Tôi là người lao công duy nhất trong game kinh dị, đám NPC nanh vuốt giương oai trong mắt người chơi kia, phần lớn đều có một đoạn quá khứ đau khổ.
Tôi không bao giờ hỏi han gì, nhưng cũng sẽ cố gắng giúp chúng hoàn thành một vài việc.
Hôm nay, tôi nhận lời thỉnh cầu của nữ quỷ, đi ra hiện thực giúp cô ta tìm một người bạn không nhìn thấy, thay cô ta xin lỗi.
Cô ta khẩn thiết nói: "Xin cô nhất định phải nói với anh ấy, đừng vì tôi mà báo thù. Kẻ giết tôi không phải là tổ chức bình thường. Xin cô cũng cẩn thận."
Tôi nhìn bốn món thần khí của mình gật đầu: "Yên tâm đi, tôi chắc là có khả năng tự bảo vệ mình."
***
Tôi là Ngô Tử Du, người lao công duy nhất trong game kinh dị, vì có thiên phú ra vào các phó bản mà được ông chủ thuê với mức lương cao.
Mỗi khi phó bản kết thúc, tôi sẽ vào phó bản dọn dẹp.
Hôm nay là ngày thứ sáu kể từ khi thoát khỏi phó bản cấp SSS "Thế giới Công viên Giải trí".
Trong lúc vận chuyển thi thể, một NPC có tạo hình khá giống Sadako gọi tôi lại.
Giọng của cô ta khàn đặc như Kayako: "Chào cô, có thể nói chuyện vài câu không?"
(Sadako và Kayako là 2 ma nữ nổi tiếng ở Nhật.)
Tôi vô cùng kinh ngạc quay đầu lại. Tôi đến phó bản "Lời Nguyền" này không phải một hai lần, nhưng cô ta chưa từng bắt chuyện với tôi.
Cô ta sẽ luôn hoặc là treo ngược trên trần nhà, hoặc là tóc tai rũ rượi bất ngờ xuất hiện, phát ra những âm thanh khớp xương kêu răng rắc, ý đồ hù dọa tôi.
Thấy không thành công, cô ta lại đột ngột biến mất.
Bàn tay của cô ta thậm chí còn thò ra từ trong nhà vệ sinh.
Tôi cầm cái thụt bồn cầu im lặng rồi nói: "Nếu cô thích thò tay từ trong bồn cầu ra, lần sau tôi sẽ cố gắng cọ rửa cho sạch sẽ hơn."
Từ hôm đó trở đi, cô ta không còn cố chấp hù dọa tôi nữa.
Chỉ là cô ta sẽ đứng từ xa nhìn tôi, lộ ra hốc mắt trống rỗng của mình, lang thang trong nhà, hoặc là trong nghĩa địa bên ngoài nhà.
Trong phó bản "Lời Nguyền" này, ánh nắng mặt trời vĩnh viễn là thứ xa xỉ, sự u ám của bầu trời giống như có thể khiến người ta phát mốc.
Không khí ẩm ướt tràn ngập trong căn biệt thự ba tầng này.
Bước đi trên sàn gỗ luôn vang lên những tiếng kêu cót két run rẩy.
Cũng may là số lượng người chơi chết trong phó bản này không nhiều, thi thể phần lớn còn nguyên vẹn, về cơ bản không tốn bao nhiêu thời gian là có thể dọn dẹp sạch sẽ.
Chỗ này xem như là một trong những nguồn thu nhập chính của tôi, là nơi tôi thường xuyên lui tới.
Tôi đặt thi thể xuống, nói với cô ta: "Đương nhiên là được."
Nữ quỷ chớp chớp theo ánh đèn, từ xa lướt đến gần trước mặt tôi.
Gương mặt khi đến gần có vài phần giống Sở Nhân Mỹ trong "Làng Ma".
Cô ta khó nhọc nói: "Tôi đau họng, không nói được nhiều. Có thể nhờ cô giúp một việc không?"
Tôi lập tức hiểu ra sự ít nói của cô ta, và cái giọng như có lưỡi dao cạo trong cổ họng.
"Đợi một chút."
Tôi tháo găng tay cao su ra, móc từ trong túi ra một cuốn sổ nhỏ, đây là cuốn sổ mà ông chủ đưa cho khi lần trước tôi thu thập nguyện vọng của NPC.
Lần trước hỏi nguyện vong, cô ta lắc đầu rồi biến mất, bây giờ vừa hay dùng đến.
Tôi đưa cho cô ta: "Cô viết lên đây đi."
Cô ta ngẩn người một chút, răng rắc răng rắc vặn cánh tay, chậm rãi viết lên đó.
Tôi cũng kiên nhẫn chờ đợi, cho đến khi cô ta đưa cuốn sổ cho tôi.
Tôi nói: "Tôi xem qua trước."
Chữ của cô ta rất đẹp, mơ hồ có thể thấy được nền tảng học tập trước đây.
"Tôi bị một tổ chức thần bí hãm hại, đoạt đi âm dương nhãn, bị tra tấn đến chết, không thể thực hiện lời hẹn ước với một người bạn.
Anh ấy chắc chắn rất tức giận.
Xin cô giúp tôi tìm anh ấy, thay tôi giải thích với anh ấy.
Xin cô cũng khuyên anh ấy, đừng vì tôi mà báo thù. Anh ấy là một người mà người bình thường không nhìn thấy được. Cô hẳn là có thể nhìn thấy chứ?"
Tôi ngẩng đầu đối diện với vẻ mặt mong chờ của cô ta, do dự một chút rồi nói: "Có một chuyện tôi phải nói thật với cô, tôi ở ngoài đời không thể nhìn thấy những thứ kỳ lạ đó."
Cô ta thất vọng cúi đầu xuống.
Tôi nhìn cô ta, an ủi: "Nhưng ông chủ thần thông quảng đại, nhất định sẽ có cách, tôi đi hỏi ông ấy."
Cô ta khó nhọc nói: "Nhờ cô vậy."
Tôi đưa cuốn sổ cho cô ta: "Cuốn sổ này tặng cho cô, nếu có gì muốn nói thì cứ viết vào cuốn sổ này. Tôi sẽ xem thật kỹ."
Cô ta nhận lấy cuốn sổ, viết hai chữ "Cảm ơn".
"Tôi tên là Bùi Linh, xưng hô với cô thế nào?"
Tôi cười cười: "Cứ gọi tôi là má Ngô là được rồi, mọi người đều gọi như vậy."
Trong vài giờ tiếp theo, tôi dần dần không cười nổi nữa.
