Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 96



Trần Trạch Quân đã dỗ dành Diệp Tinh bình tĩnh lại, rồi bắt đầu thử hỏi lại cậu chuyện đã xảy ra trong lớp học hôm đó.

Việc trò chuyện với Diệp Tinh thật sự rất khó khăn, vì cậu khó mà tập trung được, luôn tò mò nhìn đông ngó tây, thậm chí còn bị thu hút bởi một cây bút trên mặt bàn, hoàn toàn không nghe Trần Trạch Quân nói gì.

Để giúp cậu tập trung, Trần Trạch Quân vào phòng con gái lấy ra món đồ chơi là chiếc xe ngựa chạy pin mà con gái anh rất thích, đặt nó lên bàn cho chạy.

Ánh mắt của Diệp Tinh lập tức chuyển sang chiếc xe ngựa.

Khi cậu vươn tay định lấy, Trần Trạch Quân liền nhanh tay giành lấy, đưa ra trước mặt mình lắc lắc, rồi nói: “Cậu trả lời câu hỏi của tôi, tôi sẽ đưa cái này cho cậu chơi.”

Diệp Tinh khó khăn nhìn lên mặt Trần Trạch Quân, nhưng nhanh chóng lại quay đi.

Trần Trạch Quân hiểu rằng ít nhất mình cũng đã thu hút được sự chú ý tạm thời, liền hỏi:

 “Hôm đó trong lớp, cậu thấy người đàn ông đó trông thế nào?”

Diệp Tinh đáp: “Gầy.”

Trần Trạch Quân hỏi tiếp: “Cao không?”

Diệp Tinh lại vươn tay với lấy chiếc xe ngựa.

Trần Trạch Quân cất món đồ ra sau lưng, lắc đầu: “Cao không?”

Diệp Tinh vò đầu: “Cao?”

Trần Trạch Quân đứng dậy: “Cao bằng tôi không?”

Diệp Tinh ngẩng đầu nhìn anh một cái rồi lại đưa mắt đi chỗ khác, cuối cùng lắc đầu.

“Không cao bằng tôi?” Trần Trạch Quân hỏi lại.

Diệp Tinh cúi đầu bứt ngón tay, không trả lời.

Trần Trạch Quân cúi người, nắm lấy cánh tay cậu, truy hỏi:

 “Không cao bằng tôi đúng không?”

Diệp Tinh cuối cùng cũng khẽ gật đầu.

Thông tin này quá mơ hồ, hoàn toàn không giúp được gì nhiều cho tiến triển vụ án. Theo pháp y giám định, con gái Trần Trạch Quân bị bịt miệng đến chết, quần áo bị cởi hết nhưng không có dấu hiệu bị xâm hại.

Nếu hung thủ là một người đàn ông gầy và không cao, hiện giờ Trần Trạch Quân chỉ có thể thử loại trừ những nhân viên trong cơ sở phục hồi chức năng, nhưng người ngoài thì sao?

Anh cúi đầu nhìn Diệp Tinh – cậu ta đang ngơ ngác quay đầu như đang tìm gì đó, Trần Trạch Quân liền đưa chiếc xe ngựa cho cậu.

Mắt Diệp Tinh sáng lên, vươn tay nhận lấy.

Bất chợt, Trần Trạch Quân thấy khó chịu trong lòng, anh đưa tay lên xoa mạnh đầu Diệp Tinh.

Sau khi quay xong, Văn Gia Ninh dọn đồ rời đi cùng Ôn Đình Hoan.

Gần đây, phim mới của Giản Tuấn bắt đầu quay, Ôn Đình Hoan chạy qua chạy lại giữa hai bên nên hơi bận rộn, chỉ có thể sắp xếp một trợ lý mới đi theo Giản Tuấn.

Cô than thở với Văn Gia Ninh: “Ban đầu định giao cậu cho Lư Doãn An, ai ngờ lại thành ra thế này.”

Văn Gia Ninh vừa mở cửa xe vừa nói: “Chị còn định vô trách nhiệm đến mức đó à? Doãn An đâu phải trợ lý của em.”

Ôn Đình Hoan đáp: “Chị chịu trách nhiệm với cậu thì lại không chịu trách nhiệm được với Giản Tuấn.”

Văn Gia Ninh mệt mỏi nhưng vẫn cười đùa: “Thời thế đổi thay, người mới lên ngôi…”

“Xì!” Ôn Đình Hoan cắt lời cậu.

Ra khỏi bãi đỗ xe, họ thấy nhiều cô gái trẻ đang đứng chờ ở lối ra, đều là người hâm mộ của Văn Gia Ninh – hay đúng hơn là người hâm mộ của Kha Tín Hàng. Dù đã muộn, họ vẫn đứng đó chỉ để gặp thần tượng một lần.

Lúc này Văn Gia Ninh đã nhắm mắt ngủ, Ôn Đình Hoan đành lái xe chậm lại, hạ cửa kính nói khẽ với bọn họ:

 “Tín Hàng mệt quá nên đã ngủ rồi, các em về sớm một chút nhé, nhớ giữ an toàn.”

Những lời này trước đây đều là Văn Gia Ninh tự mình nói.

Nhìn những cô gái trẻ ấy, Ôn Đình Hoan cũng cảm thấy thương cảm.

Cô đưa Văn Gia Ninh về đến tầng hầm dưới căn hộ của cậu. Khi cậu xuống xe, cô bỗng nhiên hỏi: “Nghe nói mai cậu có cảnh giường với Lục Tiến Lãng?”

“Hử?” Văn Gia Ninh mới tỉnh ngủ, mơ màng một lúc rồi bật cười: “Ừ, lần đầu tiên em quay cảnh giường với Lục Tiến Lãng, hoan nghênh tới xem.”

Thực ra “cảnh giường” chỉ là cảnh diễn trên giường mà thôi.

Trước đó còn có một cảnh Trần Trạch Quân giúp Diệp Tinh tắm.

Thật ra Diệp Tinh vẫn có khả năng tự chăm sóc bản thân, tắm rửa và mặc quần áo đều tự làm được.

Nhưng đêm đầu tiên cậu đến ở, Trần Trạch Quân vẫn đưa cậu vào phòng tắm, mở vòi sen.

Anh chỉ cho cậu: “Bên trái là nước nóng, bên phải là nước lạnh, còn đây là sữa tắm.”

Khi anh đang nói, Diệp Tinh đã tự c** đ* và để sang một bên.

Trần Trạch Quân quay đầu lại thì thấy Diệp Tinh đã tr*n tr**ng, lập tức lúng túng. Dù luôn coi cậu như một đứa trẻ, nhưng dù sao Diệp Tinh cũng là một thanh niên đã trưởng thành. Đối với Trần Trạch Quân, người đã rời trường lớp hơn mười năm, việc đối mặt với cơ thể đàn ông gần đến vậy quả thực không thoải mái.

Ngay cả con gái mười tuổi của anh, anh cũng đã tập cho tự tắm từ lâu, không giúp con nữa.

Anh vội vã cầm lấy quần áo Diệp Tinh, rời khỏi phòng tắm và nói vọng lại: “Có chuyện gì gọi tôi.”

Để quay cảnh này, Văn Gia Ninh đã chuẩn bị rất kỹ càng. Vừa sáng sớm thức dậy, Lục Tiến Lãng đã thấy cậu mặc thêm một chiếc quần boxer bên ngoài đồ lót, rồi dường như cảm thấy hơi chật, còn do dự định nhét thêm đôi tất vào trong.

Lục Tiến Lãng vội ngăn lại: “Để anh tìm giúp em thứ khác.”

Thực ra lúc quay cũng không cần phải cởi hết thật, nhưng phần áo trên thì phải cởi, bên dưới chỉ còn lại một chiếc quần ngắn, ống kính đương nhiên sẽ không quay những chỗ không nên quay.

Lúc quay chính thức, khi Lục Tiến Lãng quay lưng lại nói thoại, Văn Gia Ninh giơ tay cởi áo khoác, rồi c** q**n dài, quần trượt xuống đến tận mắt cá chân.

Lục Tiến Lãng quay lại nhìn, đột nhiên quên luôn cả lời thoại.

Tạ Nhược Minh hét lên: “Chuyện gì thế?!”

Lục Tiến Lãng cười xin lỗi, anh vốn rất ít khi quên lời thoại, chỉ có thể nói với Tạ Nhược Minh: “Quay lại lần nữa đi.”

Văn Gia Ninh trừng mắt nhìn anh một cái.

Lần quay thứ hai, Lục Tiến Lãng không quên lời thoại nữa, nhưng Văn Gia Ninh khi chân trần bước vào dưới vòi sen thì trượt chân, suýt nữa ngã nhào.

Lục Tiến Lãng đưa tay ôm lấy cậu, đỡ cậu đứng vững rồi tiện tay vỗ nhẹ vào eo cậu một cái.

Tạ Nhược Minh bất lực thở dài: “Làm lại.”

Lần quay thứ ba diễn ra suôn sẻ.

Diệp Tinh sau khi tắm xong mặc đồ ngủ do Trần Trạch Quân chuẩn bị, bước ra khỏi nhà vệ sinh, đứng ngây ra không biết nên làm gì tiếp theo.

Trần Trạch Quân dẫn cậu vào phòng mình, vì không định để cậu ngủ trên chiếc giường nhỏ của con gái.

Diệp Tinh không chịu đi ngủ, đây không phải là giường và chăn gối quen thuộc của cậu, Trần Trạch Quân kéo cậu ngồi xuống mép giường, cậu lại đứng dậy, lắc đầu nói: “Không đúng.”

Trần Trạch Quân có phần mệt mỏi, đưa tay kéo cậu lại: “Đừng quậy nữa, ngủ thôi.”

“Không đúng.” Diệp Tinh vẫn khăng khăng, không để Trần Trạch Quân kéo mình, còn muốn rời khỏi căn phòng này, nhưng đã bị Trần Trạch Quân khóa trái cửa trước đó.

Diệp Tinh bắt đầu đi qua đi lại trong phòng, bồn chồn nói: “Không đúng.”

Cậu phải ngủ lúc 10 giờ tối, nhưng bây giờ đã hơn 10 giờ rồi, cậu không thể chịu đựng nổi căn phòng xa lạ này và chiếc giường xa lạ kia.

Trần Trạch Quân nhìn Diệp Tinh như một con ruồi cứ bay qua bay lại, cuối cùng không chịu nổi nữa, ngồi xuống bên giường, giơ chân đá mạnh vào tủ đầu giường.

Tủ ngã xuống, phát ra tiếng động lớn, Diệp Tinh như bị đông cứng lại, hoảng sợ trợn tròn mắt.

Trần Trạch Quân ngay sau khi nổi giận đã hối hận, ôm lấy Diệp Tinh đang đơ người, ép cậu nằm xuống giường: “Tôi hát ru cho cậu nghe được không?”

Diệp Tinh không trả lời, cả người đều sững sờ như bị dọa sợ.

Trần Trạch Quân thở dài, ghé sát tai cậu, nhẹ nhàng hát ru.

Văn Gia Ninh cảm nhận hơi thở ấm áp của Lục Tiến Lãng phả bên tai, cậu vẫn luôn nhìn Lục Tiến Lãng, lúc đó không nghĩ gì cả, bởi vì cậu là Diệp Tinh.

Giọng của Lục Tiến Lãng trầm thấp, gợi cảm, nhưng vì đang diễn Trần Trạch Quân nên cũng mang theo vẻ khàn khàn mệt mỏi, thậm chí còn không chính xác về cao độ.

Nhưng lại khiến người ta thấy yên tâm, cậu được quấn trong chăn ấm, nửa người Lục Tiến Lãng đè lên cậu, cất tiếng hát dịu dàng khiến cậu dần dần thấy buồn ngủ.

Lúc này đã chẳng còn là diễn nữa, cậu thực sự thấy mệt, dần dần nhắm mắt lại.

Trần Trạch Quân sau khi ru Diệp Tinh ngủ thì cũng không dậy nữa, vì đã rất mệt, cứ thế ôm lấy người trên giường và ngủ thiếp đi.

Sau khi quay xong ngày hôm đó, trên đường trở về Lục Tiến Lãng đột nhiên nhắc đến một chuyện: “Em biết ai là người đã bán tin tức của chúng ta cho báo lá cải không?”

Văn Gia Ninh ngẩn ra: “Ai vậy?”

Lục Tiến Lãng đang thay đồ, vừa treo áo khoác vừa nói: “Chu Trạch Tân.”

Văn Gia Ninh sửng sốt một chút: “Anh ta không định làm nghề này nữa à?”

Lục Tiến Lãng nói: “Vốn dĩ em chẳng cho anh ta cơ hội làm tiếp, anh ta sợ gì chứ?”

Văn Gia Ninh nhìn anh: “Anh trách em à?”

Lục Tiến Lãng cười nhẹ: “Chỉ cần em cẩn thận hơn một chút là được.”

Hai ngày quay sau đó, cảnh quay của Văn Gia Ninh đều kết thúc sớm hơn Lục Tiến Lãng. Họ đã quen với việc ai làm việc nấy, Văn Gia Ninh quay xong thì tự thu dọn rời đi, còn Lục Tiến Lãng tiếp tục phần của mình.

Trần Trạch Quân liên hệ với một người làm giấy tờ giả trên mạng, gửi ảnh qua cho người đó làm một thẻ cảnh sát giả, sau đó sử dụng thẻ này đến tòa nhà nơi có trung tâm phục hồi chức năng để điều tra camera thang máy, vì trước đây anh từng xuất hiện với thân phận cảnh sát nên không gây nghi ngờ, thuận lợi lấy được đoạn ghi hình thang máy vào buổi chiều xảy ra sự việc của con gái.

Vì camera trong trung tâm phục hồi bị hỏng, nên anh ít nhất có thể xem có người lạ nào từng đến tầng đó trong ngày hôm đó hay không.

Sau khi có được đoạn video, Trần Trạch Quân định để Diệp Tinh cùng xem, hy vọng thông qua phản ứng của cậu có thể tìm ra nghi phạm đáng ngờ.

Ôn Đình Hoan lái xe, vừa rời khỏi phim trường không xa thì nhận được điện thoại, phía Giản Tuấn có sự cố trong quá trình quay.

Ngắt máy, Ôn Đình Hoan nói với Văn Gia Ninh: “Cậu tự lái xe về được không?”

Văn Gia Ninh phần nào nghe được nội dung cuộc gọi: “Giản Tuấn xảy ra chuyện rồi à?”

Ôn Đình Hoan nói: “Nghe nói là có chút mâu thuẫn với đạo diễn, chắc không nghiêm trọng lắm, cậu ta làm việc cũng có chừng mực, chị đi xem thử.”

Văn Gia Ninh nhìn ra ngoài trời đã tối đen, có chút lo lắng nói: “Vậy chị lái xe đi, em gọi taxi về cũng được.”

“Không cần.” Ôn Đình Hoan nói: “Gọi xe không tiện, lát nữa chị tìm một ngã tư đông người rồi gọi, cậu lái xe về đi, cẩn thận chút.”

Văn Gia Ninh nhẹ giọng: “Chị mới là người cần cẩn thận đấy.”

Ôn Đình Hoan dừng lại ở một ngã tư, tự mình xuống xe bắt taxi.

Văn Gia Ninh chuyển sang ghế lái, tiếp tục lái xe về phía trước.

Đi chưa được bao xa, cậu đã thấy trong gương chiếu hậu có một chiếc xe màu đen đang bám theo.

Thực ra thời gian gần đây thường có chuyện này, cậu biết đa số là paparazzi của mấy báo lá cải, bám theo cậu và Lục Tiến Lãng không rời. Trước kia cũng từng bị chụp ảnh, nhưng chủ yếu là do tình cờ gặp, còn việc bị theo sát như vậy chứng tỏ một điều: Bọn họ rất chắc chắn mối quan hệ giữa cậu và Lục Tiến Lãng không chỉ là tin đồn, họ tin rằng chỉ cần tiếp tục bám theo, sớm muộn cũng sẽ chụp được thứ gì đó.

Quay phim cả ngày đã đủ mệt mỏi, giờ còn bị đeo bám khiến Văn Gia Ninh càng thêm bực bội. Nếu không phải vì họ thì cậu và Lục Tiến Lãng đâu cần phải lén lút như vậy.

Bỗng nhiên dâng lên cơn giận, Văn Gia Ninh đạp mạnh chân ga muốn cắt đuôi chiếc xe đang theo dõi mình.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...