Tiểu Lý nhảy lên mái nhà: "Hình như là nói, tiến vào bên trong có thể đặt được sức mạnh siêu thực. Không ít người chơi đều quyết định liều mạng một phen."
Tiểu Hắc híp mắt: "Nhưng Phó bản tối thượng không phải là bọn họ muốn vào là vào được đâu."
Tiểu Lý híp mắt nói tiếp: "Bọn họ nói ở trên diễn đàn gì gì đó, đã có người đang bán phương pháp tiến vào rồi."
Trong lòng tôi căng thẳng, tại sao lại đúng vào lúc này?
Tiểu Hắc nhìn tôi, nói: "Tương đối kỳ lạ."
Dường như có một bàn tay vô hình, ở phía sau đẩy sóng thêm gió.
Mà mục đích...tuyệt đối không phải là cái gọi là sức mạnh siêu thực.
Tôi lo lắng bất an nói: "Ông chủ chắc sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"
Tiểu Lý nhảy xuống, nói: "Ông chủ sẽ không sao đâu. Tôi và ông chủ từng đánh nhau, mười tôi cũng không phải là đối thủ của ông chủ, huống chi là những người chơi đó?"
Tiểu Hắc cũng gật đầu: "Ông chủ quả thật rất lợi hại, chúng ta không cần phải lo lắng cho ông ấy."
Tiểu Lý nghiêm mặt nói: "Lùi một vạn bước mà nói, tôi nguyện ý tiến cử Má Ngô cô làm người phát ngôn mới của trò chơi kinh dị."
Khóe miệng tôi giật giật: "Cậu cũng lùi xa quá rồi đấy."
Trực tiếp lùi mất cả ông chủ luôn rồi.
Tiểu Lý cười cười, nhìn tôi rất nghiêm túc nói: "Má Ngô, nếu má từng xem phim truyền hình thì nên biết, chính nghĩa nhất định sẽ thắng! Ultraman Tiga nhất định sẽ đánh bại Gatanothor!"
Lúc tôi vẫn còn đang suy nghĩ Gatanothor là cái gì, Tiểu Hắc chen vào nói: "Đối với người chơi mà nói, chúng ta mới là phe phản diện chứ nhỉ."
Nụ cười của Tiểu Lý cứng đờ trên mặt, rõ ràng nó cũng nhận ra điều này, nó liền đổi chủ đề, nói: "Tục ngữ có câu đạo cao một thước, ma cao một trượng, tà ác chiến thắng chính nghĩa mới là chuyện thường tình."
Ờ... ...
Đúng là giới hạn đạo đức thật linh hoạt.
Chưa đợi Tiểu Lý cất lên tràng cười man rợ theo đúng kịch bản, Tiểu Bạch đã vươn "ma trảo" về phía nó rồi.
"Á á á... ... Hắt xì! Hu hu... ... Tôi bị tà ác đánh bại rồi. Má Ngô, cô quản nó đi chứ!"
Tiểu Bạch luống cuống không biết làm sao, mặt mày ngơ ngác.
Tiểu Hắc thì lắc đầu, gọi Tiểu Bạch đến trước mặt.
Đợi tôi đẩy thùng rác từ phó bản Cổ Bảo ra, Tiểu Hắc nói: "Má Ngô có biết không? Chiến trường ngoài mặt trận chính diện, còn có mặt trận hậu phương địch nữa."
Tôi nhìn nó, có chút không hiểu.
"Tôi không hiểu ý cậu lắm."
Tiểu Hắc nhìn tôi: "Lời của Tiểu Lý lúc nãy cô cũng nghe rồi, bất kể là vì mục đích gì, có kẻ đang xúi giục người chơi vào "Dấu Vết Lịch Sử". Ý của tôi là, cần phải cố gắng giảm thiểu số lượng người chơi vào trong đó."
Tôi nghĩ một lát: "Ngay cả ông chủ cũng không thể khống chế được phó bản cuối, chúng ta thì làm được gì chứ?"
Nó nói: "Chúng ta có thể làm tê liệt diễn đàn, cho đến khi ông chủ từ phó bản ra ngoài."
Tôi bừng tỉnh ngộ, diễn đàn người chơi là một phương tiện trao đổi quan trọng của họ.
Một khi bị cắt đứt, là có thể trì hoãn tình trạng này.
Nhưng theo như tôi biết, bản thân diễn đàn người chơi chính là một loại hiện tượng siêu nhiên.
Đây cũng là lý do người chơi có thể yên tâm sử dụng, sẽ không để lại dấu vết, không bị theo dõi IP.
Sau khi tôi trình bày tình hình, Tiểu Hắc nói: "Tôi biết hiện tượng này bắt nguồn từ đâu, cô đi tìm bạn của tôi, tôi nghĩ anh ấy có thể làm được."
Theo lời Tiểu Hắc, tuy nó có thể di chuyển qua lại giữa các phó bản, nhưng nó không thể đến thế giới hiện thực.
Nó nói: "Vì vậy chuyện này, chỉ có thể nhờ má Ngô ra tay thôi."
Tôi gật đầu: "Được, cứ giao cho tôi."
Rời khỏi phó bản, tôi đăng nhập vào trang web mà Tiểu Hắc đưa cho.
Khoảng hai tiếng sau, có người nhắn tin riêng cho tôi.
"Tam Hào, cậu còn sống à?"
Tôi vội vàng gõ chữ: "Tôi là bạn của Tam Hào, xin hỏi anh có thể giúp tôi một việc được không?"
Người đó im lặng hồi lâu, rồi hỏi: "Tam Hào bây giờ thế nào?"
Tôi nói thật mọi chuyện, Tiểu Hắc nói bạn của nó sẽ hiểu được tất cả những điều hoang đường này.
Người đó trả lời: "Cô đến thành phố Phong Lam tìm tôi, sau khi xác định thời gian thì báo cho tôi biết."
Tôi tìm vé máy bay một chút, rồi gõ: "Sáng mai là tôi có thể đến nơi."
Người đó trả lời: "Được, đến nơi rồi liên lạc sau."
Tôi thu dọn đồ đạc, ra sân bay. Chợp mắt một lát trên máy bay, bảy giờ sáng tôi đã đến thành phố Phong Lam.
Lá phong đỏ rực, chúng tôi gặp nhau ở địa điểm đã hẹn.
Đó là một người đàn ông đeo kính, gương mặt đầy vẻ tiều tụy.
Anh ta nhìn tôi, nói: "Ngồi đi. Muốn uống chút gì không?"
Tôi nhìn xung quanh: "Chúng ta nói chuyện ở đây sao?"
Anh ta nói: "Không cần lo lắng bị người khác nghe thấy, đây là cửa hàng của tôi."
Tôi nói: "Vậy cho tôi một ly cà phê đi."
