Hệ Liệt Người Dọn Vệ Sinh Trong Trò Chơi Kinh Dị

Chương 55



Mấy con quỷ còn lại cười ha ha: "Lão Trần, anh diễn giỏi quá đấy. Đừng trêu cô ta nữa."

Lão Trần sốt ruột nói: "Mau đến giúp tôi đi, các người mà không đến thật sự tôi bị cô ta đánh chết đấy!"

Mấy con quỷ còn lại mới ý thức được có gì đó không đúng, ngạc nhiên nói: "Anh thật sự không lừa chúng tôi đấy chứ?"

Ngay khi chúng sắp động thân, Mỹ Tể đã đứng trước mặt tôi, vảy trên người cô ấy không ngừng lở loét và rụng xuống.

Cô ấy hỏi: "Bây giờ tôi còn đẹp không?"

Cảnh tượng này ngoài 2 từ kinh hoàng và đáng sợ ra thì không còn gì để nỏi, mấy con quỷ đều ngây người.

"Lão Trần, anh tự cầu phúc đi, chúng tôi chuồn trước đây."

Lão Trần bị tôi đánh đến không còn sức phản kháng chửi ầm lên: "Bọn chó không có nghĩa khí các người."

Nhưng lũ chó trong miệng hắn cũng không thể trốn thoát, giống như bị lây nhiễm mà đều mọc đầy mụn nhọt.

Chúng bỏ chạy thật xa, không biết đây là một món quà không thể nào rũ bỏ.

Lúc này một chiếc taxi dừng trước mặt chúng tôi, Lâm Thiên vội vã mở cửa xe xuống, thấy tôi đang đánh quỷ túi bụi, dụi dụi mắt: "Chết rồi, chắc chắn là uống phải rượu giả rồi. Sao lại có chuyện người đánh quỷ chứ?"

Sau khi quỷ bị tôi đánh tan tác, tôi tìm một quán ven đường.

Lâm Thiên nhìn chằm chằm vào cây chổi của tôi, vắt óc suy nghĩ: "Cô dùng cái thứ này đánh bọn quỷ kia nằm bẹp dí thế à?"

Tôi gật đầu, bịa chuyện: "Đây là chổi các thiền sư trong chùa dùng để quét sân, vì tôi thường xuyên đến thắp hương nên họ tặng cho tôi."

Anh ta nhíu mày: "Để hôm nào tôi cũng lên chùa xin một cái."

Tôi cười cười, hỏi: "Sao anh lại xuất hiện ở đây?"

Anh ta lắc lắc cốc nước: "Tôi đang đi trên đường thì đột nhiên thấy mấy đám u hồn đuổi theo xe của các cô, lúc đó tôi còn không biết là các cô, chặn một chiếc xe rồi đuổi theo."

Anh ta nói xong nhìn chúng tôi: "Ai ngờ các cô tự mình có thể ứng phó được, tôi lo lắng vớ vẩn rồi."

Ông chủ bưng xiên nướng lên, tôi nói với anh ta: "Vẫn phải cảm ơn anh. Nào, ăn xiên đi."

Anh ta cười hề hề: "Người trong đạo môn, trách nhiệm của tôi mà. Hù! Cái xiên này nóng quá."

Tôi nói: "Mới lên mà, không nóng sao được. Anh cứ từ từ ăn, tôi ăn ở chợ đêm rồi."

Anh ta ngẩn người, nhìn tôi và Mỹ Tể: "Vậy là gọi cho tôi à? Vậy ngại quá."

Tôi cười nói: "Đừng khách sáo, anh đến giúp đỡ, thế nào cũng phải bày tỏ chút lòng thành."

Anh ta ngại ngùng nói: "Tôi cũng có giúp được gì đâu. Nếu đã như vậy, ông chủ, gói mang đi! Tôi vừa đi vừa ăn, tối nay nói không chừng còn có chuyện quỷ tấn công người, tôi phải để ý chút."

Tôi cười cười: "Được, vậy anh làm việc đi. Tôi và cô ấy về nhà trước đây."

Qua một màn tranh nhau trả tiền, tôi nhìn anh ta lại đi xa.

Có lẽ nguyên nhân mà tiết Trung Nguyên vẫn bình yên, là vì có những người âm thầm cống hiến như họ.

Tôi nói với Mỹ Tể: "Đi thôi, chúng ta lên lầu."

Về đến chỗ ở, cả người tôi hoàn toàn thả lỏng, vỗ vỗ chiếc sofa lớn của tôi: "Mỹ Tể, đến ngồi đi. Đây là vị trí xem phim hạng VIP đấy."

Mỹ Tể ngồi xuống, động tác của cô ấy luôn tao nhã và gò bó. Nói cách khác, chính là không tự nhiên, như bị quy huấn qua, nhất nhất theo khuôn phép.

Tôi ngồi xuống một cách thoải mái: "Cứ coi đây như nhà mình, học theo tôi, làm thế nào thấy thoải mái thì cứ làm thế ấy."

Hàng mi dài của cô ấy động đậy: "Ở nhà tôi cũng như thế này mà."

Tôi nói: "Vậy thì đừng coi đây là nhà mình, tóm lại cô cứ thoải mái đi, cô chỉ cần đừng làm nổ tung chỗ này, muốn thế nào thì thế ấy."

Cô ấy gật đầu, cố gắng khiến bản thân thoải mái hơn.

Tôi đứng sau lưng cô ấy, nhẹ nhàng xoa bóp cổ cho cô ấy.

"Thả lỏng đi, ở đây không có quy tắc, không ai yêu cầu cô làm gì, không ai làm hại cô."

Xoa bóp một lúc, tôi bật TV lên, suy nghĩ kỹ càng, rồi chọn một bộ phim tài liệu về thiên nhiên.

Xem được một lúc, tôi mở một gói hạt dưa ngồi cạnh cô ấy.

"Mỹ Tể, Trung Nguyên năm sau tôi dẫn cô đến thảo nguyên, thế nào?"

Cô ấy gật đầu: "Được."

Tôi bóc một hạt dưa: "Hai năm nữa chúng ta đi biển. Biển xanh không ô nhiễm. Tôi cũng muốn thử lướt sóng các kiểu."

Cô ấy nhìn tôi: "Má Ngô, thật ra không cần thiết đâu. Trung Nguyên tôi ở một mình là được rồi. Tôi cũng đã quen với cái cống ngầm kia rồi."

Tôi lay lay tay cô ấy, nói: "Coi như cô đi cùng tôi đi, đi du lịch với tôi, đi dạo một chút. Thể chất tôi rất dễ chiêu ma quỷ, cần cô bảo vệ."

Cô ấy chớp chớp mắt, ngập ngừng một lát, nói: "Vậy được."

Băng không tan trong một khắc, cọng rơm đè chết lạc đà cũng không chỉ có một cọng cuối cùng.

Tôi đưa tay ra cù cô ấy: "Tập kích!"

Cô ấy rõ ràng không cảm thấy buồn, nhưng vẫn cười khanh khách.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...