Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 52: Phải chăng chính tình yêu của anh đã hại chết Lý Bất Phàm



Edit: Upehehe

---

Lý Bất Phàm – người vẫn đang trong giai đoạn dần tiếp nhận sự thật, đã đi qua đi lại trên Cầu Tình Nhân cùng Quý Nhất Nam mấy vòng liền.

"Khi nhìn thấy em lần đầu, anh đã nghĩ gì thế?" Lý Bất Phàm.

"Anh nghĩ chắc là mình điên rồi," Quý Nhất Nam bình tĩnh đáp, "Anh thấy em ngủ trong đại sảnh, cứ tưởng mình bị ảo giác, tưởng rằng cả thế giới này là do anh đang tưởng tượng ra."

Dù sao thì anh đâu chỉ phát điên có một lần.

"Quý Nhất Nam ơi," Lý Bất Phàm cụp mắt xuống, "Anh còn nói nữa thì em mới là người sẽ thấy thế giới này điên rồi."

"Lúc ấy anh chỉ nghĩ đây là một giấc mơ, ở trong mơ anh chỉ mong em ngủ ngon hơn một chút nên mới khoác áo cho em." Quý Nhất Nam nói.

Lúc bước vào đại sảnh, nhìn thấy một bên mặt nghiêng của Lý Bất Phàm, trong lòng Quý Nhất Nam tuy cảm thấy rất quen thuộc, nhưng anh vẫn ép bản thân không nhìn kỹ.

Suốt nhiều năm như vậy, anh đã gặp qua vô số bóng dáng tựa như Lý Bất Phàm, nhưng lần nào nhận lại cũng là hụt hẫng. Cho dù có vô cớ quay lại dòng thời gian trước kia thì đó cũng là sau khi Lý Bất Phàm qua đời. Anh đã không còn tin rằng mình có thể gặp lại y, cũng không muốn vì thất vọng mà đau khổ thêm nữa.

Sau này, khi thực sự nhìn rõ gương mặt Lý Bất Phàm, anh liền tự nhủ đây là chỉ là mơ, nhưng lúc đắp áo cho y, tay anh lại run rẩy không kiểm soát.

Trên đời này thực sự có người giống nhau đến thế sao? Hơn nữa Quý Nhất Nam còn từng nhìn thấy vết sẹo sau tai Lý Bất Phàm.

Dấu vết ấy dù có hóa thành tro anh cũng nhận ra được, huống chi lúc này nó lại xuất hiện rõ ràng trước mắt anh.

"Vậy..." Lý Bất Phàm nghĩ một chút, cuối cùng vẫn hỏi, "Sau khi em rời đi, anh sống thế nào?"

"Anh à?" Làn gió nhẹ thổi qua tóc Quý Nhất Nam, "Anh sống cũng ổn, mỗi ngày đi làm rồi tan ca ở viện nghiên cứu, sau đó về ký túc xá tự nấu ăn. Có lẽ còn bình lặng hơn em tưởng."

"...Thật sao?" Có lẽ Lý Bất Phàm không tin lắm, đưa tay chạm nhẹ lên má Quý Nhất Nam.

"Trước kia anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày cả em và mẹ đều rời bỏ anh, cho dù anh biết..." Quý Nhất Nam khựng lại một chút, "Cho dù anh biết con người ai rồi cũng sẽ chết."

Lý Bất Phàm đưa tay ôm lấy anh.

Lúc này y chẳng thể nói được gì nhiều, chỉ có thể ôm chặt anh hơn một chút.

"Vậy còn anh? Anh đến đây khi nào? Một mình anh... có phải đã trải qua rất nhiều năm rồi không?"

"Là năm anh bốn mươi tuổi," Quý Nhất Nam nghiêng đầu, hôn nhẹ lên vành tai Lý Bất Phàm, "Hôm đó là sinh nhật em, anh đã đặt sẵn một chiếc bánh ngọt nhỏ từ rất sớm."

"Khi ấy anh còn nghĩ, rốt cuộc nên cắm mấy cây nến cho em đây. Có khi ở một thế giới khác em đã biến thành một đứa bé rồi."

Nói đến đây, Quý Nhất Nam bật cười không thành tiếng, nhưng Lý Bất Phàm chỉ thấy đau lòng, y tựa trán vào trán anh, khẽ nói: "Cũng có thể là chưa đâu, em sẽ đợi anh, sao em có thể nỡ một mình rời đi như vậy được. Nhỡ đâu sau này không tìm được anh nữa thì biết phải làm sao?"

"Nghe nói nơi này không chỉ có một thế giới. Nếu như lạc mất nhau rồi sẽ rất khó tìm lại, phải chờ lâu hơn chút nữa mới có thể thấy nhau."

"Anh đến đây cũng rất đột ngột. Anh cứ tưởng rằng mình đã không còn đau khổ đến thế nữa, nhưng khi đến thế giới này, anh phát hiện đã được một thời gian kể từ lúc em rơi xuống vực. Trước kia tụi mình có chơi rất thân với hai người bạn cấp ba, anh đã liên lạc với họ. Trong ký ức của họ, em vẫn đang sống rất tốt, nhưng anh lại không tìm thấy em."

Quý Nhất Nam chậm rãi nói tiếp: "... Lúc ấy anh lại càng đau đớn hơn, vì ngay cả ký ức duy nhất của mình dường như cũng là giả. Anh vốn nghĩ, đến đây là một cơ hội mới, thì sau khi mừng như điên xong, anh mới chợt nhận ra mình lại bỏ lỡ thêm lần nữa."

"Cũng may sau đó em vẫn xuất hiện."

Không phải Quý Nhất Nam chưa từng giả định rằng thế giới này có khả năng làm lại từ đầu.

Mỗi lần bắt đầu giả định như thế, điều đầu tiên anh nghĩ tới luôn là những chuyện xảy ra trước khi họ chia xa.

Anh vẫn không hiểu vì sao Lý Bất Phàm lại đột ngột nói lời chia tay. Thậm chí anh từng nghi ngờ Lý Bất Phàm mắc bệnh nan y, nhưng báo cáo khám sức khỏe của y hoàn toàn bình thường. Anh lại đi tìm hiểu Lý Phương Tri và Vạn Mân, nhưng từ sau tai nạn xe của Lý Phương Tri, họ quả thực không còn liên lạc với Lý Bất Phàm nữa.

Không có bất kỳ lý do nào cả... ít nhất là Quý Nhất Nam không tìm ra.

Đến lúc này anh lại cảm thấy bản thân thật vô dụng, rồi lại nảy ra suy nghĩ cực đoan: Phải chăng chính tình yêu của anh đã hại chết Lý Bất Phàm?

Đau khổ một lúc, suy nghĩa lại trôi dạt đến khả năng có thể gặp lại Lý Bất Phàm.

Anh từng dự liệu rằng mình sẽ có vô số cảm xúc phức tạp. Nhưng khi khoảnh khắc ấy thật sự đến, nội tâm anh lại yên tĩnh chưa từng có. Bởi vì quá thật, nên lại thấy giống như giả. Anh không dám tiến thêm một bước, sợ làm nó tan vỡ.

Ngay cả khi đã hoàn toàn phản ứng lại, tâm trạng của anh cũng không còn gợn sóng như tưởng tượng. Cảm giác tội lỗi tột cùng, một chút oán hận, tình yêu và niềm hy vọng vô bờ bến đều tan biến trong một khoảnh khắc, chỉ còn lại những việc rõ ràng mà anh cần phải làm.

Thứ nhất, không được để Lý Bất Phàm nhớ lại quá khứ, không để y phát bệnh lần nữa.

Thứ hai, khiến y cam tâm tình nguyện ở bên mình, tốt nhất là quay về cuộc sống trước kia của họ, cho dù anh phải làm những chuyện mà trước đây mình từng khinh thường, bày hết chuyện này đến chuyện khác để lừa Lý Bất Phàm.

Mấy chục năm nay, đầu óc Quý Nhất Nam chưa từng tỉnh táo đến vậy. Khi đã xác định mục tiêu, làm rõ phương án, anh liền sải bước chạy về phía trước, không còn cố chấp truy cứu nguyên nhân của việc tái sinh.

Sai lầm duy nhất là anh đã bỏ qua việc Lý Bất Phàm cũng có khả năng nhớ lại quá khứ. Nhưng cho dù lặp lại bao nhiêu lần, Quý Nhất Nam cũng sẽ không thay đổi lựa chọn của mình.

Anh không còn chấp nhất nguyên nhân vì sao Lý Bất Phàm nói lời chia tay, điều đó vốn dĩ không còn quan trọng nữa. Được tồn tại đã là điều xa xỉ nhất trên đời này rồi, tình yêu thì tính là gì chứ.

Trời dần ngả tối, đèn ven đường lần lượt sáng lên, thay thế ánh chiều tà.

Gặp lại nhau lẽ ra phải vui mừng mới đúng, nhưng Lý Bất Phàm lại chẳng thể cười nổi. Y chớp mắt mấy cái, cảm thấy hơi chua xót, không muốn để Quý Nhất phát hiện mà lén lút tiến lại hôn anh.

Gió đêm oi ả, mang theo hơi nóng và ẩm ướt, năm ngón tay Lý Bất Phàm khẽ chạm vào cằm Quý Nhất Nam, rất nghiêm túc hôn anh.

Khi tách ra, y thở hổn hển nói: "Em cảm thấy sự thật không phải vậy, em sẽ không bỏ anh lại như thế. Em vẫn muốn đến bệnh viện để tiếp nhận điều trị phục hồi trí nhớ."

"Nhưng nếu em..."

"Lúc em vừa tỉnh lại là em đã đi kiểm tra rồi. Rối loạn lưỡng cực sẽ gây tổn thương thực thể cho não, nhưng não của em hoàn toàn bình thường, điều đó chứng tỏ hiện tại em không mắc lưỡng cực. Hơn nữa bây giờ em rất hạnh phúc, rất viên mãn. Em tin hồi phục ký ức không đồng nghĩa với việc hồi phục bệnh tật." Lý Bất Phàm thuyết phục anh, "Có thể anh không quan tâm, nhưng em rất để ý. Em cũng cần biết lý do cho những việc em đã làm khi đó. Huống chi bản thân em sớm hay muộn gì cũng có thể từ từ nhớ lại những chuyện ấy. Chúng ta không thể trốn tránh được."

Quý Nhất Nam trông vẫn còn do dự, thậm chí còn hơi nhíu mày.

Lý Bất Phàm đành hỏi: "Nếu em thật sự bị rối loạn lưỡng cực lại, anh sẽ bỏ em sao?"

"Sao có thể chứ."

"Vậy là đủ rồi." Lý Bất Phàm cười cười.

Quý Nhất Nam lập tức hỏi lại: "Vậy nếu em thật sự nhớ ra tất cả, em có còn rời xa anh nữa không?"

"Sao có thể chứ." Lý Bất Phàm đáp.

"Nhỡ đâu..."

Lý Bất Phàm đưa tay che miệng anh lại: "Em sẽ không mắc lại một sai lầm hai lần đâu. Có lẽ năm đó em thật sự không còn lựa chọn nào khác, nhưng quá khứ là quá khứ, hiện tại là hiện tại."

"Quý Nhất Nam ơi, chúng ta đừng gặp nhau ở Cầu Tình Nhân nữa," Lý Bất Phàm nhìn anh, trong mắt như được ánh đèn đường thắp lên một đốm sáng, "Dù em không biết rốt cuộc lúc ấy đã xảy ra chuyện gì, nhưng hình như mỗi lần chúng ta định làm gì đó ở Cầu Tình Nhân đều có kết cục chẳng mấy tốt đẹp. Cứ mê tín một lần đi, chờ đến khi em khôi phục trí nhớ, chúng ta sẽ đến núi tuyết Ương Na."

"Em sẽ về Shangri-la, anh có muốn đến đón em không?"

Phải rất lâu sau, Quý Nhất Nam mới đáp: "Được."

Vé máy bay của Quý Nhất Nam là ba ngày sau.

Lý Bất Phàm đã liên hệ xong bác sĩ, cũng đặt lịch điều trị cho một tháng sau đó.

Tối hôm trước ngày Quý Nhất Nam rời đi, Lý Bất Phàm cho anh xem bản ghi chép lịch hẹn của mình.

Lúc đó Quý Nhất Nam đang nằm yên trên giường. Anh lật xem trang lịch hẹn của Lý Bất Phàm rồi tắt điện thoại, nghiêng người lại gần, vừa hôn y vừa hỏi: "Nếu mọi chuyện thuận lợi thì khi nào em về?"

"Chắc là hai tháng, hay ba tháng?"

Quý Nhất Nam dường như có hơi bất mãn, Lý Bất Phàm cảm nhận được.

Y vốn không cố ý muốn xa Quý Nhất Nam. Dù sao thì cả hai đều còn công việc, y đặc biệt gọi điện về giải thích với Tiểu Liễu và Tống Lãng Bạch cũng cảm thấy rất ngại.

Đến khi môi đau nhói, Lý Bất Phàm mới hoàn hồn.

Bóng người Quý Nhất Nam che khuất ánh đèn đầu giường, anh rũ mắt, nói với giọng nhỏ xíu: "Nhất định phải nhớ lại sao?"

Lý Bất Phàm gật đầu.

Quý Nhất Nam không nói thêm gì nữa, chỉ dịu dàng ôm lấy y.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, điều đầu tiên Lý Bất Phàm cảm nhận được là cánh tay tê nhức.

Y muốn cử động để giảm bớt cảm giác đó, nhưng lại phát hiện mình không thể nhúc nhích.

Mơ mơ màng màng mở mắt ra, trước mắt là tấm rèm voan khẽ lay trong ánh ban mai. Sàn phòng lát gỗ, trên tường dán giấy màu xanh nhạt có hoa văn. Lý Bất Phàm vừa nghiêng đầu liền sững người, hai tay y đang bị còng nhựa khóa ở đầu giường.

Đầu óc choáng váng, suy nghĩ một lúc, y mới nhận ra hình như đây là căn nhà mình từng sống trước kia ở Wellington.

Nhưng sao y lại ở đây?

Y giãy giụa một lúc thì cửa phòng vang lên tiếng động, Quý Nhất Nam cầm một cốc nước bước vào.

Thấy Lý Bất Phàm tỉnh rồi, anh chỉ chớp mắt một cái, đi đến bên giường hỏi y: "Có muốn uống nước không em?"

"Ý gì đây?" Lý Bất Phàm lấy lại tinh thần, "Anh kiếm mấy thứ này đâu ra vậy?"

"Còng đồ chơi mua ở cửa hàng tiện lợi dưới lầu thôi, em đừng sợ." Quý Nhất Nam đặt cốc nước xuống, ngồi bên giường, mở còng một bên tay cho y, cúi mắt dịu dàng xoa nhẹ cổ tay đã hơi ửng đỏ.

Nhìn vẻ mặt Quý Nhất Nam, Lý Bất Phàm lập tức hiểu ra tất cả. Y ngồi dậy, không nhịn được cười, dùng một tay ôm lấy eo Quý Nhất Nam, tựa đầu lên vai anh.

"Anh lỡ chuyến bay rồi à?"

Có lẽ không ngờ sẽ nhận được một cái ôm, Quý Nhất Nam khựng lại một chút, rồi mới khẽ ừ một tiếng.

"Bên công việc không sao chứ?" Lý Bất Phàm hỏi.

"Tạm thời không sao."

"Em đói rồi." Lý Bất Phàm khép mắt lại, "Em muốn ăn sáng."

Quý Nhất Nam kéo chiếc bàn nhỏ đến bên giường, mang vào một bữa sáng nóng hổi thịnh soạn, đồng thời tháo luôn bên còng còn lại. Lý Bất Phàm uống sữa, anh ngồi bên cạnh phết mứt cho y.

"Đây là căn nhà trước kia chúng ta từng ở." Lý Bất Phàm nhìn quanh.

"Anh mua lại rồi." Quý Nhất Nam đưa bánh mì cho y, "Nhưng vì lâu không có ai ở nên nhờ chủ cũ thỉnh thoảng ghé qua trông giúp."

"Vậy lúc em tới, sao bà ấy lại nói..."

"Anh đã dặn trước rồi. Nếu có người hỏi, cứ nói nhà vẫn là của bà ấy."

Hóa ra kế hoạch của Quý Nhất Nam lại kín kẽ đến vậy, động tác cắn bánh mì của Lý Bất Phàm chậm lại đôi chút.

Sau bữa sáng, Quý Nhất Nam xem phim cùng y một lúc, sau đó anh nhận được một cuộc gọi, nói là có việc cần xử lý từ xa, rồi lại còng một tay Lý Bất Phàm.

Lý Bất Phàm dựa vào đầu giường, bất lực nhìn chiếc còng nhựa, dứt khoát cầm sách lên đọc.

Ăn xong bữa tối, Quý Nhất Nam dẫn y vào phòng tắm.

Anh luôn nắm tay Lý Bất Phàm, giống như đang chăm sóc một đứa trẻ không thể tự lo cho mình, từ thoa sữa tắm, dầu gội, đến giúp y làm mọi thứ. Điều duy nhất tố cáo anh là c** ** dựng lên khi nhìn thấy Lý Bất Phàm ướt sũng.

Nhưng anh không nói gì, cũng chẳng đòi hỏi, giả vờ như không có gì xảy ra, tắm cho Lý Bất Phàm xong rồi đưa y về phòng ngủ.

Có lẽ vì đã lâu không có người ở, ánh đèn trong phòng ngủ không sáng lắm, thậm chí có phần cũ kỹ, tạo nên một loại phong cách rất riêng.

Quý Nhất Nam lại còng Lý Bất Phàm vào đầu giường, lấy máy sấy giúp y sấy khô tóc.

"Em còn muốn làm gì nữa không?" Quý Nhất Nam hỏi.

Lúc này lại tỏ ra mình dân chủ ghê ha, Lý Bất Phàm không nhịn được bật cười trong lòng.

"Không có, ngủ thôi." Y nói.

Quý Nhất Nam kiểm tra độ dài của dây xích, đảm bảo Lý Bất Phàm có thể trở mình thoải mái mà không cách anh quá xa. Anh tắt đèn đầu giường, nằm xuống, áp nửa người lên Lý Bất Phàm, ôm chặt y vào lòng mình.

Hơi thở nặng nề phả bên tai, cảm nhận được thứ đang chạm vào đùi trong, mắt Lý Bất Phàm thậm chí còn không thèm nhắm lại.

"Quý Nhất Nam ơi," y khẽ gọi tên anh, "Lúc nãy mình tắm á, anh nhìn em rồi cứng kìa."

Quý Nhất Nam hắng giọng, khẽ ừ một tiếng rồi nhích người ra một chút.

Nhưng Lý Bất Phàm nhanh chóng dùng một tay giữ lấy eo anh: "Anh tháo luôn tay còn lại của em đi, để em giúp anh."

Vừa nghe nhắc đến việc tháo còng, hơi thở Quý Nhất Nam chợt khựng lại. Một lát sau, anh đặt tay lên đầu gối Lý Bất Phàm, khép hai chân y lại, chậm rãi nói: "... Thế này cũng được."

Trong phòng bật điều hòa, nhưng rất nhanh Quý Nhất Nam đã toát mồ hôi. Tay anh chống bên sườn mặt Lý Bất Phàm, tư thế từ trên cao nhìn xuống, nhưng ánh mắt lại chứa đầy khao khát.

Anh liên tục chạm môi lên mặt Lý Bất Phàm chỉ để có thể luôn nhìn thấy y. Sợi xích nhựa của chiếc còng va vào nhau không ngừng, đến mức Quý Nhất Nam cũng chẳng nghe rõ tiếng th* d*c của Lý Bất Phàm nữa, anh liền giữ chặt tay y lại.

Chiếc giường cũ rất nhanh phát ra những tiếng kẽo kẹt ngắt quãng. Trán Quý Nhất Nam áp sát bên mặt Lý Bất Phàm, răng nanh cắn nhẹ lên vành tai y.

Khi mọi thứ lắng xuống, tay anh mò mẫm dưới chăn tìm ra quần áo vừa cởi, lau sạch những vết ẩm ướt trên chân Lý Bất Phàm trong bóng tối.

"May là em da dày thịt béo..." Lý Bất Phàm nói nhỏ, "Không thì để lại dấu rồi."

Quý Nhất Nam rũ mắt: "Dày cái gì mà dày."

Rõ ràng mỏng manh như tờ giấy, vừa chạm vào là vỡ.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...