Thời gian này không mở phó bản, nó thường xuyên ra ngoài đi dạo.
Mà chú mèo trắng Tiểu Bạch thường xuyên dính lấy nó, lại càng chạy lung tung khắp nơi.
Tôi hỏi: "Tiểu Bạch đâu rồi?"
Tiểu Hắc nhảy lên giá sách: "Nó đi phó bản Cửu Vĩ rồi."
Bên trong phó bản Cửu Vĩ.
Cửu Vĩ nhiệt tình chào hỏi tôi: "Lâu rồi không gặp."
Dưới chín cái đuôi của nó, Tiểu Bạch đang vờn qua vờn lại.
Tôi hà một hơi nóng, siết chặt chiếc áo phao trên người.
"Cũng không lâu lắm, mới một tuần thôi."
Cửu Vĩ lắc lắc cái đầu lông xù, tuyết từ trên người rơi xuống: "Vậy sao? Ta còn tưởng là ít nhất một tháng rồi."
Tôi bước lên phía trước: "Ngọn núi mà cô nói tôi đã đi xem rồi, mấy con cáo đó sắp bị du khách cho ăn thành béo phì hết rồi."
Nó cười, mắt híp lại thành một đường: "Vậy thì tốt. Ta hy vọng tôi là nạn nhân cuối cùng của nạn săn trộm."
Tôi đau lòng nhìn nó, lấy ra món đồ chơi kẹp người tuyết: "Cho cô xem một thứ kỳ diệu, chỉ cần kẹp như thế này."
Cửu Vĩ tò mò tiến lại gần.
"Người tuyết nhỏ sẽ xuất hiện."
Nó kinh thán: "Thật là không thể tin được."
Tôi mở túi ra, lấy ra đủ loại kẹp: "Người tuyết lớn đắp nhiều rồi, có muốn thử người tuyết nhỏ không?"
Tiểu Bạch bị Cửu Vĩ trêu chọc cũng tiến lại gần, đôi mắt phản quang như hạt thủy tinh, tò mò hỏi: "Meo meo?"
Tôi nhìn nó: "Cũng muốn chơi à?"
Nó gật gật cái đầu nhỏ: "Meo."
Tôi đưa cái kẹp cho nó: "Em thử xem đi."
Tiểu Bạch nằm trên tuyết, cẩn thận dùng hai trái măng cụt của hai chân trước đồng thời ép hai đầu của cái kẹp.
Vì quá sát mép, lực tác dụng của cái kẹp không đều, bung ra như lò xo.
Tiểu Bạch trợn to mắt: "Meo?"
Từ phó bản Cửu Vĩ đi ra, tôi đến trước cửa phó bản Huyết Nguyệt.
Tay giơ lên dừng lại hai giây trên không trung, cuối cùng vẫn gõ xuống: "Tiểu Trương, tôi vào được không?"
Cô ấy sốt ruột mở cửa, tựa người vào khung cửa, u oán nhìn tôi: "Má Ngô, đồ tra nữ này, cuối cùng cũng chịu đến thăm tôi rồi."
Tôi quan sát cô ấy cẩn thận: "Vết thương thế nào rồi?"
Cô ấy xoay một vòng ba trăm sáu mươi độ: "Không vấn đề gì rồi, chỉ là một hình phạt rất nhỏ rất nhỏ thôi, cô đừng lo lắng. Không đúng, vốn dĩ cô có lo lắng đâu, tôi đã hồi phục năm ngày rồi, cô vậy mà không đến thăm tôi."
Cô ấy nhăn mũi: "Tôi giận rồi, là kiểu không dỗ được ấy."
Tôi giải thích: "Mấy ngày nay tôi bận ở bên ngoài. Nguyện vọng của NPC, tôi phải đi thực hiện từng cái một. Chuyện đơn thuần dùng tiền thì còn dễ nói, như một số quyên góp vật tư, tôi phải đích thân đi giám sát."
Tiểu Trương bịt tai lại: "Tôi không nghe lý do chính đáng của cô."
Tôi cười: "Vậy xin hỏi phải làm thế nào mới dỗ được Tiểu Trương xinh đẹp lại đáng yêu đây?"
Cô ấy buông tay bịt tai ra: "Nghe nói có hai con mèo có thể xuyên qua phó bản, cô mang đến cho tôi chơi đi."
Chơi là sao?
Tôi nhìn cô ấy: "Tôi có thể mời chúng nó đến gặp mặt, có chơi được với nhau hay không thì phải xem duyên của các cô."
Tôi đến truyền lời của Tiểu Trương cho Tiểu Hắc và Tiểu Bạch.
Tiểu Hắc lắc đầu: "Không đi. Tôi không quen biết Trương Tam Lý Tứ gì cả, không muốn gặp."
Tôi nhìn nó: "Gặp đi mà, tôi mua cá nhỏ cho cậu."
Nó vẫy đuôi: "Cứ mang Tiểu Bạch đi đi. Dạo này nó cứ như mới khám phá ra lục địa mới ấy, nhiệt tình sang nhà hàng xóm chơi lắm. Chốc lát không để ý, lại chạy xuống phó bản đáy biển rồi."
Phó bản đáy biển chính là phó bản có Hải Quái.
"Giới thiệu phòng: Dưới đáy biển có vô vàn kho báu, nhưng kho báu từ đâu mà ra?"
Tôi tiến vào phó bản, xuất hiện trên boong tàu hải tặc.
Nhìn từ xa, Tiểu Bạch đang đứng trên đỉnh đầu Hải Quái, giống như Simba trong Vua Sư Tử, ngước nhìn mặt trời.
Cả hai chẳng ai nói với ai câu nào, cứ thế trôi theo dòng hải lưu, dường như muốn trôi như vậy cho đến khi mặt trời lặn.
Tôi hét về phía chúng: "Hải Quái, tôi đến tìm Tiểu Bạch."
Chúng đồng thời quay đầu lại, Hải Quái lười biếng nói: "Là Má Ngô à."
Nó vẫy vùng như sứa, tạo nên những lớp sóng lớn, tiến lại gần tôi.
Tàu hải tặc vì thế mà lắc lư dữ dội.
Đợi đến khi lại gần, Tiểu Bạch nhảy lên thuyền, nhìn tôi: "Meo?"
Tôi nhìn nó: "Tiểu Bạch, đi chơi nhà khác không?"
Tiểu Bạch quay đầu nhìn Hải Quái.
Hải Quái thờ ơ nói: "Đi đi. Ta chỉ cần có mặt trời bầu bạn là được rồi."
Tôi nói với Hải Quái: "Một vạn cây đang được trồng rồi. Tôi sẽ thỉnh thoảng dành thời gian đến xem."
Nó ngạc nhiên nói: "Nhiều vậy sao?"
Tôi giải thích: "Một vạn cây mới đủ để tạo thành vành đai chắn gió, một nghìn cây hơi ít."
Nó chớp chớp đôi mắt nhỏ xíu so với cơ thể của nó: "Cảm ơn cô, Má Ngô."
