Hoan Hoan Ái - Cách Yêu Của Chủ Tịch Phong
Chương 154: 154: Anh Điên Sao
Hắn ngồi trên giường nhàn rỗi quan sát căn phòng, điêu này làm Lâm Doãn khó chịuÀ không, bây giờ dù hắn có thở cũng khiến cô không ưa đượcCẩn thận khoá cửa phòng, cô gắt gỏng hỏiAnh tới đây rốt cuộc muốn làm gì?Lúc nãy anh đã nói rồi mà, đến bàn chuyện kết hôn của chúng taHắn cười, tiện tay ôm cái gối trên giường hít sâuThơm quáLâm Doãn đỏ mặt nghiến răngNếu ba mẹ nghe thấy thì rất phiền, tên điên này nói không chừng sẽ nói ra những điều gây bất lợi cho côNhưng không thể ngừng tức giận được, cô nhỏ nhẹ mắngBiến thái!!!Cô tiến lại ghế sofa ngồi xuống cố tĩnh tâmAnh đến đây là muốn mưu tính chuyện gì ! định dùng danh tiếng Khương Mộc gia để củng cố vị trí của bản thân thì anh bỏ ngay ! Haha cô còn chưa nói hết hắn đã cười như thể đang muốn chế nhạo cô vậyLâm Doãn mặt đỏ gay siết chặt cái gối đang ômAnh cười cái gì?Chỉ nghe thấy hắn cười ngày 1 lớn hơn, hồi lâu sau mới ngưng lại mà nói với côEm thấy địa vị anh chỗ nào lung lay phải cần sự trợ giúp của gia đình em vậy, tiểu Doãn?Cô cứng miệngCon mẹ nó, cái dáng vẻ tự cao này của hắn thật khiến cô không xem đượcNhưng quả thật đúng là vậyKhông chịu thua, cô cố gắng phản bácCứ cho là địa vị anh vững chắc ! cho nên ! cho nên muốn dựa vào gia tộc của tôi nâng cao địa vịTên xấu xa, không ngờ hắn lại có âm mưu ghê tởm như thếCô tự ép bản thân tin vào lí do mình đưa raSắc mặt hắn đen lại, đôi mắt như mũi tên phóng về phía côLúc nãy vừa cười nói vui vẻ, thoắt cái liền trở mặtCái tên này quả nhiên có bệnhLâm Doãn cảm thấy không ổn, đứng lên bước ra ngoàiNhưng hắn đã nhanh hơn 1 bước kéo cô vào lại căn phòng khi tay cô còn chưa động đến tay vịn cửaNgón tay thon dài rắn chắc đó vươn đến, cạch 1 tiếng cửa đã bị khoá tráiCô không tin nhìn hắnAnh điên rồi sao?Đây là nhà cô đó, vậy mà hắn dámTrời đất đảo lộn, vài giây trước đang bị hắn nắm đứng ở trước cửa mà bây giờ lại nằm trên giườngHắn đè lên, cô hốt hoảng đưa tay đẩy lồng ngực to lớn của hắn raNhưng trên đời làm gì có chuyện dễ dàng như vậyNgười đẩy vẫn cố đẩy, người đè vẫn đang đèBiểu cảm của hắn bây giờ lại thay đổi rồi, đôi môi bạc tà mị cong lênLâm Doãn cố nén cơn nóng, gầm nhẹAnh tránh ra, Bạch Dạ Phi Long đừng quên anh đang ở nhà tôi, nếu dám làm bậy tôi sẽ thét lên, lúc đó ưmm!!!Hắn cúi xuống gặm lấy môi cô, do đang mở miệng hù doạ nên người bên trên thuận tiện hơn trong việc đưa lưỡi vàoCô kinh ngạc hít vào 1 hơi dài, mùi hương đặc trưng của hắn lập tức xông vào mũiCái mùi hương nam tính bá đạo này có chết Lâm Doãn cũng không quên đượcNó khiến cô có cảm giác bản thân bị áp bứcDo không dự liệu được tình huống này sẽ xảy ra, cô quên mất việc chống cự, đến khi phát giác điên cuồng giãy giụa thì mật ngọt trong miệng cô đã bị hắn nuốt hết vào bụngCái tên khốn này, hắn chẳng lẽ không sợ cô sẽ la toáng lên hay saoCòn dám ! dám ở nơi của cô khinh bạc cô nữaCó còn vương pháp không???Bàn tay hắn gắt gao ôm lấy cái eo mềm mại, không khách khí mút lấy cánh môi hồng, điên cuồng vờn lấy cái lưỡi côYết hầu nam tính di chuyển lên xuống, như muốn nuốt cô vào bụngKhi người dưới thân 1 chút sức lực không còn, hắn mới ngừng dày vò môi côCách tiểu miêu hung dữ 5cm, hắn liếm mật ngọt còn đọng lại trên môi mìnhTừ trên nhìn xuống như bá vương kiêu ngạo, giọng điệu tự đắc thì thầmEm thật sự muốn gào lên sao?Cô thở hồng hộc, gương mặt phiến hồng, đôi môi chẳng hề gì nhưng lưỡi cô bị hắn đùa bỡn đến tê dạiChiếm tiện nghi của cô, bây giờ còn vô liêm sĩ hỏi cô câu đó sao?Lâm Doãn muốn mắng hắn bằng những từ thô thiển nhất có thể nhưng mũi và miệng giờ đây đang thay phiên nhau thở trối chếtChỉ có thể thầm mắng, nhưng ánh mắt lại biểu đạt rất tốt tâm tình của bản thânTên khốn nạn!!!.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương