Sau khi thấy Lục Tiến Lãng đã say khướt, Văn Gia Ninh liền gọi điện cho Lư Doãn An, bảo anh ta lên đón Lục Tiến Lãng xuống.
Khi Lư Doãn An đến nơi, nhìn thấy Văn Gia Ninh còn hơi do dự, lúc đỡ Lục Tiến Lãng đi, anh vốn nghĩ Văn Gia Ninh sẽ đi cùng, liền khẽ gọi: “Tín Hàng?”
Văn Gia Ninh lắc đầu: “Không còn sớm nữa, đưa ngài Lục về nghỉ đi.”
Trước mặt người ngoài, Lư Doãn An không tiện nói nhiều, chỉ đỡ Lục Tiến Lãng rời khỏi.
Văn Gia Ninh lại ngồi thêm một lúc, sau đó Ôn Đình Hoan lái xe tới đón, cậu cũng chào mọi người rồi rời đi.
Vừa lên xe, Ôn Đình Hoan liền hỏi: “Nghe nói tiệc mừng này là đoàn phim ‘Pháo Hoa Tháng Mười’ tổ chức cho Lục Tiến Lãng hả?”
Văn Gia Ninh cười cười: “Lại biết nữa rồi à?”
Ôn Đình Hoan nói: “Tin tức của chị nhạy lắm mà!”
Văn Gia Ninh không đáp, tựa đầu vào cửa kính xe, mong giảm bớt nhiệt độ đang bốc lên trong cơ thể.
Ôn Đình Hoan nhận ra cậu có vẻ không được bình tĩnh, hỏi: “Sao vậy? Gặp lại Lục Tiến Lãng rồi lửa tình bùng cháy hả?”
Nghe vậy, Văn Gia Ninh khẽ cười.
Ôn Đình Hoan nói: “Chị cũng từng yêu rồi, tình yêu mà dễ kiểm soát như vậy thì đã chẳng gọi là tình yêu.”
Văn Gia Ninh nói: “Ai nói em với anh ta là yêu nhau? Không đúng, phải nói là ai nói anh ta với em là đang yêu nhau chứ?”
Ôn Đình Hoan vừa lái xe vừa liếc nhìn cậu: “Chuyện tình cảm, người ngoài nói gì cũng vô ích, yêu hay không yêu chẳng lẽ bản thân cậu không nhận ra? Chị thì kệ.”
Văn Gia Ninh chống tay lên đầu, không nói nữa, nhưng trong đầu cứ lặp đi lặp lại hình ảnh Lục Tiến Lãng tối nay.
Dù Lục Tiến Lãng nói là anh ta chưa đồng ý chia tay, nhưng thực tế hai người đã chia tay rồi. Mỗi người sống một nơi, lái xe gặp nhau cũng mất hơn một tiếng.
Văn Gia Ninh không đi tìm Lục Tiến Lãng, Lục Tiến Lãng cũng không đến tìm cậu.
Gần đây, “Pháo Hoa Tháng Mười” bắt đầu chính thức tuyên truyền, Lục Tiến Lãng tham gia khá nhiều hoạt động quảng bá, Văn Gia Ninh thỉnh thoảng lại thấy anh ta trên các chương trình truyền hình. Dù cũng là diễn viên trong phim, nhưng Văn Gia Ninh chỉ là một vai quần chúng ít lời thoại, nên gần như không cần tham gia quảng bá. Chỉ là vì cái tên “Kha Tín Hàng” giờ đang nổi, nên poster phim cũng thêm tên cậu, dùng một bức ảnh đen trắng đeo kính trông khá nghiêm túc, nhưng vẫn không giấu được nét thanh tú, khiến người ta cảm giác giống một học sinh ngoan hiền.
Chiếu cùng thời điểm với “Pháo Hoa Tháng Mười” là bộ phim hài tình cảm “Mộng Xuân Quang” mà Văn Gia Ninh cũng tham gia. Hai bộ phim tình yêu này đều được lên lịch phát hành vào dịp lễ Thất Tịch (Lễ Tình nhân của Trung Quốc).
Trên poster của “Mộng Xuân Quang” chỉ có tên Kha Tín Hàng chứ không có hình, nhưng vai diễn lần này của cậu lại nặng ký hơn nhiều, nên sau đó phải tham gia một loạt các hoạt động quảng bá.
Trong thời gian này, cậu cùng nữ chính Mục Hoa Kỳ và đạo diễn Tào Tùng Toàn cùng tham gia một chương trình talkshow của đài truyền hình.
MC không vì Văn Gia Ninh là diễn viên phụ mà xem nhẹ cậu, ngược lại, vì độ hot gần đây của cậu nên hỏi khá nhiều.
Văn Gia Ninh đều ứng đối khéo léo.
Sau đó, MC hỏi: “Cậu có nghe tin Lục Tiến Lãng vừa đoạt giải không?”
Văn Gia Ninh gật đầu.
MC nói: “Nghe nói cậu cũng tham gia bộ phim đó đúng không?”
Văn Gia Ninh trả lời: “Đó là bộ phim điện ảnh đầu tiên tôi được tham gia sau khi vào nghề, chỉ là một vai rất nhỏ thôi.”
MC lại hỏi: “Liên tiếp đóng hai bộ phim tình cảm, có phải cậu định chuyển hướng sang điện ảnh, không đóng phim truyền hình nữa?”
“Đương nhiên là không.” Văn Gia Ninh phủ nhận: “Chỉ cần kịch bản tốt thì vẫn sẽ đóng.”
Thực ra MC còn định hỏi vài câu liên quan đến Lục Tiến Lãng, nhưng vì chương trình do đoàn phim “Mộng Xuân Quang” sắp xếp nên cũng không tiện hỏi sâu.
Rất nhanh đã tới lễ Thất Tịch, “Pháo Hoa Tháng Mười” và “Mộng Xuân Quang” cùng lúc công chiếu. Cả hai đều là phim tình cảm, đạo diễn đều có danh tiếng và uy tín, dàn diễn viên cũng không tệ. Dù so ra thì Lục Tiến Lãng vừa đoạt giải lớn, dễ thu hút khán giả đến xem, nhưng “Mộng Xuân Quang” đi theo hướng hài tình cảm, phù hợp với không khí lễ tình nhân, hơn nữa còn có không ít cô gái trẻ vì vai diễn của Văn Gia Ninh mà vào rạp.
Tóm lại, hai bộ phim ra mắt cách nhau không lâu, doanh thu đều rất tốt, nhân dịp lễ tình nhân có thể tiếp tục phát triển thêm.
Ngày lễ Thất Tịch, Văn Gia Ninh rảnh rỗi, liền bảo Ôn Đình Hoan giúp đặt một vé xem “Pháo Hoa Tháng Mười”.
Ôn Đình Hoan ngạc nhiên: “Cậu định đi xem một mình à?”
Văn Gia Ninh đáp: “Ừ, không thì…nếu chị không hẹn hò thì đi xem với em?”
Ôn Đình Hoan nói: “Đến ngày lễ này mà cũng muốn chị đi với cậu á!”
Văn Gia Ninh bất đắc dĩ: “Chứ không phải chỉ còn em đi một mình thôi sao, nói nhiều thế.”
Ôn Đình Hoan dè dặt hỏi: “Thật sự không có ai hẹn à?”
“Ừm.” Văn Gia Ninh rất thẳng thắn: “Không ai hẹn, đừng lắm lời nữa.”
Tuy vậy, Ôn Đình Hoan vẫn tiếp tục lải nhải: “Cho dù không còn Lục Tiến Lãng thì vẫn có thể tìm người khác mà, dù là con trai thì chị cũng không có ý kiến đâu.”
Văn Gia Ninh bật cười: “Chị không ý kiến nhưng em thì có đấy.”
Ngoài Lục Tiến Lãng ra, thật sự không ai khác được. Dù là Lục Tiến Lãng, thì cũng là do những sai lầm tình cờ mới có thể phát triển đến ngày hôm nay. Nói ra thì có phần đáng buồn, nhưng lại là chuyện chẳng thể nào khác được.
Cuối cùng Ôn Đình Hoan cũng đặt được vé cho cậu. Văn Gia Ninh đeo khẩu trang và đội mũ lưỡi trai, đợi đến khi phim bắt đầu mới bước vào rạp, một mình ngồi ở hàng cuối cùng.
Suất chiếu lúc này kín chỗ, chỉ còn trống một chỗ bên cạnh cậu. Ôn Đình Hoan còn than phiền rằng tối nay rạp phim từ chối bán vé lẻ, cô nhất định phải đi khiếu nại.
Toàn bộ bộ phim “Pháo hoa Tháng Mười”, Văn Gia Ninh vẫn chưa xem qua. Cậu bỏ lỡ đoạn đầu, lúc bước vào thì nhân vật nam chính do Lục Tiến Lãng thủ vai đã gặp nữ chính do Cận Chân Chân diễn.
Thật ra cốt truyện chính của bộ phim này cũng không có gì đặc biệt, nhưng cách kể chuyện của Phương Duy lại luôn thấm đẫm cảm xúc chân thành, khơi dậy những ký ức của thời đại — thị trấn nhỏ của những năm 90, cô gái trẻ giặt đồ trong chậu nhựa lớn, tổ ong than đá chất đầy hành lang khu tập thể — rất dễ khiến những người từng trải qua thời ấy đồng cảm.
Cho nên trong rạp không chỉ có các cặp đôi trẻ tuổi, mà còn có không ít vợ chồng trung niên.
Văn Gia Ninh đến xem phim chủ yếu vì Lục Tiến Lãng, cậu muốn xem rốt cuộc Lục Tiến Lãng diễn đến trình độ nào mà có thể đoạt được giải thưởng ấy.
Trong phim, tạo hình thường thấy nhất của Lục Tiến Lãng là áo ba lỗ trắng, khoác ngoài chiếc áo khoác rộng, quần dài rằn ri xanh sẫm. Áo khoác của anh luôn không cài, thả lỏng trên người, lộ ra thân hình rắn chắc mà không hề phô trương.
Phương Duy có con mắt chọn diễn viên rất tinh tường. Cận Chân Chân tuy còn non nớt, nhưng sự non nớt đó lại rất phù hợp, không hề bị gượng ép, vừa khéo tôn lên đặc điểm nhân vật.
Như trong cảnh này, cầu dao điện ở nhà nữ chính bị cháy, cô không biết sửa, may mà nam chính sống cạnh nghe thấy nên chủ động qua giúp.
Hai người đứng rất gần nhau, Cận Chân Chân cầm đèn pin soi sáng cho Lục Tiến Lãng.
Khi Lục Tiến Lãng bất ngờ quay đầu lại nhìn, ánh mắt hai người chạm nhau, sự thẹn thùng ngượng ngùng trên mặt Cận Chân Chân không hề giống đang diễn. Văn Gia Ninh thậm chí cảm thấy khoảnh khắc đó là thật, cô ấy thực sự thấy ngại.
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn bước đến ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Văn Gia Ninh. Cậu nghi ngờ quay đầu nhìn, thấy người kia hơi đẩy mũ lưỡi trai lên, lộ ra gương mặt tuấn tú.
Ngoài Lục Tiến Lãng ra, còn có thể là ai?
Trong rạp rất yên tĩnh, Văn Gia Ninh hạ giọng hỏi: “Sao anh lại đến đây?” Không cần đoán cũng biết, người bán đứng hành tung của cậu chỉ có thể là Ôn Đình Hoan.
Lục Tiến Lãng nói: “Tôi gọi cho cậu, cậu không bắt máy.”
Văn Gia Ninh lấy điện thoại ra xem, quả nhiên có hai cuộc gọi nhỡ. Cậu đã để điện thoại ở chế độ im lặng ngay khi vào rạp.
Hai người không nói gì thêm, tiếp tục xem phim.
Câu chuyện tiến triển theo góc nhìn luân phiên của nam nữ chính: Chàng thanh niên thành phố chạy trốn vì đánh người, cô gái ngoan hiền lần đầu biết yêu — một người trêu đùa hờ hững, một người lén lút ngại ngùng nhưng càng lúc càng lún sâu.
Đến khi nhân vật của Văn Gia Ninh xuất hiện, có cô gái ngồi hàng trước khẽ hỏi bạn trai: “Đây là Kha Tín Hàng đúng không?”
Bạn trai cười khẽ: “Hình như vậy, ngố thật đấy.”
Nghe vậy Văn Gia Ninh khẽ mỉm cười. Vai diễn này của cậu quả thực hơi ngốc nghếch.
Sau đó, cô gái phản bác: “Dù ngố vẫn đẹp trai mà, Hàng Hàng mặc gì cũng đẹp trai cả.”
Bạn trai: “Xì!”
Văn Gia Ninh vô thức quay sang nhìn Lục Tiến Lãng, người kia cũng đang nhìn cakai. Hai người khẽ mỉm cười với nhau.
Phim về sau dần trở nên nặng nề, tình yêu của nữ chính bị gia đình phản đối, cô bị bắt quỳ ngoài hành lang, bị bố đánh tới tấp bằng chổi lông gà. Hai người trẻ quyết định bỏ trốn. Hôm đó là Quốc Khánh, thị trấn có bắn pháo hoa.
Dưới bầu trời đầy pháo hoa, hai người họ ở dưới gầm cầu bên sông xảy ra quan hệ.
Cảnh phim mờ tối, chỉ thấy bóng dáng mơ hồ, tiếng quần áo cọ xát và hơi thở dồn dập.
Lúc xem đến đây, Văn Gia Ninh rõ ràng cảm nhận được đó là Lục Tiến Lãng đang diễn. Khi thật sự đ*ng t*nh, Lục Tiến Lãng không như vậy, anh chưa bao giờ hấp tấp hay l* m*ng. Dù tức giận, anh cũng chỉ càng mạnh mẽ và đầy chiếm hữu hơn. Giống như đêm đó…. trong nhà vệ sinh.
Họ chưa xem hết phim đã rời đi, cũng không thấy tạo hình thứ hai của Văn Gia Ninh, cảnh quay được coi là kinh điển về sau. Hóa trang lúc ấy đã khiến cậu không còn nhận ra chính mình nữa.
Văn Gia Ninh nghĩ, bộ phim này không hợp xem vào dịp Thất Tịch, vì kết cục khiến người ta buồn bực. Cuộc sống đã đủ khắc nghiệt rồi, khi xem phim hay đọc truyện, ai cũng muốn được an ủi bằng hạnh phúc.
Khi ra ngoài, Lục Tiến Lãng hỏi có muốn xem “Mộng Xuân Quang” không. Văn Gia Ninh thấy phòng vé quá đông nên từ chối. Hai người đi theo lối thoát hiểm xuống bãi đậu xe tầng hầm.
Văn Gia Ninh tự lái xe tới, còn Lục Tiến Lãng được Lư Doãn An đưa đến, nhưng sau đó đã cho người kia về trước.
Văn Gia Ninh nói: “Đi đâu? Tôi đưa anh.”
Lục Tiến Lãng ngồi vào ghế phụ, nói: “Chuyện hôm đó, xin lỗi. Tôi uống nhiều quá.”
Văn Gia Ninh cười nhẹ: “Không sao, tôi biết anh say.”
Lục Tiến Lãng nói: “Thật ra dạo gần đây tôi vẫn luôn suy nghĩ xem nên xử lý mối quan hệ của chúng ta thế nào.”
Văn Gia Ninh định khởi động xe, nhưng lại dừng tay, quay đầu nhìn anh.
Lục Tiến Lãng bật cười tự giễu: “Tôi phát hiện ra trong chuyện này cậu bình tĩnh hơn tôi nhiều. Tôi nên xin lỗi cậu. Đều là người trưởng thành cả rồi, hơn nữa tôi còn lớn hơn cậu mười mấy tuổi.” Anh vừa nói vừa đưa tay xoa đầu Văn Gia Ninh: “Phải biết thế nào là vui vẻ chia tay.”
Văn Gia Ninh lặng lẽ nhìn anh.
Lục Tiến Lãng nói tiếp: “Chắc cậu đã nghe tin rồi, tôi lấy danh nghĩa Lợi Tinh đầu tư làm một bộ phim, định lần đầu thử sức làm đạo diễn, để cậu làm nam chính. Có thể không bằng kỳ vọng ban đầu là Phương Duy, nhưng dạo này tôi đang học thêm về đạo diễn, cũng có chút tự tin, muốn thử một lần.”
“Về sau định làm đạo diễn à?” Văn Gia Ninh hỏi.
Lục Tiến Lãng nói: “Vừa muốn làm diễn viên vừa làm đạo diễn, không muốn bó buộc mình.”
Văn Gia Ninh lại hỏi: “Vậy bây giờ anh với tôi đã vui vẻ chia tay chưa?”
Lục Tiến Lãng tựa lưng vào ghế nhìn cậu: “Thật ra khi cậu dọn ra khỏi nhà là chúng ta nên nói rõ rồi. Cậu còn nhớ hôm trao giải Kim Tượng xong, cậu và Nhan Nhược Duy nói chuyện trên ban công không?”
Văn Gia Ninh khựng lại một chút.
Lục Tiến Lãng nói: “Lúc đó tôi ở phòng trên lầu, từ cửa sổ nghe được hai người cãi nhau.”
Văn Gia Ninh chợt nhớ ra lần cậu nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Lục Tiến Lãng và Lục Tiến Tân, cảm thấy quen thuộc mà không nhớ ra. Thì ra chính là lời cậu từng nói. Những câu đó không phải suy nghĩ của Lục Tiến Lãng, mà là anh đang lặp lại lời của Văn Gia Ninh.
Lục Tiến Lãng khẽ thở dài: “Xin lỗi, tôi không kiểm soát được trái tim mình.”
Bàn tay Văn Gia Ninh khẽ run một chút.
Lục Tiến Lãng đưa tay ôm lấy gương mặt cậu, đặt một nụ hôn lên môi cậu, sau đó lùi ra, nói: “Nếu cứ tiếp tục thế này, tôi sợ mình sẽ làm tổn thương cậu. Cho nên, chia tay trong yên bình đi.” Nói xong, anh mở cửa bước xuống xe.
Anh không để Văn Gia Ninh đưa đi, mà gọi Lư Doãn An tới đón.
Đêm đó, Văn Gia Ninh ngồi xổm trên ban công tầng hai nhà mình hút thuốc. Cậu rất ít khi hút, trừ khi tâm trạng kích động hoặc bực bội đến cực điểm.
Lục Tiến Lãng nói họ đều là người trưởng thành rồi, tình yêu của người lớn lý trí quá mức, biết lao vào lửa là con đường chết nên cứ mãi chần chừ, đề phòng nhau. Anh không yêu tôi thì tôi cũng sẽ không yêu anh. Như vậy, khi bị đâm một nhát, vẫn có thể rút lui, không bị thương.
Nhưng cũng chính vì thế, giữa hai người mãi mãi có một khoảng cách — anh không chạm tới tim tôi, tôi cũng không chạm đến trái tim anh.
Lục Tiến Lãng động lòng, Văn Gia Ninh có thể cảm nhận được.
Nhưng ngay cả như vậy, cậu vẫn tự hỏi: Trái tim của Lục Tiến Lãng có thể giữ được bao lâu? Có phải vì không có được nên mới khao khát? Nếu một ngày nào đó mình cũng dâng trọn con tim, liệu có bị coi là đồ bỏ, để mặc người khác chà đạp?
Thấy không? Chính Lục Tiến Lãng cũng không dám đối mặt, vội vàng thu lại bước đã bước ra.
Tình yêu là gì? Yêu một người nên yêu như thế nào? Hóa ra sống lại một đời, cậu vẫn chưa tìm ra câu trả lời.
Tác giả có lời muốn nói:
Thấy có người bảo truyện lê thê, tôi cần nói trước: tôi mê nhất kiểu hai người cùng yêu nhưng không dám nói, chỉ cần nhìn nhau một cái là lửa bén tận tim, sẵn sàng bùng cháy bất cứ lúc nào…
Hai người sắp bước vào trạng thái như vậy.
Tình nguyện yêu nhau thân mật phải chờ thêm chút nữa nhé.
