Hậu Ngọt - Hồi Cam

Chương 18: Gió thổi trên sân thượng



Khi tiếng gõ cửa vang lên, Lục Ngôn Sơ vẫn còn đang say giấc.

“Ngôn Ngôn, mặt trời lên đến mông rồi kìa, dậy ăn trưa đi con.”

Giang Dập đoán chắc chắn cậu lại thức khuya làm bài tập. Anh thân mật khoác vai bà nội Lục, khẽ nói: “Bà nội cứ xuống ăn cơm trước đi ạ, cháu vào xem em ấy cho.”

Bà Lục mỉm cười hiền hậu: “Nó chỉ nghe lời con thôi.”

Giang Dập khẽ cười, rón rén bước vào phòng. Trên bàn học lộn xộn toàn sách vở và đề thi, bút bi không đậy nắp nằm chênh vênh ở mép bàn, ghế thì nghiêng ngả, mấy tờ nháp rơi vương vãi dưới chân ghế.

“Nhóc này rốt cuộc học đến mức nào vậy…”

Giang Dập cau mày, cúi xuống nhặt những tờ giấy nháp, tiện tay gấp gọn. Vừa định đặt lại lên bàn, ánh mắt anh vô tình lướt qua góc trên bên trái, thấy một hàng hình vẽ hoạt hình nhỏ, có biểu cảm tức giận, cười lớn, lạnh lùng… trông vô cùng sinh động.

Phía trên đầu các nhân vật mỗi hình vẽ đều có một cái tên: Giang Dập.

Không chỉ thế, tên của anh còn được viết đầy rẫy trong những khoảng trống giữa các công thức toán học dài dằng dặc.

“Ơ, nhóc này lấy tên mình ra luyện chữ à?”

Giang Dập lấy điện thoại ra chụp lại để làm bằng chứng, sau đó dọn dẹp lại bàn học cho ngăn nắp. Xong xuôi, anh nhìn đồng hồ rồi đi tới giường, cúi người xuống kéo Lục Ngôn Sơ dậy, cả người lẫn chăn.

“Em mà ngủ nữa là mình ăn tối luôn đấy.”

Hồi nhỏ, mỗi lần buổi sáng không ngủ đủ, Lục Ngôn Sơ lại vùi vào lòng mẹ làm nũng. Sau khi mẹ cậu rời đi, trong một thời gian dài, đêm nào cậu cũng ngủ không yên. Chỉ khi được Giang Dập ôm vào lòng, vỗ về, cậu mới có thể thoát khỏi những cơn ác mộng để an tâm chìm vào giấc ngủ.

Đứa trẻ ngày nào ngủ không ngon giấc, giờ lại ngủ say như chết, không chịu tỉnh dậy.

“Ngôn Sơ?”

Nghe thấy giọng anh trai, Lục Ngôn Sơ khẽ rên lên một tiếng đầy mệt mỏi. Cả người cậu mềm nhũn, cuộn tròn trong chăn, vẫn nhắm mắt. Vài sợi tóc dựng đứng, trông như một con tằm nhỏ vừa đáng yêu vừa đáng thương.

Con tằm nhỏ từ từ hé một mắt nhìn anh trai, rồi lại nhanh chóng nhắm lại, nghiêng người vùi đầu vào vai anh, cọ cọ làm nũng: “Em buồn ngủ quá, cho em ngủ thêm chút nữa đi mà.”

Giang Dập bị cậu cọ vào thấy nhột, đưa tay véo nhẹ tai cậu, ghé sát vào nói nhỏ: “Dậy vệ sinh các thứ đi, không thì anh bế em vào nhé?”

Lời nói đó văng vẳng bên tai Lục Ngôn Sơ, vừa định đẩy anh ra, thì hình ảnh Giang Dập bế cậu vào phòng tắm chợt hiện lên trong đầu. Lục Ngôn Sơ giật mình tỉnh ngủ ngay lập tức.

“A… không… không cần đâu.” Cậu ngồi thẳng dậy, kéo chăn ra, bước xuống giường suýt thì ngã. May mà Giang Dập kịp thời đỡ lấy.

“Đi từ từ thôi.” Giang Dập bật cười vì dáng vẻ hậu đậu của cậu.

Bà nội Lục ăn cơm xong ngồi đối diện đan áo len, nhìn Giang Dập múc canh cho Lục Ngôn Sơ, bà đẩy gọng kính lão lên: “Mới học cấp ba mà cháu bà đã vất vả thế này rồi, cằm nhọn hẳn đi.”

“Thật ạ?” Lục Ngôn Sơ cắn thìa, sờ sờ cằm mình, không thấy mình gầy đi chút nào.

“Do con làm bài chậm thôi, nếu con có tốc độ làm bài bằng một nửa anh Dật thì tốt rồi.” Các môn khác cậu làm khá trôi chảy, đặc biệt là tiếng Anh, nhưng riêng môn Toán thì hơi yếu. Tối qua, hai câu cuối cùng đã hành hạ cậu đến kiệt sức, đến mức nằm mơ cũng thấy mình đang giải đề.

Giang Dập đã dọn dẹp bàn học của cậu nên anh hiểu rõ: “Ăn cơm trước đã, nhìn em thiếu ngủ lắm. Thức khuya không tốt gì mà còn làm giảm hiệu quả học tập, không đáng chút nào.”

Bà nội Lục đồng tình: “tiểu Dập nói đúng, nghe lời anh con đi.”

Lục Ngôn Sơ phồng má, mơ màng đồng ý. Giang Dập mỉm cười: “Giờ học sinh cấp ba áp lực nhiều, không thức khuya thì không được, đúng là khổ thật.” Thấy bà nội Lục thở dài, Giang Dập khéo léo chuyển chủ đề: “Lát nữa anh ở lại giúp em làm nốt bài, rồi tối chúng ta đi ngắm pháo hoa ở công viên thế giới nhé?”

Lục Ngôn Sơ ngủ mơ màng, quên mất hôm nay là đêm giao thừa, cậu chỉ “ừm” một tiếng.

Ăn xong, Lục Ngôn Sơ bưng bát đũa vào bếp. Giang Dập đi theo sau, thấy cậu đang bóp nước rửa bát lên miếng bọt biển. Anh rút một viên socola từ túi quần, bóc vỏ rồi đưa tới miệng cậu.

“Hôm nay bà nấu có bị mặn không?”

Trí nhớ của bà nội Lục ngày càng kém, món xào lúc thì cho nhiều muối, lúc lại không cho. Lục Ngôn Sơ đã quen với điều này. Uống ba cốc nước lớn, vị mặn vẫn còn trong miệng.

“Hơi mặn ạ.” Cậu há miệng ngậm lấy viên socola, má phồng lên, trông như một con chuột đồng đang lén ăn vụng.

Giang Dập nhìn cậu một lúc, không nhịn được đưa tay véo nhẹ gáy cậu rồi nói: “Anh xuống lầu xem bà ngoại một lát, em cứ làm bài tập trước đi nhé.”

“Vâng.”

Trước khi đi, Giang Dập nhét hết số socola còn lại vào túi Lục Ngôn Sơ rồi xoa đầu cậu.

Vừa mở cửa ra, Quý Vân Thư đã bỏ lại cuốn tạp chí đang đọc dở, ồn ào chạy ra khỏi phòng: “Anh, anh lại lấy trộm socola của em à?”

Giang Dập với vẻ mặt tỉnh bơ như một tội phạm có tổ chức, chỉ “ừm” một tiếng: “Em ăn ít thôi, ăn nhiều dễ béo lắm.”

“…”

Đây không phải lần đầu Quý Vân Thư được chứng kiến sự vô liêm sỉ của anh trai. Mặc dù anh đã thiên vị cậu suốt mười mấy năm nay, nhưng cô vẫn ghen tị.

“Lục Ngôn Sơ ăn thì không béo à?” Cô bĩu môi, lần thứ một nghìn lẻ một oán giận: “Anh ơi, rốt cuộc ai mới là em ruột của anh?”

Giang Dập nhìn cô, thản nhiên đáp: “Em họ.”

Trong nhà rất yên tĩnh, không thấy bóng dáng của ai khác ở phòng khách. Anh thay dép rồi đi vào phòng bà ngoại, Quý Vân Thư cũng đi theo sau: “Bà và bố em ra tiệm mì gần đây ăn rồi, còn mẹ thì gây ầm ĩ một trận rồi bỏ đi.”

Sáng nay, Hồ Tĩnh có vẻ khá vui vẻ, cả nhà hiếm hoi có một bữa sáng yên bình. Sau đó, hai vợ chồng bàn chuyện ăn trưa thì cãi nhau. Quý Tân Dương nói hôm nay là đêm giao thừa, cô đúng là biết cách chọn ngày để gây sự. Hồ Tĩnh nghe xong thì bùng nổ, đập bát đũa, làm Giang Dập đau đầu, nên anh mới lên nhà Lục Ngôn Sơ.

Nhớ lại những lời mắng chửi thậm tệ của Hồ Tĩnh, mỉa mai cả Giang Dập và ba mẹ anh, Quý Vân Thư bứt tóc vì khó xử, rồi ngượng ngùng nói với Giang Dập: “Anh… mẹ em bị điên, những lời bà ấy nói anh đừng để tâm nhé.”

Giang Dập bật cười, không tiếp tục chủ đề đó: “Vậy em ăn gì chưa? Đói không?”

Quý Vân Thư ngây người hai giây, rồi phản ứng lại, định nhào vào người Giang Dập: “Hình như hơi đói rồi, anh tốt quá…”

Đứa em gái này của anh lúc nào cũng quậy phá, Giang Dập đã quá quen. Anh đi thẳng vào bếp, nấu một bát mì trứng rau củ cho cô.

Tối đó, Quý Vân Thư nhất quyết đi theo Giang Dập và Lục Ngôn Sơ đến công viên thế giới xem pháo hoa. Ba người lớn lên cùng nhau, cô lại là em họ của Giang Dập nên Lục Ngôn Sơ kiên nhẫn với cô hơn so với những cô gái khác.

Ăn khuya xong, họ đi tàu điện ngầm về nhà. Lên đến tầng hai, Quý Vân Thư tựa vào khung cửa, quay đầu nhìn Giang Dập, nhưng anh chỉ hất cằm ra hiệu cho cô vào nhà.

Mặc dù đã quen với việc này, nhưng với tư cách là em gái, cô vẫn phải nói: “Anh, hôm nay anh lại lên trên đó ngủ à?”

“Hai người ngủ lúc nào cũng ấm hơn một người.”

“…” Quý Vân Thư vẫn ghen tị, nửa phút sau cô nói: “Lỡ chú Lục về thì sao?”

Lần này không cần Giang Dập lên tiếng, Lục Ngôn Sơ, người vốn đã thấy cô lắm lời, liền giành nói trước: “Về thì về chứ, có liên quan gì đến anh ấy?”

“Tôi ngủ với anh trai tôi, thì có ảnh hưởng gì đến ba tôi đâu chứ?”

Quý Vân Thư nghẹn họng trước sự hùng hồn của cậu. Cô nhìn theo bóng hai người lên lầu, không nhịn được lườm một cái thật dài.

Trước năm ba tuổi, Quý Vân Thư ngủ cùng bố mẹ. Tính cô ngang bướng, nửa đêm cứ khóc không ngừng, Quý Tân Dương hôm sau còn phải đi làm, đêm nào cũng mất ngủ vì cô. Ông liền đến cửa hàng nội thất mua một chiếc giường tầng bằng gỗ, thay cho chiếc giường đơn trong phòng Giang Dập. Anh trai ngủ ở tầng trên, còn em gái để cho an toàn thì ngủ ở tầng dưới.

Cho đến khi Quý Vân Thư lên cấp hai, Hồ Tĩnh thỉnh thoảng đi vệ sinh vào ban đêm lại lén lút mở cửa phòng Giang Dập, không yên tâm mà nhìn vào.

Sau đó, dì ta sẽ bóng gió với Quý Tân Dương trên giường, trên bàn ăn, thậm chí khi ở riêng với Giang Dập.

“Vân Thư đã thành thiếu nữ rồi, cho nó ngủ chung phòng mãi thế không tiện. Anh em ruột thì cũng phải có ranh giới, ở cái tuổi này đang tò mò đủ thứ, Vân Thư nó dại dột không hiểu thì thôi, chứ tiểu Dập lớn hơn ba tuổi, không lẽ nó cũng không biết gì?” 

Nhưng nhà chỉ có ba phòng, cách sắp xếp nào cũng không thể làm Hồ Tĩnh hài lòng.

Bà ngoại không muốn cháu ngoại chịu thiệt, liền đề nghị: “Hay là để Vân Thư ngủ với bà đi? Giường của bà rộng 1m8, sẽ không làm nó khó chịu đâu.”

Quý Tân Dương thấy đây là cách giải quyết tốt nhất, nhưng chưa kịp gật đầu, Hồ Tĩnh bên cạnh đã cười gượng: “Sao được mẹ, Vân Thư còn phải làm bài tập buổi tối, sẽ làm phiền mẹ nghỉ ngơi mất.”

“Hay là cháu ra phòng khách ngủ đi.” Giang Dập một tay ôm vai bà ngoại, nhẹ nhàng xoa dịu, vẻ mặt điềm tĩnh: “Chỗ cạnh cửa ra vào, phía sau cửa sổ, cháu thấy khá rộng.”

Quý Tân Dương cau mày: “tiểu Dập…” Nhưng những lời định nói cuối cùng vẫn nuốt lại vào bụng.

Hồ Tĩnh lập tức tươi cười, sợ anh đổi ý, liền hào phóng nói: “Cửa sổ đó dì sẽ dịch một chút, mai tôi đi mua cho con một cái giường gấp, thu vào cũng tiện.”

“Vâng, vậy thì tốn kém cho dì rồi.” Giang Dập mỉm cười.

Lúc đầu Lục Ngôn Sơ không biết chuyện này. Một lần cậu theo Giang Dập sang nhà họ Quý ăn cơm, vô tình nhìn thấy chiếc giường gấp sau cửa ra vào, liền hỏi thăm. Quý Vân Thư cười khúc khích nói: “Đây là phòng ngủ của anh trai em đó.”

Lục Ngôn Sơ đứng đó một lúc lâu không nói gì, tay vô thức siết chặt quần. Cho đến khi Giang Dập gọi cậu vào ăn cơm, cậu mới cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc, ngồi vào bàn như không có chuyện gì.

Sau khi xem TV cùng bà nội Lục một lúc, bà không thể thức khuya được nữa nên về phòng ngủ. Hai người tựa vai vào nhau nằm trên ghế sofa, ngửa mặt nhìn lên bóng đèn trên trần nhà, im lặng.

Không biết đã trôi qua bao lâu, Lục Ngôn Sơ bắt đầu ngáp, rồi nghe thấy một giọng nói vang lên bên tai: “Sắp nửa đêm rồi, lên sân thượng không?”

“Có!”

Cậu từ từ ngồi dậy, dụi mắt, rồi theo Giang Dập lên sân thượng. Cánh cửa sắt vừa mở, một làn gió lạnh ùa tới. Tóc mái bay bay làm cậu nheo mắt, cậu hít một hơi thật sâu, cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Khu vực này toàn là chung cư cũ, tầm nhìn không quá rộng, nhưng vẫn có thể ngẩng đầu nhìn thấy những ngôi sao trên trời và ánh đèn neon lấp lánh ở phía xa.

Lục Ngôn Sơ tựa vào hàng rào, vươn vai: “Thoải mái quá.”

Cậu nghe thấy tiếng bật lửa, quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy Giang Dập đang ngậm điếu thuốc, cúi đầu châm lửa. Gió trên sân thượng mạnh, ngọn lửa màu xanh lam sáng lên hai giây rồi vụt tắt. Lục Ngôn Sơ ngoan ngoãn chụm tay lại che gió cho anh, nhìn khuôn mặt anh dần dần đến gần, điếu thuốc bén lửa, khói trắng lơ lửng bay ra từ đầu ngón tay.

Giang Dập ngước mắt lên, đôi mắt đen láy lấp lánh ánh cười, thì thầm: “Ngoan thật đấy.”

Rất nhanh sau đó anh dịch sang một bên, nửa người tựa vào lan can, lặng lẽ nhìn về phía xa.

Lục Ngôn Sơ cố gắng nuốt nước bọt, không dám lên tiếng, sợ rằng trái tim đang đập quá nhanh của mình sẽ lộ ra. Vài phút trôi qua, đầu cậu vẫn còn hơi choáng váng, chỉ có thể ép mình nhìn chằm chằm vào những tòa nhà cao tầng phía trước.

Ánh đèn nhấp nháy nhanh hơn, có thể thấy rõ dòng chữ lớn màu đỏ: “Chúc mừng năm mới”.

Đếm ngược mười giây…

Lục Ngôn Sơ nhẩm đếm trong lòng. Khi đếm đến 3, cậu không thể kiềm chế mà quay đầu lại, ngắm nhìn đường nét hoàn hảo trên khuôn mặt Giang Dập, khóe môi khẽ cong lên, đôi mắt sáng như sao.

Cũng chính lúc đó, Giang Dập quay đầu nhìn cậu.

Bốn mắt nhìn nhau, nụ cười của đối phương đều được phản chiếu trong mắt họ.

“Chúc mừng năm mới!”

“Chúc mừng năm mới!”

Giang Dập bỏ thuốc ra, kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa. Khói thuốc làm mờ đi khuôn mặt anh. Thấy người bên cạnh ngây người nhìn mình, anh cười nghiêng đầu: “Sao vậy?”

Anh, bầu trời đầy sao, làn khói thuốc và ánh đèn neon. Cảnh tượng trước mắt này dường như đã từng xuất hiện trong giấc mơ kiếp trước của cậu.

Đẹp như một bức tranh.

Lục Ngôn Sơ căng thẳng nắm chặt tay, lần đầu tiên tránh ánh mắt của anh. Cậu vội vàng quay lại, mím chặt đôi môi khô khốc, cảm nhận nhịp tim lại bắt đầu không kiểm soát được.

Cậu thì thầm: “Gió nổi lên rồi.”

Đêm đó, Lục Ngôn Sơ không nằm gọn trong vòng tay Giang Dập như mọi khi. Cậu thu mình vào trong chăn, quay lưng về phía anh, chỉ để lại một cái gáy lạnh lùng.

Khoảng cách đột ngột giữa hai người khiến Giang Dập cảm thấy không quen. Anh rất muốn đưa tay kéo cậu lại, nhưng lại sợ đánh thức cậu, đành thôi.

Lục Ngôn Sơ, người luôn có thể ngủ ngon khi nằm cạnh Giang Dập, lại bị cơn mất ngủ hành hạ. Sau một lúc lâu mới ngủ được, cậu lại mơ thấy những giấc mơ kỳ quặc, hỗn loạn.

Khi tỉnh giấc, điều đầu tiên hiện lên trong đầu cậu là: Giang Dập có biết không?

Còn “biết” cái gì, Lục Ngôn Sơ hiện tại cũng không thể diễn tả được. 

Cậu vừa hoang mang vừa sợ hãi.

 

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...