Hậu Ngọt - Hồi Cam

Chương 24: Thử hôn môi



Vừa lên taxi, Lục Ngôn Sơ liền dựa sát vào cửa xe, áp mặt lên cửa kính để tìm chút mát mẻ. Giang Dập sợ cậu bị cảm, vội đưa tay kéo người về, nhưng chưa được nửa phút, Lục Ngôn Sơ lại dán mặt qua lần nữa. Giang Dập đưa tay cào nhẹ cằm cậu, dỗ cậu ngồi yên, nào ngờ lại bị Lục Ngôn Sơ vung một phát vào mu bàn tay.

“Em nóng.”

Thôi cứ kệ vậy! Giang Dập dịch người sang bên cạnh, lòng bàn tay đỡ trán Lục Ngôn Sơ. Ánh đèn đường luân phiên nhấp nháy, phủ lên khuôn mặt hai người những nét mơ hồ, bóng dáng phản chiếu trên tấm kính trong suốt, tựa như một giấc mộng chực chờ tan biến.

Khi xe tới cổng khu dân cư Dương Quang, Lục Ngôn Sơ bỗng ngồi thẳng dậy. Thấy Giang Dập bên cạnh đang cầm điện thoại quét mã QR ở lưng ghế, cậu cũng vội vàng móc điện thoại ra, cũng muốn quét mã, nhưng loay hoay mãi vẫn không được, trên trán cũng vã ra một tầng mồ hôi.

“Ngày mai gọi xe sẽ cho em quét.”

Giang Dập nhịn cười thanh toán xong, sau đó mang theo người và điện thoại cùng nhau xuống xe.

Sữa trong tủ lạnh đã uống hết, nước ngọt có ga hình như vẫn còn một chai. Giang Dập dắt người đi qua cửa hàng tiện lợi. Lục Ngôn Sơ ngại nóng không chịu vào trong, chỉ đứng ở ngoài cửa đón gió.

Buổi tối, cô thu ngân trực đêm buồn chán đến mức chỉ biết lướt điện thoại. Nghe thấy có người bước vào, cô ngẩng đầu lên nhìn:

“Chào mừng quý khách…”

Giây tiếp theo, cô nhận ra gương mặt trước mắt, nụ cười lập tức rạng rỡ hơn hẳn:

“Là cậu à? Trường được nghỉ rồi sao?”

Nói xong, cô lại nhìn về phía sau Giang Dập. Anh như đoán được ý nghĩ của cô, giơ tay chỉ ra cửa, cười nói:

“Cậu ấy đang ở bên ngoài hóng gió đấy.”

Lục Ngôn Sơ đợi một lát, rồi mới rụt rè bước vào, một tay còn nắm lấy cổ áo hoodie, gọi khẽ:

“Anh ơi.”

“Muốn ăn gì?”

“Kem,” cậu cười khoe khoang, “chỉ ăn một nửa thôi.”

Giang Dập từ đầu bên kia kệ hàng đi ra, trên tay cầm theo sữa và mấy gói đồ ăn vặt:

“Về rồi thì đi ngủ đi.”

“…… Ừm.”

Lục Ngôn Sơ rụt cổ lại, khẽ hắt hơi một cái.

Rất nhanh, Giang Dập đã mua đồ xong và đi ra. Anh bóc một viên kẹo nhét vào miệng Lục Ngôn Sơ. Lục Ngôn Sơ vô tình ngậm trúng đầu ngón tay Giang Dập, lúc ngẩng đầu lên, đầu lưỡi còn khẽ l**m qua môi.

Vừa vào đến cửa, cậu liền cởi áo hoodie, vội vã muốn đi tắm. Giang Dập còn chưa kịp buông hết đống đồ đang xách trong tay, vội vàng chạy theo tới cửa phòng tắm, nhưng rồi dừng lại.

“Em uống rượu rồi, mai hãy tắm.”

Lục Ngôn Sơ không chịu, mò mẫm vài lần vẫn chưa kéo được khóa áo. Giang Dập nhìn không nổi liền đi đến bên cạnh cậu, cúi xuống giúp cậu kéo khóa áo xuống, vừa dỗ dành như dỗ trẻ con: ” Để anh đỡ em, đi vệ sinh nhé.”

Bình thường, Lục Ngôn Sơ tuyệt đối không mặt dày như thế, nhưng tối nay cậu uống nhiều, đầu óc chậm chạp. Cậu chỉ một lòng nghĩ nhanh chóng được đi vệ sinh, thế là vô cùng yên tâm mà tựa vào cánh tay Giang Dập, thở dài một hơi khoan khoái.

Giang Dập nhìn chằm chằm vành tai hơi ửng đỏ của cậu, tay khẽ run lên một chút. Giây tiếp theo, liền nghe thấy Lục Ngôn Sơ hừ một tiếng, quay mặt trừng anh: “Anh làm gì đó?”

“Đứng còn không vững, còn muốn tắm rửa à?”

Khóa áo được kéo lên. Lục Ngôn Sơ nắm tay Giang Dập, kéo anh đến vòi nước để rửa tay. Sau khi xoa sạch bọt, Giang Dập nhéo ngón tay cậu, bảo: “Được rồi, để anh đi hâm sữa cho em.”

“Hay là chúng ta cùng nhau tắm đi? Như vậy sẽ không bị ngã.”

Đầu Giang Dập đau nhức, anh vừa cười vừa dùng lời lẽ dỗ dành, nhẹ nhàng đưa Lục Ngôn Sơ lên sofa. Cậu ôm ly sữa nóng, chỉ uống được nửa ly rồi đẩy tay anh: “Không uống nữa đâu, hơi tanh.”

Giang Dập uống cạn phần sữa còn lại, rửa ly rồi nhanh chóng vào phòng tắm. Khi trở ra, anh cầm theo chiếc thau nhỏ màu xanh nhạt đựng khăn mặt ẩm.

Lục Ngôn Sơ mơ màng mở mắt ra, nhìn Giang Dập bận rộn đi lại, thấy anh vắt cho khăn khô, động tác nhẹ nhàng, mềm mại như đang chăm sóc chính mình.

Giang Dập lau mặt, lau tay cho cậu, hệt như quay lại những năm tháng tuổi thơ. Lục Ngôn Sơ cũng ngoan ngoãn ngẩng mặt lên, đợi chiếc khăn được rút đi để lộ khuôn mặt mềm mại với nụ cười tươi.

Giang Dập cũng nở nụ cười.

Anh buông khăn xuống, vừa chuẩn bị ôm Lục Ngôn Sơ vào phòng ngủ thì cậu bỗng chống tay lên sofa ngồi dậy. Lục Ngôn Sơ nhìn chằm chằm vào mắt phải của Giang Dập, trong ánh mắt như có tia sáng nhỏ, rồi cậu từ từ tiến lại gần. Khi hai người gần như chạm vào mũi nhau, cậu lại đột ngột dừng lại.

Gió đêm dường như bị ngăn lại bởi ban công bên ngoài, không khí cũng trở nên tĩnh lặng. Phòng khách yên ắng đến mức có thể cảm nhận được sự lạ kỳ. Tiếng hít thở của cả hai nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh lặng ấy.

Hai khuôn mặt đối diện, ánh mắt giao nhau. Lục Ngôn Sơ nhẹ nhàng chớp mắt, như thể đang tự tìm cách né tránh ánh mắt của chính mình.

Còn Giang Dập thì vẫn đứng yên, ánh mắt sâu thẳm, trong đáy mắt hiện lên một cảm xúc đến nhanh nhưng lại khó nắm bắt.

Giây tiếp theo, Lục Ngôn Sơ liền tiến sát lại, chóp mũi nhẹ nhàng cọ vào chóp mũi Giang Dập, thân mật gọi: “Anh tiểu Dập!”

Giang Dập cảm nhận được sự mềm mại đến mức như muốn xoa dịu hết tất cả mọi thứ, anh thấp giọng đáp một tiếng. Lục Ngôn Sơ cảm thấy gương mặt mình giật nhẹ, rồi ngẩng lên, hôn nhẹ vào khóe mắt Giang Dập.

Chưa kịp để Giang Dập phản ứng, gương mặt cậu liền từ từ hướng xuống, nhẹ nhàng, gần như thành kính mà hôn lên môi Giang Dập.

“Em rất thích anh.”

Ngoài dự đoán, Giang Dập không đẩy cậu ra. Lục Ngôn Sơ có vẻ tinh nghịch, không muốn rời đi, hé miệng nhẹ nhàng m*t lấy môi dưới của anh.

Hơi thở dần trở nên rối loạn.

Giang Dập hơi giật mình, ngón tay có chút cứng đờ, yết hầu lăn lộn lên xuống. Anh vốn luôn kiên nhẫn, như thể đang dung túng một đứa trẻ say rượu đang làm loạn. Chờ đến khi Lục Ngôn Sơ đùa nghịch đủ rồi, Giang Dập mới bất đắc dĩ giơ tay xoa xoa mái tóc rối của cậu.

“Có thể ngủ được chưa?”

Lục Ngôn Sơ thở hổn hển, khuôn mặt ửng hồng, đôi mắt mơ màng như sương mù, đẹp đến mức khiến người khác khó lòng rời mắt. Giang Dập nhìn vào, ánh mắt khẽ lóe sáng, rồi bàn tay lớn từ từ chuyển lên môi Lục Ngôn Sơ, nhẹ nhàng ấn vào, xoa xoa:

“Em thật là biết làm nũng.”

“Ừm.” Lục Ngôn Sơ bò đến tựa đầu vào vai Giang Dập, giơ tay ôm lấy anh.

Giang Dập trong tư thế ấy liền ôm cậu đặt lên giường, đắp chăn cẩn thận, rồi không ở lại lâu, xoay người đi vào phòng tắm.

Lần tắm đêm nay lâu hơn thường ngày một chút. Khi Giang Dập ra ngoài, Lục Ngôn Sơ đã ôm chăn ngủ say.

Giang Dập tắt đèn, khom lưng ngồi ở mép giường. Ánh trăng chiếu qua khe cửa sổ, nhẹ nhàng chiếu vào. Anh cúi đầu, chăm chú nhìn Lục Ngôn Sơ, dõi theo cậu thật lâu.

Một giấc ngủ tỉnh lại, bên cạnh không còn ai. Lục Ngôn Sơ ngáp dài, bò dậy, mang đôi dép lê đi ra phòng khách. Cậu tìm quanh trên bàn ăn, cuối cùng thấy một tờ giấy nhỏ do Giang Dập để lại.

Anh đi công viên chạy bộ, trở về sẽ mua bữa sáng cho em.

Cậu gấp tờ giấy nhỏ lại, cất vào một chiếc hộp đựng đồ trong phòng, đi vào phòng tắm.

Khi đánh răng, trong đầu Lục Ngôn Sơ lại hiện lên những hình ảnh tối hôm qua: Giang Dập đưa cậu về nhà từ quán karaoke, vào cửa hàng tiện lợi, nhét viên kẹo vào miệng cậu, rồi cậu dựa vào người Giang Dập để được anh giúp đi vệ sinh. Cậu nhớ rõ cảm giác say, cảm giác đó khiến cậu can đảm hơn, rồi nhẹ nhàng hôn lên môi Giang Dập.

Lục Ngôn Sơ ngạc nhiên một chút, tốc độ đánh răng chậm lại, nhìn vào gương, thấy mình đang thất thần.

Cậu nhớ rõ đêm qua, Giang Dập không tránh né, cũng không đẩy cậu ra. Nếu biết như vậy, cậu đã thân thiết với Giang Dập thêm một chút.

Cậu ngây ngô cười với gương, rồi khẽ nhấp miệng, âm thầm nhớ lại cảm giác lúc đó. Lòng bàn tay vẫn còn cảm nhận được sự ấm nóng dù đã chạm vào nước lạnh.

Nghe thấy tiếng cửa chính mở, Lục Ngôn Sơ vội vàng thu hồi suy nghĩ, lúng túng rửa mặt, rồi nhanh chóng bước ra phòng khách.

“Anh, anh chạy xong rồi ạ?”

“Ừm.” Giang Dập buông chìa khóa, thay dép lê, rồi nghiêng đầu nhìn cậu: “Đau đầu lắm không?”

Lục Ngôn Sơ lập tức thu lại vẻ mặt, làm bộ như vừa tỉnh dậy sau khi say rượu, nhận lấy bữa sáng Giang Dập mua về, gật đầu rồi lại lắc đầu: “Không nhiều.”

Giang Dập dọn bữa sáng bánh cuốn nóng ra cho cậu, rồi tự mình đi tắm nước ấm. Khi anh trở lại, Lục Ngôn Sơ đã ăn được một nửa dĩa bánh cuốn, đang thất thần gặm miếng xíu mại.

“Ăn bữa sáng mà cũng thất thần.”

Lục Ngôn Sơ “À” một tiếng, nhìn Giang Dập kéo ghế ngồi xuống bên trái cậu. Cậu vội vàng buông đũa, rồi mở ra một đôi đũa khác, đưa cho Giang Dập.

Im lặng ăn một lúc, đột nhiên Lục Ngôn Sơ nghe thấy Giang Dập hỏi: “Tối hôm qua em còn nhớ rõ không?”

Lục Ngôn Sơ trợn to mắt, vẻ mặt ngơ ngác hỏi: “Em đã làm chuyện gì mất mặt sao?”

Giang Dập nhướng mày: “Cũng không tính là mất mặt, chỉ là người nào đó lúc thì làm ầm ĩ đòi tắm, sau đó tự lột đồ sạch sẽ, chạy vòng quanh phòng khách hai vòng, dù có dỗ thế nào cũng không nghe.”

Lục Ngôn Sơ: “……”

Nếu không phải cậu còn nhớ rõ tối hôm qua, thiếu chút nữa cậu đã tin vào câu chuyện Giang Dập bịa ra.

“Có phải không?” Cậu thoạt nhìn vẫn rất bình tĩnh, mỉm cười nói, “Dù sao trong nhà không có ai khác, chỉ có anh thấy thôi, không có gì quan trọng.”

Họ khi còn nhỏ đã không ít lần cùng nhau tắm rửa, đã sớm thẳng thắn và tự nhiên đối mặt với nhau không biết bao nhiêu lần rồi.

Giang Dập cong cong khóe miệng, ngữ khí đầy ẩn ý: “Em đúng là hào phóng đấy.”

“Em chỉ đối với anh trai mới hào phóng.”

“Xíu mại này không thêm mật ong chứ? Sao miệng ngọt thế?”

Miệng ngọt hay không, tối hôm qua chẳng phải anh đã hưởng hết rồi sao?

Lục Ngôn Sơ không kìm được, nâng mí mắt lên, lén lút liếc nhìn Giang Dập một cái. Ánh mắt cậu dừng lại trên môi Giang Dập, như thể bị hút vào một chút, rồi vội vàng chuyển đi.

Vào buổi tối, Hứa Tư Phàm hẹn hai người họ đi ăn cơm. Hắn đã đi một vòng quanh Hải Nam, mang về không ít đặc sản, cũng mua một phần cho Phó Minh Đình.

Ngày rằm tháng Giêng, sau khi ăn trưa xong, Giang Dập và Lục Ngôn Sơ ngồi hơn một giờ tàu điện ngầm đến nghĩa trang. Lục Ngôn Sơ đặt hộp đào và bánh quả hồng mà cậu mua lên mộ bia của bà, sau đó cầm khăn lau cẩn thận bụi tro và lá rụng trên bề mặt.

Lục Ngôn Sơ quỳ xuống, dập đầu lạy ba cái, rồi thành kính cúi đầu thưa trước bia mộ.

“Bà nội, cháu sẽ chăm sóc tốt bản thân. Anh Dập cũng sẽ chăm sóc cháu thật tốt, bà yên tâm nhé.”

Cháu sẽ trở nên dũng cảm, trở nên kiên cường. Bà sẽ luôn ở trên trời nhìn chúng cháu, đúng không?

Khi đứng dậy, Lục Ngôn Sơ chống đầu gối, chân đã tê dại. Cậu vẫn duy trì tư thế khom lưng tại chỗ, từ từ nghỉ ngơi một chút. Đợi khi cảm giác như có kim đâm vào, như một lớp kính ma quái, dần dần biến mất, cậu mới từ từ đứng thẳng người, bước đi khập khiễng tiến về phía mộ bia của cô họ.

Khi biết được bà nội đi bệnh viện mang cơm cho cô họ, trên đường gặp phải tai nạn giao thông, cô họ đau đớn đến nỗi tưởng chừng muốn chết. Chỉ chưa đầy hai ngày sau, cô cũng ra đi theo bà.

Trong khoảng thời gian đó, Lục Ngôn Sơ cảm giác như mình bị nhốt trong một đêm dài vô tận, mãi mãi không thể đợi được ánh sáng bình minh.

Đôi khi, cậu nghe thấy bên tai có rất nhiều người đang nói chuyện, tiếng ồn ào vang lên, khiến cậu đau đầu. Cậu giơ tay lên, muốn đuổi đi những âm thanh phiền phức đó, nhưng ngón tay lại chỉ bắt được không khí lạnh lẽo. Giang Dập không dám rời xa cậu quá lâu, ngay cả khi ngủ buổi tối, cũng muốn nắm chặt tay cậu, sợ rằng nếu một lúc lơ là, cậu sẽ gặp phải điều ngoài ý muốn.

Đến tận khuya, Lục Ngôn Sơ vẫn không thể ngủ, bị chứng mất ngủ hành hạ. Giang Dập nhìn chăm chú vào khuôn mặt tiều tụy, gầy guộc của cậu, đôi mắt đờ đẫn, rồi nhẹ nhàng vỗ vào lưng cậu suốt cả đêm.

Trước khi rời đi, Lục Ngôn Sơ mua hoa ly mang đến cho cô họ, trên mặt nở một nụ cười nhẹ, quay lại nói với bia mộ cô: “Con đi đây, lần sau sẽ lại đến thăm cô.”

Dọc theo con đường nhỏ ra ngoài, lúc ngẩng đầu lên, Lục Ngôn Sơ liền nhìn thấy bóng dáng Giang Dập. Anh đang ngồi xổm dưới gốc cây bách, lưng hơi cong, như một cây già im lìm giữa những đám cỏ dại.

Nghe thấy bước chân quen thuộc, Giang Dập đứng dậy đi tới. Lục Ngôn Sơ cười với anh, đôi mắt vẫn còn đỏ.

“Anh, sao anh không dẫn em đi thăm cô chú?”

Giang Dập xoa xoa trán cậu, nắm tay cậu đi về phía trước: “Anh đã thay em thăm hỏi hai người họ rồi, lần sau chúng ta lại đến.”

Hôm nay cậu đã rất khổ sở, Giang Dập lo lắng tối nay Lục Ngôn Sơ lại không thể ngủ được.

“Vậy được!” Lục Ngôn Sơ nắm chặt tay Giang Dập, muốn truyền lại hơi ấm từ lòng bàn tay mình, tâm yên tĩnh mà che giấu những vết thương chồng chất trong trái tim.

Em cũng sẽ chăm sóc anh thật tốt.

Em sẽ luôn luôn bên anh, chúng ta vĩnh viễn không xa rời nhau!

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...