Hậu Ngọt - Hồi Cam

Chương 15: Ai cũng có bí mật



Sau vài giây nhìn nhau, Giang Dập là người nhượng bộ trước. Giữa bao nhiêu ánh mắt đầy mong chờ, anh cúi đầu, nhẹ nhàng gỡ lớp giấy bọc rực rỡ, lấy chiếc bút máy Parker đen tuyền kẹp bạch kim ra khỏi hộp. Anh ngắm nghía một lúc rồi ngước lên, mỉm cười với La Ỷ Thanh.

“Cảm ơn cậu, tốn kém rồi.”

“Chỉ cần cậu thích là được,” gương mặt cô hơi ửng đỏ.

Lục Ngôn Sơ vẫn giữ nguyên tư thế hơi nghiêng người về phía Giang Dập. Cậu cầm cốc, nhấp từng ngụm nước nhỏ, ánh mắt thờ ơ dõi theo anh trai mình cất món quà.

Ngay sau đó, Giang Dập cũng tựa người lại gần, nhưng mắt lại hướng về phía trước. Giọng anh không lớn, đủ để cả hai người đều nghe thấy: “Em trai, gu chọn quà tốt thật đấy.”

Lục Ngôn Sơ chỉ thấy nước trong cốc nhạt nhẽo vô vị, cậu uống hai ngụm rồi đặt xuống: “Anh thích là được rồi.” Giọng điệu của cậu chẳng khác gì ngày thường, thậm chí còn nở một nụ cười.

Cuối cùng, có người phát hiện ra chiếc khăn quàng trên cổ hai người. Họ nhìn kỹ rồi lớn tiếng hỏi: “Nhìn giống hệt nhau kìa, là đồ đôi à?”

“Ngôn Sơ tặng đấy,” Giang Dập nhếch miệng cười, “Là đồ đôi.”

“Kiểu dáng với màu sắc đều đẹp, đúng là em trai có gu thật.”

Tiếng gõ cửa vang lên đúng lúc. Hai nhân viên phục vụ lần lượt đi vào, đẩy một chiếc xe nhỏ, mang lên lẩu uyên ương và các loại đồ ăn kèm mà cả nhóm đã gọi.

Lục Ngôn Sơ thèm thuồng nhìn nửa bên lẩu cay đỏ rực, hít hà một hơi, mắt không chớp lấy một cái: “Chủ yếu là anh em đẹp trai, khí chất tốt nên đeo gì cũng đẹp.”

Đấy, khen anh mà đến một cái cũng chẳng thèm nhìn nữa chứ.

“Ăn lẩu vẫn là ngon nhất, thơm quá đi mất.”

Mấy người ngồi gần đó đều bật cười. Cho đến khi nhân viên đóng cửa rời đi, Lục Ngôn Sơ mới thu lại sự chú ý, quay đầu đối diện với ánh mắt trêu chọc của Giang Dập. Dường như cũng có chút ngại ngùng, cậu mím môi cười: “Ngửi thấy mùi thơm là đói bụng rồi.”

Dáng vẻ đáng yêu và ngây ngô đó của cậu khiến Giang Dập chợt nhớ lại lúc Lục Ngôn Sơ còn học mẫu giáo. Cậu luôn theo sau anh với đôi chân ngắn ngủn, lúc thì gọi “Anh Tiểu Dập chờ em với”, lúc lại đáng thương mà nói “Anh Tiểu Dập ơi em đói rồi”.

Giang Dập bảo mọi người ăn đi rồi tự mình gắp một miếng bánh trôi đường phèn vào bát Lục Ngôn Sơ, ngay trước mặt mọi người, dịu dàng dặn dò: “Ăn ít cay thôi, cổ họng em vừa mới khỏi mà.”

Gì mà mới khỏi, khỏi cả tuần nay rồi ấy chứ.

Lục Ngôn Sơ cắn một miếng bánh trôi đường phèn, ngọt lịm. Mắt cậu cong lên thành hình trăng khuyết, miệng thì lộn xộn “ừm ừm” hai tiếng.

Nước lẩu trong nồi sôi sùng sục, bốc lên mùi thơm hấp dẫn, từng đĩa đồ ăn kèm cứ thế nhảy múa trong nồi lẩu.

Hứa Tư Phàm cầm đũa chung gắp miến khoai lang. Sợi miến vừa trơn vừa dính, vài giọt dầu đỏ bắn vào ngực hắn. Phó Minh Đình thấy bộ dạng hắn như muốn chui vào nồi để gắp, cố nhịn cười, đưa giấy ăn từ bên cạnh sang, bảo hắn lau đi.

“Không sao, em cố tình mặc áo len màu đen mà, bẩn cũng không nhìn thấy đâu.”

“…”

Ngược lại, Giang Dập và Lục Ngôn Sơ đối diện thì nhìn rõ mồn một. Cả hai gần như cùng lúc đặt đũa xuống, dùng khăn ướt lau tay rồi tháo khăn quàng cổ ra, gấp gọn lại. Vừa quay đầu thì ánh mắt chạm nhau, một người nói “trong phòng nóng quá”, một người nói “làm bẩn sẽ khó giặt.”

Thế là họ đưa khăn cho Giang Dập bỏ trên ghế sofa.

Sau khi ăn lẩu xong, Lục Ngôn Sơ chỉ còn mặc một chiếc áo phông cotton trắng, tóc buộc ra sau đầu, búi một cách tùy tiện.

Ai cũng đã uống chút rượu. Họ ôm chai đợi nhân viên mang bánh kem từ trong tủ lạnh ra, cắm nến, tắt đèn, vây quanh nhau hát mừng sinh nhật.

“Được rồi, ước đi, ước đi!” Hứa Tư Phàm giơ điện thoại lên vỗ tay, lại hướng ống kính về phía Giang Dập, tiếp tục quay video.

“Không cần long trọng thế đâu nhỉ?” Giang Dập cười bất đắc dĩ.

Lục Ngôn Sơ vẫn giữ nguyên động tác vỗ tay, hai ngón trỏ chống vào cằm. Trong ánh nến cam nhạt, cậu ngước mặt lên mỉm cười với Giang Dập: “Anh, mau ước đi!”

Sau này mỗi năm sinh nhật, chúng ta đều phải ở bên nhau.

Anh Tiểu Dập, ước rồi mới được thổi nến nhé.

Bà nội nói, sinh nhật ước gì cũng linh nghiệm. Anh Tiểu Dập, vừa nãy anh ước gì thế?

“Được rồi.”

Không chịu được sự thúc giục của cậu, Giang Dập chắp hai tay lại, mười ngón đan vào nhau, nhắm mắt. Giống như mỗi năm, anh thầm ước hai điều trong lòng.

“Hù!”

“Bốp!”

Nến được thổi tắt, đèn trong phòng riêng bừng sáng.

Giang Dập cắt bánh kem cho mọi người, phần của Lục Ngôn Sơ và Hứa Tư Phàm là lớn nhất. Mấy bạn nữ vừa thèm ăn lại sợ béo, vừa lẩm bẩm “đủ rồi đủ rồi” lại không nhịn được dùng dĩa nạo thêm kem trong hộp bánh.

Hứa Tư Phàm trêu chọc họ: “Y hệt mẹ tôi.”

“Thì chịu thôi, tôi uống nước lọc cũng béo.”

“Béo thì béo thôi, khí chất có sẵn rồi, béo một chút lại đáng yêu hơn.”

“…Được rồi, tạm tin là cậu đang khen tôi.”

Dỗ dành chị gái xong lại đi dỗ dành anh trai.

“Anh Đình,” Hứa Tư Phàm liếc nhìn miếng bánh kem chỉ vơi đi hai lần trong đĩa giấy nhỏ của Phó Minh Đình: “Vẫn còn nhiều thế này à.” Hắn chợt nhớ ra người này không thích ăn đồ ngọt lắm, mà hắn ăn một miếng thì không đủ.

Chẳng nghĩ ngợi gì, hắn liền đưa đĩa giấy của mình ra: “Ăn không hết thì cho em đi, đừng lãng phí.”

Miếng bánh kem này khá đắt đấy.

Phó Minh Đình vốn đang cầm điện thoại trả lời tin nhắn, thấy Hứa Tư Phàm đến gần, anh trả lời nhanh chóng tin cuối cùng rồi lịch sự dịch sang bên cạnh, cố ý nhường cho hắn một chỗ.

Hứa Tư Phàm ngẩn người một lát, cười: “Em không ngồi đâu, anh Đình.” Ngón tay hắn cầm nĩa chỉ vào chiếc đĩa giấy trước mặt Phó Minh Đình, mắt hơi mở to hơn, giống hệt một chú cún con tham ăn vòi vĩnh: “Anh không ăn thì cho em nhé?”

Phó Minh Đình sững sờ hai giây, lại cúi đầu nhìn miếng bánh kem đã bị mình động vào, do dự nói: “Cậu không ngại… cái này hả?”

Hứa Tư Phàm trực tiếp dùng hành động để nói cho anh biết, không những không ngại mà còn rất vui vẻ: hắn dùng nĩa xiên hết miếng bánh kem và kem anh chưa ăn xong, sau đó cúi người ngồi vào chỗ trống trên ghế sofa, đồng thời nhét một quả dâu tây vào miệng.

“Trái cây cũng tươi lắm, bảo sao bán đắt thế.”

Áo len không có túi, Phó Minh Đình chỉ có thể lật ngược điện thoại để trên đùi. Do được giáo dục tốt, anh không cúi đầu chơi điện thoại trong khi bạn bè đang ngồi bên cạnh.

Thế là, anh thuận theo lời đối phương, nói chuyện phiếm: “Dâu tây mùa này đắt thật.”

“Đúng vậy, cherry cũng đắt kinh khủng, nhưng không có cách nào khác, anh Dật đích thân gọi tên muốn hai loại trái cây này mà.”

Phó Minh Đình tinh tế, vừa nãy lúc chia bánh kem đã để ý thấy: “Là Ngôn Sơ thích ăn phải không?”

“Dạ đúng rồi,” Hứa Tư Phàm cười hì hì va vào vai anh, nhai trái cây một cách thỏa mãn: “Thằng đó nổi tiếng là đứa cuồng em trai. Ở chỗ nó, thằng bé Ngôn Sơ chính là giới hạn cuối cùng, là tổ tông, đừng nói là động vào, mà chỉ cần chạm nhẹ một tí cũng đừng hòng. Còn những người khác thì…”

Lời nói bên miệng đột ngột dừng lại. Người đang lắng nghe ở bên cạnh nhận ra điều gì đó, nghiêng đầu, nhìn theo ánh mắt của hắn thấy Giang Dập và La Ỷ Thanh đang đứng nói chuyện bên cạnh bàn.

Hai người nói chuyện rất vui vẻ, ánh mắt thỉnh thoảng chạm nhau, bầu không khí dường như có chút mập mờ.

Nhưng Hứa Tư Phàm vừa nhìn thấy liền không nhịn được lắc đầu cười. Để không bị người khác nghe thấy, hắn nghiêng cả người tựa vào vai Phó Minh Đình, giống như đang nói xấu sau lưng người ta, ghé sát vào tai Phó Minh Đình, nói nhỏ: “Anh Đình có nhìn ra nó đang lơ đễnh không?”

Không phải anh tỏ vẻ qua loa hay khó chịu gì, chỉ là có chút lơ đễnh mà người ngoài chẳng thể nào nhận ra. Nếu không phải là bạn thân bao năm, hắn cũng sẽ như mọi người đang xem náo nhiệt, thấy trai tài gái sắc, cực kỳ xứng đôi.

Nhưng hai người họ đã quen nhau bao nhiêu năm rồi cơ chứ.

“Nhìn ra một chút,” Phó Minh Đình cũng học theo hắn, hạ giọng.

“Không thể nào,” Hứa Tư Phàm ngạc nhiên: “Nó đâu có biểu hiện rõ ràng lắm đâu.”

Phó Minh Đình nghiêm túc nói: “Vậy là cậu chưa từng thấy dáng vẻ em ấy gõ code rồi, còn chuyên tâm hơn so với việc nói chuyện với Tiểu La bây giờ.”

Hứa Tư Phàm cười đến mức phát ra tiếng ngỗng, cười rồi lại sặc. Phó Minh Đình cảm thấy vai mình cũng rung theo, anh cũng không nhịn được cười theo, một tay tự nhiên vỗ nhẹ vào lưng Hứa Tư Phàm, lo lắng hắn cười đến mức nghẹt thở: “Có gì mà buồn cười đến vậy chứ?”

Hứa Tư Phàm dễ cười, bình thường chỉ cần chọc một chút là đã cười không ngớt, một khi đã cười thì rất khó dừng lại được.

Hắn run rẩy đặt miếng bánh kem chưa ăn xong lên bàn trà, luôn ghi nhớ không được làm bẩn quần áo của người ta.

Vừa ngẩng đầu lên, hắn đã chạm phải ánh mắt của Giang Dật. Cả hai nhìn nhau, ánh mắt như thể đang nhìn một kẻ tâm thần. Hứa Tư Phàm cuối cùng cũng ngừng cười, hắng giọng, giơ tay phải lên chọc chọc vào dây đồng hồ iWatch, ra hiệu đã đến lúc chuyển sang tăng rồi.

Quán karaoke ngay đối diện có phòng lớn hạng sang đã được Hứa Tư Phàm đặt trước. Trong phòng có một đĩa trái cây cực lớn, cùng với đủ món ăn vặt cay ngọt, trà hoa và đồ uống không giới hạn.

“Sao không tặng luôn một thùng bia Budweiser đi? Ai mà lại chạy đến KTV uống trà vào buổi tối chứ?”

“Tôi đồng ý với cậu đấy, nhưng mà chủ yếu người ta kiếm tiền từ việc bán đồ uống. Cậu mà có gào đến rách họng cả đêm, ước chừng cũng chỉ giúp ông chủ san sẻ một ít tiền điện thôi.”

“Thực tế phũ phàng quá đi.”

“Anh em ơi, đừng có lề mề nữa! Chọn bài hát nhanh lên!”

Theo thông lệ, Hứa Tư Phàm vẫn là người làm nóng bầu không khí. Ba bài hát liên tiếp được cất lên, tiếng anh và tiếng trung chuyển đổi mượt mà, không khí trong phòng cực kỳ sôi động.

Có người bắt đầu gọi tên Giang Dập. Dù sao cũng là nhân vật chính của buổi tiệc, nếu không để lại một bài hát thì không thể nào ra khỏi đây được.

“Anh Dập, hát bài gì đây?” Hứa Tư Phàm đưa micro, bản thân lại lon ton chạy đến trước máy hát, kéo ghế cao ra ngồi, sẵn sàng phục vụ mọi người.

Giang Dập dùng một tay mở lon, uống một ngụm bia: “Mày chọn đại giúp tao một bài đi.”

“Em chọn cho,” Lục Ngôn Sơ đột nhiên đứng dậy, bước đi trong ánh đèn đầy màu sắc, đi đến bên cạnh Hứa Tư Phàm, nhanh chóng chọn hai bài hát.

《Ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm》

Đây là một bài hát tiếng trung mà Giang Dật đặc biệt yêu thích. Lục Ngôn Sơ đã nghe cùng anh rất nhiều lần, và cũng từng lặng lẽ nghe một mình khi đêm khuya tĩnh lặng.

Đêm hè năm đó, trên sân thượng, những ngôi sao rất sáng. Cậu nằm bên cạnh hàng rào sân thượng, nghiêng người nhìn chàng trai đang huýt sáo.

“Ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm, có thể nghe được không, nỗi cô đơn và tiếng thở dài tận đáy lòng của người ngước nhìn ấy.”

“Em cầu nguyện có một trái tim trong suốt, và đôi mắt biết rơi lệ…”

Nhạc đệm từ loa và giọng hát từ micro hòa quyện hoàn hảo.

Nhưng lần này, Lục Ngôn Sơ không nhìn chàng trai đang hát. Cậu chỉ chiếm một góc trên ghế sofa dài, cả người lười biếng dựa vào đó, mắt nhìn màn hình lớn phía trước, bàn tay phải đặt bên cạnh khẽ đánh nhịp.

Giang Dập đổi sang một tư thế ngồi thoải mái hơn, cũng không cần đặc biệt nhìn lời bài hát trên màn hình. Do đã uống rượu, giọng nói vốn đã gợi cảm càng thêm quyến rũ, khiến người ta càng nghe càng say đắm, gần như muốn rơi lệ.

“Mỗi khi tôi không tìm thấy ý nghĩa tồn tại, mỗi khi tôi lạc lối trong đêm tối, ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm, xin hãy soi sáng con đường tôi đi…”

Lục Ngôn Sơ thầm hát theo cả bài trong lòng. Cho đến khi tiếng vỗ tay và reo hò vang lên, cậu mới chợt tỉnh, theo bản năng quay đầu tìm kiếm bóng dáng Giang Dật.

Hình như đối phương cũng vừa vặn nhìn về phía cậu. Cậu không cần phải tốn công tìm kiếm, sau hai giây đối mặt, anh nở một nụ cười quen thuộc với cậu.

Lục Ngôn Sơ nghiêng đầu, dùng khẩu hình nói: “Hay quá!”

Micro trong tay Giang Dập nghiêng về phía cậu, không nói gì, nhưng ý tứ rất rõ ràng: “Đến lượt em rồi!”

La Ỷ Thanh uống nước cam nhìn hai anh em họ diễn trò câm. Cô ngồi ở bên tay trái Lục Ngôn Sơ. Khi bài hát tiếp theo chưa được chuyển, cô hỏi Lục Ngôn Sơ định hát bài gì.

Lời còn chưa dứt, màn hình lớn lóe lên, là bài hát thứ hai Lục Ngôn Sơ đã chọn.

《Mối tình đầu》

Cậu hơi ngồi thẳng người hơn, tay phải cầm micro, vừa cất giọng đã khiến mọi người kinh ngạc.

Một bản nhạc Quảng Đông rất thuần túy, nhưng được cậu thể hiện lại một lần nữa, có một hương vị khác biệt.

“…Xa xôi nhìn thấy người, niềm vui đó thật tươi mới, em mất ngủ cả đêm, bóng hình người hiện lên trong tim…”

“Từng phút từng giây đều mong ngóng được gặp người, lặng lẽ chờ đợi cũng chưa từng oán than. Từng phút từng giây đều khát khao được gặp người, gặp nhau trên đường thôi cũng vui vẻ mấy ngày…”

Chưa kết thúc đoạn điệp khúc, Hứa Tư Phàm và mấy người khác đã khẽ hát theo. Dù sao đây cũng là một bài hát Quảng Đông cũ rất kinh điển, dù không biết hát thì chắc chắn cũng đã nghe qua.

Lục Ngôn Sơ hát rất nhập tâm, rất cảm động. Nghe kỹ lại có chút vẻ lười biếng tinh nghịch.

Hát xong một bài, tiếng hét suýt nữa làm sập cả phòng. Hứa Tư Phàm vẫn còn la hét “Thêm một bài nữa”. Cậu cười đặt micro xuống nói mình đi uống chút nước, bảo họ tiếp tục hát.

La Ỷ Thanh đưa cho cậu một cốc trà hoa, nhìn cậu uống một ngụm. Cô rất muốn hỏi “Ngôn Sơ, bài hát này em hát tặng ai thế?”, nhưng lời đến miệng, cô lại nuốt vào kịp thời. Cảm giác lúc này ngay cả chính cô cũng không thể nói rõ.

“Hát hay quá! Hôm nay tôi đến đây không uổng công rồi, được nghe một buổi concert miễn phí luôn.”

Lục Ngôn Sơ cười nói cảm ơn, chú ý đến vẻ mặt muốn nói lại thôi của cô, đột nhiên nổi hứng trêu chọc: “Chị Thanh Thanh.” Cậu đổi cách xưng hô, mắt giữ ngang tầm với cô, khóe môi mỉm cười nói: “Bài hát này tặng chị.”

La Ỷ Thanh sững sờ.

Lục Ngôn Sơ lại ngả người vào sofa, liếc nhìn Giang Dập đang nói chuyện với Phó Minh Đình.

Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, là một cảm xúc khó lường.

Rồi sau đó, cậu thầm chỉnh lại trong lòng mình:

“Bài hát 《Mối tình đầu》 này tặng cho mối tình đầu của tôi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...