Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả

Chương 52: Biến cố giữa chừng



Trần Mộ không vạch trần hành động này của Từ Liên Khải, tiếp tục hỏi, “Vậy hai người có đến khách sạn không?”

“Không… không có, sau khi rời khỏi đó chúng tôi liền về nhà, không tiếp xúc với đối phương.”

Nhan Lăng Vân tuy đang ghi chép, nhưng cô cũng quan sát biểu cảm của người đối diện. Thấy Trần Mộ không nói gì, cô chen vào hỏi, “Vậy anh đi về bên trái hay bên phải?”

Thực ra câu hỏi này là một cái bẫy, bởi sau khi rời khỏi nhà hàng, bên trái là khách sạn nơi Trâu Hà và người gầy yếu kia đã vào, còn phía bên kia là một con đường lớn, hoàn toàn không có khách sạn nào.

Từ Liên Khải dường như nghĩ một lúc rồi mới nói: “Phải, tôi đi về bên phải.”

Trần Mộ và Nhan Lăng Vân liếc nhau, họ đã xem qua camera của nhà hàng, Từ Liên Khải và Trâu Hà rõ ràng là đã đi về phía bên trái.

Còn việc tại sao người vào khách sạn thay đổi, chỉ có Từ Liên Khải biết được.

Trần Mộ quyết định không tiếp tục quanh co với anh ta nữa, “Anh Từ, anh phải biết rằng, nếu nói dối trước cảnh sát thì anh sẽ không được lợi gì đâu. Camera của nhà hàng cho thấy anh và Trâu Hà đã đi về phía bên trái.”

Trên gương mặt của Từ Liên Khải lập tức hiện rõ vẻ khó coi, hắn không ngừng vặn vẹo tay áo của mình, trông có vẻ vô cùng căng thẳng.

Trần Mộ tiếp tục hỏi: “Tôi chỉ nói đến đây để hỏi thăm tình hình, chứ đâu có nói Trâu Hà đã chết.”

Nhan Lăng Vân nhìn thấy gương mặt Từ Liên Khải trở nên tái nhợt, cô nhẹ nhàng khuyên bảo: “Anh Từ, có những chuyện nếu nói ra, anh sẽ thấy nhẹ lòng hơn. Ví dụ như ai đã nói với anh là Trâu Hà đã chết?”

“Là… là Trương Mẫn.”

Nghe thấy cái tên đã xuất hiện nhiều lần, Nhan Lăng Vân đánh dấu trọng điểm vào tên đó.

“Hai người đó không phải không hợp nhau sao? Sao Trương Mẫn lại quan tâm đến chuyện của Trâu Hà thế?”

Từ Liên Khải do dự một lúc, rồi nói: “Thực ra, chỉ là bề ngoài trông như vậy thôi, tôi nghĩ trong thâm tâm họ không có vấn đề gì lớn. Trong đoàn múa, hai người họ ở chung một phòng nên thường xuyên đi cùng nhau. Hơn nữa, đôi khi đoàn không đủ nam diễn viên, Trương Mẫn sẽ thay chúng tôi lên diễn, và người cô ấy múa đôi nhiều nhất chính là Trâu Hà. Vì thế, tôi cảm thấy… tình cảm giữa họ rất tốt.”

“Anh nghĩ vậy? Sao anh lại nghĩ thế?”

“Có một lần đoàn múa phát một món quà kỷ niệm là móc chìa khóa, trong đó có một cặp dành cho tôi và Trâu Hà. Vậy mà hôm sau, tôi thấy chiếc móc đó treo trên xe của Trương Mẫn. Anh thử nghĩ xem, nếu hai người không có tình cảm tốt, làm sao có thể tùy tiện tặng nhau một thứ có giá trị kỷ niệm như vậy?”

Sau khi chắc chắn Nhan Lăng Vân đã ghi chép lại, Trần Mộ tiếp tục hỏi: “Sau khi rời khỏi nhà hàng cùng Trâu Hà, chuyện gì đã xảy ra?”

“Thực ra không có chuyện gì xảy ra cả. Chúng tôi đến trước cửa khách sạn, tôi thật sự có chút ý định xấu nhưng Trâu Hà nói cô ấy muốn ở một mình nên bảo tôi về trước.” Từ Liên Khải lúc này tỏ ra hối hận, “Tôi không còn cách nào, đành phải đi. Nếu các anh không tin thì có thể kiểm tra camera an ninh vào khoảng thời gian đó.”

“Camera ở cửa đã bị phá hỏng rồi.”

Từ Liên Khải hoảng sợ, hắn vội vàng rút điện thoại ra, “Anh xem, lúc đó tôi đã gọi xe công nghệ để về, có cả lịch sử ghi lại ở đây.”

Trần Mộ nhìn thoáng qua lịch sử gọi xe và thanh toán, tất cả đều vào khoảng một giờ sáng, không có dấu hiệu nói dối.

“Xem ra, kẻ tình nghi lớn nhất vẫn là tên bạn trai của Trâu Hà?”

Nhan Lăng Vân lật xem bản ghi chép của Từ Liên Khải, “Vì hắn ghen tuông khi Trâu Hà mang thai con của Trương An Toàn nên đã giết cô ấy?”

“Không đúng.” Trần Mộ tiếp tục lái xe, “Nếu chỉ vì lý do đó thì sao lại chọn đúng ngày tụ tập để ra tay? Mối quan hệ giữa họ rất kín đáo, Trâu Hà luôn che giấu kỹ lưỡng, có vô số cơ hội để ra tay, tại sao lại chọn ngày có đông người như vậy? Điều này không hợp lý chút nào.”

Nhan Lăng Vân suy nghĩ, đúng là như vậy, khi ở nơi đông người, khả năng bị phát hiện sẽ cao hơn. Rõ ràng hắn có những cơ hội tốt hơn nhiều.

“Vậy anh đang muốn nói hung thủ không phải là bạn trai Trâu Hà sao?”

“Dù sao thì hiện tại hắn vẫn là kẻ đáng nghi nhất, chúng ta không thể loại trừ khả năng này. Rốt cuộc, người cuối cùng mà Trâu Hà gặp là hắn ta.”

Trần Mộ tăng tốc, tiếp tục lái xe về phía trước.

Họ cần thêm bằng chứng để xác định bạn trai của Trâu Hà là ai, cũng như bằng chứng để chứng minh ngoài hắn, có ai khác đã vào phòng khách sạn của Trâu Hà hay không.

Lâm Gia Lạc đã nhận được thông báo từ Trần Mộ, anh đến khách sạn để xác nhận lời khai của Từ Liên Khải. Quả nhiên, anh tìm thấy cảnh quay Từ Liên Khải và Trâu Hà cãi nhau trước cửa khách sạn và thấy hắn gọi xe đi.

Ngoài ra, anh còn thu thập được hình ảnh Trâu Hà gặp gỡ một người khác.

Mọi chuyện dường như đang sáng tỏ dần.

Mọi nghi ngờ bây giờ tập trung vào một người duy nhất.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...