Hậu Ngọt - Hồi Cam

Chương 32: Thành thật với chân tình



Hứa Tư Phàm bên ngoài đang vật lộn với một gã say rượu thì ngẩng đầu lên thấy Giang Dập đã xong việc. Ánh mắt chạm nhau, hắn cười nghiêng người nhường đường: “Thợ của chúng tôi xử lý xong rồi, mời ông vào trong.” Nói xong hắn cũng lách vào hành lang để đuổi kịp Giang Dập.

“Rốt cuộc là chuyện gì thế? Tên đó chọc giận mày kiểu gì vậy?”

Giang Dập mặt lạnh như tiền, Hứa Tư Phàm thầm suy đoán rồi hầu như không do dự mà hỏi tiếp: “Thằng khốn đó bắt nạt Tiểu Ngôn Sơ à?”

“Có ý định đó.” Nghe lời lẽ của Tôn Siêu, có lẽ Lục Ngôn Sơ đã đắc tội với người của bọn họ khiến phe kia mất mặt và cảm thấy bị sỉ nhục trí tuệ nên mới lén lút lên kế hoạch trả thù.

Nghĩ đến việc cáo nhỏ đã bí mật giả thần giả quỷ tự xử lý, vẻ mặt Giang Dập dịu đi vài phần, anh lắc đầu cười đầy vẻ nuông chiều. Lục Ngôn Sơ đã không còn là đứa trẻ bị người khác bắt nạt ngày xưa, nhưng Giang Dập vẫn luôn là người sẽ vô điều kiện bảo vệ và thiên vị cậu như những ngày đầu họ mới quen biết.

Những năm qua Hứa Tư Phàm bị Giang Dập ảnh hưởng nên hắn cũng ra dáng một người anh: “Mẹ kiếp, biết thế tao đã vào trong đá thêm vài phát cho bỏ ghét.”

Trở lại phòng riêng, có người ầm ĩ hỏi sao hai người đi lâu thế, Hứa Tư Phàm cười ha hả xua tay nói là đi hút thuốc với Giang Dập ở ngoài. Phó Minh Đình nhìn hắn ngồi lại bên cạnh mình liền rót thêm chút trà nóng vào chiếc cốc rỗng phía trước rồi khẽ hỏi: “Em không sao chứ?”

“Đi nhà vệ sinh thì có chuyện gì được.” Hứa Tư Phàm cười liếc anh một cái. Giống như mỗi lần trước đây Giang Dập ra tay đánh người vì Lục Ngôn Sơ, hắn đều giúp canh gác và che chắn bên cạnh, số lần nhiều lên tự nhiên phối hợp ăn ý và kinh nghiệm cũng phong phú hẳn.

Chín giờ rưỡi tan tiệc, Hứa Tư Phàm cùng Phó Minh Đình đi đến quầy tiếp tân thanh toán. Giang Dập chào hỏi đơn giản rồi rời khỏi quán lẩu trước một bước, ngẩng đầu đã thấy Lục Ngôn Sơ đang đợi ở cửa. Cậu đeo ba lô đứng yên lặng ở đó với đôi mắt sáng lấp lánh, hai người nhìn nhau rồi đều nở nụ cười.

“Tối nay vui không?” Giang Dập nhanh chóng bước đến trước mặt cậu, anh đánh giá đôi má hơi ửng đỏ của cậu rồi khẽ hỏi, “Uống bao nhiêu rồi?”

“Ừm, khá vui ạ. Em chỉ uống nửa ly rượu vang đỏ thôi, vẫn tỉnh táo lắm.”

“Thật sao, cứ tưởng tối nay ai đó sẽ lại mượn rượu làm càn, xem ra là anh lo xa rồi.”

Nghe giọng điệu của anh dường như còn có chút tiếc nuối. Tuy nhiên Lục Ngôn Sơ là người biết nắm bắt trọng điểm, cậu cười rồi hất cằm về phía Giang Dập. Nhân lúc mọi người còn chưa đi đến gần, cậu dùng ánh mắt mờ ám và phóng túng nhìn chằm chằm anh trai mình như thể giây tiếp theo sẽ nghiêng người hôn lên.

“Tối hôm đó rốt cuộc em làm càn kiểu gì vậy ạ? Ngoài việc cứ quấn lấy anh đòi tắm và c** q**n áo ra, em có thật sự không làm thêm gì khác không?”

Hai người đều hiểu rõ trong lòng, ánh mắt chứa đầy ý cười, sự im lặng dường như cũng thêm vài phần ý vị trêu chọc. Giang Dập là người thua cuộc trước, ngón trỏ thon dài của anh khẽ chạm vào môi với vẻ mặt bất đắc dĩ: “Hài lòng chưa?”

“Ừm.” Ánh mắt liếc thấy Hứa Tư Phàm đang đi về phía họ, Lục Ngôn Sơ đứng nghiêm chỉnh lại, cậu thu liễm ánh mắt và vẫy tay chào hỏi trông rất giống một cậu đàn em đoan chính, “Anh Tư Phàm.”

“Nè, anh cố ý giữ lại cho em đấy.” Hứa Tư Phàm đưa cho cậu một túi nhựa bên trong toàn là cherry đỏ mọng, “Giang Dập rửa rồi, em từ từ ăn nhé.”

Lục Ngôn Sơ nóng lòng đưa tay lấy hai quả, răng cắn nhẹ vào thịt quả làm nước tràn ra, cậu cong môi cười: “Ngọt quá.”

Hứa Tư Phàm cảm thấy mình như bị Phó Minh Đình lây nhiễm nên giơ tay định xoa đầu Lục Ngôn Sơ. Giang Dập không hề động đậy mí mắt mà trực tiếp đập một cái vào bàn tay hắn: “Khuya rồi, tao đưa Ngôn Sơ về ký túc xá, mày đi tìm anh Đình chơi đi.”

“Không được, mới mấy giờ chứ, với lại tao vừa mới gặp Tiểu Ngôn Sơ, nói chuyện thêm vài câu thì sao nào?”

Phó Minh Đình kịp thời đi đến, nhận thấy ánh mắt trách móc của Hứa Tư Phàm liền cười xoa xoa gáy hắn. Ánh mắt anh lướt qua hai bóng người phía trước rồi cực kỳ khéo léo chuyển chủ đề: “Còn đi nổi không? Muốn đi dạo chợ đêm không hay tìm chỗ nào chơi vài ván game với em nhé?”

Thiếu niên nghiện game Hứa Tư Phàm lại do dự một cách bất thường. Hắn quy điều này về khả năng tự chủ tốt của mình, với lại ăn lẩu hơi bị no cũng tại Phó Minh Đình cứ gắp thức ăn cho hắn suốt. Hắn ngoài ăn ra thì chỉ biết nói chuyện phiếm, cái miệng suốt buổi tối không hề ngừng nghỉ.

“Ừm… Vậy đi dạo chút đi.”

Nói là đi dạo tiêu cơm nhưng kết quả Hứa Tư Phàm lại được đút cho một xiên kẹo dâu tây. Phó Minh Đình như thể tìm thấy niềm vui mới, anh nhìn hắn ăn uống thấy đặc biệt ngon miệng, đặc biệt đáng yêu và đặc biệt muốn véo má. Hứa Tư Phàm ăn mệt thì dừng lại, đầu lưỡi l**m vết đường dính ở khóe miệng rồi nghiêng đầu phát hiện Phó Minh Đình cứ nhìn chằm chằm mình. Hắn không nói hai lời mà trực tiếp đút quả dâu tây cuối cùng trên xiên cho đối phương, mong chờ nhìn anh nuốt xuống rồi cười híp mắt hỏi: “Không lừa anh chứ, có ngọt không?”

“Ừm.” Phó Minh Đình nhìn hắn cười.

Ngày hôm sau Hứa Tư Phàm bị nóng trong người nên đau họng và ho không ngừng. Hắn chỉ có thể mang theo chiếc cốc nước cỡ siêu lớn, uống trà thanh nhiệt Lục Ngôn Sơ đặc biệt mua cho rồi đi lại giữa các tòa nhà giảng đường. Liên tục một tuần toàn là đồ ăn thanh đạm, những món như gà rán hay trà sữa đều không được Phó Minh Đình cho phép. Hứa Tư Phàm vừa lầm bầm rằng Phó Minh Đình quá lo lắng, vừa ngoan ngoãn ăn hết bát cháo trắng trong tô.

Trong nhóm chat bốn người ngập tràn các loại ảnh chế chó con làm nũng do Hứa Tư Phàm gửi. Phó Minh Đình càng xem càng thấy giống ai đó nên thầm lưu lại vài cái. Tối đó khi trả lời tin nhắn của anh họ, anh lỡ tay chạm phải ảnh chế. Người bên kia nhìn chằm chằm màn hình với biểu tượng chó con tan vỡ mắt long lanh nước rồi im lặng vài phút.

【Em trai, bị hack nick à?】

Đây là nguyên nhân duy nhất anh ta có thể nghĩ ra. Phó Minh Đình suýt làm đổ ly cà phê, anh khẽ ho một tiếng rồi bình tĩnh trả lời một dòng là do ứng dụng bị lỗi.

Ngày Hứa Tư Phàm khỏi bệnh, Lục Ngôn Sơ tổ chức một buổi gặp mặt với tứ giác sắt của họ để đi ăn pizza. Pizza hải sản đế dày thêm phô mai khiến hắn ăn liền hai miếng đầy thỏa mãn, cuối cùng cũng có cảm giác mình còn sống. Lục Ngôn Sơ liếc nhìn hai người đối diện, tay trái cậu lén lút cào nhẹ vào đùi Giang Dập dưới gầm bàn như một ám hiệu chỉ hai người mới hiểu. Giây tiếp theo cậu đặt dao nĩa xuống rồi khẽ mỉm cười: “Các anh, em có chuyện muốn thông báo.”

Hứa Tư Phàm nể tình ngẩng đầu lên: “Nói đi.”

Thấy miệng hắn còn ngậm mì Ý, Lục Ngôn Sơ rất chu đáo: “Không vội, anh ăn xong đã.”

Chuyện gì mà thần bí thế? Hứa Tư Phàm tò mò nên vội vàng cúi đầu giải quyết hết phần mì rồi dùng khăn giấy lau miệng: “Xong rồi đó, mời em nói.”

Lục Ngôn Sơ đã chuẩn bị trong lòng rất nhiều lần, cậu gật đầu rồi thong thả mở lời: “Em và Giang Dập đã ở bên nhau rồi!”

“Hả?Không phải hai người vẫn luôn ở bên nhau sao?”

Phó Minh Đình mỉm cười với vẻ mặt không hề bất ngờ, anh nhẹ nhàng nâng cốc nước về phía hai người: “Chúc mừng, tân hôn hạnh phúc.”

“Trăm năm hòa hợp nhé.” Hứa Tư Phàm cười hì hì tiếp lời.

Phó Minh Đình bất đắc dĩ nhìn hắn nhưng lời nói lại hướng về hai nhân vật chính: “Tôi bảo sao tối nay thịnh soạn thế, tốn kém quá rồi.”

“Khách sáo rồi, đằng nào hai người cũng phải mời lại thôi mà.”

Giang Dập và Phó Minh Đình nhìn nhau, trên mặt đều mang theo nụ cười đầy ẩn ý rồi nhanh chóng ngầm hiểu quay lại uống nước chanh. Hứa Tư Phàm nghe càng lúc càng thấy không đúng: “Không, rốt cuộc tụi mày có ý gì?”

Lục Ngôn Sơ mang vẻ mặt quả nhiên là vậy. Cậu đưa tay nắm lấy tay Giang Dập rồi cố ý giơ cao cho Hứa Tư Phàm nhìn rõ, không cho hắn cơ hội trốn tránh: “Việc em nói ở bên nhau ý là em và Giang Dập đang yêu nhau, kiểu hôn nhau ấy.”

“Những gì anh nghe được đều là sự thật, cho nên anh Tư Phàm, hãy tin vào chính mình đi.”

Hứa Tư Phàm hoàn toàn rối bời, hắn mở to mắt suốt nửa ngày cũng không thốt ra được một chữ. Ba người trên bàn tiếp tục trò chuyện nhỏ, cố ý để hắn ngồi riêng một góc bình tĩnh lại. Khoảng mười phút sau Hứa Tư Phàm chớp chớp đôi mắt hơi cay nhìn từng người một, đặc biệt là Phó Minh Đình. Hắn cảm thấy mình so với người ta trông như thể chưa từng thấy sự đời vậy. Điều này sao được chứ?

Hắn ngồi thẳng dậy hắng giọng khiến ba ánh mắt đồng loạt hướng về phía mình. Sau đó hắn cũng ra vẻ nâng cốc về phía Giang Dập và Lục Ngôn Sơ với những lời chúc chân thành: “Anh Dập và Tiểu Ngôn Sơ, phải yêu thương nhau nha!”

Có lẽ vì đối phương là Lục Ngôn Sơ và Giang Dập nên Hứa Tư Phàm mới cảm thấy mọi thứ đều là lẽ đương nhiên. Nhìn lại thì dường như tình cảm của hai người đều có dấu vết để lại cả rồi. Hứa Tư Phàm toe toét cười rồi ngửa cổ uống nước chanh với khí thế của rượu mạnh, hắn lặp lại hai lần từ tuyệt vời. Lục Ngôn Sơ bị câu chúc của hắn làm cho nghẹn lời nhưng Giang Dập lại rất vừa lòng, anh mặt dày đáp lại: “Đa tạ, mượn lời may mắn của thiếu gia.”

Hứa Tư Phàm thêm nước vào cốc của mọi người rồi ra hiệu Phó Minh Đình cùng mình nâng cốc. Suy nghĩ trong lòng hắn rất ngây thơ, hắn nói hết tất cả những lời tốt đẹp mà mình có thể nghĩ ra. Còn Lục Ngôn Sơ như cảm nhận được sự dao động trong lòng Hứa Tư Phàm nên mỉm cười biết ơn, cậu thẳng thắn nói rằng hai người coi họ là những người bạn tốt nhất nên không cần giấu giếm.

“Em và anh Dập có cùng suy nghĩ, các anh là những người xứng đáng được biết nhất.”

“Hiểu rồi.” Lúc này đầu óc Hứa Tư Phàm xoay chuyển cực nhanh, hắn lập tức nhỏ giọng đảm bảo, “Yên tâm đi, tôi và anh Đình tuyệt đối sẽ giữ bí mật cho hai cậu.”

Phó Minh Đình gật đầu đồng tình. Lục Ngôn Sơ lại cười một tiếng rồi khẽ lắc đầu: “Anh Tư Phàm, anh hiểu lầm rồi. Lý do em công khai hoàn toàn vì các anh là bạn tốt, không cần phải giấu giếm gì cả. Đương nhiên nếu nhất định phải nói là có tư tâm gì thì chẳng qua là muốn tìm các anh xin một hai câu chúc phúc chân thành mà thôi.”

Người lớn tuổi luôn nói chỉ khi nhận được lời chúc phúc của gia đình thì tình yêu đó mới bền lâu. Lục Ngôn Sơ không tin thần Phật hay số mệnh, chỉ riêng trên con đường yêu Giang Dập, cậu bước từng bước chân đầy thành kính như một tín đồ mộ đạo. Rốt cuộc cậu cũng không thể tránh khỏi chuyện hồng trần.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...