Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 55



Cả một gia đình đứng nói chuyện ngoài cửa như vậy cũng không tiện nên Lục Tiến Lãng nói: “Mẹ, mẹ và chị dâu vào nhà nói chuyện trước đi.”

Văn Gia Ninh thấy vậy liền vội nói: “Vậy cháu xin phép về trước ạ.”

Bà cụ Lục lập tức cuống lên, bà nắm lấy tay Văn Gia Ninh, nói: “Tín Hàng, dì gọi con như vậy được không? Con là bạn của thằng út nhà chúng ta phải không?”

Văn Gia Ninh chỉ có thể gật đầu: “Dạ vâng…bà Lục.”

Bà cụ dùng tay kia vỗ ngực: “Mẹ là Tiểu Hà.”

Lục Tiến Lãng lập tức bước lên giúp cậu giải vây, đưa tay ôm vai mẹ mình để bà buông Văn Gia Ninh ra, đồng thời nói: “Tiểu Hà, mẹ đừng làm khó người ta nữa.”

Sau đó anh quay sang Văn Gia Ninh: “Gọi là dì hay bác gái đều được.”

Văn Gia Ninh nói: “Dì Lục, cháu không làm phiền mọi người nữa.”

Bà cụ Lục nói: “Không phiền đâu, đừng vội đi, ký cho mẹ một chữ đã. Chị dâu, lấy sổ tay của mẹ ra!”

Khang Hoan Nhàn bất đắc dĩ nói: “Mẹ, sổ tay mẹ không mang theo.”

Lục Tiến Lãng dỗ dành bà: “Lần sau con bảo Tín Hàng đưa mẹ một tấm ảnh có chữ ký được không? Bây giờ cậu ấy còn có việc, mẹ cứ giữ người lại thì sao được?”

Bà cụ Lục cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp, Lục Tiến Lãng bảo chị dâu dìu bà vào nhà. Bà quay đầu lại nhìn Văn Gia Ninh, hai tay ôm ngực vẻ lưu luyến không rời, không khí như ngập tràn bong bóng hồng phấn.

Thấy Đồng Đồng cũng vào nhà rồi, Lục Tiến Lãng nói với Văn Gia Ninh: “Xin lỗi, làm mất thời gian của em rồi.”

Văn Gia Ninh nhìn Lục Tiến Lãng, lắc đầu: “Bác gái rất dễ thương.”

Lục Tiến Lãng mỉm cười nhẹ: “Mẹ tôi như chưa bao giờ trưởng thành vậy.” Anh vừa nói vừa đi cùng Văn Gia Ninh về phía chỗ đậu xe.

Văn Gia Ninh cảm khái: “Bà sống hẳn là rất hạnh phúc.”

Lục Tiến Lãng không nói gì.

Cả đời bà cụ Lục thật ra đúng là rất hạnh phúc, từ nhỏ sinh ra trong gia đình khá giả, được cả nhà nâng niu như công chúa. Sau này gặp một anh chàng nghèo mà nhất định muốn cưới, gia đình cũng không phản đối. Sau khi kết hôn, bà lại tiếp tục được chồng cưng chiều. Điều không may duy nhất là chồng bà mất sớm, nhưng khi ấy con trai lớn đã trưởng thành, có thể gánh vác mọi việc trong nhà. Con dâu lớn cũng dịu dàng đảm đang, vợ chồng họ chăm sóc hai em trai, hầu như không để bà phải bận tâm điều gì.

Bà cụ Lục thích những thứ xinh đẹp, tinh tế, biết hưởng thụ cuộc sống, đôi khi lại giống như thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi, có những mộng tưởng không thực tế.

Một người như vậy, giống như bước ra từ câu chuyện cổ tích.

Sau khi Văn Gia Ninh lên xe, cậu hạ cửa kính xe xuống.

Lục Tiến Lãng đứng cạnh cửa xe, hơi cúi đầu, hỏi: “Ngoài vai diễn của em, còn có một nam chính nữa, em nghĩ ai phù hợp?”

Văn Gia Ninh trầm ngâm suy nghĩ một chút, rồi hỏi lại: “Anh vẫn chưa chọn được người phù hợp à?”

Lục Tiến Lãng lắc đầu: “Tôi muốn dùng người mới.”

Văn Gia Ninh hỏi: “Vì sao?”

Lục Tiến Lãng đáp: “Vì khả năng sẽ nhiều hơn.”

Văn Gia Ninh lại hỏi: “Sao anh không nghĩ đến việc tự mình diễn?”

Lục Tiến Lãng mỉm cười khẽ: “Không hợp với tôi. Tôi cũng không có tinh lực để vừa đạo diễn vừa diễn xuất.”

Văn Gia Ninh gật đầu: “Vậy thì chọn một người mới phù hợp đi.”

Nói xong, cậu khởi động xe chuẩn bị rời đi.

“Lái xe cẩn thận,” Lục Tiến Lãng dặn.

Văn Gia Ninh đáp: “Ừ.”

Xe từ từ rời khỏi khu biệt thự, Văn Gia Ninh nhìn qua gương chiếu hậu thấy Lục Tiến Lãng vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích. Cậu cũng không kiềm chế được việc cứ ngẩng đầu tìm hình bóng của Lục Tiến Lãng trong gương, cho đến khi hoàn toàn không còn thấy nữa.

Sau đó, Văn Gia Ninh bắt đầu vô thức để ý đến những người mới có thể phù hợp với vai diễn kia.

Với bộ phim này, cậu luôn có một cảm giác như thể đó là tâm huyết chung giữa cậu và Lục Tiến Lãng. Dù đã chia tay, nhưng dường như vẫn cần để lại một thứ gì đó.

Thật ra điều đó không hẳn là tốt. Nếu đã chia tay, thì nên dứt khoát không gặp lại nữa. Dù là vì công việc, nhưng cứ ba ngày hai bận gặp nhau như thế, Văn Gia Ninh cảm thấy mình không thể hoàn toàn giữ được sự bình thản.

Thậm chí đôi lúc cậu còn thấy điều này giống như một cái cớ. Dưới lớp ngụy trang ấy, cậu mới có thể không chút ngần ngại mà gặp lại Lục Tiến Lãng.

Văn Gia Ninh nằm gục trên bàn làm việc, đưa tay nghịch hai chú gấu bông đặt bên cạnh máy tính. Ban đầu, cậu định đặt chúng trong phòng ngủ, sau lại thấy ảnh hưởng đến tâm trạng nên chuyển sang phòng làm việc. Giờ thì cậu lại tự hỏi, sao mình còn mang chúng ra ngoài làm gì chứ?

Chưa đến một tuần sau, Lục Tiến Lãng gọi điện cho Văn Gia Ninh, bảo cậu sang xem một đoạn video.

Dạo này Văn Gia Ninh bị cảm, giọng nói khàn khàn, hỏi: “Video gì thế?”

Lục Tiến Lãng nói: “Tôi tìm được một diễn viên khá ổn.”

Văn Gia Ninh lái xe đến nhà Lục Tiến Lãng, vừa bước vào nhà đã thấy cháu trai của Lục Tiến Lãng là Đồng Đồng đang thò đầu từ giữa hai thanh chắn cầu thang tầng hai, chăm chú nhìn cậu.

Lục Tiến Lãng nói: “Đừng để ý đến nó.” 

Điều mà Lục Tiến Lãng gọi là “đoạn video” thực ra là đĩa phim do người khác quay lại giúp, nội dung là buổi biểu diễn tốt nghiệp của sinh viên chuyên ngành diễn xuất tại Học viện Điện ảnh năm nay. Hình thức biểu diễn này thiên về kịch sân khấu, do bị giới hạn bởi sân khấu và khoảng cách nên các diễn viên phải thể hiện hơi phóng đại để khán giả có thể nắm bắt được biểu cảm và hành động của họ. Tất nhiên, kịch nói cũng là thứ thử thách khả năng diễn xuất của diễn viên nhất, vì không có NG, cũng không được phép cười sai thời điểm.

Văn Gia Ninh ngồi xuống ghế sofa, nghe thấy Lục Tiến Lãng hỏi: “Em uống cà phê không?”

Cậu lắc đầu: “Cho tôi nước ấm là được rồi.”

Lục Tiến Lãng nghe ra giọng cậu có gì đó khác thường, liền đứng lại, cúi đầu nhìn cậu: “Cảm à?”

Văn Gia Ninh khẽ “ừ” một tiếng.

“Uống thuốc chưa?” Lục Tiến Lãng hỏi.

Văn Gia Ninh gật đầu: “Có lẽ thuốc chưa kịp phát huy tác dụng.”

Lục Tiến Lãng nói: “Hay là đi khám bác sĩ?”

Văn Gia Ninh thoáng hiện nét do dự và từ chối.

Lục Tiến Lãng nói tiếp: “Bác sĩ Hạ mà em còn không yên tâm sao?”

Văn Gia Ninh ngập ngừng: “Để thêm hai ngày nữa xem sao, nếu không đỡ thì đi.”

Lục Tiến Lãng không ép, đi vào bếp rót nước nóng cho cậu.

Văn Gia Ninh ngẩng đầu, thấy Đồng Đồng vẫn đang thò đầu qua hai thanh chắn trên lầu hai, bất động nhìn cậu bằng ánh mắt vô hồn.

Đoạn ghi hình là quay trực tiếp tại hiện trường nên hiệu ứng không được tốt lắm, lại do chỉ có một góc máy cố định nên một số động tác và biểu cảm không thể nhìn rõ.

Tuy vậy, Văn Gia Ninh rất nhanh đã nhận ra người mà Lục Tiến Lãng đang chú ý đến, một chàng trai cao ráo, ngũ quan rắn rỏi, khi không cười trông có phần dữ dằn, nhưng một khi nở nụ cười lại vô cùng tươi sáng và thân thiện.

Văn Gia Ninh không kìm được mà ghé sát vào nhìn kỹ hơn.

Khi video kết thúc, cậu quay sang nói với Lục Tiến Lãng: “Tôi thấy không tệ, bảo cậu ta đến thử vai đi.”

Vừa nói xong, cậu hắt hơi liền hai cái.

Lục Tiến Lãng đưa khăn giấy cho cậu, nhẹ nhàng thở dài: “Chú ý sức khỏe chút.”

Văn Gia Ninh vừa lau mũi vừa ngẩng đầu nhìn Lục Tiến Lãng, định nói gì đó thì lại để ý thấy Đồng Đồng trên lầu hai vẫn nhìn mình chằm chằm.

“Cháu anh vẫn đứng đó kìa,” Văn Gia Ninh cảm thấy đứa trẻ này hơi kỳ lạ.

Lục Tiến Lãng vẫn chỉ đáp: “Đừng để ý đến nó.” Anh đứng dậy: “Em chờ một chút, tôi đi gọi cuộc điện thoại.”

Chờ Lục Tiến Lãng đi rồi, Văn Gia Ninh bước đến gần cầu thang, ngẩng đầu nhìn lên: “Bé con? Cháu đang làm gì vậy?”

Đồng Đồng há miệng như muốn nói gì, sau đó liếc nhìn một cái, thấy Lục Tiến Lãng không có ở đó, mới nhỏ giọng nói với Văn Gia Ninh: “Cháu bị kẹt đầu rồi.”

Văn Gia Ninh tròn xoe mắt, vội chạy lên lầu, ngồi xổm xuống bên cạnh: “Bị kẹt thật à?”

Đồng Đồng nói: “Suỵt, nhỏ tiếng thôi.”

Văn Gia Ninh dở khóc dở cười: “Tại sao cháu không nói với chú ba cháu?”

Đồng Đồng đáp: “Chú ấy sẽ nói với ba cháu, ba cháu sẽ đánh cháu.”

Văn Gia Ninh không biết nên cười hay khóc. Cậu đưa tay thử xem chỗ đầu bị kẹt của Đồng Đồng, thấy không quá chặt, không ảnh hưởng đến hô hấp, nhưng cậu không dám mạnh tay kéo đầu bé ra, sợ làm bé bị thương.

Thấy Văn Gia Ninh định đứng dậy, Đồng Đồng lập tức nắm lấy tay cậu: “Đừng nói với chú ấy.”

Lúc này Văn Gia Ninh làm sao còn để ý đến mấy chuyện đó nữa, cậu nói: “Đừng ngốc thế, ba cháu mà biết còn lo cháu không kịp, không đời nào đánh cháu đâu. Cháu tính bị kẹt nguyên đêm ở đây à, chú ba cháu không phát hiện ra sao?”

Đồng Đồng nghe vậy, nghĩ một lúc rồi cũng chịu thỏa hiệp.

Văn Gia Ninh lập tức lớn tiếng gọi Lục Tiến Lãng, báo với anh là cháu trai bị kẹt đầu vào lan can.

Vì sợ làm bé đau, họ không dám mạnh tay kéo ra, cuối cùng phải gọi người đến mang dụng cụ, nạy hai thanh gỗ mới giúp Đồng Đồng rút đầu ra được.

Trong lúc đó, Lục Tiến Tân cũng đến nơi. Đồng Đồng vốn từ đầu đến cuối không khóc, nhưng vừa nhìn thấy ba liền sợ hãi, cứ chui ra sau lưng Lục Tiến Lãng.

Lục Tiến Lãng chặn trước mặt Lục Tiến Tân, nói: “Lỗi của em, không trông kỹ thằng bé, anh đừng dọa nó.”

Lục Tiến Tân nói: “Anh có nói là sẽ đánh nó đâu.” Anh vẫy tay gọi: “Lại đây, để ba xem nào.”

Đồng Đồng do dự một lát, Lục Tiến Lãng ngồi xuống dỗ: “Qua chỗ ba đi, ba sẽ không đánh cháu đâu.” Lúc này bé mới chịu bước về phía Lục Tiến Tân.

Lục Tiến Tân lập tức bế con trai lên, kiểm tra xem cổ và đầu bé có bị thương không, hỏi: “Có cần đến bệnh viện khám không?”

Văn Gia Ninh nói: “Chắc là không bị kẹt đâu, khoảng cách giữa hai thanh khá rộng.”

Lục Tiến Tân nhìn Văn Gia Ninh, rồi lại quay sang hỏi Lục Tiến Lãng: “Sao cậu ta lại ở đây nữa? Không phải hai người chấm dứt rồi à?”

Văn Gia Ninh nghe thấy giọng điệu không chút khách khí của anh ta thì lập tức không vui, hai tay đút túi, lạnh nhạt nói: “Liên quan gì đến anh?”

Trước khi Lục Tiến Tân kịp nổi nóng, Lục Tiến Lãng đã lên tiếng: “Nếu không có em ấy, đến giờ em còn chưa phát hiện ra Đồng Đồng bị kẹt.”

Lục Tiến Tân nghe vậy thì quay đầu nhìn con trai, vẻ mặt đối với Văn Gia Ninh cũng dịu đi nhiều.

Lục Tiến Lãng tiếp tục nói: “Để Đồng Đồng ở chỗ em không phải cách lâu dài. Em không có thời gian và sức lực trông chừng thằng bé 24/7, anh cũng biết tính con anh thế nào rồi, em sợ lần sau lại xảy ra chuyện gì. Hay là đưa nó sang chỗ mẹ đi, ít ra còn có chị dâu trông giúp.”

Lục Tiến Tân đưa tay xoa đầu con trai.

Đồng Đồng bỗng nhiên tủi thân, mở miệng khóc òa lên: “Con muốn mẹ!”

Lục Tiến Lãng nói với anh trai: “Anh cũng đâu có quyền ngăn mẹ con họ gặp nhau, đúng không?”

Lục Tiến Tân nói: “Anh đưa nó về trước đã.”

Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh cùng nhau tiễn anh ra cửa. Trước khi đi, Lục Tiến Tân quay đầu lại hỏi: “Hai người lại quay lại với nhau rồi à?”

Văn Gia Ninh nói: “Anh Lục, phiền anh nói chuyện cho khách khí một chút.”

Lục Tiến Lãng cười khẽ: “Liên quan gì đến anh?”

Lục Tiến Tân mắng thầm vài câu, bế con lên xe. Trước khi đi, anh hạ kính xe xuống, giơ tay vẫy Văn Gia Ninh: “Cảm ơn.”

Văn Gia Ninh vẫy tay lại: “Không có gì.”

Nhìn xe Lục Tiến Tân rời đi, Văn Gia Ninh ho khẽ mấy tiếng.

Lục Tiến Lãng cởi áo khoác khoác lên vai cậu.

“Không cần đâu.” Văn Gia Ninh vội vàng từ chối.

Lục Tiến Lãng nói: “Cứ mặc đi, coi chừng cảm lạnh nặng hơn.”

Tối hôm đó về nhà, bệnh cảm của Văn Gia Ninh lại nặng thêm. Cậu uống thuốc rồi nằm bẹp trên giường, trùm chăn kín mít, hy vọng ngủ một giấc sẽ khá hơn.

Nhưng không biết có phải do người không khỏe hay không, càng nằm lại càng không ngủ được, cảm thấy hơi thở nóng ran, mũi và cổ họng thì khô rát đau buốt, có lẽ là bắt đầu sốt.

Cậu không tìm thấy thuốc hạ sốt trong nhà. Trước đây cậu vẫn nghĩ mình còn trẻ, sức khỏe tốt, đâu ngờ một trận cảm lạnh nhỏ lại kéo dài không dứt.

Cuối cùng, Văn Gia Ninh vẫn quyết định gọi cho Hạ Nham. Thực ra cậu rất biết ơn Lục Tiến Lãng, lời anh ta nói đúng: Nếu hai người họ không thể ở bên nhau cả đời, thì cậu càng cần học cách tự chăm sóc mình. Cậu không thể mãi mãi không ốm đau.

Hạ Nham phải mất hơn một tiếng mới đến nơi.

Văn Gia Ninh nghe thấy tiếng chuông cửa, liền khoác áo ngủ xuống mở, không ngờ người đứng ngoài cửa lại là… Lục Tiến Lãng.

Khoảnh khắc đó, Văn Gia Ninh ngẩn ra, tưởng mình gọi nhầm người.

Nhưng thực ra là Hạ Nham đi cùng Lục Tiến Lãng. Người gọi Lục Tiến Lãng tới chính là Hạ Nham. Ý của anh ta là khi khám bệnh cho Văn Gia Ninh, nếu có người thân bên cạnh thì bệnh nhân sẽ bớt kháng cự hơn, anh ta không hề biết mối quan hệ lúng túng hiện tại giữa hai người.

Lục Tiến Lãng bảo Văn Gia Ninh quay lại giường nghỉ ngơi.

Hạ Nham lấy ống nghe ra, đứng bên giường khám cho cậu.

Văn Gia Ninh chỉ là cảm cúm kéo dài chưa khỏi, giờ có thêm triệu chứng sốt nhẹ. Dù bản thân thấy rất khó chịu, nhưng Hạ Nham bảo không nghiêm trọng, để lại thuốc hạ sốt và dặn cậu nhớ uống đúng giờ.

“Cảm ơn cậu.” Lục Tiến Lãng đứng dậy tiễn Hạ Nham xuống lầu.

Hạ Nham nói: “Nếu hai tiếng nữa vẫn không hạ sốt thì nên đưa cậu ấy đi bệnh viện. Tôi không thể tiêm thuốc tại nhà được, chỉ có thể theo dõi thêm.”

Lục Tiến Lãng gật đầu: “Tôi biết rồi.”

Tiễn Hạ Nham ra cửa, Lục Tiến Lãng quay lại phòng ngủ trên lầu thì thấy Văn Gia Ninh đã ngủ. Có lẽ thuốc có thành phần thuốc ngủ.

Đây là lần đầu tiên Lục Tiến Lãng bước chân vào ngôi nhà này của Văn Gia Ninh. Anh không kìm được mà ngẩng đầu nhìn quanh. Thực ra nếu anh từng đến đây trước kia sẽ biết ngôi nhà này chẳng khác gì so với trước, nhưng giờ thì chẳng thể nhận ra được điều đó.

Văn Gia Ninh ngủ rất say, Lục Tiến Lãng ngồi bên mép giường, một lúc sau đưa tay chạm vào trán cậu, thấy đầy mồ hôi, nhưng nhiệt độ cơ thể đã bắt đầu hạ.

Văn Gia Ninh ngủ thẳng một mạch đến sáng. Khi mở mắt ra còn hơi mơ màng, phải mất một lúc mới nhớ lại chuyện đêm qua.

Trong nhà rất yên tĩnh, chỉ có một mình cậu.

Cậu cứ tưởng Lục Tiến Lãng đã đi cùng Hạ Nham, nhưng khi xuống lầu, nghe thấy có tiếng động trong bếp. Cậu bước vào mới phát hiện Lục Tiến Lãng đang nấu bữa sáng.

Cảnh tượng đó giống hệt như nhiều buổi sáng trước đây, vừa tỉnh dậy là thấy bóng lưng Lục Tiến Lãng trong bếp. Đặt trong hoàn cảnh hiện tại, cảm giác đó khiến Văn Gia Ninh bất chợt chua xót trong lòng. Tất nhiên, cậu tự nhủ có lẽ đó chỉ là do tâm trạng yếu đuối khi bị bệnh.

“Dậy rồi à?” Lục Tiến Lãng hỏi. “Uống chút cháo đi, trong nhà em không có gì nhiều, tôi chỉ nấu được cháo trắng.”

Văn Gia Ninh định nói gì đó nhưng phát hiện giọng mình hoàn toàn khàn đặc. “Cảm ơn.” Cậu vẫn cố gắng đáp lại.

Lục Tiến Lãng chỉ mỉm cười, không nói thêm gì.

Anh đặt cháo lên bàn, Văn Gia Ninh ngồi xuống rồi hỏi: “Tối qua anh ngủ đâu?”

“Ghế sofa.” Lục Tiến Lãng đáp.

“Xin lỗi.” Văn Gia Ninh nói.

Lục Tiến Lãng nói: “Đừng nói nữa, lần sau có bệnh thì đi khám sớm, đừng để nặng rồi mới lo.”

Văn Gia Ninh gật đầu.

Ăn xong, Lục Tiến Lãng đem bát đũa đi rửa, còn Văn Gia Ninh vào phòng tắm chuẩn bị tắm rửa.

Trang thiết bị trong nhà tắm vẫn là đồ cũ từ khi cậu dọn về, dùng máy nước nóng và vòi sen cũ kỹ. Không biết có phải đã xuống cấp hay không mà vòi sen bị nghẹt, mãi không có nước nóng chảy ra.

Văn Gia Ninh đã cởi hết đồ, bỗng dưng có cảm giác chán nản không nói nên lời, cứ thế ngồi tr*n tr**ng bên cạnh bồn tắm.

Ngồi thẫn thờ một lúc, đột nhiên cửa phòng tắm bị ai đó mở từ bên ngoài.

Văn Gia Ninh kinh ngạc ngẩng đầu lên, mới nhận ra do sống một mình đã quen, nên quên không khóa cửa phòng tắm.

Người bước vào là Lục Tiến Lãng. Văn Gia Ninh luống cuống tìm quần áo, nhưng phát hiện chẳng có gì để với tay tới.

Lục Tiến Lãng tiện tay lấy khăn tắm treo trên tường ném cho cậu.

Cậu vội vàng che phần dưới, hỏi: “Sao anh lại vào đây?”

Lục Tiến Lãng nói: “Tôi không nghe thấy tiếng nước, tưởng em ngất trong này. Không mặc đồ mà ngồi đây đón gió lạnh, còn muốn bệnh nặng hơn sao?”

Văn Gia Ninh thở dài nói: “Vòi sen hỏng rồi.”

Lục Tiến Lãng bước tới bên cạnh, nói: “Đứng dậy, để tôi xem thử.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...