Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 58: Hàng triệu khoảnh khắc



Edit: Upehehe

---

Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu ở lại Ương Na tiếp tục chờ đợi, còn Lý Bất Phàm theo Quý Nhất Nam về khu nhà của viện nghiên cứu ở vài ngày.

Hành lý của y đủ loại thiết bị. Căn hộ của Quý Nhất Nam vốn chỉ có hai phòng, một phòng ngủ chính và một phòng làm việc, vậy mà chưa đầy hai hôm đã bị Lý Bất Phàm nhét chật kín.

Chiều tối khi Quý Nhất Nam tan làm về nhà, trong phòng im ắng lạ thường.

Cửa phòng ngủ hé mở, ánh hoàng hôn từ ban công chiếu vào phòng khác làm căn phòng nhỏ phía trong tối om.

Có lẽ Lý Bất Phàm đã kéo rèm lại, chắc là đang ngủ rất say.

Quý Nhất Nam thay dép, đi vào phòng ngủ. Chăn phồng lên một cục, Lý Bất Phàm mặc áo hoodie, còn kéo mũ trùm kín đầu, nằm lộn xộn trên giường.

Quý Nhất Nam cười bất lực, đang định kéo chăn cho y thì Lý Bất Phàm tỉnh giấc.

Y mơ mơ màng màng mở mắt, dường như chỉ kịp nhìn thấy bên giường có một bóng dáng cao lớn quen thuộc, liền giơ hai tay lên. Quý Nhất Nam thuận theo nằm đè lên, ôm y một lúc.

Vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, cánh tay Lý Bất Phàm vỗ vỗ nhẹ sau lưng Quý Nhất Nam, còn muốn dỗ anh ngủ chung.

"Em ngủ thêm chút nữa nhé?" Quý Nhất Nam nghiêng mặt, hôn lên vết sẹo sau tai Lý Bất Phàm.

"Anh làm gì thế..." Giọng Lý Bất Phàm uể oải, cuối cùng cũng hé mắt ra.

"Nấu cơm cho em, nhưng hình như trong nhà hết hành rồi." Quý Nhất Nam đứng dậy, "Chắc phải ra chợ một chuyến."

"Đừng đi mà," Lý Bất Phàm nắm lấy tay anh, "Đợi em năm phút thôi, để em thay quần áo cái rồi mình cùng đi."

Y dựa vào Quý Nhất Nam, dùng sức kéo bản thân ngồi dậy, lưng cong lại, vẻ mặt ngơ ngác. Cổ áo hoodie trễ xuống, lộ ra cả một mảng ngực.

Bước chân Quý Nhất Nam khựng lại, anh quay người lại, quỳ một gối bên giường, hôn Lý Bất Phàm một lúc.

"Giờ em tỉnh rồi..." Lý Bất Phàm cắn môi anh, lầm bầm nói.

"Tỉnh rồi thì đi thôi." Quý Nhất Nam thở ra một hơi, bàn tay vẫn giữ sau gáy y, hôn một cái thật sâu rồi tách ra, sau đó lại đổi góc độ, hôn thêm một cái nữa mới chịu buông y ra.

Tay Lý Bất Phàm đặt sau lưng Quý Nhất Nam, ấn nhẹ một cái. Quý Nhất Nam liền đè y xuống giường, hôn dọc theo cằm xuống bên cổ.

Nói là ra ngoài, thế mà đến khi ra khỏi nhà đã là một tiếng sau.

Trời sập tối hẳn, cũng may mà chợ không xa lắm. Lý Bất Phàm mang mỗi đôi dép nhựa, xuống tiệm tạp hóa dưới lầu mua một cây kem rồi cùng Quý Nhất Nam thong thả đi bộ sang chợ.

Những người bán hàng ngồi xổm ở các sạp hàng bày dọc hai bên đường, dưới đất lót những tấm nilon mỏng. Quý Nhất Nam đi chọn rau, Lý Bất Phàm chậm rãi theo sau, bị một chú cún lông xoăn trắng bóc từ đâu lao ra chặn đường.

"Muốn chơi với tao à?" Lý Bất Phàm cúi xuống.

Chú cún đưa đôi mắt sáng lấp lánh như hai viên bi thủy tinh nhìn y, vừa lắc mông vừa cọ cọ vào bắp chân Lý Bất Phàm.

"Ngứa..." Lý Bất Phàm cười, "Tao chơi với mày cái gì bây giờ... Mày là chó nhà ai ở đây à?"

Giống như đáp lại lời y, chú cún sủa mấy tiếng, phấn khích nhảy lên, mũi cứ muốn chạm vào bàn tay đang cầm cây kem của Lý Bất Phàm.

"Muốn ăn cái này à?" Lý Bất Phàm lẩm bẩm, "Nhưng chẳng phải chó đều dựa vào mùi để nhận biết đồ ăn sao? Cái này thơm lắm hả?"

Y cúi xuống tự ngửi thử, chỉ thấy mùi trái cây ngọt ngào.

"Cũng đâu thơm lắm..."

Còn đang phân vân có nên cho chú cún ăn kem hay không thì nó bất ngờ đổi mục tiêu, quay sang ngoạm lấy dép của Lý Bất Phàm.

Lý Bất Phàm không kịp phản ứng, một chiếc dép đã bị chú cún tha đi. Nó chạy rất nhanh, không quay đầu lại, để một mình y đứng một chân đực mặt ra tại chỗ.

Lý Bất Phàm: "......"

Vừa cân xong cà chua và hành, Quý Nhất Nam tay còn xách túi nilon, đứng cách Lý Bất Phàm mấy bước, không nhịn được bật cười thành tiếng.

"Con cún đó của tiệm tạp hóa bên cạnh, bình thường nghịch lắm." Anh đi tới, nắm lấy cánh tay Lý Bất Phàm, giúp y đứng vững.

"Em còn định tốt bụng cho nó ăn, ai ngờ là giương đông kích tây..." Lý Bất Phàm nhìn về cuối phố, chú cún đã tha dép chạy mất tăm từ lâu, "Giờ dép em phải làm sao đây anh?"

"Không sao." Quý Nhất Nam ngồi xổm xuống, "Mua xong rồi, anh cõng em về."

"Hả?" Lý Bất Phàm nhìn quanh, hạ giọng, "... Ở đây không được đâu."

Y vịn Quý Nhất Nam, nhảy lò cò vào con hẻm bên cạnh, nhỏ giọng nói với anh: "Ở đây được rồi, đi về hướng kia, bên đó không có người..."

"Được, em muốn thế nào cũng được." Quý Nhất Nam hơi cúi người, nắm lấy hai đùi Lý Bất Phàm, cõng y lên.

Lưng Quý Nhất Nam rộng, bước đi cũng vững vàng, Lý Bất Phàm thả lỏng nằm trên vai anh, chiếc chân mang dép còn lại vểnh lên vì sợ rớt mất.

"Có vẻ anh với con cún đó cũng quen thân ghê, hôm nào mình quay lại trả thù nhá?" Lý Bất Phàm buồn bực hỏi.

"Đi tranh đồ với cún con," Quý Nhất Nam cười, "Rốt cuộc ai mới là cún con đây?"

"Em lấy lại dép của mình chẳng phải là lẽ đương nhiên sao..." Có người đi ngang qua, Lý Bất Phàm vội vùi đầu xuống.

"Dép dính đầy nước miếng chó em còn muốn?" Quý Nhất Nam nói, "Về anh mua cho em đôi mới, thích màu gì cũng được."

"Được nha." Lý Bất Phàm cũng bật cười.

---

Muốn nhìn thấy Nhật Chiếu Kim Sơn vào mùa hè rất khó, Lý Bất Phàm cũng không ôm quá nhiều hy vọng. Nhưng có lẽ vận may của họ không tệ, theo dự báo chuyên môn, mấy ngày sau thật sự có một cơ hội để thấy.

Họ thu dọn đồ cắm trại, đến khách sạn đón Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu.

"Nếu đi cắm trại ở hồ Bích Quỳnh thì xe chỉ chạy được tới đây thôi." Quý Nhất Nam dừng chiếc xe địa hình ở bãi đỗ của một nhà trọ ven đường.

Gọi là bãi đỗ xe, nhưng thực ra nó chỉ là một bãi đất trống có rào chắn.

Nơi này cũng là tuyến đường duy nhất dành cho chuyển sơn, là nơi gần Vãng Sinh Thạch nhất, đồng thời cũng là nhà trọ cuối cùng.

Phía trước còn hơn mười cây số đường núi, Lý Bất Phàm đã hỏi ý kiến mọi người, Tiểu Liễu và Tống Lãng Bạch đều nói đã đến đây rồi thì cũng muốn trải nghiệm một đoạn chuyển sơn, biết đâu còn gặp được cảnh sắc nhân văn đáng chụp thì sao, vì thế y cũng không nói gì thêm.

Hai người họ đi tìm hai con lừa, cho người đưa tới nhà trọ từ trước.

Quý Nhất Nam phát dây thừng, mấy người cùng nhau buộc toàn bộ trang bị lên lưng lừa, chống gậy leo núi rồi xuất phát.

Mùa này rất thích hợp để đi bộ ở đây, ban ngày thời tiết rất đẹp, chỉ là hơi nắng.

Lý Bất Phàm đội một chiếc mũ tai bèo vành rộng, vì đổ mồ hôi nhiều nên y tạm thời gác kính râm ra sau tai.

Đi tới đèo, bắt đầu gặp những người bản địa đi chuyển sơn.

Dù là mùa hè, họ vẫn mặc trang phục dân tộc, mỗi bước đi lại quỳ xuống dập đầu một lần.

"Chụp được không?" Tống Lãng Bạch nhỏ giọng hỏi.

"Chụp đi, đừng làm ảnh hưởng họ." Quý Nhất Nam nói.

Lý Bất Phàm cũng giơ máy ảnh lên, dưới ánh nắng gay gắt, y thậm chí cả mở mắt cũng thấy khó.

"Trước đây anh từng chuyển sơn rồi, đi một vòng từ chùa Kim Luân, tổng cộng tám mươi cây số." Quý Nhất Nam nói.

Lý Bất Phàm nghiêng mặt, máy ảnh vẫn giơ, nhưng ánh mắt y lại nhìn sang anh.

Thấy y đổ mồ hôi đầy mặt, Quý Nhất Nam rút khăn giấy lau cho y.

"Ở Shangri-La lâu rồi, lúc nào cũng thấy đủ kiểu người bản địa, có người ba lạy chín quỳ cầu nguyện trước núi thần giống vậy. Nhưng khi bản thân bước trên con đường của họ, cảm nhận sẽ sâu sắc hơn. Lần đó anh đến là mùa đông, thấy họ thiêng liêng như thế, dập đầu trong tuyết, dập đầu trong nước, trán rách, chân cũng rách..."

"Anh là vì..." Lý Bất Phàm trước khi tới đây đã cùng bọn Tống Lãng Bạch lập kế hoạch rất chi tiết, đương nhiên biết phía trước là Vãng Sinh Thạch.

Quý Nhất Nam thu tay lại, xoa xoa gương mặt bị nắng làm ửng đỏ của y, "Chỉ là lúc đó anh rất buồn bực, không biết nên đi đâu nên mới đi leo núi."

"Nhưng nó linh nghiệm." Lý Bất Phàm chậm rãi, "Vậy nên anh nhất định cũng rất thành tâm."

Thấy cảm xúc y trầm xuống, Quý Nhất Nam lại xoa mặt y, "Đừng buồn, anh nói mấy chuyện này không phải muốn tạo áp lực cho em đâu. Hơn nữa lúc đó anh buồn, đi leo núi chẳng phải cũng rất tốt sao, đó còn là điều em từng dạy anh trước kia mà."

"Biết rồi, em không buồn, chỉ là thấy thương anh..." Lý Bất Phàm tựa trán lên vai Quý Nhất Nam một cái, rồi tiếp tục chụp ảnh.

Lúc vượt qua đèo trời đã gần tối, họ tìm một bãi đất bằng bên hồ Bích Quỳnh để dựng lều.

Nước hồ mát lạnh, Lý Bất Phàm đứng bên bờ chụp ảnh rất lâu.

Quý Nhất Nam chuẩn bị xong bữa tối, qua gọi y. Lúc này Lý Bất Phàm mới quay đầu lại vẫy tay với anh.

"Anh xem này, ở đây có cá con." Y chỉ vào làn nước trong vắt.

Ánh mắt y vẫn chăm chú theo đàn cá nhỏ, Quý Nhất Nam bắt đúng thời điểm, đưa xiên thịt nướng trên tay đến bên môi y.

Lý Bất Phàm khựng lại, cắn một miếng, ú ớ nói: "Thơm quá... ngon thật."

"Còn xem nữa không?" Quý Nhất Nam cười hỏi.

"Không xem nữa." Lý Bất Phàm lắc đầu lia lịa.

Y cầm thịt nướng, cùng Quý Nhất Nam vừa ăn vừa đi về phía khu cắm trại.

"Sao cái gì anh cũng biết thế? Còn kiêm luôn đầu bếp nữa." Lý Bất Phàm nói.

"Đó là vì trước đây anh chẳng biết làm gì cả. Đi leo núi với em cũng toàn là em chăm sóc anh, mà em chơi mấy trò k*ch th*ch dữ lắm, anh theo không nổi."

Bước chân Lý Bất Phàm chậm lại. "Sau này sẽ không thế nữa, bây giờ mỗi ngày em đều sống rất ổn, có lẽ cũng không còn nào cũng muốn thử thách bản thân giống như trước nữa."

Quý Nhất Nam lắc đầu: "Anh chưa bao giờ phản đối việc em làm điều mình thích, điều kiện là phải đảm bảo an toàn. Làm những việc mình yêu thích, có bị thương một chút cũng rất bình thường, nhưng từ nay về sau anh đều có thể ở bên em. Dù sao anh cũng sống nhiều hơn em từng ấy năm, việc gì anh cũng học rồi."

Lý Bất Phàm nắm lấy tay Quý Nhất Nam, đợi anh quay đầu lại, y nghiêng người đặt lên môi anh một nụ hôn thoang thoảng mùi thì là.

Ăn xong bữa tối, mây trên trời vẫn chưa tan, chỉ có thể nhìn thấy sườn núi tuyết Ương Na từ lưng chừng trở xuống.

Quý Nhất Nam đun cho mọi người mấy thùng nước đủ để rửa mặt súc miệng qua loa.

Ban ngày đi đường cả ngày, đêm xuống ai cũng mệt mỏi. Lý Bất Phàm đang đứng vắt khăn lau người bên hồ nước trong khu rừng nhỏ. Đang lơ đãng thì nghe thấy phía sau có tiếng sột soạt, y lập tức quay đầu lại: "Ai đó?"

"Là anh." Quý Nhất Nam tắt đèn pin, đi tới bên Lý Bất Phàm, nhận lấy chiếc khăn từ tay y.

Anh đã rửa mặt xong từ trước. Ban đêm không khí lạnh, anh khoác thêm một chiếc áo dày hơn, khóa kéo chỉ kéo tới ngang ngực.

Ánh trăng mỏng như tấm màn phủ lên làn da Lý Bất Phàm, những chỗ Quý Nhất Nam dùng khăn lau qua đều nổi lên những hạt da gà li ti.

"Lạnh à?" Quý Nhất Nam hỏi.

Lau khô người cho y xong, anh khoác áo ngoài lên cho y.

"Không phải..." Lý Bất Phàm bật cười, tựa vào người Quý Nhất Nam một lát rồi nói: "Được rồi, đi thôi, về lều nào."

Y vừa đòi đi, Quý Nhất Nam đã giữ lấy eo y, cúi xuống hôn.

Trong rừng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi. Quý Nhất Nam còn l**m nhẹ hai chiếc răng nanh nhỏ của Lý Bất Phàm, môi lưỡi vang lên tiếng nước khe khẽ.

Hôn một lúc rồi họ mới quay lại khu cắm trại.

Tống Lãng Bạch đã dựng xong máy, chuẩn bị chụp suốt đêm.

Đống lửa trại chỉ còn một lớp mỏng, đủ cháy đến nửa đêm. Lý Bất Phàm và Quý Nhất Nam ngồi xuống cạnh lều.

Gió đêm thổi lên hơi lạnh, Quý Nhất Nam quay người lấy chăn trong lều ra, bọc lấy mình và Lý Bất Phàm.

"À đúng rồi, em vẫn muốn gọi cho Dụ Tu Cảnh," Lý Bất Phàm lấy điện thoại ra, "Lâu rồi không liên lạc với cậu ấy."

Y vừa động đậy, chăn liền tuột xuống. Quý Nhất Nam lại nhặt lên, nhét vào cổ y đắp cho kín: "Gọi đi."

Lý Bất Phàm bật loa ngoài, điện thoại đổ chuông vài tiếng, bên kia liền bắt máy.

"Alo? Bất Phàm à?"

Hóa ra giọng Dụ Tu Cảnh là như vậy, rất dịu dàng và dễ nghe.

Lý Bất Phàm cười không thành tiếng, "Còn tưởng cậu sắp quên tôi là ai rồi chứ."

"Sao mà dám, rõ ràng cũng lâu rồi cậu không tìm tôi." Dụ Tu Cảnh.

"Vậy dạo này cậu đang làm gì?"

"Đang quay phim, đạo diễn kéo bọn tôi vào rừng sâu núi thẳm. Để nhập vai cho tốt nên mấy tháng nay tôi chẳng liên lạc với ai cả."

"Vậy tôi có đang làm phiền cậu không?"

"Sao lại thế, tôi đang chán muốn chết đây."

"Chán cái gì?" Lý Bất Phàm nói, "Anh Nhất cũng đang ở kế tôi nè."

"À... Anh Nhất."

"Chuyện trước đây em ấy gần như nhớ lại hết rồi, cậu không cần diễn nữa đâu." Quý Nhất Nam nói.

"... Thật à?" Dụ Tu Cảnh rõ ràng thở phào, "Cậu không biết đâu, lúc cậu gọi điện cho tôi nói Lý Bất Phàm mất trí nhớ, tôi còn tưởng mình đang xem kịch bản phim gì không ấy."

"Hay lắm, hai người hợp sức lừa tôi." Lý Bất Phàm cười.

"Không phải đâu... Tôi còn sợ cậu nhớ lại rồi trách tôi."

Dụ Tu Cảnh do dự một chút, rồi hỏi, "Vậy... bệnh của cậu thế nào rồi?"

"Khỏi rồi, giờ không có vấn đề gì nữa, cậu đừng lo cho tôi." Lý Bất Phàm nói.

Nghĩ một lát, y mới nhắc tới Từ Kỳ Niên: "Từ Kỳ Niên đâu? Cậu có biết dạo này cậu ấy đang làm gì không?"

"Anh ấy à... chắc vẫn ở Nam Cực, xa như thế, chưa về đâu." Giọng Dụ Tu Cảnh trầm xuống đôi chút.

Bạn bè nhiều năm có lẽ là như vậy, có thể vì cuộc sống riêng mà lâu ngày không liên lạc, nhưng khi nói chuyện lại, mọi thứ vẫn tự nhiên như cũ.

Lý Bất Phàm có rất nhiều điều muốn nói với Dụ Tu Cảnh, nhưng một buổi tối thật sự quá ngắn. Cuối cùng vẫn là Quý Nhất Nam nhắc y, ngày mai Dụ Tu Cảnh còn phải làm việc.

Lửa trại cháy lách tách sắp tàn hẳn. Cúp máy xong, Lý Bất Phàm không nói gì rất lâu, chỉ lặng lẽ suy nghĩ.

"Trước đây em vẫn không tưởng tượng được rằng sau khi em rời đi, những người bên cạnh em sẽ sống thế nào," Lý Bất Phàm nói, "Bây giờ có thể nghĩ ra rồi, nhưng lại không dám nghĩ nữa. Chỉ cần... trong đầu xuất hiện cảnh mọi người đau buồn vì em, em cũng sẽ... rất buồn."

Quý Nhất Nam đặt tay lên vai y.

"Chẳng phải đã qua hết rồi sao," Quý Nhất Nam cọ nhẹ trán mình vào trán y, "Khó chịu thì đừng nghĩ nữa, đều đã qua rồi..."

Lý Bất Phàm nói: "Trạng thái hồi em phát bệnh đúng là như vậy. Cảm giác cơ thể hoàn toàn không do mình kiểm soát, giống như cảm cúm mà không kìm được cơn ho. Lúc trầm cảm muốn làm gì cũng không làm được, không có sức để đứng dậy. Còn lúc hưng cảm thì ngược lại, đầu óc cực kỳ thông suốt, suy nghĩ linh hoạt vô cùng."

Không ngờ lại có một ngày, y có thể bình tĩnh mà nhìn lại mọi chuyện như thế này. Y đã từng nghĩ không biết bao nhiêu lần rằng trong đời mình sẽ không còn cơ hội như vậy nữa.

"Lúc em bị bệnh, em rất kiêng kỵ việc nói về căn bệnh này. Khi đó trạng thái tinh thần của em cũng chưa trưởng thành, giống như chim sợ cành cong, rất dễ nhạy cảm với những chuyện này, cứ luôn cảm thấy mình không vượt qua nổi. Em cũng chưa nghĩ thông suốt rằng rốt cuộc nên xử lý mối quan hệ giữa em và anh thế nào."

Lý Bất Phàm nói rất nghiêm túc: "Em cảm thấy lúc đó em làm không tốt, cứ do dự mãi rồi lại làm ảnh hưởng đến anh."

"Với lại em cũng không ngờ..." Y không ngờ rằng, dù đã hơn mười năm sau khi mình qua đời, Quý Nhất Nam vẫn chưa từng thật sự vượt qua.

Rõ ràng người chết không thể sống lại, "Sao anh lại có thể thật sự đợi em chứ?"

"Lý Bất Phàm, ngay cả em của hiện tại cũng không được trách móc em của khi đó," Quý Nhất Nam nghe y nói xong, "Hơn nữa cái gì mà ảnh hưởng anh? Em thật sự nghĩ rằng chỉ vì em từ chối anh một lần là anh sẽ biết khó mà lui à? Anh thích em, ở bên em là điều anh muốn. Mà thứ anh muốn, nhất định anh sẽ cố gắng có được."

Lý Bất Phàm bật cười, "Anh biết là anh nói mấy lời này nghe đáng yêu lắm không?"

"Đáng yêu chỗ nào?" Quý Nhất Nam ghé lại gần, ánh mắt chậm rãi dán chặt lên đôi môi Lý Bất Phàm, hỏi lại y, "Đáng yêu ở đâu?"

Anh vẫn không nhịn được, sáp lại hôn y một lúc, rồi th* d*c nói: "Người ta bảo rằng nếu nói một người đàn ông đáng yêu, tức là em đã yêu người đó rồi."

"Em tưởng chuyện này không cần em nói." Lý Bất Phàm cười, lại ngậm lấy môi Quý Nhất Nam.

Hôn một lúc, Quý Nhất Nam dùng chóp mũi cọ nhẹ lên má y, Lý Bất Phàm chỉ thoáng liếc lên một cái, thế mà lại thấy tầng mây nơi chân trời đã tản ra.

"Trăng soi núi bạc kìa..." Lý Bất Phàm nghiêng mặt qua, khẽ giật mình.

Y và Quý Nhất Nam đi dép lê chạy ra khỏi lều, Tiểu Liễu và Tống Lãng Bạch cũng hết cả hồn.

Chợt nhớ đến đêm ở triển lãm nhiếp ảnh năm đó, Lý Bất Phàm nhét chiếc máy ảnh vào tay Tống Lãng Bạch, rồi kéo Quý Nhất Nam đứng trước dãy núi tuyết Ương Na.

"Chụp cho bọn tôi một tấm đi." Lý Bất Phàm nói.

"Được được được," Tống Lãng Bạch lèm bèm, "Cứ coi như tôi là nhiếp ảnh gia chụp ảnh cưới cho hai người luôn cũng được."

Ngoài miệng nói vậy nhưng thực ra vẫn nheo mắt nghiên cứu làm sao để đưa cả người lẫn núi tuyết vào cùng một khung hình.

Tống Lãng Bạch chỉ huy: "Hai người qua trái chút nữa, đúng rồi đúng rồi, thêm chút nữa, nào, ngẩng đầu nhìn tôi."

Quý Nhất Nam quen nhìn họ chụp ảnh, nhưng bản thân làm nhân vật chính trong ảnh thì lại rất ít. Anh nhìn vào ống kính, một bên vai hơi trĩu xuống, nghiêng đầu qua liền thấy tay Lý Bất Phàm đặt lên đó, giơ ra một dấu chữ V tinh nghịch.

Giống hệt như đêm hôm ấy.

Chỉ khác là ánh sáng rơi trên người họ lúc này không còn là ánh đèn trong triển lãm nữa, mà là ánh trăng trong trẻo sáng tỏ. Họ cũng không còn mặc những bộ quần áo trang trọng, cố tình dùng sự "đặc biệt" để đánh dấu khoảnh khắc này, mà chỉ tùy ý, tự nhiên, như thể những giây phút thế này rồi sẽ còn xuất hiện rất nhiều lần nữa.

Nhưng có một khoảnh khắc ngay khi ánh trăng rơi xuống, Quý Nhất Nam vẫn không kìm được mà nhớ lại đêm hôm đó, cái đêm mà anh mang trong mình tràn đầy mong đợi đối với tương lai, tựa như tất cả những chuyện khiến anh đau lòng và tuyệt vọng sau này đều chưa từng xảy ra.

Anh tốt nghiệp rất thuận lợi, sống cùng Lý Bất Phàm, có tổ ấm nhỏ của riêng mình.

Mỗi sáng sớm lái xe đi làm cùng nhau, chiều tối lại trở về cùng một căn phòng.

Quý Nhất Nam nấu cho Lý Bất Phàm những bữa ăn bổ dưỡng, tuyệt đối không bỏ rau mùi vào. Giai đoạn trầm cảm thì lặng lẽ nằm bên anh, giai đoạn hưng cảm thì cùng anh chơi đùa, cùng nhau leo núi.

Cứ sống bình dị và hạnh phúc như thế cho đến khi già đi.

Đèn flash liên tục lóe sáng, Tống Lãng Bạch nói đã chụp xong rồi.

Lý Bất Phàm bước tới xem ảnh, đại khái là chỉ ra vài chỗ chưa vừa ý, chí chóe với Tống Lãng Bạch mấy câu rồi lại đi về phía Quý Nhất Nam.

Quý Nhất Nam còn tưởng là phải chụp lại, không ngờ lại bị Lý Bất Phàm kéo tay chạy về phía mặt hồ lấp lánh sóng nước.

Y cười rất tươi, mái tóc bị làn gió đêm thổi tung, quay đầu lại nhìn Quý Nhất Nam giống hệt như mùa hè rực rỡ nhiều năm trước.

Quý Nhất Nam đứng ở ban công phòng mình, đối diện với một người xa lạ sắp sửa đồng hành cùng anh rất nhiều năm về sau và đón nhận thiện ý đầu tiên mà thế giới này trao cho anh.

Mặt nước lấp lánh như được rải đầy những mảnh tinh thể trong suốt, giống như một hồ nước chứa đựng vô vàn ký ức. Thứ phát sáng không phải vầng trăng treo lơ lửng, mà là hàng triệu khoảnh khắc thuộc về riêng họ.

Quý Nhất Nam ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.

Anh biết, ngày mai sẽ là một ngày đẹp trời, ánh nắng vẫn sẽ dịu dàng v**t v* dãy núi tuyết Ương Na giống như cách nó đã từng làm cả nghìn năm nay.

--- Kết thúc chính truyện ---

Tác giả có lời muốn nói:

Bài hát cuối "Thương Hiệt"

Hehe: Còn 4 ngoại truyện nữa nha cả nhà iuu

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...