Hoàng Tử Mafia Và Kẻ Thù Tái Sinh Của Hắn

Chương 8



Nadia, giờ đang nằm trên nền gạch lạnh lẽo, run rẩy khi Marcello tiến lại gần cô hơn. Anh ta có thể thấy nỗi sợ hãi trong mắt cô và cả việc cô tránh nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Marcello ho khạc ra một tiếng cười chế nhạo rồi quay người bỏ đi.

"Em là vợ tương lai của anh, em không nên yếu đuối như vậy. Nhưng anh khuyên em nên nghe lời khuyên của anh. Hãy tránh xa Eddy để em sống lâu hơn," anh ta cảnh cáo rồi bỏ đi.

Nadia trừng mắt nhìn anh ta khi anh ta bước lên cầu thang. Ngay khi anh ta khuất tầm mắt, cô thở phào nhẹ nhõm và ôm lấy ngực. Người quản gia đi cùng cô là một người khác, không phải người đã đưa cô lên phòng khi cô đến.

"Nếu cô cần giúp đỡ, tôi sẽ đưa cô về phòng."

"Cứu tôi với, vớ vẩn! Tôi tự tìm được đường mà!" cô ta bật dậy và loạng choạng bước lên lầu. Ngay khi bước vào phòng, hai người lính canh khác đi cùng cô từ Nga gõ cửa trước khi vào phòng.

"Thưa tiểu thư Nadia, mọi việc ổn chứ?"

"Tên nô lệ đó vẫn chưa trở về, liệu hắn có bị giết không?" Họ hỏi. Nadia phớt lờ câu hỏi của họ và lên tiếng.

"Tôi cần trở về nhà. Tôi không muốn cuộc hôn nhân này nữa."

Hai người lính canh im lặng. Họ đã ở đây hai ngày rồi và đã nghe những lời đồn về những gì đã xảy ra với những người phụ nữ khác lẽ ra sẽ kết hôn với Marcello.

Họ không khỏi lo lắng cho bà chủ của mình.

"Chúng tôi nhất định sẽ đi cùng cô, Nadia ạ," một người trong số họ nói.

Nadia bước tới giường và ngồi xuống. Cô chỉnh lại chiếc váy ngủ mỏng manh đang mặc, nhận thấy vẻ mặt d*m d*c của những tên lính canh. Chúng luôn thèm muốn thân thể cô, nhưng không phải Eduardo.

"Tôi không thể đi nếu không có Eduardo. Tôi cần anh ấy đi cùng tôi." Ngay khi cô ấy nói những lời đó, nét mặt của hai người bảo vệ kia liền biến sắc.

"Tôi e rằng anh ấy không thể đi cùng chúng ta, thưa bà Nadia. Eduardo đã trở thành một trong những người bảo vệ ở đây. Đó là điều anh ấy phải làm để đổi lấy mạng sống của mình. Điều đó có nghĩa là anh ấy sẽ ở lại đây, thưa bà Nadia."

Nadia bật dậy khỏi giường, mắt mở to vì kinh ngạc. Cô cắn ngón tay và bước về phía cửa sổ. Hai tay chống hông, suy nghĩ xem phải làm gì để không bị mất mạng.

"Tôi sẽ đi cùng Eduardo và đó là quyết định cuối cùng. Tôi sẽ nghĩ ra cách giải quyết trước bữa tối mai. Hai người nên chuẩn bị sẵn sàng để rời đi bất cứ lúc nào," bà ra lệnh.

"Vâng, thưa cô Nadia," họ đáp lại rồi rời khỏi phòng.

Người lính gác đầu tiên r*n r* ngay khi rời khỏi phòng.

"Sao anh không nói cho cô ta biết những gì chúng ta đã nghe được? Con nô lệ ngu ngốc đó đã trở thành một tên sở khanh rồi."

"Anh nghĩ tôi sẽ tin điều đó sao? Hắn ta luôn biết cách tự bảo vệ mình. Nhớ không, hắn ta đã đập vỡ một chai rượu vào đầu một ông trùm mafia mà không hề do dự," anh ta nói và cả hai đều nhớ lại. Họ thậm chí sẽ không dám làm điều tương tự khi biết Marcello là loại quái vật như thế nào.

"Làm sao mà anh lại mong tên nô lệ đó từ bỏ thân xác mình để trở thành một thằng đàn ông d*m đ*ng chứ? Thật không thể tin được!"

"Ừm, tôi hiểu rồi. Vậy thì chắc chúng ta không cần phải báo cho cô Nadia biết nữa."

Họ kết thúc cuộc trò chuyện và rời khỏi hành lang.

Họ không hề hay biết, cậu nô lệ mà họ tưởng là mạnh mẽ lại đang bị tên Hoàng tử Mafia xâm hại thân thể một lần nữa.

.

.

Vài phút trước, sau khi Marcello cảnh báo Nadia và đang trên đường lên phòng, anh ta đột ngột đổi hướng và đi về phía phòng mới của mình. Anh ta chạm vào cánh cửa được trang trí và ngoảnh lại nhìn những người hầu và quản gia của mình.

"Anh ấy đã ăn chưa?"

"Vâng, sếp."

"Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ dành chút thời gian nói chuyện riêng với anh ấy. Mọi người có thể về đi," ông nói với họ.

"Đã hiểu, sếp!" Tất cả mọi người rời đi và Marcello bước vào phòng.

Eduardo, đang loay hoay mặc áo, không nhận thấy có người bước vào phòng vì tiếng lạch cạch phát ra từ những sợi xích.

Từ phía sau, anh cảm thấy ai đó v**t v* cơ thể mình, khiến áo anh rơi xuống sàn.

"Tôi thích anh để trần hơn."

Nghe thấy giọng Marcello, anh ta lập tức quay lại nhìn. Anh ta nghiến răng khi thấy Marcello lại trông như một chú cún con.

"Hãy giữ tay của các người lại và đừng chạm vào tôi. Tại sao các người lại nhốt tôi lại? Tôi đâu có trốn thoát đâu," anh ta r*n r*, lắc mạnh sợi xích và giơ bàn tay phải bị xích ra.

Marcello liếc nhìn sợi dây chuyền rồi lại nhìn chằm chằm vào khuôn mặt giận dữ của Eduardo. Anh lại một lần nữa nhớ đến Carlo. Anh thậm chí còn không thèm nghe Eduardo cằn nhằn. Tất cả những gì đang diễn ra trong đầu anh chỉ là Carlo và thêm một lần nữa là Carlo.

"...Này! Cậu có nghe không? Mở khóa ngay!" Anh ta nói.

Marcello tiến lại gần và Eduardo nghĩ rằng anh ta muốn mở khóa xích. Nhưng, Marcello túm lấy má Eduardo trước khi thọc lưỡi vào miệng cậu. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột khiến Eduardo không kịp phản ứng.

Anh ta có thể cảm nhận được mùi khói và máu thoang thoảng trên người, rồi vị thuốc lá nồng nặc trong miệng. Marcello là một người nghiện thuốc lá nặng, có thể hút hết cả gói trong một ngày.

Khi lưỡi của Marcello tiếp tục quấn quýt trong miệng Eduardo, người cuối cùng cũng không thể cưỡng lại được... Anh cố gắng đẩy Marcello ra nhưng cậu ta lại càng tiến gần hơn và nụ hôn càng trở nên sâu đậm hơn.

Eduardo ngã ngửa xuống giường, dùng tay trái đẩy mình ra xa Marcello, nhưng tay anh bị giữ chặt phía trên đầu.

Marcello dứt nụ hôn và nhìn vào khuôn mặt anh. Anh từ từ luồn ngón tay quanh khuôn mặt anh và hôn lên cổ anh, r*n r* khe khẽ.

"Chết tiệt! Tao đã bảo mày bỏ tay ra khỏi người tao rồi mà! Đừng... Ái chà!" Eduardo càu nhàu, quay mặt đi chỗ khác khi Marcello để lại rất nhiều vết hôn và vết cắn trên người anh ta.

"Da cậu không mềm mại như da anh ấy, Eddy. Cậu tập luyện nhiều nên cơ thể săn chắc và khỏe mạnh. Nhưng, nó đẹp và trắng trẻo." Marcello xoa lòng bàn tay lên ngực Eduardo rồi chạm vào n*m v* đỏ sẫm của cậu.

Anh ta hé môi và đột nhiên áp môi lên n*m v* của Eduardo. Anh ta vừa m*t vừa cắn cùng lúc. Eduardo giật mình, cảm nhận hơi ấm bao trùm lấy ngực mình.

"Mẹ kiếp! Bỏ ra khỏi người tôi. Đừng làm thế!" Eduardo vùng vẫy lần nữa. Marcello nở một nụ cười chế nhạo trên khuôn mặt và đột nhiên cúi nhìn phản ứng của Eduardo.

c** nh* của anh ta đã c**ng c*ng và quần anh ta đã ướt sũng.

"Xem ai muốn tôi giữ tay mình lại đây này. Cậu đã c**ng c*ng trước tôi rồi đấy. Giờ thì cậu hiểu là cậu yêu đàn ông chứ không phải phụ nữ chưa?" Marcello hỏi. Eduardo không nói một lời. Cậu không thể tin được lần này mình lại c**ng c*ng mà không cần Marcello chạm vào.

Má anh ửng đỏ khi anh lấy mu bàn tay che miệng.

"Không... không thể nào," anh ta lắp bắp.

"Dễ thương quá. Anh chỉ muốn nhốt em mãi mãi thôi, cưng à. Anh sẽ chẳng bao giờ chán khi ngắm nhìn biểu cảm của em đâu." Marcello hôn lên khóe má ửng đỏ của Eduardo và bắt đầu v**t v* hai n*m v* đỏ ửng và sưng tấy của cậu, tay kia thì luồn vào trong quần cậu.

Anh ta th* d*m chậm rãi, vừa nhìn chằm chằm vào phản ứng của Eduardo. Lần này, Eduardo không hề ngăn cản Marcello. Anh ta cứ để mặc anh ta tiếp tục làm những gì mình đang làm. Marcello cảm thấy chán và quỳ xuống.

Anh ta c** q**n ra, nhìn chằm chằm vào Eduardo đang hoàn toàn tr*n tr**ng.

"Anh đang làm gì vậy?" Anh ta hét lên.

Khóe môi Marcello khẽ giật. Đó chính là biểu cảm mà hắn đã chờ đợi. Hắn mạnh mẽ dang rộng hai chân Eduardo ra và k** kh** q**n anh ta xuống.

"Đừng lo, hôm nay tôi không định tập động tác đẩy hông đâu. Sẽ mệt lắm vì tối mai tôi còn có một sự kiện phải tham dự," anh ấy nói.

Eduardo lặng lẽ nhìn Marcello đặt d**ng v*t cứng của mình lên trên d**ng v*t của anh ta và bắt đầu chuyển động tới lui. Hai tay anh ta giữ lấy cả hai, nhưng chúng quá lớn.

Anh ta nắm lấy bàn tay còn lại của Eduardo và giữ chúng ở nguyên vị trí.

"Anh thích cảm giác tay em đang v**t v* d**ng v*t anh, Eddy. Em sẽ khiến anh xuất tinh nhanh hơn đấy," anh ta r*n r*.

Eduardo quay mặt đi chỗ khác. Cảm giác d**ng v*t của người đàn ông đè lên mặt mình, và cả việc anh ta giữ chặt lấy chúng để mình có thể di chuyển.

'Nhanh hơn?'

Marcello tăng tốc và Eduardo đã bắt đầu có phản ứng. Cả hai d**ng v*t đều to và cứng hơn trong tay anh ta.

Anh ta biết mình đã từng nhìn thấy Marcello khỏa thân trước đây khi cậu ấy vẫn còn là Carlo. Toàn thân cậu ấy gần như là một tác phẩm nghệ thuật mà người ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì chỉ để được chạm vào.

Thân hình anh ta có vẻ hơi vạm vỡ, cộng thêm làn da trắng hồng. Anh ta có hình xăm khắp bàn tay trái và d**ng v*t, nó rất to.

Cú thúc ngày càng nhanh và mạnh hơn. Marcello không thể rời mắt khỏi khuôn mặt của Eduardo. Trên khuôn mặt anh hiện lên rất nhiều biểu cảm lẫn lộn.

Anh ta vừa tức giận, vừa ngạc nhiên, vừa tuyệt vọng, và cả... h*m m**n nữa.

"Chết tiệt!" Anh ta nghe thấy người kia chửi thề bằng tiếng Ý và ôm lấy cổ mình.

"Giọng em nghe hay quá khi nói tiếng Ý, cưng à. Những gì em vừa nói nghe như một lời chửi rủa vậy, nói lại đi."

Eduardo phớt lờ anh ta và c*n m** d***. Anh ta là người xuất tinh trước. Anh thở dài và ngả người ra sau trên giường, tự hỏi sao Marcello vẫn chưa dừng lại. Chuyển động của anh ta càng lúc càng nhanh hơn, dùng chất dịch nhầy nhụa làm chất bôi trơn.

"Chết tiệt! Tuyệt quá!" Marcello lập tức tiến lại gần Eduardo và nhét d**ng v*t của mình vào miệng cậu ta. t*nh d*ch của hắn phun trào vào miệng Eduardo và phần còn lại bắn tung tóe lên ngực cậu ta.

"Nuốt đi!" Marcello ra lệnh. Eduardo cố gắng hết sức để nuốt. Nó không ngon chút nào. Cậu bắt đầu nôn ọe và ho, mong sắp nôn ra được.

Marcello bật cười và k** kh** q**n. Anh ta cũng lấy một chiếc chìa khóa từ trong túi ra và mở khóa móc.

"Đồ khốn nạn! Để tao nuốt cái thứ rác rưởi đó lần nữa, tao sẽ cắn đứt d**ng v*t của mày!" Eduardo đe dọa.

Marcello không thèm nghe lời hắn. Tất cả những gì hắn nói chỉ là lời đe dọa.

"Ta sẽ không về cho đến tối mai. Vậy nên ngoan ngoãn ở lại trong trang viên nhé. Đừng hòng trốn thoát khỏi ta, Eddy, nếu không ta sẽ thiêu rụi cả thế giới của ngươi!" Marcello cảnh cáo bằng giọng lạnh lùng và như thường lệ, ánh mắt đầy vẻ ma quỷ.

Nỗi sợ hãi bao trùm lấy Eduardo đến nỗi cậu không biết khi nào mình gật đầu. Marcello hôn lên má cậu và vẫy tay.

"Ta sẽ sai người đến lau chùi cho ngươi. Giờ thì ngươi nên đi ngủ đi, cưng à," hắn nói khi đang bước về phía cửa. Hắn đột nhiên đóng sầm cửa lại sau khi rời đi và căn phòng lại im lặng.

'Tên khốn đó! Cứ chờ đấy! Tao sẽ giết mày sớm thôi!'

Eduardo nghiến răng ken két, nắm chặt tay lại.

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...