Tiểu Hắc chậm rãi bước tới, liếc nhìn tôi một cái: "Má Ngô đừng căng thẳng, nó chỉ là đang thấy vui thôi."
Tôi lại nhìn Tiểu Bạch, nó cúi đầu, như đang làm chuyện gì đó quan trọng, chuyên tâm hết mực.
Tôi mơ hồ cảm thấy nó có chút giống một biểu tượng cảm xúc mèo con đang mỉm cười, nhìn qua là biết nó rất vui.
Thật tốt. Tiểu Bạch luôn có sức sống mãnh liệt. Không giống tôi, thỉnh thoảng lại rơi vào trạng thái tiêu hao nội tâm.
Tiểu Hắc nói: "Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tối nay chúng sẽ ra tay với chúng ta."
Tôi tò mò hỏi: "Sao cậu biết?"
Đuôi Tiểu Hắc vô thức lắc lư, nó nhẹ nhàng nói: "Vì tôi nghe thấy, những âm thanh như thế này."
Nó mở miệng, tôi liền nghe thấy một vài tiếng bước chân nhẹ, như có người nhón chân đi lại, từng bước từng bước tiến lại gần đây.
Chúng dường như là trộm, nhưng Quang Âm Tệ không thể trộm được.
Vây là chúng đến... để trộm mạng của chúng tôi!
"Ống heo mèo chắc chắn sẽ được ưa chuộng, đặc biệt là con mèo trắng kia."
Tôi dường như nghe thấy có người nói như vậy.
Tiểu Hắc khép miệng lại, ánh mắt đột nhiên trở nên âm trầm.
Tôi biết sắp có chuyện chẳng lành.
Rất ít người có thể khiến Tiểu Hắc tức giận đến vậy.
Tính cách của Tiểu Hắc vừa giống vừa trái ngược với tôi. Nó không dễ dàng chấp nhận ý tốt của người khác, rõ ràng có dị năng xuyên qua phó bản, nhưng lại giữ khoảng cách với tất cả NPC.
Nó sống trong thế giới của riêng mình, như một con nhím được trang bị đầy đủ, không thừa lời với ai bao giờ.
Nếu nó có thứ gì muốn bảo vệ, thì chắc chắn đó là Tiểu Bạch, một sinh vật luôn kêu meo meo, háo hức khám phá mọi thứ.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đám heo này đã chọc giận vị hung thần này, BOSS của phó bản cấp S "Vãng Sinh", được người chơi gọi là "Tử Thần".
Tiểu Hắc bước về phía cửa, nhẹ nhàng nói: "Chúng không cần phải đợi nữa, tôi sẽ tiễn chúng lên đường."
Tôi thở dài, vốn dĩ là muốn đi ăn trộm bí phương, bây giờ lại biến thành cướp giết luôn rồi.
Tôi bế Tiểu Bạch ngơ ngác lên.
"Đi thôi, chúng ta phải tốc chiến tốc thắng ở đây thôi."
Khoảnh khắc mở cửa, Tiểu Hắc đã nhảy vọt ra ngoài.
Trong cốt truyện của "Vãng Sinh", Tiểu Hắc là một con mèo không thể gặp quá ba lần.
Nó lang thang trong cô nhi viện bỏ hoang, sự xuất hiện của nó là sự khởi đầu của cái chết.
Nó vừa nhanh nhẹn vừa cực kỳ thông minh, mạnh mẽ.
"Bắt lấy con mèo đó!"
Người heo cầm dao phay lộ vẻ hung dữ, tạo hình giống như Trư Cương Liệt trong "Tây Du Ký: Mối tình ngoại truyện".
Tuy nhiên, chỉ trong khoảnh khắc một cái nháy mắt, Tiểu Hắc đã xuyên qua cơ thể hắn.
Giống như giọt mưa xuyên thủng mặt hồ, người heo ngây người trong giây lát, thịt toàn thân rung rinh, như gợn sóng từng lớp từng lớp.
Linh hồn của nó đã bị chấn tan.
Sức sát thương của Tiểu Hắc thật kinh khủng.
Nó từ khi sinh ra đã là BOSS của phó bản cấp S, đây là một khởi đầu khá cao.
Cấp bậc phó bản được chia thành cấp SSS, cấp SS, cấp S, cấp A, cấp B, cấp C.
Đa số các BOSS cấp S đều thông qua nỗ lực sau này mà thăng cấp.
Trong những phó bản an toàn mà tôi có thể vào dọn dẹp, "Vãng Sinh" là phó bản cấp S bẩm sinh duy nhất.
Tôi giơ Tiểu Bạch lên: "Tiểu Bạch, có phải em cũng đang giấu thực lực không vậy?"
Ngay lúc đó, một chiếc búa lớn đã bổ xuống về phía tôi.
Chết tiệt, chẳng lẽ chúng nhận ra tôi mới là mấu chốt sao?
Tôi không hề hoảng loạn, đá một cước vào chân người heo lùn.
Quả nhiên...
0 điểm sát thương.
Tiểu Hắc đi sau nhưng đến trước, dùng thân mình đỡ lấy chiếc búa.
Lưỡi búa c*m v** nửa người nó, suýt chút nữa đã chặt đứt nó.
Tiểu Bạch nhảy qua, thổi một hơi vào vết thương của Tiểu Hắc.
"A!"
Tiếng kêu thảm thiết vang lên từ miệng nó.
Đây không phải là giọng của nó, dường như đến từ một người heo đã chết nào đó.
Tiểu Hắc đột nhiên hồi phục nhanh chóng, đẩy chiếc búa ra ngoài.
Nó nheo mắt lại, lại một lần nữa xuyên qua như tia chớp.
Trong chốc lát, trận chiến đã kết thúc.
Đây hoàn toàn là một ván nghiền ép một chiều.
Đây là lần đầu tiên Tiểu Bạch thể hiện khả năng hồi phục đáng kinh ngạc.
Sát thương mà người chơi có thể gây ra cho Tiểu Hắc vẫn còn quá hạn chế.
Tôi nói: "Không chừa lại một con heo nào, vậy chúng ta tìm công thức này ở đâu đây?"
Tiểu Hắc nhìn Tiểu Bạch: "Vẫn còn vài con nữa. Nói cho ta công thức làm ống heo."
Đôi mắt Tiểu Bạch trở nên đục ngầu, đồng thời xuất hiện ba giọng nói.
"Một cơ thể."
"Ép vào khuôn."
"Phong tỏa linh hồn."
"Rút cạn máu thịt."
...
Trong lúc chúng giảng giải, đột nhiên một giọng nói the thé chen vào: "Tiểu..."
Chữ thứ hai còn chưa kịp nói đã bị nuốt trở lại.
Tôi hỏi: "Vừa nãy có động tĩnh gì vậy?"
