Hậu Ngọt - Hồi Cam

Chương 27: Lời thú nhận độc nhất



Mưa mỗi lúc một lớn, tiếng lộp độp rơi trên mặt ô tạo ra một màn sương mờ ảo. Dưới tán ô ấy, không gian nhỏ bé bỗng trở nên yên tĩnh đến mức tưởng chừng như tách biệt hoàn toàn khỏi thực tại.

Tiếng ù tai thoáng qua, nhường chỗ cho cơn bão nhịp đập đang trỗi dậy trong lồng ngực. Lục Ngôn Sơ kiên nhẫn nhìn chằm chằm vào mắt Giang Dập, bàn tay buông thõng bên hông không tự chủ mà nắm chặt lại, như thể đang chờ đợi một lời phán quyết từ anh.

“Nhìn ra rõ vậy sao?” Giang Dập cụp mắt nhìn cậu, trong đôi mắt đen nhánh ấy ánh lên chút ý cười.

Lục Ngôn Sơ khẽ nhướng mày, gật đầu, bước chân nhẹ bẫng như gió. Cậu thả lỏng tay, đầu ngón tay lướt qua mu bàn tay trái của Giang Dập, chỉ một cái chạm khẽ nhưng đủ khiến làn da kia dính chút hơi ẩm. Thế nhưng cậu vẫn không nắm lấy tay anh, chỉ như một chú mèo nhỏ đang thử thăm dò, rồi mỉm cười, nhẹ nhàng tung ra một câu hỏi: “Lần này, anh vẫn định đứng trên lập trường làm anh trai à?”

Giang Dập dường như thấy câu hỏi này rất thú vị, khóe môi cong lên rõ ràng hơn: “Chẳng lẽ không phải sao?”

Lục Ngôn Sơ lắc đầu, im lặng đi thêm vài bước rồi như không có chuyện gì, tiếp tục buông lời trêu ghẹo: “Anh Tư Phàm còn đang nghi ngờ anh là ba em kia kìa.”

“Anh cả như cha, nói vậy cũng chẳng sai.”

Suốt đoạn đường thất thần đi đến trước cửa ký túc xá, Lục Ngôn Sơ mới kịp kéo suy nghĩ trở lại. Cậu giống như mọi khi, dặn dò Giang Dập chú ý an toàn khi về, sau đó vẫy tay chào tạm biệt rồi dứt khoát xoay người bước đi. Giang Dập cầm ô, lặng lẽ đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng cậu dần rời xa.

Trong khoảng một tháng sau đó, cả hai đều rất bận rộn. Thỉnh thoảng họ mới ngồi lại nói chuyện được một lát lúc ăn ở căng tin, hoặc hẹn nhau chạy bộ ngoài sân thể dục sau tiết tự học buổi tối. Thoạt nhìn như thể ngày nào cũng gặp mặt, nhưng thực tế thời gian thực sự dành cho nhau lại cực kỳ ít ỏi, thậm chí chẳng bằng một góc thời gian Hứa Tư Phàm và Phó Minh Đình ở bên nhau.

Hứa Tư Phàm là kiểu thiếu gia chưa từng phải nếm trải khổ cực nhân gian. Hắn không cần vì tiền mà cúi đầu, cũng chẳng cần sống giữa những mối quan hệ huyết thống ngột ngạt hay những lời nói nửa thật nửa đùa đầy sắc lạnh để lấy lòng người khác. Hắn là một đứa trẻ được yêu thương bao bọc mà lớn lên, có một gia đình hạnh phúc trọn vẹn, xung quanh là vô số người chiều chuộng.

Trong một thế giới đầy rẫy sự giả tạo và xã giao gượng gạo, sự thẳng thắn và nhiệt tình của Hứa Tư Phàm lại trở nên vô cùng quý giá. Người ta không khỏi muốn đến gần, muốn bảo vệ phần trong sáng ấy, bởi chỉ cần nhìn thấy hắn cười, dường như cả thế giới cũng bừng sáng theo. Hắn trượng nghĩa, yêu ghét rõ ràng, làm việc gì cũng có nguyên tắc riêng. Những trò đấu đá giữa đám thiếu gia hắn vốn khinh thường, tình cảm thích hay không thích đều xuất phát từ chân tâm.

Giống như bây giờ, hắn vừa kết thúc bài chạy đêm ba cây số, mệt đến mức không thốt nên lời. Mồ hôi ướt đẫm cả người, hắn nằm xoài trên bãi cỏ thành hình chữ X, trông chẳng khác gì một xác chết. Phó Minh Đình cũng thở hồng hộc, hai chân mềm nhũn như không còn là của mình. Nhưng anh không nằm vật ra ngay mà chỉ ngồi bệt xuống nghỉ tạm, trong đầu vẫn nhớ đến chuyện đi mua nước cho Hứa Tư Phàm.

“Anh Đình…” Hứa Tư Phàm nhắm mắt lại, đưa tay quơ quào trong không trung.

Phó Minh Đình lập tức đưa tay cho hắn nắm, để mặc đối phương túm lấy cổ tay kéo xuống. Hắn yếu ớt nói: “Chờ nghỉ một lát đã, rồi cùng đi mua nước.”

“Được.”

Phó Minh Đình cũng nằm xuống bên cạnh, chỉ là động tác so với Hứa Tư Phàm thì văn nhã hơn nhiều. Anh đặt hai tay thảnh thơi hai bên người, ngước nhìn bầu trời lấp lánh những vì sao lúc ẩn lúc hiện. Tháng ba ở Bắc Kinh đêm xuống vẫn còn rất lạnh. Nằm chưa đến mười phút, Hứa Tư Phàm đã bị gió thổi cho rùng mình, tay từ trên đỉnh đầu mò xuống, không lệch chút nào mà áp lên cánh tay của Phó Minh Đình. Hắn vừa mệt vừa lạnh, lại lười đến mức không muốn động đậy thêm chút nào.

“Anh Đình, da gà em nổi hết lên rồi này.” Lúc chạy bộ trước đó, tay áo hắn bị vén lên quá nửa, giờ hắn chỉ việc dựa sát vào người Phó Minh Đình mà cọ cọ, “Anh cảm nhận được không?”

Ở bên Phó Minh Đình luôn khiến hắn thấy dễ chịu, thoải mái và tự tại, một cảm giác mà Hứa Tư Phàm cực kỳ yêu thích.

Đầu ngón tay Phó Minh Đình khẽ run lên, cuối cùng anh cũng lấy lại tinh thần, lập tức giữ chặt bàn tay đang nghịch ngợm của đối phương rồi kéo người lên. Hứa Tư Phàm lảo đảo như con lật đật, lắc lư hai cái rồi bò ra phía sau lưng anh, cằm tự nhiên gác lên vai: “Chân em ê ẩm quá, không nhúc nhích nổi nữa rồi.”

“Về rồi nhớ tắm nước ấm, không là cảm lạnh đấy.”

Hứa Tư Phàm lắc đầu khiến Phó Minh Đình cảm thấy vai mình cũng theo đó mà lay động. Anh khẽ cười, đưa tay n*n b*p bắp chân hắn để thư giãn cơ bắp. Có điều vì không được thuận tay cho lắm, anh dứt khoát ôm luôn bắp chân cậu đặt lên đùi mình.

Hai khuôn mặt kề sát nhau, tóc và da thịt cọ nhẹ vào nhau. Hứa Tư Phàm thoải mái thở dài, nheo mắt nhìn nghiêng sườn mặt điển trai của anh rồi buột miệng: “Anh Đình, anh đẹp trai thật đấy!”

Trẻ con khen người thường hay vô tư thẳng thắn như thế, còn người lớn thì lại dùng lời lẽ uyển chuyển hơn nhiều. Phó Minh Đình bật cười, thầm nghĩ trong lòng: Vẫn chưa bằng sự đáng yêu của em.

Năm phút sau, Hứa Tư Phàm khoác tay lên vai Phó Minh Đình, lết từng bước về phía siêu thị: “Chạy một lần ba cây số đúng là khổ hình mà. Em nghĩ rồi, hay là tụi mình giảm còn một nửa cho nhẹ nhàng đi?”

“Đương nhiên là được.” Phó Minh Đình trước sau đều chiều theo tốc độ của cậu.

Ban đầu Hứa Tư Phàm chỉ thuận miệng hùa theo Giang Dập và Lục Ngôn Sơ ra sân chạy bộ giết thời gian. Hắn vốn chẳng có mấy kiên nhẫn, chạy được hai vòng là bắt đầu để mắt tới mấy nữ sinh ở gần, nhìn thì có vẻ oai phong lẫm liệt, nhưng tới khi gặp lại ở nhà ăn thì chẳng nhớ nổi mặt ai với ai.

Mua xong nước và đồ ăn vặt, Hứa Tư Phàm được Phó Minh Đình tiễn về ký túc xá. Thấy hắn chống khung cửa lết vào trong với dáng vẻ khập khiễng, mấy bạn cùng phòng bị dọa phát hoảng vì tưởng cậu bị ai đánh. Đến khi biết là do chạy bộ, cả phòng cười ầm lên rồi vỗ vai hắn hào hứng: “Chạy nhiều vào, què cũng tốt đấy!”

Hôm sau đi học, bước chân Hứa Tư Phàm chậm rì rì như con gái. Đêm qua hắn ngủ không ngon, hai chân cứ như bị rút gân, sáng dậy đánh răng mà sát khí bừng bừng. Giữa trưa, vừa thấy hắn lết vào nhà ăn, Lục Ngôn Sơ liền không nhịn được mà chạy tới đỡ lấy, cực kỳ chu đáo giúp hắn xếp hàng mua đồ. Đến khi đi ra, Lục Ngôn Sơ liếc nhìn Hứa Tư Phàm đang vừa đi vừa hút trà sữa, lặng lẽ nói với Giang Dập: “Anh Tư Phàm đúng là thiếu gia kiểu cách thật.”

“Nó cũng đâu có làm khó bản thân, chạy được hết ba cây số đã là kỳ tích rồi.” Giang Dập cười đáp.

Thiếu gia Hứa Tư Phàm nghỉ ngơi một hồi mới khôi phục được đôi chút, hôm sau lại theo mọi người ra sân thể dục chạy đêm. Lần này hắn rất biết mình biết người, chạy được hai vòng liền dừng lại, vừa nghịch điện thoại vừa chờ Phó Minh Đình. Đang cân nhắc xem nên đi ăn khuya ở đâu thì Giang Dập gửi định vị đến, chính là tiệm mì quen thuộc mà cả bọn thường ghé. Hắn lập tức trả lời “ok” rồi kéo Phó Minh Đình đi cùng luôn.

Giang Dập ngồi một mình, trước mặt là một tô mì bò bốc khói nghi ngút. Hứa Tư Phàm nhìn quanh không thấy bóng dáng Lục Ngôn Sơ liền “tấm tắc” hai tiếng đầy ẩn ý, rồi kéo ghế ngồi xuống đối diện: “Nhìn một cái là biết ngay kẻ cô đơn.”

Phó Minh Đình cũng ngồi xuống bên cạnh Hứa Tư Phàm. Anh bóc đôi đũa dùng một lần, lau sạch bằng khăn giấy rồi đưa cho hắn. Bàn bên cạnh là một thanh niên đang chơi game với bạn gái, gọi “Bảo bối” liên tục, âm lượng của cô gái xuyên qua điện thoại vọng thẳng vào tai ba người khiến ai nấy đều trầm mặc.

Cuối cùng, ngay cả Hứa Tư Phàm vốn có sức chịu đựng xã giao cực mạnh cũng không nhịn nổi nữa. Mới ăn được nửa bát mì hắn đã buông đũa, cau mày nhìn sang cặp đôi ồn ào kia, nhưng họ đang cao hứng nên chẳng hề nhận ra. Ra khỏi quán mì, Hứa Tư Phàm hít một hơi thật sâu: ” Tao thật sự phục rồi, yêu đương mà phải khoe mẽ đến mức đó à?”

Còn lại hai người đều là thành viên của hội độc thân nên chẳng thể phản bác được gì. Trầm mặc mấy giây, Giang Dập kiên nhẫn đề nghị: “Vậy thì… mày cũng thử yêu đương một chút xem?”

Hứa Tư Phàm trợn tròn mắt, lắc đầu như trống bỏi: “Thôi khỏi, cái thứ tình yêu đó tao không tiêu hóa nổi.” Cậu có thể thoải mái tán dóc với các nữ sinh, nhưng bảo cả ngày phải dỗ dành, cùng ăn cùng chơi rồi cày game cùng nhau thì chỉ nghĩ thôi đã thấy rợn người, “Độc thân vẫn là tốt nhất, tự do biết bao nhiêu!”

Phó Minh Đình nhìn cậu vô tư vươn vai, vạt áo bị kéo lên lộ ra một đoạn eo trắng trẻo dưới ánh đèn đường, ánh mắt anh khựng lại một chút, không kịp thu hồi.

Còn Giang Dập sau khi trở về lại ngồi vào bàn làm việc, nhưng cứ cách vài phút lại liếc nhìn điện thoại. Mãi đến khi Lục Ngôn Sơ gửi tin nhắn báo đã về ký túc xá an toàn, anh mới chậm rãi dồn sự chú ý trở lại. Người vừa tan học đã không thấy đâu, đến lúc rảnh rỗi lại bắt đầu làm phiền anh trai mình.

[ Sói con xinh đẹp: Anh trai, ngày mai anh có rảnh không? Em muốn hẹn anh dùng bữa tối. ]

Giang Dập khẽ nhướng mày, sự chú ý lập tức bay mất. Những ngón tay thon dài lướt nhanh trên bàn phím, anh trả lời trong tích tắc: [ Trịnh trọng vậy sao? Có chuyện gì vui muốn chúc mừng à? ]

Lục Ngôn Sơ mỉm cười, ánh mắt dời sang ảnh đại diện của Giang Dập, đó là bức ảnh chụp bầu trời đêm với dải mây màu hồng tím giao nhau. Đêm hôm ấy, cậu ngồi trên sân thượng uống nước có ga, thấy sao rất sáng nên đã dùng điện thoại của anh chụp lại. Trong ấn tượng của cậu, ảnh đại diện của Giang Dập vẫn chưa từng thay đổi.

[ Sói con xinh đẹp: Thưởng cho anh vì mỗi ngày làm việc vất vả không được sao? Anh chỉ cần nói có nể mặt em không thôi? ]

[ Star: Vinh hạnh của anh! ]

Trưa hôm sau, sau khi ăn cơm trường, Lục Ngôn Sơ xuất phát đi dạy gia sư. Đứng chen chúc trong toa tàu điện ngầm, tâm trạng cậu cực kỳ tốt, ánh mắt dõi theo những biển quảng cáo lướt qua ngoài cửa kính. Có cô nữ sinh lén dùng điện thoại chụp hình cậu, nhưng cậu hoàn toàn không hay biết.

Buổi chiều giảng bài, cậu còn kiên nhẫn hơn thường lệ, độ bao dung lỗi sai cao đến bất ngờ. Khi hai chị em học sinh ra ngoài rửa tay, họ bắt đầu thì thầm:

“Chị thấy không? Hôm nay thầy Lục tâm trạng siêu tốt.”

“Từ lúc bước vào cửa là đã thấy rồi! Đôi mắt sáng rực, đẹp trai dã man luôn!”

“Đúng vậy đó, hâm mộ bạn gái của thầy ghê!”

Hai chị em cãi nhau ầm ĩ đến mức suýt chút nữa va phải dì bảo mẫu đang bưng khay trái cây. Khi buổi học kết thúc, Phó tiên sinh ngỏ ý mời cậu ở lại dùng bữa tối, nhưng Lục Ngôn Sơ lễ phép từ chối vì tối nay có một cuộc hẹn rất quan trọng. Phó phu nhân lập tức hiểu ý, mỉm cười tiễn cậu ra cửa: “Là chúng tôi chiếm mất buổi trưa của cậu, buổi tối sẽ không làm phiền nữa, chúc cậu có một tối thật vui vẻ nhé.”

Giờ cao điểm chiều thứ bảy luôn rất khủng khiếp. Dù đã tranh thủ từng giây, nhưng sau khi xuống taxi, Lục Ngôn Sơ vẫn phải len lỏi tới thang máy. Lúc bước vào nhà hàng, cậu đã trễ hơn dự định năm phút. Chuyện này khiến cậu hơi bực bội, cứ cảm giác như là điềm báo cho một tin xấu nào đó.

Giang Dập đã đến từ trước, anh đang cúi đầu xem thực đơn ở một góc khá yên tĩnh trong sảnh lớn. Nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, anh ngẩng đầu mỉm cười. Lục Ngôn Sơ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống đối diện anh: “Xin lỗi anh, em đến muộn rồi.”

“Anh cũng vừa mới đến thôi.”

Cậu uống một ngụm nước chanh rồi gọi phục vụ món ăn. Vì quá rõ khẩu vị của nhau nên Lục Ngôn Sơ tự nhiên đứng ra quyết định súp cà chua khai vị, bít tết chín vừa, salad Caesar và gan ngỗng áp chảo. Hai người chậm rãi thưởng thức, thỉnh thoảng trò chuyện khẽ khàng, ánh mắt vô tình chạm nhau rồi lại mỉm cười quay đi.

Khi món tráng miệng được mang lên, Giang Dập dùng khăn lau khóe miệng rồi nghiêm túc hỏi: “Hôm nay là dịp gì đặc biệt sao?”

Lục Ngôn Sơ chợt nhớ về buổi trưa khi đang vội vã lao đến ga tàu điện ngầm. Lúc dừng chờ đèn đỏ, cậu đã trơ mắt nhìn một anh giao hàng vì không đợi nổi một phút mà bị cuốn vào gầm xe tải. Trong khoảnh khắc ấy, những hình ảnh vụn vặt từng bị cậu đè nén đột ngột trỗi dậy, khiến cậu đứng chết lặng giữa lòng đường, sắc mặt trắng bệch. Cậu không nhớ mình đã lên tàu thế nào để quay lại ký túc xá.

Tối đó, cậu lại mơ thấy bà trong căn phòng ICU lạnh lẽo, nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Bà cố nắm lấy tay cậu, ánh mắt đầy lưu luyến khẽ nói: “Đừng sợ… phải dũng cảm lên…”

Tỉnh dậy với nước mắt thấm đẫm gò má, cậu chỉ còn cảm nhận được hơi ấm ẩm ướt trên gối đầu.

“Tối qua em mơ thấy một giấc mộng… tỉnh lại liền thấy đặc biệt nhớ anh.”

Giang Dập lặng lẽ nhìn cậu, yết hầu khẽ động. Sau vài giây, anh vươn tay qua mặt bàn, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay cậu. Cậu đang run, anh cảm nhận được điều đó. Lục Ngôn Sơ cong ngón út móc nhẹ lấy tay anh, nhe răng cười ra hiệu đừng lo lắng. Giang Dập không nói gì, chỉ lặng lẽ dùng lòng bàn tay xoa nhẹ mu bàn tay cậu, kiên nhẫn chờ cậu bình tĩnh lại.

“Em… có chuyện muốn nói với anh…”

Dù đã chuẩn bị tâm lý rất nhiều lần, nhưng khi đối diện với Giang Dập, cậu vẫn phát hiện mình không thể giữ nổi sự bình tĩnh. Cậu mím môi, hít một hơi thật nhẹ rồi mở lời: “Em thật sự yêu anh, không phải tình cảm em trai dành cho anh trai. Em không biết rốt cuộc là từ bao giờ, nhưng điều đó không quan trọng. Lục Ngôn Sơ yêu Giang Dập là điều tất yếu.”

“Em chọn cách thẳng thắn không phải để tạo áp lực hay mong anh thương hại. Ngược lại, anh hoàn toàn có quyền không đáp lại, coi như tối nay chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đó là quyền của anh, giống như việc em yêu anh cũng là quyền của em vậy. Xin lỗi vì đã làm phiền anh.”

Lục Ngôn Sơ bất lực cười khẽ: “Yêu thầm cũng cần có quy tắc, anh xem, ngay cả điều đó em cũng chẳng đủ tư cách. Nhưng điều em sợ nhất là một ngày nào đó bất ngờ ập đến khi em chưa kịp nói ra, để rồi đến khi em chết, anh vẫn không biết em từng yêu anh nhiều thế nào.”

“Em nói những lời này chỉ để anh biết rằng anh không hề cô đơn. Bởi vì em sẽ luôn ở bên anh, luôn yêu anh. Ở nơi em, anh mãi mãi đứng ở vị trí đầu tiên.”

Lục Ngôn Sơ yêu Giang Dập, một tình yêu đến chết cũng không phai nhạt.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...