Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 60: Ngoại truyện 2: Lâu rồi không gặp



Edit: Upehehe

---

Mấy tháng đầu ở Shangri-La, Lý Bất Phàm thích nghi rất nhanh.

Ban ngày Quý Nhất Nam đi làm, còn y thì ngày nào cũng đeo máy ảnh ra ngoài, lang thang khắp các ngọn núi lớn nhỏ. Chẳng bao lâu sau, y đã quen thuộc nơi này chẳng kém gì Quý Nhất Nam.

Mùa hè ở Shangri-La không nóng như tưởng tượng, chỉ là nắng có hơi gắt. Đến khi thu về, Lý Bất Phàm không hề hay biết, vẫn mặc áo phông ra ngoài, rồi bị lạnh đến run người.

"Em đúng là biết tự hành mình mà." Quý Nhất Nam đưa cho y cốc nước gừng đường vừa nấu xong, nhìn chằm chằm cho đến khi y uống hết, rồi xách chăn phủ thẳng lên mặt y.

"Anh ơi, em chỉ ra ngoài chợ có xí à, tưởng sẽ không sao chứ." Lý Bất Phàm cười cười kéo chăn xuống.

Quý Nhất Nam rửa xong cái cốc, lại mang tới mấy viên thuốc cảm.

"Uống đi."

Bây giờ Lý Bất Phàm ngoan lắm, Quý Nhất Nam bảo gì làm nấy, tuyệt đối không cãi một câu. Y cho thuốc vào miệng, uống liền một ngụm nước.

"Em ngủ một lát được không?" Lý Bất Phàm rúc vào trong chăn, cánh tay mềm mại giơ lên một cái, Quý Nhất Nam lập tức hiểu, đây là đang bảo anh tắt đèn giùm.

"Ngủ đi, đến giờ ăn anh gọi em dậy." Quý Nhất Nam nói.

Vì bị cảm lạnh, Lý Bất Phàm ho suốt mấy ngày liền, đặc biệt là mỗi đêm sau khi ngủ.

Hễ y ho một cái, Quý Nhất Nam cũng tỉnh theo, trở mình ôm lấy y, vỗ nhẹ lưng rồi dịu dàng hỏi: "Có muốn uống nước không em?"

Lý Bất Phàm còn chưa kịp trả lời, Quý Nhất Nam đã ngồi dậy, bật đèn đầu giường, đi rót nước cho y.

Đêm ở Shangri-La rất yên tĩnh, cũng rất tối, không có sự ồn ào và ánh đèn của thành phố.

Lý Bất Phàm tựa lưng vào đầu giường, ngồi chờ dưới ánh đèn ấm áp.

Quý Nhất Nam cầm cốc nước bước vào, Lý Bất Phàm dựa vào tay anh uống từng ngụm nước ấm. Quý Nhất Nam chỉ mặc một chiếc quần dài cotton, nửa thân trên để trần, làn da tỏa ra hơi nóng hừng hực. Uống xong, Lý Bất Phàm nghiêng đầu, tựa vào bụng anh, nhắm mắt lại.

"Lại làm anh tỉnh giấc rồi."

"Không sao, anh ngủ lại nhanh lắm." Quý Nhất Nam xoa đầu y.

Nằm xuống lần nữa, Quý Nhất Nam ôm ngang eo Lý Bất Phàm, ngủ thấp hơn một chút, rúc vào trong lòng y. Lý Bất Phàm chậm rãi vỗ lưng anh, đợi đến khi nhịp thở của anh đều lại, bản thân mới khép mắt.

Không biết vì sao đêm đó Lý Bất Phàm lại có chút mất ngủ. Bình thường vừa nhắm mắt là ngủ, vậy mà hôm ấy đầu óc lại rất tỉnh táo.

Chợp mắt một lúc, y cảm thấy nhịp thở của Quý Nhất Nam nhanh hơn. Lại đợi thêm chút nữa, Quý Nhất Nam xoay người rất nhẹ, không mang dép, chân trần giẫm lên sàn nhà đi ra phòng khách.

Lý Bất Phàm mở mắt, nghe thấy tiếng viên th**c l*c lư trong lọ. Y cau mày ngồi dậy, đẩy cánh cửa phòng đang khép hờ.

Nghe thấy động tĩnh, Quý Nhất Nam đang cầm cốc nước sững lại. Lý Bất Phàm khoanh tay, hỏi anh: "Anh uống thuốc ngủ à?"

Quý Nhất Nam gật đầu một cái, "Melatonin thôi, không tính là thuốc ngủ đâu, đã lâu rồi anh không uống Alprazolam, em biết mà."

"Em không biết." Lý Bất Phàm bước tới, rút lọ thuốc trong tay anh ra nhìn một cái. Quả thật là melatonin, y mới yên tâm hơn đôi chút.

Lý Bất Phàm còn đang cúi đầu, Quý Nhất Nam đã nghiêng người lại gần, nâng cằm y lên, hôn nhẹ lên môi y.

"Thật sự không sao, thỉnh thoảng mất ngủ là chuyện bình thường thôi mà. Anh không còn trằn trọc cả đêm không ngủ được như trước kia nữa."

Quý Nhất Nam không nói dối. Trước đây khi nằm trên giường một mình, lúc nào anh cũng thấy trống trải. Đôi khi đột ngột nhớ tới Lý Bất Phàm, nhớ tới một khoảnh khắc nào đó trong rất nhiều chuyện đã qua, gần như cảm giác bất an sẽ trào lên ngay lập tức, rồi anh lại mất ngủ suốt đêm.

Nhưng bây giờ anh đã có Lý Bất Phàm bên cạnh. Quý Nhất Nam thích ôm y, dù không ôm cũng phải là tư thế có thể xác nhận được rằng bất cứ lúc nào y cũng đang ở ngay bên cạnh mình. Chỉ cần cảm nhận được nhiệt độ cơ thể quen thuộc và hơi thở của một người khác, anh mới có thể yên tâm.

"Uống thuốc xong là buồn ngủ rồi," Quý Nhất Nam vỗ eo dỗ dành y, "Đi nào, ngủ thôi."

Dù trong lòng Lý Bất Phàm vẫn còn chút nghi ngờ, nhưng y vẫn theo Quý Nhất Nam vào phòng.

Tắt đèn xong, nhịp thở của Quý Nhất Nam lần này càng ổn định hơn. Một lúc sau, ngay cả cánh tay đang ôm Lý Bất Phàm cũng dần thả lỏng. Đến khi xác nhận anh đã ngủ say, Lý Bất Phàm mới yên tâm nhắm mắt lại.

---

Sau khi bị cảm, Lý Bất Phàm cũng hay buồn ngủ hơn, y đánh một giấc ngủ trưa kéo dài đến tận chiều tối.

Ở nhà nấu xong cơm, y khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng, cầm chìa khóa ra ngoài, định đi bộ tới viện nghiên cứu đón Quý Nhất Nam tan làm, tiện thể mua ít trái cây.

Mùa hè ở Shangri-La, trời tối rất muộn. Lý Bất Phàm mua một cốc nước trái cây ven đường, đi được nửa đường tới viện nghiên cứu thì Quý Nhất Nam gọi điện tới.

"Tối nay anh tăng ca, chắc phải muộn hơn một tiếng nữa."

Bước chân Lý Bất Phàm khựng lại, "Không sao, vậy em về nhà đợi anh nhé."

Âm thanh xe cộ tấp nập xung quanh lọt vào tai Quý Nhất Nam.

"Em ra ngoài rồi à?" Quý Nhất Nam hỏi.

"Ừ, vốn định đi đón anh, hay em ghé chợ mua chút đồ cũng được." Lý Bất Phàm nói.

Cuộc gọi không kéo dài lâu, cúp máy xong, y đổi hướng đi về phía chợ.

Con đường nhỏ hẹp, hai bên có rất nhiều cụ già ngồi xổm hoặc ngồi bệt xuống đất, mỗi người trông coi một khoảnh đất nhỏ làm sạp hàng.

Loại rau bán nhiều nhất là nấm. Lý Bất Phàm chọn một túi, vừa đứng dậy định đi thì bị gọi lại.

"Lý Bất Phàm!"

Y vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy A Hạ đứng ngoài cửa vẫy tay.

Nhà A Hạ có một tiệm tạp hóa nhỏ, ngay trong khu chợ này.

"Hôm nay cậu ở đây à." Lý Bất Phàm cười nói.

"Ừ, vốn định tối nay về nhà ăn cơm với mẹ tôi, mà sắp phải đi rồi." A Hạ lắc lắc chùm chìa khóa trong tay.

"Đi đâu vậy?" Lý Bất Phàm hỏi.

"Đón mấy du khách đi bộ đường dài, họ không đi nổi nữa, gọi đội cứu hộ địa phương tới." A Hạ đáp.

Lý Bất Phàm nghĩ một chút, "Xa không?"

"Không xa lắm, đi về chắc hơn một tiếng. Sao thế?" A Hạ hỏi.

Lý Bất Phàm bước lên bậc đá trước cửa tiệm tạp hóa, cầm lấy chùm chìa khóa trong tay A Hạ.

"Xe cậu đâu? Dẫn tôi đi."

Có một chiếc xe jeep đậu trong sân sau tiệm tạp hóa, bình thường bố A Hạ dùng để lấy hàng, giao hàng. Thấy Lý Bất Phàm ngồi vào ghế lái, A Hạ không chắc chắn hỏi: "Anh đi thật à? Hôm nay anh Nhất có rảnh không?"

"Anh ấy bận rồi, đang tăng ca. Tôi mới là người rảnh rỗi đây, cậu cứ yên tâm, tôi ở đây lâu thế này cũng quen đường quen lối hết cả rồi," Lý Bất Phàm đóng cửa xe lại, "Cậu cứ ở nhà ăn với mẹ đi, tôi sẽ về rất nhanh thôi."

Lúc xuất phát thời tiết vẫn rất đẹp, nhưng khi xe chạy vào trong núi thì bắt đầu đổ mưa. Sợ du khách sốt ruột, Lý Bất Phàm lái nhanh hơn bình thường một chút.

Hai du khách đều là con trai, khoác áo mưa đã ướt sũng, đứng đợi trong cái đình đã hẹn trước. Lý Bất Phàm dừng xe, vẫy tay gọi họ lên xe.

Dù đang là mùa thu, Shangri-La đã lạnh rõ rệt. Lý Bất Phàm bật sưởi trong xe, trò chuyện với họ vài câu.

Y lái xe về hướng cổ thành. Đi được nửa đường, Quý Nhất Nam gọi điện tới.

"Anh à, sao thế? Em còn khoảng nửa tiếng nữa là tới rồi."

"Trong xe em còn chỗ không? Tiện đường đón thêm hai người nữa." Quý Nhất Nam nói.

Lý Bất Phàm hơi bất ngờ, nhưng vẫn nhanh chóng đồng ý.

"Được, gửi vị trí cho em."

Định vị lần này là một thôn nhỏ. Lý Bất Phàm lái xe tới cổng làng, từ xa đã thấy hai chàng trai mặc áo khoác dã ngoại đứng chờ.

Họ đội mũ lưỡi trai, Lý Bất Phàm dừng xe, hạ kính cửa ghế lái xuống, gọi về phía họ: "Là hai cậu phải không?"

Chàng trai thấp hơn đi tới bên cửa sổ xe, cúi người xuống, lúc này đôi mắt dưới vành mũ mới lộ ra.

"Bất Phàm ơi, lâu rồi không gặp." Dụ Tu Cảnh nói.

Lý Bất Phàm sững người. Phía sau xe vang lên một tiếng động, chàng trai còn lại cũng bước tới, một tay chống lên cửa kính.

"Còn nhớ tôi không?" Từ Kỳ Niên nhấc nhẹ vành mũ, khóe môi nhếch lên, hỏi.

"Hai cậu tới mà chẳng báo trước cho tôi biết gì cả." Lý Bất Phàm cười, nhất thời không biết nên dùng biểu cảm gì để đối diện với hai người bạn từng thân này, liền nói tiếp, "Đừng đứng ngoài nữa, lên xe đi, tôi đưa hai cậu về."

Trong xe lập tức náo nhiệt hơn nhiều. Lý Bất Phàm phát khăn cho mọi người, nhìn hai người qua gương chiếu hậu, hỏi: "Hai cậu tới khi nào vậy?"

"Tôi tới quay phim, còn anh Niên... mấy ngày nay mới tới, trước đó còn hơi say độ cao."

Cậu đưa một chiếc khăn khô cho Từ Kỳ Niên, đầu ngón tay hai người khẽ chạm vào nhau rồi nhanh chóng rút tay về.

Lý Bất Phàm im lặng quay đầu lại, nhìn con đường phía trước đang bị mưa lớn trút xuống: "Ở được bao lâu?"

"Khoảng nửa tháng." Dụ Tu Cảnh lau tóc.

Lý Bất Phàm đưa hai du khách kia vào cổ thành, rồi chở Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên về nhà.

Xuống tới dưới lầu, y gọi điện cho Quý Nhất Nam báo đã về tới. Chưa đầy hai phút sau, đèn trong cầu thang lần lượt sáng lên, Quý Nhất Nam cầm ba chiếc ô đi xuống đón họ.

Hành lý của Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên không nhiều, hai người chung một vali, những thứ khác vẫn để ở đoàn phim. Quý Nhất Nam xách vali bằng một tay, để Lý Bất Phàm đi phía trước.

"Trong nhà nấu cơm rồi, chắc hai cậu chưa ăn gì nhỉ?" Quý Nhất Nam hỏi.

"Vẫn chưa, anh Nhất." Từ Kỳ Niên đáp.

"Đừng khách sáo với tôi," Quý Nhất Nam vỗ vỗ vai Từ Kỳ Niên, "Thật sự đã rất lâu rồi tôi chưa gặp cậu."

Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên đều bị dính mưa, Quý Nhất Nam bảo họ đi tắm trước. Đợi hai người vào phòng rồi, anh mới kéo Lý Bất Phàm vào bếp.

"Rửa tay trước đã." Quý Nhất Nam đặt tay Lý Bất Phàm dưới vòi nước, bốn bàn tay cùng rửa, anh nghiêng mặt thơm nhẹ lên má Lý Bất Phàm, hỏi y: "Em có bị dính mưa không?"

"Không, em ngồi trong xe suốt." Lý Bất Phàm nói.

Trong phòng bếp thơm nức mũi, y nhìn thoáng qua, hỏi: "Nấu món gì ngon vậy anh?"

"Còn mấy món nữa, tính đợi mọi người về đông đủ rồi làm tiếp." Quý Nhất Nam nói, "Bật bếp đi."

Tiếng nước dừng lại, hai người ai làm việc nấy. Đến khi nồi canh sắp xong, Quý Nhất Nam cầm muôi, mới nhắc tới một chuyện: "Hồi trước lúc chúng ta ở Wellington, bên bếp có một cái cửa sổ. Mỗi lần nấu ăn, vừa ngẩng đầu lên là thấy cảnh bên ngoài."

"Anh thích à? Không sao, mai em đi hỏi ban quản lý xem chỗ này có mở thêm cửa sổ được không." Lý Bất Phàm giơ tay chỉ về phía trước.

Quý Nhất Nam cười, nói: "Anh không phải có ý bảo em mở cửa sổ ở đây. Chỉ là... cái cảm giác nấu ăn như thế này, làm anh nhớ tới chúng ta trước kia."

Lý Bất Phàm dĩ nhiên hiểu ý Quý Nhất Nam. Vì bị nhắc tới bất ngờ, y cũng trầm mặc một lát.

"Anh thấy khoảng thời gian lúc tụi mình đi du học, anh có vui không?" Lý Bất Phàm nghiêng mặt, hỏi.

Khi hỏi câu này, trong lòng y thực ra chứa đựng chút mất mát và áy náy mà y không dám thể hiện rõ. Bởi trong lòng y, đó không hẳn là một quãng thời gian tốt đẹp.

"Đương nhiên là anh rất vui, nhất là lúc mới bắt đầu," Khóe môi Quý Nhất Nam vẫn mang theo ý cười, "Em nghĩ mà xem, anh luôn muốn ở bên em, lúc đó cuối cùng cũng làm được. Cho dù khi ấy em không nói với anh điều gì quá rõ ràng, nhưng anh không ngốc, anh vẫn có thể cảm nhận được cảm xúc của em. Anh biết em không muốn nói thẳng, phần lớn là vì bệnh của em."

"Cho nên em đừng lo, anh chưa bao giờ nghĩ rằng em không thích anh cả."

"Tự tin ghê nhỉ?" Lý Bất Phàm tiến lại gần hơn một chút, thấp giọng nói: "Nhưng chúc mừng anh nha, anh cảm nhận đúng rồi."

Quý Nhất Nam múc một thìa canh đưa tới bên môi y: "Canh xong rồi, em nếm thử đi."

"Thơm quá." Lý Bất Phàm gật đầu liên tục.

---

Tác giả có lời muốn nói:

Đây là mốc thời gian sau khi Từ Kỳ Niên và Dụ Tu Cảnh chia tay, Từ Kỳ Niên đi khảo sát khoa học mới trở về, hai người vừa gặp lại nhau.

Hehe: Bộ của Từ Kỳ Niên và Dụ Tu Cảnh tên là "Sau khi ly hôn em vẫn còn yêu anh", có nhà nhận edit rồi nhee

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...