Edit: Upehehe
---
"Lốp xe không ổn rồi, chạy tiếp sẽ rất dễ nổ." Quý Nhất Nam tháo găng tay, đưa tay lau mồ hôi trên trán.
Mặt trời đứng bóng gắt nắng, anh quay người gọi Tiểu Thất: "Lấy hai chai nước qua đây."
Người du khách đứng cạnh xe, vẻ mặt vừa sốt ruột vừa khó tin, lại cúi xuống nhìn kỹ thêm lần nữa.
"Cậu định đi đâu?" Quý Nhất Nam nhận chai nước Tiểu Thất đưa tới, vặn nắp uống một ngụm, rồi dùng phần còn lại dội xuống rửa tay.
Tiểu Thất đưa chai còn lại cho du khách.
"Ương Na." Du khách đáp.
"Vậy đi cùng bọn tôi đi, ngồi xe của chúng tôi. Cậu gọi điện nhờ người tới kéo xe trước đã." Quý Nhất Nam nói.
Tới bên xe, Tiểu Thất chui vào ghế lái, Quý Nhất Nam mở cửa ngồi xuống ghế phụ.
Hàng ghế sau còn có Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu cũng đang đi núi tuyết Ương Na, du khách ngồi sát bên ngoài cùng.
"May mà gặp được mọi người, vừa rồi đầu óc tôi trống rỗng hết cả." Du khách trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi.
Tống Lãng Bạch cười cười, nói với cậu ta: "Đoạn đường này khó đi lắm, cậu dám tự lái xe một mình tới đây cũng gan thật."
Du khách ngượng ngùng lắc đầu.
Xe chạy chưa được mấy cây số thì bị một đàn bò Tây Tạng chặn đường. Đàn bò đen sì thong thả dạo bước trên mặt đường, vài con đeo chuông trên cổ, hễ cứ khẽ cử động là chuông lại vang lên leng keng.
Quý Nhất Nam giảm tốc độ, đợi đàn bò đi hết rồi mới lại đạp ga.
Đến khách sạn thì đã là giữa trưa, du khách cảm ơn rồi rời đi, Quý Nhất Nam dẫn mọi người tới quán ăn quen thuộc của anh để ăn trưa.
Buổi chiều, Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu phải đi chụp hình, Tiểu Thất thì tới viện nghiên cứu gần núi tuyết để giao tài liệu.
Quý Nhất Nam còn phải lên núi lấy mẫu đất. Đi bộ khoảng hai mươi phút đường núi, anh tới nhà bà cụ mình quen hỏi mượn một con ngựa.
"Nhất Nam ơi," Bà cụ gọi anh, "Con ngựa nhỏ nhà bà mấy hôm nay không thấy đâu. Vừa hay cháu đang lên núi, giúp bà tìm thử được không cháu?"
"Nó trông thế nào ạ?" Quý Nhất Nam cầm dây cương, tựa vào hàng rào gỗ bên chuồng ngựa, cúi xuống xem điện thoại của bà.
"Mẹ nó chết vì khó sinh, bình thường toàn tự ra ngoài ăn cỏ. Hai hôm nay không biết sao lại không về nhà, bà với ông nhà bà đi tìm mấy lượt rồi," bà cụ phóng to bức ảnh: "Cháu xem, trên cổ nó có buộc một sợi dây màu, là bà tự tay bện đấy."
Trên màn hình là một chú ngựa non màu trắng, chỉ vòng quanh hai mắt có vệt lông nâu.
Quý Nhất Nam dùng điện thoại mình chụp lại một tấm, nói với bà: "Bà yên tâm, cháu nhất định để ý giúp bà."
"Được, được," bà cụ xua tay, "Cháu chú ý an toàn."
Quý Nhất Nam cưỡi ngựa lên núi, vừa đúng lúc gặp đàn bò hồi nãy đang gặm cỏ trên đồng cỏ.
Anh đi vòng quanh hồ Bích Quỳnh dưới chân núi tuyết Ương Na, lấy mẫu đất tại mấy tọa độ cố định. Dọc đường gặp không ít trâu bò dê cừu, nhưng lại không thấy ngựa.
Đến chiều tối, việc lấy mẫu đã xong. Quý Nhất Nam dắt ngựa tới bờ suối dưới bóng cây, nhìn nó uống nước gặm cỏ.
Nhiệt độ dần hạ xuống, Quý Nhất Nam vẫn luôn vận động nên chỉ mặc áo cộc tay cũng không thấy lạnh. Anh đi dọc theo bờ suối, cúi người vốc một nắm nước lạnh buốt lên để rửa mặt.
Khi ngẩng đầu lên, anh chợt thoáng thấy trong lớp bùn bên suối có mấy dấu chân, trông giống như dấu vó ngựa non để lại.
Quý Nhất Nam quay lại, buộc con ngựa mình cưỡi vào thân cây bên suối, rồi men theo dấu chân ấy đi ngược dòng.
Đúng lúc điện thoại trong túi vang lên, là Lý Bất Phàm gọi đến.
Bên kia điện thoại có tiếng xe cộ, Lý Bất Phàm hỏi: "Đang làm gì thế?"
"Trên núi tuyết Ương Na, tìm ngựa." Quý Nhất Nam vừa thở vừa nói.
"Hả?" Lý Bất Phàm khựng lại một chút, "Bị lạc à?"
Quý Nhất Nam nhìn chằm chằm xuống đất, những dấu chân dần lệch khỏi mép suối, rất nhanh biến mất trong đám cỏ ven bờ.
"Ừ, anh thấy một dãy dấu chân, không biết có phải nó không, bà cụ có nói đó là một con ngựa nhỏ."
Ánh hoàng hôn phía chân trời chạm tới rìa núi tuyết Ương Na, sắp sửa lặn xuống rất nhanh. Quý Nhất Nam hỏi: "Có muốn chuyển sang gọi video không? Bên anh đẹp lắm."
Không biết Lý Bất Phàm đang làm gì, y đáp không cần: "Gọi video dễ phân tâm lắm, anh chú ý an toàn."
Quý Nhất Nam nói được.
Anh đảo mắt nhìn quanh một vòng, nhấc chân đi về phía rừng cây nhỏ bên cạnh.
"Em phát hiện hình như anh chưa từng nói rõ với em rằng anh đã làm gì vào hôm anh quay lại thế giới này?" Lý Bất Phàm hỏi.
Đến rạng sáng bốn giờ vẫn không ngủ được, buổi sáng đi gặp bác sĩ tâm lý.
Nhưng Quý Nhất Nam không nói.
"Hôm đó là sinh nhật em, là ngày nóng nhất ở Shangri-La," Quý Nhất Nam nói, "Ngoài ra cũng không có gì đặc biệt."
Rời khỏi phòng khám, Quý Nhất Nam ghé tiệm bánh ven đường lấy chiếc bánh sinh nhật đã đặt trước.
"Là bánh trái cây mà em thích, trước đây em rất thích vị chua chua ngọt ngọt này. Anh mang theo bánh kem, lái xe tới núi tuyết Ương Na, trên đường gặp một đàn cừu."
Quý Nhất Nam đỗ xe ven đường, xách chiếc bánh, chầm chậm đi cùng đàn cừu lên sườn núi.
Hoa Cách Tang nở rất đẹp, lay động trong làn gió nhẹ. Quý Nhất Nam ngồi xuống thảm cỏ, cẩn thận mở hộp bánh ra.
Anh mua cỡ nhỏ nhất, chỉ khoảng bằng một bàn tay. Trong tủ kính tiệm bánh, anh thấy nó bé xíu, nhưng đến khi cầm lên mới phát hiện, dường như vẫn quá to với anh.
Anh chọn tới chọn lui giữa mấy cây nến số, rồi dứt khoát chỉ cắm một cây đơn lẻ, dùng bật lửa mang theo đốt lên.
Một chú cừu non thong thả đi tới bên cạnh anh, vùi đầu xuống đất nhai cỏ. Quý Nhất Nam ngồi giữa bãi cỏ, chỉ lặng lẽ nhìn ngọn nến nhỏ ấy rồi ngẩn người.
Trong ký ức của anh, hôm đó thực sự là một ngày rất dài, vì anh đã một mình quá lâu rồi.
Thẳng thắn mà nói, những chuyện liên quan tới Lý Bất Phàm, Quý Nhất Nam không nghĩ về nó quá nhiều.
Bởi vì những chi tiết đáng để hồi tưởng nhất trong câu chuyện ấy, anh đã không còn nhớ rõ như trước nữa.
Đã... Mười năm rồi.
Mười năm.
Có những chuyện đã mờ phai, nhưng cũng có những chuyện như mới vừa hôm qua.
Quý Nhất Nam tựa như vẫn đứng trong hành lang khách sạn ấy, tự cho mình là đúng, lại vừa tự mãn vừa ngốc nghếch. Cành cây thò vào cửa sổ lay động, lá cây xanh rồi lại vàng, vàng rồi lại xanh, ánh trăng bạc chiếu lên núi tuyết Ương Na cũng xuất hiện vô số lần. Trên Cầu Tình Nhân, từng ổ khóa tình yêu được treo lên hết chiếc này tới chiếc khác, nhưng anh vẫn không đợi được Lý Bất Phàm quay về.
"Anh ngồi đó đợi nến cháy hết rồi mới nếm một miếng rất nhỏ," Quý Nhất Nam nói, "Người thích ăn bánh là em cơ."
Anh còn chưa đi tới rừng cây, chỉ đứng giữa sườn núi, nghiêng mặt qua, trước mắt chính là núi tuyết Ương Na sừng sững.
Khoảnh khắc giống hệt như ngày hôm đó.
Nến đã cháy hết, mặt trời nơi chân trời cũng lặn xuống hoàn toàn, bị núi tuyết che khuất.
Đàn cừu không biết từ lúc nào đã đi xa hơn một đoạn. Ánh sáng tím nhạt xuyên qua bầu trời xanh thẫm, chỉ trong khoảnh khắc ngước mắt lên nhìn, sao trời và tĩnh lặng ập thẳng xuống như núi đổ biển trào.
Sự chán nản kéo đến rất đột ngột, trong balo có một chai nước, một bó dây leo núi, một chiếc la bàn, vài loại thuốc cấp cứu đơn giản, và một con dao ngắn rất sắc.
Quý Nhất Nam rất khó để nói rõ, trong khoảnh khắc ấy liệu anh có từng suy nghĩ một cách nghiêm túc và lý trí chưa, hay quả thật đã cảm thấy chẳng còn gì đáng để bận tâm nữa.
Anh nắm chặt con dao.
"Bãi cỏ rất mềm mại, cũng có lẽ là vì hoa Cách Tang đang nở," Giọng Quý Nhất Nam rất nhẹ, "Anh nằm xuống đó."
Những cánh hoa đỏ rực như lửa lay động bên gò má, anh không thấy đau, chỉ cảm thấy hơi ngứa.
Bầu trời rất đẹp, cho nên vào đêm cuối cùng ở Wellington, Lý Bất Phàm muốn cùng Quý Nhất Nam đi ngắm núi tuyết Ương Na cũng là chuyện thường tình.
Trước mắt dần trở nên mờ hồ, những vì sao như từng điểm nối lại, hóa thành một dải ngân hà lấp lánh.
"Khi đó anh rất thích ở một mình trong núi. Chỉ cần hơi không vui một chút thôi là anh sẽ đi ngắm núi ngắm sông. Anh rất dễ bị những cảnh sắc ấy làm rung động, anh dùng sự rung động đó để nhắc nhở bản thân rằng, thật ra trên thế giới này vẫn còn thứ gì đó đáng để anh lưu luyến."
Cái chết chỉ là thoáng qua, quá khứ dù có dài đến đâu, chỉ cần đã trôi qua cũng sẽ trở nên ngắn ngủi.
Chỉ có mất mát là dài lâu, dài đến mức khiến anh trở nên trống rỗng, khiến anh chịu đựng vô vàn đau đớn, thậm chí cũng đã học được cách bình thản.
Ý thức được điều này, Quý Nhất Nam cảm thấy linh hồn của mình cũng bị lay động.
Anh dường như thật sự nên đối diện với khoảnh khắc duy nhất có thể khiến bản thân của lúc này quên đi sự trống rỗng.
"Anh còn nhìn thấy em."
Trời đã tối, ánh chiều tà thu lại bên bờ sông đối diện, núi tuyết Ương Na lặng lẽ đứng sừng sững ngay bên người. Trong khung cảnh tượng tự ấy, thời gian và không gian khẽ khàng chồng lên nhau.
"Anh thấy em đi tới, trong tay còn cầm một chiếc nhẫn thật sự, em nói... chỉ cần đeo nhẫn cho nhau thì sẽ không thể chia xa được nữa.
Nước mắt nóng hổi lăn xuống khóe mắt rồi rơi vào giữa đám hoa Cách Tang.
May mà đây có lẽ là lần cuối anh rơi nước mắt.
May mà trời đất mênh mông rộng lớn, sẽ không có ai biết được.
Hoa nở rồi tàn, tàn rồi lại nở, anh sẽ không còn nhìn thấy núi tuyết Ương Na của năm sau nữa.
Cảm giác sau khi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ sẽ như thế nào?
Trước kia anh đã từng tò mò, mà trong sự tò mò ấy cũng không tránh khỏi có giấu chút sợ hãi.
Nhưng nếu dưới thân mình chính là nơi Lý Bất Phàm đang ở, anh lại không còn sợ nữa. Dù sao thì cuộc sống vốn dĩ cũng chỉ là mỗi ngày lặp đi lặp lại, anh chẳng cảm nhận được ý nghĩa gì từ nó nữa rồi.
Bóng của núi tuyết gần như hòa làm một với bầu trời, đầu óc Quý Nhất Nam xoay chuyển rất chậm.
Sống cả một đời, thế nhưng lúc kết thúc bên cạnh lại không có lấy một người. Anh cô độc đến mức kỳ lạ.
Không biết là từ khi nào, ngay cả núi và sông, anh cũng chẳng còn muốn ngắm nữa.
Vì thế, Quý Nhất Nam dành ánh nhìn cuối cùng cho một khoảnh khắc được chắp vá từ vô số mảnh ký ức — là Lý Bất Phàm giẫm lên mặt đất nở đầy hoa để đến thực hiện lời hứa năm ấy chưa kịp hoàn thành trên Cầu Tình Nhân.
Quý Nhất Nam nở nụ cười, giơ tay lên muốn ôm lấy cậu. Ngay khoảnh khắc sắp chạm tới, thân thể Lý Bất Phàm hóa thành vô số cánh hoa đỏ thẫm, theo cơn gió từ núi tuyết Ương Na thổi khắp mảnh đất mà anh từng yêu tha thiết.
—— Và anh cũng hoàn toàn nhắm mắt lại.
"Hình như em không có nói như thế," Giọng Lý Bất Phàm từ đầu bên kia điện thoại vang lên, hòa lẫn trong tiếng đường truyền nhiễu rất nhỏ, "Đáng lẽ em muốn nói rằng..."
Quý Nhất Nam nghe thấy tiếng cừu non kêu, còn có cả tiếng gió, anh quay đầu lại.
Ở phía bên kia sườn núi, có người đang dẫm lên những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn vội vã chạy tới.
"Chúng ta mua một căn nhà nhỏ gần cổng trường của cậu đi."
"Cùng nhau đi đăng ký kết hôn nhé?"
Quý Nhất Nam sững sờ nhìn bóng người đi tới trước mặt mình, giọng nói của Lý Bất Phàm không còn bị bóp méo nữa.
"Còn nữa... Tốt nghiệp vui vẻ, tôi yêu cậu rất nhiều."
"Đó lã những lời em vốn định nói với anh trên Cầu Tình Nhân, em còn chuẩn bị cả nhẫn, chỉ là bây giờ... không tìm thấy nữa rồi." Lý Bất Phàm nói.
---
Bò Tây Tạng
Hehe: Đoạn Lý Bất Phàm nói là những lời trong quá khứ ảnh mới nhớ ra, mà ở kiếp trước 2 người xưng tôi-cậu, tui muốn để những ký ức nhớ lại chính xác và hợp lý với hoàn cảnh lúc đó nên tui mới để mấy câu ảnh nói xưng tôi-cậu chứ không phải tui edit sai đâu nhaaa
