Hoan Hoan Ái - Cách Yêu Của Chủ Tịch Phong
Chương 157: 157: Mẹ Cô Đến
Sau khi hắn cùng đàn em trong bang rời đi, cô cũng lấy cớ công ty có việc mà đánh bài chuồnỞ nơi này cũng không thể bảo vệ cô nữa rồi, thà về nhà đóng cửa để không phải gặp tên rắc rối đóBạch Dạ Phi Long ngồi trên chiếc Benz, đằng sau là 4 chiếc xe khác chạy theo để bảo vệ, vui vẻ nhìn ra cửa sổ, Liễu Thanh đang lái xe nhìn qua kính chiếu hậu thấy thế cũng không khỏi bất ngờLão đại, trông sắc mặt anh rất tốtVậy sao? hắn nhìn anh câu lên nụ cười nhẹĐúng là tâm trạng hắn rất tốt, mẹ vợ tương lai còn cho hắn đặc quyền có thể tùy ý đến nhà sao có thể không vui?1 gậy hôm nay nhận được cũng được xem là xứng đángHắn đưa tay lên miết nhẹ đôi môiHương vị ngọt ngào của bảo bối vẫn còn thoang thoảng, bây giờ nhớ lại thật khiến người khác khó kiềm được cảm xúcLiễu Thanh không dám nhìn nữa, lão đại của anh chắc chắn đã làm gì đó rồiGương mặt hiện rõ nét gian tà___________Ngủ 1 đêm, Lâm Doãn đến công tyHôm nay bé Hoan cũng đi làm sẽ khiến cô đỡ buồn chánNhưng cái tên mặt dày kia ! lỡ đâu lại đến đây tìm cô thì ! Thôi mặc kệ, hắn đến tìm chẳng lẽ cô cứ phải trốn?Bị đuổi việc hắn sẽ hả hêNhưng cô vẫn không muốn nhìn thấy gương mặt đâng ghét của tên khốn đóÔng trời ơi, cô đã tạo nên nghiệp gì mà lại phái tên ôn thần đó xuống ám lấy cô vậy?Lâm Doãn nằm dài trên chiếc bàn vò đầu bức tócCứ nghĩ Hoan Hoan đi làm thì bản thân sẽ đỡ buồn chán, nhưng lại quên mất chủ tịch là tên siêu cấp cuồng vợÔng chủ lớn gọi vợ vào phòng làm việc từ lúc chưa bắt đầu giờ làm đến tận bây giờ, để cô đối mặt với bàn công văn lạnh ngắtBây giờ cô giống như bông hoa bị vứt lên sa mạc đang thiếu nước trầm trọng khô héo đáng thương bị cái nóng bức người vây quanhThật khổ sởCố gắng xử lí hết đống văn kiện thì cô chỉ còn nửa cái mạngHừ! Chủ tịch đúng là rất tàn nhẫnGiao cho cô công việc không thuộc khả năng của người thường, còn cái tên anh em của hắn thì cứ như rắn quấn lấy côĐến giờ ăn trưa, cô lao như bay ra khỏi phòng thư ký chạy lên sân thượngHôm nay có chuẩn bị cơm hộp ! là cô mua ở cửa hàng tiện lợiChứ cô không biết nấu ! Ở nơi này rộng rãi thoải mái, cũng chẳng ai rãnh mà chạy lên tận đâyLâm Doãn tìm 1 góc có thể quan sát phong cảnh ngồi xuốngTuy hiếm có người đến nhưng vẫn được dọn dẹp sạch sẽCho nên cô quyết định sẽ chiếm đóng nơi này, biến nó trở thành căn cứ địaMở hộp cơm với đầy đủ món ăn cô chẹp miệngSử dụng chất xám cả buổi, đã đến lúc cần bổ sung dưỡng chất rồiĐưa 1 miếng cá hồi béo ngậy vào miệng nhai nhai, mùi vị thơm ngon khó có thể cưỡng lạiLại tiếp tục miếng thứ 2, thứ 3 ! Đến khi hộp cơm chẳng còn gì, cô thoả mãn bỏ vào thùng rác đứng lên điều chỉnh lại quần áo rồi đi xuốngĂn xong thì nên tự thưởng 1 tách cafe thơm ngonSau đó lại tiếp tục công việc1 ngày của cô đơn giản kết thúc như thếCho đến khi nhìn thấy mẹ mình ở sãnh chínhKhương Mộc phu nhân mặc trên người bộ sườn xám màu xanh ngọc có hoạ tiết hoa sen ưu nhã, khoác thêm 1 cái khăn lông khiến ai cũng đều dán mắt lên người bàLâm Doãn thở dài, mặt cô nhăn lạiMẹ cũng đã đến tận đây, cô muốn trốn cũng không tài nào thoát được bàn tay của bàĐành ngậm đắng tiến đếnMẹ ! sao mẹ lại đến đây?Khắp nơi đều nghe thấy tiến xì xàoTrước nay gia cảnh của Lâm Doãn luôn là 1 trong những đề tài được nhiều người bàn tán, mà người cô gọi mẹ trên người bà toát ra vẻ thanh caoDẫu biết K vốn là nơi tập hợp của con cháu giới nhà giàu nhưng trước giờ họ đều nghĩ Lâm Doãn dùng thủ đoạn với chủ tịch1 cô gái dáng vẻ muốn hỏi chuyện tiến lại tỏ vẻ thân thiệnChị Lâm Doãn, đây là ! bác Lâm sao?Cô nghe xong câu lên nụ cười như không cườiĐã đủ phiền lắm rồi, còn đến hỏi cái chó gì?.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương