Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 776: So Kỹ Thuật Diễn



Thôn Chu gia, Xương Lễ và Xương Trí tiễn Đổng lão gia đi, Xương Lễ nói:

- Ta tính tới thôn Lý gia để thăm nhạc phụ nhạc mẫu, đệ có đi cùng ta không? Hay là muốn đi thăm thú chỗ khác?

Xương Trí không có chỗ nào muốn đi nên mở miệng nói:

- Ta đi cùng đại ca tới thôn Lý gia, ta đi thăm Lý thúc và Lý thẩm cùng đại ca trước rồi sau đó về tòa nhà ở thôn Lý gia để chờ huynh.

- Cũng được.

–   –

Tuyết Mai vừa tiễn đại ca và Xương Trí đi thì Đổng Y Y đến đây. Đổng Y Y vào nhà thấy sân trong quạnh quẽ, bèn hỏi:

- Ta nghe nói cha ta tới, đã về rồi sao?

Tuyết Mai cứ tưởng Đổng lão gia sẽ ghé thăm Giang gia một chuyến nhưng có vẻ là về thẳng luôn rồi:

- Mau vào nhà đi, chúng ta vào nhà rồi nói.

Đổng Y Y hiểu ngay nhưng trong lòng cũng không thấy hụt hẫng gì. Mấy năm nay chỉ về Đổng gia vào dịp Tết, còn những lúc khác thì Giang gia và Đổng gia không qua lại với nhau, thị nghe tin rồi tới đây cũng vì người làm con phải giữ đạo hiếu thôi. Thị vào nhà nói:

- Lần này Khương Đốc sẽ vào kinh chung đúng không!

Tuyết Mai cười nói:

- Không, vẫn phải chờ qua đợt thu hoạch vụ thu rồi mới vào kinh.

Lần này là do Tuyết Mai không nỡ rời con. Chuyến này con trai vào kinh sẽ không quay về trong mấy năm sắp tới, thị cảm thấy đi muộn một hai tháng cũng không sao nên mới giữ con trai ở nhà lâu thêm mấy ngày.

Đổng Y Y hỏi:

- Thế Khương Mâu cũng vào kinh luôn à?

Tuyết Mai lắc đầu:

- Con bé ở nhà, không vào kinh.

Trong lòng thị hiểu rõ, không phải ai cũng cưỡng lại được sự giàu sang, con gái còn nhỏ tuổi, thị sợ con gái mờ mắt. Cho dù con gái có thể dựa vào Chu gia để tìm được một tấm chồng, nhưng con gái lại không có đủ tự tin, vậy nên bến đỗ mai sau đúng đắn nhất cho con gái chính là Khương Đốc. Hơn nữa tâm tư của nữ hài tử nhạy cảm, thị sợ con gái bị so sánh với mấy đứa cháu gái nên không muốn cho con gái vào kinh, không có lợi cho việc tìm nhân duyên sau này. Thị sẽ không mang tính cách của con gái ra để cược cả đời con bé, thị và tướng công không mong con gái có thể mang về bao nhiêu ích lợi, chỉ mong con gái sống trôi chảy cả đời. Tuyết Mai và tướng công là người không giỏi giang, bọn họ cũng không có chí hướng gì cao xa, cuộc sống bây giờ đã tốt lắm rồi.

Đổng Y Y nảy ra ý định nhưng nhanh chóng kìm nén lại. Đúng là thị thích Khương Mâu, nhưng với tình huống hiện tại của Giang gia thì thật sự không dám nghĩ nhiều.

*****

Kinh Thành

Hộ bộ, Chu Thư Nhân đang ăn trưa thì Ninh hầu gia đến Hộ bộ, anh nhanh chóng ăn hết cơm trong chén rồi đi ra ngoài gặp Ninh hầu gia:

- Sao Hầu gia lại đến Hộ bộ? Là tới tìm hạ quan có việc gì sao?

Đúng là Ninh Tự có việc: Chu Thư Nhân đứng vững gót chân ở Hộ bộ nhanh hơn tưởng tượng của Ninh phủ, nên phụ thân của ông ấy muốn nhận Dung Xuyên về, thế là ông ấy chọn ngày để tới đây:

- Đúng là có việc. Chu đại nhân, bản Hầu mời ngài tới quán trà gần đây nhé.

Giữa trưa Chu Thư Nhân có giờ nghỉ, Ninh Tự tranh thủ lúc này mới tới, đúng lúc hơi ngán đồ ăn của Hộ bộ hôm nay:

- Được, mời Hầu gia.

Gần Hộ bộ có hai trà lâu, một cái được quan viên ở Hộ bộ thường xuyên ghé thăm, một cái thì vắng người hơn một chút, hai người Chu Thư Nhân tới trà lâu vắng người hơn.

Trong phòng riêng của trà lâu, trong lúc chờ trà được bưng lên, Chu Thư Nhân nói:

- Hầu gia đích thân tới tìm hạ quan, bây giờ có thể nói là chuyện gì không?

Trong lòng Ninh Tự nghĩ xem nên nói thế nào:

- Bản Hầu muốn nói việc tư, là về Dung Xuyên.

Trong lòng Chu Thư Nhân rõ ràng, lại đến lúc so kỹ thuật diễn rồi. Ninh hầu gia không dễ lừa chút nào đâu, trên mặt anh tỏ vẻ ngạc nhiên:

- Chuyện gì liên quan đến Dung Xuyên cơ? Nó làm sai chuyện gì sao? Hầu gia, Dung Xuyên còn nhỏ tuổi, nếu nó thật sự làm sai chuyện gì thì cũng do hạ quan không dạy dỗ tới nơi tới chốn, nếu ngài muốn trách thì cứ trách hạ quan.

Lời nói này rất dễ khiến Ninh hầu gia thấy có thiện cảm, Chu Thư Nhân vô cùng hài lòng với lời nói của mình.

Trong lòng Ninh Tự hơi cảm động, Chu Thư Nhân đối xử tốt với Dung Xuyên thật, giống như con ruột vậy, vội nói:

- Ngài đừng cuống, Dung Xuyên không làm gì sai. Chuyện ta muốn nói là diện mạo của Dung Xuyên, thằng bé này trông cực kỳ giống đại ca của ta, ta để ý từ lần đầu tiên gặp mặt rồi, vậy nên cũng phái người đi điều tra, bây giờ có thể xác nhận thân thế của Dung Xuyên.

Chu Thư Nhân trợn to mắt. Ừ, biểu cảm vừa đủ, giật mình há to miệng:

- Vậy thì Dung Xuyên là con trai của đại ca Hầu gia sao?

Nói xong, đến anh cũng thấy mắc cười, cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Trong lòng Ninh Tự xấu hổ. Không, Dung Xuyên là đứa con thứ năm của Hoàng Thượng. Ông ấy ho khan rồi kiên trì nói tiếp:

- Không, Dung Xuyên là con trai của bản Hầu.

Chu Thư Nhân đoán được Hoàng Thượng sẽ để Ninh phủ nhận Dung Xuyên, nhưng tới lúc nghe thấy khóe miệng vẫn không nhịn được co rút. Chiêu này hay đấy, nhưng anh vẫn phải diễn tiếp nên trợn to mắt:

- Hầu gia nói Dung Xuyên là con trai của ngài? Hạ quan nhớ là Hầu gia chưa thành thân mà.

Trong lòng anh cười nghiêng ngả, anh muốn nghe xem Ninh hầu gia sẽ bịa ra câu chuyện thế nào.

Trong mắt Ninh Tự lóe lên một chút xấu hổ. Rõ ràng là người vô tình nhất nhưng lại phải đắp nặn thành người si tình nhất, ông ấy vẫn thấy hơi mất tự nhiên:

- Chuyện này nói ra thì dài lắm. Hầy, năm đó loạn lạc, ta đã giấu mẫu thân của Dung Xuyên đi rồi nhưng tới lúc sinh con vẫn bị tính kế. Mấy năm nay… Thôi, không có gì để nói!

Ông ấy không diễn nổi nữa, đối mặt với con cáo già Chu Thư Nhân, ông ấy nói càng ít càng tốt.

Chu Thư Nhân: "..."

Kỹ thuật diễn của Hầu gia không bằng anh, ôi mắt sắp mù rồi! Nhìn là biết Ninh hầu gia thật sự không phải kiểu người thâm tình, dòm cái biểu cảm cứng ngắt kia kìa.

Ninh Tự thấy Chu Thư Nhân không hé răng, trong lòng thấp thỏm, ông ấy đã luyện rất lâu mới dám đi tìm Chu Thư Nhân đấy, đừng nói là lòi rồi nha:

- Sao Chu đại nhân không nói lời nào vậy?

Trong lòng Chu Thư Nhân thấy cạn lời:

- Chỉ là hạ quan ngạc nhiên quá thôi. Hầu gia, ngài có chắc Dung Xuyên là con trai mình không?

Ninh Tự: - … Chắc, đã điều tra rõ ràng rồi, Dung Xuyên thật sự là con trai của bản Hầu.

Chu Thư Nhân: - Chắc chắn thật sao? Đây là chuyện lớn liên quan đến máu mủ đấy.

Ninh Tự bị hỏi liên tục hai lần, vốn đã thấy chột dạ, nếu không phải ánh mắt của Chu Thư Nhân quá chân thành tha thiết thì có khi ông ấy đã nghĩ Chu Thư Nhân cố ý rồi:

- CHẮC, NÓ THẬT SỰ LÀ CON TRAI CỦA BẢN HẦU. DUNG XUYÊN GIỐNG NGƯỜI ĐẠI CA ĐÃ KHUẤT CỦA BẢN HẦU TỚI TÁM PHẦN, CHẮC CHẮN KHÔNG THỂ SAI ĐƯỢC.

Chu Thư Nhân ù tai vì tiếng gào của Ninh hầu gia, muốn điếc tai rồi, không thể trêu Ninh hầu gia nữa, anh sợ ép quá có khi ông ấy nắm cổ áo anh luôn mất:

- Hầu gia tìm hạ quan là tính nhận Dung Xuyên về sao?

Trong lòng Ninh Tự thở phào, cuối cùng cũng hỏi đến chuyện chính:

- Đúng vậy, ngài nuôi dạy Dung Xuyên nhiều năm nên bản Hầu muốn nói trước một tiếng với ngài, chuyện còn lại cứ để bản Hầu lo liệu.

Chu Thư Nhân lấy cảm xúc, giọng điệu hơi chần chừ:

- Thế, ngài có biết chuyện Dung Xuyên đã đính hôn với con gái ta chưa, chuyện hôn nhân của bọn nhỏ thì sao?

Ninh Tự cười nói:

- Chuyện hôn nhân của bọn nhỏ, bản Hầu không phản đối.

Chu Thư Nhân cười khẩy trong lòng, ngài có phản đối cũng vô dụng:

- Vậy thì hạ quan yên tâm rồi.

Ninh Tự dừng một chút rồi nói tiếp:

- Chỉ là, bản Hầu nhận Dung Xuyên về, Ninh hầu phủ lại thiếu nữ chủ nhân. Ngài xem, hai đứa nhỏ cũng đính hôn nhiều năm rồi, tình cảm thanh mai trúc mã vô cùng tốt. Chờ thêm một hai năm nữa cũng vậy, không bằng thành thân sớm một chút cũng tốt mà đúng không?

Chu Thư Nhân nghiến răng:

- Nhưng Dung Xuyên nói muốn chờ thêm hai năm nữa, từ nhỏ thằng bé đã che chở con gái ta rồi, hay là để hạ quan về hỏi Dung Xuyên xem sao nhé?

Hừ, anh không tin Dung Xuyên dám nói thẳng trước mặt anh rằng muốn cưới sớm.

Ninh Tự không biết trong lòng Chu Thư Nhân nghĩ gì, chỉ cho rằng Chu Thư Nhân luyến tiếc con gái, cười gượng:

- Chuyện này để nói sau vậy.

Chu Thư Nhân hỏi:

- Hầu gia nói cho hạ quan biết thân thế của Dung Xuyên, vậy có cần hạ quan nói cho Dung Xuyên không?

Ninh hầu gia vội nói:

- Không cần, tới tối bản Hầu sẽ tự nói với Dung Xuyên.

Ông ấy sợ, không biết Chu Thư Nhân đang suy diễn cái gì, vậy nên để ông ấy tự nói với Dung Xuyên thì hơn, tránh chuyện sau này Dung Xuyên đặt câu hỏi nhưng ông ấy lại không biết trả lời thế nào.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...