Hóa Ra Ta Chỉ Là Nữ Phụ Trong Truyện Cổ Đại

Chương 29



“Thật ngoan, về sau cũng phải ngoan như vậy, biết chưa?” Lúc này hắn rốt cuộc cũng vừa lòng, ngay cả vết thương trên cánh tay cũng chẳng còn thấy đau.

“Biết rồi.” Biết cái rắm, tốt nhất là đừng bao giờ giải cổ trên người ta, bằng không ta cắn chết ngươi.

“Ngoan lắm.” Hắn coi như ban thưởng, cúi xuống hôn lên mí mắt nàng.

Nhịn không được lại ôm nàng vào lòng, trong lòng còn hơi tiếc nuối: nếu nàng lúc nào cũng nghe lời như vậy thì tốt, chứ không phải do cổ trùng trong thân thể nàng ép ra.

Ô Cốc Sinh không khỏi nghĩ, đợi cổ trong người nàng dưỡng đủ rồi, có nên dứt khoát dùng luôn trên người nàng hay không?

Ý niệm ấy loé lên trong đầu rồi rất nhanh tản đi.

Tuy vừa rồi náo loạn chẳng dễ chịu chút nào, nhưng hắn chung quy vẫn không trút giận lên người Khương Trăn Trăn, lại xuống bếp tự tay sắc thuốc một lần nữa, mạnh mẽ rót hết vào miệng nàng, rồi giúp nàng thu dọn sạch sẽ, đến tối thì ôm nàng như ôm một con búp bê vải mà ngủ.

Không biết có phải vì dùng ngự cổ quá nhiều lần, lần thứ hai cổ triều tới cực nhanh, đến nửa đêm thì bạo phát, dù Khương Trăn Trăn đang nằm ngay trong ngực hắn, cũng không thể khiến đàn cổ trùng này bình ổn xuống.

Khương Trăn Trăn cùng hắn chịu đựng cơn ghê tởm ấy, rõ ràng cảm giác cổ trùng trong thân thể hắn xao động, chỉ nhắm chặt mắt, không buồn mở ra, bên tai toàn là tiếng hắn khó chịu r*n r*, nàng nghe mà thoải mái vô cùng.

Tuy không biết rốt cuộc hắn mắc loại quái bệnh gì, nhưng điều đó không hề cản trở nàng sung sướng trong lòng.

Giữa lúc mơ hồ, nàng như nghe thấy giọng Ô Cốc Sinh bên tai, không rõ hắn lẩm bẩm gì, chỉ phát hiện chính mình có thể động đậy được rồi.

Nàng kinh hỉ mở mắt, không chút nể nang, lập tức tung tay đẩy mạnh Ô Cốc Sinh ra. Hắn giống như hoàn toàn mất đi sức lực, bị đẩy thẳng xuống đất, thân mình cuộn lại, hiển nhiên thần trí vẫn còn mơ hồ trong cơn phát tác.

Thế mà hắn lại giải cổ trên người nàng đúng ngay lúc thần trí không rõ ràng nhất, Khương Trăn Trăn cười lạnh: người bệnh thì phải lấy mạng, đạo lý này nàng hiểu.

Nắm lấy cơ hội này, nàng vội chạy đến cạnh giường sờ dưới gối, muốn lấy trâm cài đã mài sắc kia, ai ngờ mò mãi không thấy. Ngón tay dần dần cứng lại.

Chẳng trách hắn dám yên tâm như vậy, thì ra mọi động tác của nàng đều đã bị hắn nhìn thấu.

Rất nhanh, Khương Trăn Trăn bình tĩnh lại. Hiện giờ chỉ có một cơ hội này, cho dù không giết được hắn, nàng cũng tuyệt đối phải trả món nợ này.

Nàng vội vã bò xuống giường, đảo mắt một vòng khắp phòng, chẳng có thứ gì thuận tay dùng được, cơn hận đành trút xuống thân người hắn: một trận đá như mưa, đá hết vào mặt.

Cái mặt này của hắn, nàng đã chướng mắt rất lâu rồi. Trắng trẻo tuấn tú như vậy, kỳ thực cũng chỉ là một kẻ b*nh h**n.

Sau mấy cú đá, thấy hình như hắn đỡ khó chịu hơn, nàng lại sợ, vội vàng lùi ra sau, đợi thêm một lát nữa, mới cắn răng nén ghê tởm, lại cúi người sang bên, thò tay vào trong áo hắn s* s**ng, cuối cùng sờ được một cái chìa khoá.

Đắc thủ.

Từ đáy lòng trào lên một cơn vui mừng điên cuồng, Khương Trăn Trăn gần như không tin nổi, mình lại dễ dàng lấy được như vậy. Có lẽ ngay cả hắn cũng không nghĩ, mình sẽ tự tay giải cổ trên người nàng ngay lúc thần trí hỗn loạn.

Nắm chặt chìa khoá, Khương Trăn Trăn không hề có ý định nán lại, dù chỉ nửa khắc. Dù sao cũng chẳng ai dám bảo đảm hắn sẽ không bỗng nhiên tỉnh lại, mà chênh lệch sức lực giữa nam và nữ lại lớn như vậy.

Nàng không chút do dự xoay người bỏ chạy.

Hôm qua lúc bị hắn lôi ra ngoài, đường đi nàng đã âm thầm ghi nhớ. Tuy mỗi nơi thoạt nhìn đều giống nhau, nhưng chỉ cần nhìn kỹ vẫn có thể nhận ra vài điểm khác biệt. Nàng dựa theo trí nhớ, lần mò theo phương hướng đã định.

Ngay trước mắt chính là cửa đá. Thấy được hy vọng, nàng vẫn không dám buông lỏng, chờ đến khi cửa mở ra, mới đôi mắt ửng đỏ, kích động lao ra ngoài.

Thì ra lúc này đã là tảng sáng, giữa núi rừng yên tĩnh lạ lùng, nhưng nàng chẳng còn tâm trí nào để thưởng thức, chỉ cắm đầu chạy về một phía.

Vì quá vội, lại chạy ra mà không kịp mang giày, lòng bàn chân bị cành khô, đá vụn cứa rách, máu chảy đầm đìa, nàng vẫn không dám dừng.

Rốt cuộc cũng chạy lên được quan đạo, trước mắt thấp thoáng một nhóm người, nàng định há miệng cầu cứu, nhưng trước mắt tối sầm, ngã lăn ra bất tỉnh.

Ngay lúc nàng ngã xuống, Bùi Quân Ngọc cưỡi ngựa ngang qua, vừa khéo nhìn thấy, cảm thấy bóng dáng kia rất giống Khương Trăn Trăn, vội thúc ngựa đến gần.

Hắn nghe Tạ Diệc nói trước đó Ô Cốc Sinh từng xuất hiện tại mảnh đất này, hôm nay mới dẫn binh ra đây lục soát. Người thì chưa bắt được, ngược lại lại tìm thấy Khương Trăn Trăn.

Y phục trên người nàng bị cành lá rừng núi xé rách, loang lổ máu, có thể tưởng tượng ra khoảng thời gian qua nàng sống thê thảm thế nào. Ngực hắn khẽ siết lại.

  •  

Khi Khương Trăn Trăn một lần nữa mở mắt, phản ứng đầu tiên là cho rằng mình lại bị Ô Cốc Sinh bắt về, cả người lập tức lăn từ trên giường xuống.

Tiếng động vang lên, thị nữ canh ngoài cửa vội vàng đẩy cửa xông vào, chạy đến đỡ nàng dậy.

“Tiểu thư, người không sao chứ?”

Thấy rõ những người trước mặt, Khương Trăn Trăn mới biết mình đã trốn ra được, hơn nữa còn được cứu.

Cứu nàng, hẳn là người của tướng quân phủ. Y phục bọn hạ nhân đều là kiểu tướng quân phủ.

Được đỡ về giường, lòng nàng vẫn tràn ngập cảm giác không chân thực. Mình… thật sự đã chạy thoát? Những ngày vừa qua, e là cả đời này nàng cũng không quên nổi, chỉ sợ sẽ thành ác mộng triền miên.

Nàng cứ ngồi ngây ra đó, mắt trừng trừng không chớp, trông như đang cười mà chẳng ra cười.

Đám thị nữ liếc nhau, nhớ tới lời dặn trước đó của Bùi Quân Ngọc: chỉ cần nàng tỉnh lại, mà có nửa điểm không thích hợp, lập tức phải tới báo.

Một người ở lại trông chừng, người còn lại quay gót đi thông báo.

Bùi Quân Ngọc từ lúc đưa nàng về phủ vẫn chưa từng rời khỏi, giờ phút này tâm phiền ý loạn, đang ở luyện võ trường múa kích.

Việc Khương Trăn Trăn mất tích không hề bị truyền ra ngoài, ngay cả hắn cũng chỉ mới biết tin từ chỗ Tạ Diệc không lâu trước đó. Tạ Diệc nghi ngờ hắn giấu người để tư ý trả thù, còn chạy tới chất vấn.

Mà một tháng trước, Hạ Vân Kiều dùng hộp phấn do Khương Trăn Trăn tặng, sau đó mặt nổi đầy hồng ban. Đại phu chẩn trị mới biết, bên trong phấn có người hạ độc.

Hộp phấn ấy là do Khương Trăn Trăn mang tới. Giao phấn xong nàng lập tức rời Trường Tín hầu phủ, dáng vẻ như chột dạ. Nhất là khi hắn nghe nói nàng còn từng đánh Hạ Vân Kiều một cái.

Lúc ấy hắn cũng rất giận, nhưng nghĩ đến tình cảm hai người từ thuở nhỏ, hắn không lập tức xông đến tìm nàng. Kết quả lần tiếp theo nghe tin, lại là tin nàng mất tích.

Khi biết Khương Trăn Trăn đã mất tích, hắn ngơ ngẩn rất lâu mới hồi thần, hai tay chẳng hiểu sao khẽ run.

Những oán khí trước kia đối với nàng, như chỉ trong một khắc liền tan biến. Mỗi lần canh khuya mộng tỉnh, hắn đều mơ thấy cảnh tượng ngày đó.

Hắn vừa cho người đi khắp nơi tìm tung tích nàng, vừa đưa Hạ Vân Kiều vào Thần Điện. Dù sao Thần Điện là nơi hoàng gia, một khi tin tức về việc Khương Trăn Trăn mất tích truyền ra, tất sẽ bị vô hạn phóng đại.

Thu xếp xong những việc này, hắn lại chợt nghĩ tới: vì sao Khương Trăn Trăn nhất định muốn vào Thần Điện? Không phải chính vì hắn đến cửa từ hôn hay sao?

Trong lòng bỗng trở nên mờ mịt, Bùi Quân Ngọc cũng không rõ rốt cuộc mình đang làm cái gì. Đành đem mọi thất thường của bản thân quy về một lý do: hắn vẫn còn thương nhớ tình nghĩa thuở nhỏ với nàng.

Hôm qua đột nhiên trông thấy Khương Trăn Trăn, hắn vừa kinh hoảng lại vừa vui mừng, còn xen lẫn một nỗi sợ hãi khó tả. Tất thảy cảm xúc cuộn vào nhau, khiến hắn không sao phân rõ.

Rõ ràng có thể đưa nàng về Trường Tín hầu phủ, hắn lại vì tư tâm mà giữ người lại tướng quân phủ.

Mê mang trong mắt Bùi Quân Ngọc càng lúc càng dày, trong lòng cứ thấy hư ảo, cổ họng như có thứ gì đó khẽ động.

Thương kích trong tay vạch một đường vòng cung, gió rít bén nhọn, đột ngột rời tay, cắm thẳng vào hồng tâm trên bia, ghim chặt vào đó.

Cát Tường biết tướng quân hẳn đã luyện xong, vội tiến lên dâng khăn. Hắn vừa nhận khăn, đã nghe bên tai vọng tới câu hỏi:

“Nàng thế nào?”

Trong phủ giờ có hai người “nàng”, nhưng Cát Tường theo bản năng cho rằng hắn đang hỏi Hạ tiểu thư, bèn đáp:

“Hồi gia, mặt của Hạ tiểu thư đã đỡ nhiều, giờ cũng không còn nổi ban nữa. Mọi sự trong Thần Điện vẫn ổn thoả.”

“Không phải nàng.” Bùi Quân Ngọc lau mồ hôi trên trán, cau mày cắt ngang, hắn không hỏi Hạ Vân Kiều.

Không phải Hạ Vân Kiều? Cát Tường ngẩn ra một thoáng, rồi mới chợt nhớ trong phủ hiện tại còn có một Khương Trăn Trăn.

Nhưng hắn vốn ít khi để tâm tới tình trạng của Khương Trăn Trăn, cho nên cũng chẳng rõ nàng thế nào, chỉ biết chừng đó.

“Thôi, để ta tự đi xem.” Bùi Quân Ngọc nghĩ ngợi, vẫn thấy tự mình đến nhìn một lần thì hơn. Hôn mê suốt một ngày, giờ cũng nên tỉnh.

“À, vâng, vâng ạ.”

Khăn tay bị ném trở lại lên ngực Cát Tường, như còn mang theo chút bất mãn với câu trả lời ban nãy của hắn. Cát Tường vội vàng ôm lấy, tay chân luống cuống chạy theo sau.

Trên đường đến phòng, Bùi Quân Ngọc vừa hay gặp thị nữ đang đi tìm mình, nghe nàng ta bẩm báo xong, mày càng nhíu chặt hơn.

Bước chân vô thức nhanh dần, bởi hắn không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với Khương Trăn Trăn, trong lòng dâng lên một tia lo lắng.

Khi hắn bước vào phòng, chỉ thấy nàng cô độc ngồi trên mép giường, trên mặt còn vết thương mới đóng vảy, không rõ đã va phải ở nơi nào.

Hắn vốn định hỏi nàng khoảng thời gian này đã trải qua những gì, nhưng đến lúc mở miệng, lời nói ra lại biến thành câu khác:

“Vết thương trên mặt tiểu Kiều, có phải là do ngươi hạ dược?” Giọng nói mang theo ý chất vấn, ngay cả chính hắn cũng kinh ngạc.

Nghe thanh âm quen thuộc ấy, Khương Trăn Trăn quay đầu nhìn hắn, ánh sáng trong mắt còn chưa kịp bừng lên đã bị một tầng mờ mịt thay thế.

“Ngươi nói cái gì?” Nàng thật sự mơ hồ, hoàn toàn không hiểu vì sao vừa gặp mặt, hắn lại hỏi như vậy.

“Tiểu Kiều dùng phấn mặt ngươi tặng, hiện giờ vẫn trúng độc chưa khỏi. Nếu không phải ngươi làm, vì sao ngươi lại chột dạ rời hầu phủ? Chỉ sợ ngươi không phải mất tích, mà là sợ người ta tra ra, nên cố ý trốn đi, rửa sạch mình cho sạch.”

Lời vừa ra khỏi miệng, ngay cả Bùi Quân Ngọc cũng sững sờ. Hắn rõ ràng không phải nghĩ như vậy, sao lại buột miệng nói ra thứ lời lẽ này?

“Khương Trăn Trăn, ta vẫn tưởng ngươi chỉ là tính khí kiêu căng từ nhỏ, vạn lần không ngờ ngươi lại ác độc đến vậy. Dù sao ấy cũng là muội muội ngươi, với một nữ tử, dung mạo quan trọng biết chừng nào. Ngươi không thể bởi vì ta lui hôn mà đi tổn thương một người vô tội. Ngươi phải nhớ, ngươi là đích nữ Trường Tín hầu phủ, chẳng lẽ Trường Tín hầu phủ chính là nơi mà—”

“Bốp!”

Một tiếng giòn tan vang lên, chặn ngang lời hắn. Đầu Bùi Quân Ngọc lệch hẳn sang một bên.

Thực ra cái tát này không hề nặng, nhưng trên mặt lại nóng rát, hắn không hiểu tại sao mình lại nói ra những lời đó.

“Bùi Quân Ngọc, nói xong chưa?”

Tay Khương Trăn Trăn run rẩy, quỳ trên giường, ngẩng đầu, trong mắt nước đã dâng đầy, cố sức nén xuống không cho tràn ra.

Nhưng lần này khác hẳn khi đối mặt những nhục nhã từ Ô Cốc Sinh, nàng hoàn toàn không khống chế nổi nữa.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...