Anh lấy mấy cái bát ra, gọi những người còn thức đến uống mỗi người một bát.
Chia nồi canh đến cuối, vừa hay còn lại một muôi. Quý Nhất Nam múc vào bát của mình, cúi xuống thổi lớp bọt nổi trên mặt.
Những người bưng bát canh nóng vây quanh đống lửa trò chuyện, âm thanh vụn vặt, như hạt tuyết rơi. Quý Nhất Nam vùi mặt vào bát, hơi nước nóng hổi ập vào mặt, những âm thanh bên tai dần biến mất.
Vị dưa leo và trứng không đậm lắm, môi đã chạm vào mép bát, nhưng Quý Nhất Nam mãi vẫn không uống. Một lát sau, những lời đội trưởng nói ban nãy bỗng chui thẳng vào đầu anh, anh chớp mắt hai cái, nước mắt liền lăn dài trên má, rơi thẳng vào bát canh.
Quý Nhất Nam đành giả vờ như đang uống canh. Anh nuốt mạnh từng ngụm, cả bát canh chẳng nếm ra vị gì, vậy mà đã uống cạn hết bát. Tiếng trò chuyện xung quanh lại trở nên ồn ào, anh không dám đặt bát xuống, sợ lúc này có ai đó quan tâm đến mình. Anh chỉ nương chiếc bát mỏng ấy che mặt mình lại, khẽ hít mũi một cái.
Trời rất lạnh, Quý Nhất Nam điều chỉnh lại hơi thở, đặt bát xuống, dùng tay áo che mặt một chút, kéo mũ áo gió lên, cúi đầu đi về lều của mình.
Trong trại vẫn sáng đèn, Quý Nhất Nam vén rèm lều, nhờ ánh sáng yếu ớt, giữa những tiếng ngáy tìm được một chỗ trống, anh vẫn mặc nguyên quần áo mà nằm xuống.
Vốn tưởng sẽ rất lâu mới ngủ được, nhưng có lẽ vì quá mệt, não bộ không còn nghe theo ý chí của anh nữa. Mắt vừa nhắm lại không bao lâu, Quý Nhất Nam đã chìm vào giấc ngủ.
Mà ở trong mơ, anh gặp được Lý Bất Phàm.
"Quý Nhất Nam, Quý Nhất Nam ơi!"
Lý Bất Phàm ngồi bên mép vực, mặc đồ mùa hè, đang vẫy tay với anh. Nhưng dưới chân cậu không phải là núi Manla, mà là hồ Gương Thiên Nữ.
Ánh nắng ban mai trước lúc bình minh chiếu lên mặt hồ xanh nhạt, lấp lánh gợn sóng. Lý Bất Phàm khoác tay lên vai anh, chỉ cho anh nhìn mặt trời phía sau dãy núi xa xa.
"Đã hẹn lần sau cùng nhau ngắm bình minh rồi mà, tôi gọi cậu dậy đó nha, lần này đừng trách tôi nữa."
Quý Nhất Nam lắc đầu, gần như không dám tin, ôm chặt lấy Lý Bất Phàm: "Tôi không trách cậu mà... có lúc nào tôi trách cậu chứ. Ngược lại cậu nên trách tôi mới đúng, trách tôi khi đó đã nói những lời quá đáng như vậy."
"Cậu đã nói gì cơ?" Lý Bất Phàm vẫn mỉm cười nhìn anh, "Tôi quên hết rồi, hay là cậu nói lại cho tôi nghe đi? Có phải cậu lén mắng tôi đúng không?"
Quý Nhất Nam khóc, chỉ khi ở trong mơ, anh mới dám khóc to như vậy. Anh cắn răng, ấm ớ nói rằng sao tôi mắng cậu được, tôi nào nỡ chứ. Anh lại muốn ngắm cảnh bình minh cho trọn vẹn, dù trước mắt mờ nhòe như nổi trên mặt nước, anh vẫn cố gắng mở to mắt ra.
"Cậu sao thế?"
Quý Nhất Nam nghe thấy Lý Bất Phàm hỏi.
Cậu ở trong mơ chân thực đến thế, nếu là ngoài đời, có lẽ Lý Bất Phàm cũng sẽ hỏi anh như vậy.
Sẽ dịu dàng, lại còn đầy quan tâm nói chuyện với anh, sẽ chạm vào mặt anh, hoặc thơm nhẹ lên môi anh. Đợi đến khi Quý Nhất Nam thật sự chịu nói ra vì sao, cậu sẽ giúp anh nghĩ cách.
Quý Nhất Nam ngước mắt lên, nhất thời không phân biệt được đây là mơ hay thực, anh chỉ lặp đi lặp lại hỏi: "Cậu đi đâu mất rồi?"
"... Cậu đi đâu mất rồi? Có lạnh không? Sao lại không nói với tôi thế?"
"Có phải... có phải tôi đã làm sai điều gì nên trước đó cậu mới không để ý đến tôi không? Cậu nói cho tôi biết đi mà."
"Những lời tôi nói trước kia như là nuôi một bé mèo nhỏ nhiều năm rồi nó cũng sẽ thích tôi đều là lời trong lúc giận dỗi thôi. Tôi biết cậu rất yêu tôi, cậu không nói tôi cũng biết."
"Vậy nên cậu gặp khó khăn gì sao? Tôi nghe cậu nói muốn chia tay, tôi hoảng lắm, cảm xúc dâng trào nên đã nói rất nhiều lời không đúng với cậu, cũng không chịu nói chuyện cho đàng hoàng."
"Lý Bất Phàm ơi..." Quý Nhất Nam, "Cậu cho... tôi thêm một cơ hội nữa được không? Cậu quay về đi được không?"
"Tôi đã không còn mẹ nữa rồi, nếu cậu cũng đi mất thì trên thế giới này chỉ còn mình tôi thôi, tôi không muốn vậy đâu."
Quý Nhất Nam bắt đầu nói năng lộn xộn, ngay cả logic của bản thân anh còn không hiểu nổi, phần lớn anh chỉ khóc.
Trái tim mềm nhũn, chua xót đến nghẹt thở, Quý Nhất Nam giãy giụa cử động, vội vàng lau nước mắt, nhưng lại phát hiện Lý Bất Phàm đã biến mất từ lúc nào.
Trên vách núi trống trải chỉ còn lại một mình anh. Chim không hót, gió không thổi, tất cả đều chết lặng, yên tĩnh đến đáng sợ.
Như thể nước mắt vừa rồi rơi vô ích, Quý Nhất Nam ngồi ngơ ngác, không phân biệt được những gì vừa xảy ra có thật hay không.
Đột nhiên, anh cảm thấy cơ thể mình rung lắc không kiểm soát được, rồi nghe thấy có người gọi mình.
"Ian!"
"Ian, tỉnh lại."
Mí mắt như bị nước mắt khô làm dính chặt lại, Quý Nhất Nam khó nhọc mở mắt, bị ánh đèn dầu làm chói.
"Đội cứu hộ vừa tìm thấy thứ này, anh xem thử có phải đồ của cậu ấy không?"
Một tia sáng bạc vụt qua mắt, Quý Nhất Nam đưa tay cầm lấy, cuối cùng nhận ra đó là sợi dây chuyền trên cổ Lý Bất Phàm — món quà anh tặng cậu vào ngày tốt nghiệp.
