Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 57: Chán sống



Hai người trước mặt đều đã gục xuống bàn, Trương Ngọc ngồi một mình im ắng hồi lâu rồi mới bưng chén trà nguội ngắt của mình lên ngửi thử, sau đó y lại đặt nó về chỗ.

Tiếp đến y đứng dậy, bước tới góc đình nghỉ, xách rương thuốc nhỏ đặt ở mé ngoài cột đình mang vào.

Lạch cạch ——

Nắp rương thuốc bật mở, Trương Ngọc chống tay trên bàn cúi đầu quan sát bên trong suốt nửa phút đồng hồ, y duỗi tay nhặt một ống tiêm và một lọ thủy tinh đựng chất lỏng trong suốt ra.

Y lắc chiếc lọ thủy tinh để trộn đều các thành phần thuốc, cắm mũi tiêm vào nắp lọ, chậm rãi lấy đúng 5ml chất lỏng ở lọ. Đến tận lúc này tay y mới bắt đầu run rẩy khe khẽ ngoài tầm kiểm soát. Y ngước mắt trông về phía Bùi Hạc Kinh đang hôn mê, cất tiếng khản đặc: “Xin lỗi.”

Câu xin lỗi bay lững lờ theo gió rét, tan biến giữa hư không.

Trương Ngọc chậm rãi bước lại gần Bùi Hạc Kinh.

Đúng vào khoảnh khắc tay y chuẩn bị chạm phải vạt áo Bùi Hạc Kinh thì đột nhiên có một lực cực mạnh quặp lấy cổ y từ đằng sau!

Trương Ngọc không hề đề phòng, cú siết khiến y phải loạng choạng giật lùi liên tục, gần như ngạt thở.

“Ông đây biết ngay thằng cháu nhà anh đang âm mưu gì mà!”

Đào Tây Hữu ra sức ghì cổ Trương Ngọc thật chặt, giọng bặm trợn quyết liệt, “May phước ông đây chưa uống cốc trà đấy!”

Tuy Đào Tây Hữu chỉ nhấp hai ngụm nhỏ, ngậm trong mồm xong giả vờ hắng giọng nhổ ra tay, đã lén chùi vào quần rồi nhưng dẫu sao vẫn sót tí ti nước thuốc ở khoang miệng.

Hiện tại cơn choáng váng dữ dội ập đến dời núi lấp biển đã khiến trời đất quay cuồng, tầm mắt nhòe nhoẹt. Cậu đang gồng gánh gắng gượng nhờ cả vào lý trí, cơ bắp dọc cánh tay kẹp cổ Trương Ngọc căng cứng ra như sắt.

Cậu biết giờ phút này mình tuyệt đối không được phép thả tay.

“Bùi Hạc Kinh cũng đâu tệ bạc gì với anh, mẹ nó chứ anh định làm gì anh ấy hả!” Đào Tây Hữu nghiến răng, cố trợn to mắt để giữ mình tỉnh táo.

Trương Ngọc bị siết đỏ gay cả mặt, ống tiêm trong tay rơi đập xuống đất kêu “bốp”. Y tốn công tìm cách vặn bẻ cánh tay Đào Tây Hữu song dù đã trúng thuốc thì sức Đào Tây Hữu vẫn cứ hùng hục như nghé. Trương Ngọc giãy giụa mấy lượt, bỗng dưng cơ thể mất đà nặng trĩu ngửa về sau, cả hai cùng lao đao ngã lệch vào cạnh bàn.

Đào Tây Hữu đã choáng sẵn, cú ngả nghiêng vừa rồi càng khiến não cậu rã rời, Trương Ngọc chớp lấy thời cơ chộp được thứ gì đó chưa rõ trong rương thuốc, quờ quạng bừa ra sau bôi phải mũi miệng Đào Tây Hữu.

Đào Tây Hữu chưa kịp tránh, mùi hương kì dị luồn vào theo đường mũi, cảm giác tê liệt áp đảo tựa dòng điện lan đi khắp tứ chi bách hài, chân cậu chợt mềm oặt như bị rút mất xương, người nặng nề đổ gục xuống sàn.

Thời điểm bất lực nhất đối với một người đàn ông chính là khi tay chân không còn tri giác không thể động đậy, nhưng đầu và miệng lại vẫn còn hoạt động được.

“Mẹ nhà anh…” Mắt Đào Tây Hữu trợn trừng khô khốc.

“Không sao, thuốc này chỉ tầm 20 phút.” Trương Ngọc nâng tay xoa vùng cổ bị siết đỏ của mình, nói thản nhiên: “Không độc đâu.”

“Anh điên rồi chắc?” Đào Tây Hữu kêu khẩn thiết: “Rốt cuộc anh muốn làm gì!? Kể cả không thích anh ấy thì cũng đâu đến nỗi phải diệt khẩu chứ!”

Từ nào đó thọc thẳng vào vết thương của Trương Ngọc đau điếng khiến chiếc mặt nạ vốn đang gồng mình thờ ơ đột ngột rách toạc, phơi bày vẻ cuồng dại méo mó phía dưới, “Thích? Đúng, tôi từng thích cậu ta, nhưng ấy là từ lâu lắm rồi! Cậu ta cứu tôi và cũng hại tôi! Hại đời tôi!”

Biến đổi quá đỗi bất ngờ làm Đào Tây Hữu phải ngẩn ra, Trương Ngọc hít một hơi thật sâu, cơ thể thoáng chao đảo, y chán chường ngồi gục xuống ghế.

Có lẽ bởi thấy còn tận 20 phút không việc gì phải vội, Trương Ngọc chợt duỗi ngón tay thò vào chén khuấy nước trà bên trong, biểu cảm bi ai.

“Ban đầu tôi tưởng được chọn hẳn phải may mắn tột cùng, sẽ thoát thân khỏi cặp cha mẹ kh*ng b*, đi theo thầy phấn đấu vì tương lai tươi sáng, thế mà tất cả những thứ này bị cậu ta hủy hoại hết cả rồi!”

“Anh ấy hủy hoại gì của anh cơ?” Đào Tây Hữu hỏi vặn ngay, “Thiếu anh ấy liệu anh có còn cuộc sống như giờ không?”

“Cậu tưởng tôi thích cuộc sống hiện giờ lắm à?” Trương Ngọc cười khẩy, “Nếu không có chuyện năm đó thì chắc là cũng thích đấy…”

Thời niên thiếu phải lòng Bùi Hạc Kinh, ngôi sao được số phận ưu ái, dường như là điều rất nghiễm nhiên, Bùi Hạc Kinh tốt với y, cái tốt độc nhất vô nhị không ai khác sở hữu, nhờ thế hoàn cảnh của Trương Ngọc ở nhà họ Bùi luôn luôn thư thái, dù Bùi Hạc Kinh không có mặt sát bên thì sự quan tâm đặc biệt này vẫn đóng vai trò như lá bùa hộ thân.

Nhưng chuyện hai người không phải truyện cổ tích, hoàng tử sẽ không yêu nàng hầu. Năm Bùi Hạc Kinh 17 tuổi, Trương Ngọc khi ấy còn lơ mơ ngờ nghệch dự định tỏ tình với anh, bèn hẹn gặp anh ở vườn nho vào buổi trưa.

“Hôm ấy oi kinh lên được, tôi độc thoại một thôi một hồi đỏ bừng cả mặt, hồi hộp muốn chết mà cậu ta lại chẳng nói lời nào.” Trương Ngọc nhớ về quá khứ, trán từ từ rịn mồ hôi, như thể ánh nắng chói chang mùa hè năm đó hãy còn đang rọi, “Tôi đoán tính tình cậu ấy lạnh nhạt, chắc hẳn là xấu hổ quá, tôi mới thử ôm, thử hôn…”

Nụ hôn bất thành, Bùi Hạc Kinh hơi hơi ngửa về sau, cái hôn tưởng gần trong gang tấc mà lại không thể sát thêm một li, Trương Ngọc trông thấy rõ, đáy mắt Bùi Hạc Kinh hoàn toàn vô cảm trước h*m m**n.

Bùi Hạc Kinh nâng tay bóp nhẹ cánh tay y, động tác ra hiệu cho y lùi lại, lòng dạ Trương Ngọc hẫng hụt lao dốc, vừa túng quẫn vừa mất mặt, y đang định lui ra thì bất ngờ bị người làm đi tìm em chó Táo bắt gặp.

Buổi chiều hôm ấy ngổn ngang rối bời, Trương Ngọc bị áp gáy dẫn ra trước mặt Bùi Tuyên đầy bẽ bàng, nghe hội người làm mô tả thổi phồng lại cảnh tượng lúc nãy, rõ ràng chưa hề có gì xảy ra mà họ kể cứ như thật vậy, y cuống cuồng phân bua song Bùi Tuyên chẳng buồn liếc y cái nào đã định đuổi y đi ngay.

Không được, không thể về đó! Cái nhà thiếu ăn thiếu mặc, với ông bố nát rượu và bà mẹ vô tích sự, y chịu quá đủ cái cuộc sống nghèo hèn khổ đau ấy rồi.

Trương Ngọc run rẩy nhận lỗi, giàn giụa nước mắt chối mình không hề có tình cảm với Bùi Hạc Kinh.

Song lời y nói quá bằng không khí, chẳng ai thèm nghe.

Cuối cùng Bùi Hạc Kinh phải lên tiếng phủ nhận sự thật bịa đặt vô căn cứ, giúp giữ y lại.

“Tôi tưởng ở lại là chuyện tốt, kể cả không có được Bùi Hạc Kinh cũng không sao cả, chí ít tôi còn được sống tử tế!” Nói đến đây viền mắt Trương Ngọc chợt tràn ánh nước, “Nhưng việc này lan hết đi rồi, nhóm người làm bị sa thải, thế các cậu ấm thì sao? Thân thích dòng nhánh thì sao? Các học trò khác cùng theo học thầy tôi thì sao?”

Họ khinh khi, cười nhạo, chèn ép y. Bảo y không tự lượng sức mình, bỉ bôi y là cóc ghẻ, giễu y sẵn sàng dâng mông chỉ để trèo cao…

18 tuổi, đáng ra phải là cái tuổi đẹp nhất của Trương Ngọc chứ, vậy mà ngày ngày y phải sống trong uất ức, gặp đủ cảnh bắt nạt.

“Cậu ta là thiếu gia mãi tận nước ngoài xa xôi, thuận buồm xuôi gió, nào đâu thèm ngó ngàng liệu tôi ở lại nhà họ Bùi có phải chốn nước sôi lửa bỏng hay không!”

Trương Ngọc phẫn nộ siết chặt nắm đấm, khớp tay trắng bệch, “Cậu ta xa cách dần với tôi, tôi không cam lòng, cũng từng gặng hỏi, xong cậu ta trả lời sao? Cậu ta bảo tưởng tôi đã hiểu những gì cậu ta khẳng định trước mặt lão gia rồi.”

Đương nhiên Trương Ngọc nhớ rõ lời Bùi Hạc Kinh nói lần ấy, Bùi Hạc Kinh cãi lại Bùi Tuyên, chỉ trích Bùi Tuyên giận cá chém thớt y vô lý.

—— Cháu và Trương Ngọc chỉ là bạn, không có bất cứ quan hệ lệch lạc nào hết.

Trương Ngọc lặp lại câu nói năm xưa của Bùi Hạc Kinh, cười gằn: “Bạn, thế tại sao cậu ta lại tốt với tôi? Sao phải quan tâm tôi? Sao phải đối xử đặc biệt riêng tôi thay vì người khác?”

“Vì anh ấy thật lòng xem anh là bạn chứ sao, hồi đó anh cũng có bạn bè gì khác đâu.” Đào Tây Hữu cau mày lên tiếng phản bác: “Huống hồ ngày xưa anh ấy nói vậy chẳng phải nhằm giữ cho anh à? Nhỡ nói khác đi thì anh bị đuổi cổ lâu rồi! Sao anh lại đi lấy oán trả ơn thế nhở?”

“Đuổi cổ quách tôi đi còn hơn!” Trương Ngọc trợn trừng mắt lườm Đào Tây Hữu, đáp trả dồn dập, “Cậu ta tự thấy là nghĩ thay tôi, nhưng chính bởi thế tôi mới sống không bằng chết, cậu ta muốn giữ cho tôi sao không thu xếp cho tôi sang đâu khá khẩm hơn ấy? Mang tiếng bảo vệ mà quẳng tôi lại cái hang hùm ổ sói này chả thèm ngó ngàng!”

“Thế sao anh không bảo với anh ấy? Nhờ anh ấy giúp chứ!”

“Sao tôi phải nói, cậu ta không tự biết đường xem à? Nếu quan tâm tôi thật thì chẳng lẽ không nên hỏi han một câu? Vì cậu ta là thiếu gia! Hạng công tử đấy còn lâu mới bận tâm loại người như tôi sống hay chết!”

Đào Tây Hữu thực sự không biết phải giao tiếp với Trương Ngọc kiểu gì nữa luôn, người này tự đâm đầu vào ngõ cụt xừ rồi.

“Ơ kìa, cùng lắm anh rời nhà họ Bùi đi cũng được, bản thân anh vấn vương cuộc sống sung túc ở đây thì còn trách ai bây giờ!”

Vốn tưởng Trương Ngọc sẽ bật lại ngay tức khắc, nào ngờ y bất ngờ im bặt lạ thường.

Mãi hồi lâu sau Trương Ngọc mới mở miệng, tâm trạng đỡ kích động hơn, trái lại là vẻ ngao ngán cam chịu, “Có ai soi đường dẫn lối cho tôi đâu, chờ về sau hiểu ra tôi đã chẳng đi nổi nữa, cậu ta không cứu tôi nhưng có người cứu tôi, cậu ta không yêu tôi nhưng có người khác yêu tôi!”

Đào Tây Hữu nhạy bén phát hiện ra thông tin mấu chốt, vội lên tiếng hỏi gặng: “Ai?”

Song Trương Ngọc không đáp, y cười rất sâu xa khó lường, cầm điện thoại nhắn tin cho ai đó.

“Trả lời đi chứ!”

“Rồi cậu sẽ biết nhanh thôi.” Trương Ngọc đứng dậy, nhấc tay xem đồng hồ, đã được mười mấy phút, “Dẫu sao cậu là hung thủ…”

Y ngắt nghỉ giây lát, nụ cười trở nên méo mó cuồng dại: “—— sát hại tôi với Bùi Hạc Kinh cơ mà.

Bả vai Trương Ngọc bắt đầu rung lắc ngả nghiêng, y bật ra tiếng cười trầm thấp quái gở: “Dĩ nhiên cậu sẽ gặp anh ấy. Nhưng liệu cậu có đoán ra được là ai không thì tôi không chắc. Nếu đến lúc đó tôi còn sống… hoặc cậu chưa chết, tôi sẽ tốt bụng nói cho cậu sau nhé.”

Dứt lời Trương Ngọc lại cầm điện thoại lên, toàn bộ biểu cảm trên mặt tan biến chỉ trong nháy mắt, thậm chí còn lấp ló vẻ khiếp hãi cố tình phô trương, y nhấn nút ghi âm, dồn hết sức bình sinh gào thật to: “Cứu với ——” Xong xuôi y ném luôn điện thoại xuống mặt hồ bên ngoài đình nghỉ, không mảy may do dự.

“Tõm”, điện thoại rơi vào hồ chìm nghỉm. Nguyên chuỗi hành động hoang đường khó tin khiến Đào Tây Hữu sững sờ triệt để.

Trương Ngọc mặc kệ cậu, cúi người nhặt ống tiêm dưới đất, thành thạo đẩy xả không khí ở đầu ống ra hết. Y bước từng bước tới gần Bùi Hạc Kinh đang hôn mê, ánh mắt phức tạp.

“Đừng trách tôi, cậu đi trước một bước, tôi sẽ đến gặp cậu nhanh ấy mà.” Tiếng Trương Ngọc cất lên thoáng run rẩy rất khẽ, y đỡ tay ở phần cổ áo sau gáy Bùi Hạc Kinh song động tác lại tần ngần giây lát, y thấp giọng nỉ non: “Sao lâu vậy rồi cậu mới chợt có ý với tôi cơ chứ? Giá mà sớm thêm mấy năm… có lẽ mình đã chẳng ra nông nỗi này…”

Đúng vào khoảnh khắc lơi lỏng cảnh giác, ngàn cân treo sợi tóc!

“Phản diện tèo chính vì lắm lời đấy biết chưa!” Một tiếng quát bùng nổ vang rền, hóa ra Đào Tây Hữu đã im ắng bật dậy khỏi mặt đất, căng mình quặp siết cổ Trương Ngọc lần thứ hai!

Trương Ngọc không thể nào ngờ Đào Tây Hữu sẽ hồi phục nhanh đến vậy, không còn thời gian nữa! Giữa lúc hoảng sợ, y trở tay định đâm luôn mũi kim sắc nhọn vào cánh tay Đào Tây Hữu đang khống chế mình: “Cậu chán sống à!”

“Bùi Hạc Kinh!” Đào Tây Hữu dồn hết sức lực toàn thân rống to, âm thanh xuyên phá gió rét, “Đồ con cún khốn nạn đừng giả chết nữa, ông đây sắp bị giết thật rồi này ——!”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...